Dùng dằng

( Thơ vui )


Dùng dằng chiếc nón quai thao

Cúc em đã mở thôi nào mời anh

Cho dù chưa có trầu xanh

Chưa vôi trắng mặn, be sành rượu ngon

Thôi về bên ấy em còn

Chào cha chào mẹ cho con ở nhờ..

Em chọn lối này

Nhà thơ Đỗ Anh Thư
 (Thân tặng Đỗ Anh Thư)


Em đã chọn khúc cua nào đẹp vậy?

Cho mặt trời sáng dậy khắp đồi non

Làn mây bay nhè nhẹ bóng dập dờn

Che bớt nắng một mình em đứng đó.


Hàng cọc tiêu sáng lòa ven dốc đổ

Canh vỉa hè rộng chỗ đón người qua

Một sáng Thu trên khung cảnh chói lòa

Vần thơ mới mở đầu từ em nhé...

Cô láng giềng

"Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau một dậu mồng tơi xanh rờn" (1)
Bên này gặp cảnh cô đơn
Bên kia khói bếp cũng buồn chẳng lên.

Bóng nàng như quá thân quen
Thướt tha chăm bón rau dền, mồng tơi
Bên này chỉ khổ mình tôi
Vắng nàng dăm bận đứng ngồi không yên!

Ngõ quen cùng với người quen
Mà như đi lạc tận miền nào xa?
Đẹp như sắc tím hoa cà
Cạnh đường cạnh ngõ mà xa cả đời!

Dù rằng cách dậu mồng tơi
Buồn vương mấy núi mấy trời xa xăm...

(1) Thơ Nguyễn Bính

Đọc tin trúng thưởng

Sáng nay điện thoại gọi tên
Kết quả hình ảnh cho tin trúng thưởngđọc tin trúng thưởng hiện lên rõ ràng
"chúng tôi thông báo khách hàng
lọt vào danh sách xe sang kỳ này?
cộng thêm trăm triệu lót tay
vui lòng liên hệ gấp ngay bây giờ"...

Đọc tin quả thật bất ngờ
thưởng to sao lại phải nhờ nhắn tin?
xưa nay vé số thường xuyên
mãi không trúng thưởng chỉ tiền đi tong
bây giờ không mất một đồng
hàng trăm triệu ấy thưởng không bao giờ???...

Mới hay ai thật dại khờ
tin người lừa đảo mặt trơ trán dày
ngón trò bịp bấy lâu nay
sao không trừng trị thẳng tay cho rồi?
an tâm câu hát tiếng cười
nhẹ lòng hưởng thụ cuộc đời thêm vui...

Câu nói hay

Kết quả hình ảnh cho nguyễn quang thiều
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Thưa bạn đọc

      Gần đây tôi đoc những bài viết ngắn của Nguyễn Quang Thiều trên Facebook thấy nội dung anh viết rất hấp dẫn. Những câu chuyện đời thường mà sâu sắc, nhân ái, khúc triết. Ai có bình luận gì anh cũng trả lời một cách trân trọng.
       Trao đổi với tôi sau khi xem mấy dòng bình luận về những nhà văn nay đã trưởng thành vẫn nhớ như in những tiết học của thầy cô giáo dạy mình từ thời học cấp II, trường huyện, anh viết rằng: Thưa bác Nguyễn Quang Huệ: Lòng biết ơn những người dạy dỗ ta không bao giờ có thể coi là đủ.
     Tôi coi đây là câu nói hay của Nguyễn Quang Thiều và giới thiệu mọi người cùng đọc.

      Câu chuyện thứ hai anh kể: Ở Làng Chùa quê anh có một cháu gái tám tuổi gặp hoàn cảnh gia đình bất hạnh: bố bị bệnh tâm thần, mẹ bỏ bố con cháu mà đi. Trái tim cháu đã bị "Xé rách" bởi nỗi buồn đau ấy . Cháu đã làm một bài thơ trong đó có hai câu như sau:
                                              
                                              Người ta vá áo bằng kim
                                              Mẹ ơi con vá trái tim bằng gì? 

     Chỉ hai câu thơ của môt cháu bé tám tuổi mà làm xúc động mọi người đến nhường nào (Lời bình của Nguyễn Quang Huệ).
      Anh cũng cho biết CLB Thơ của Đài THVN đã giới thiệu bài thơ của cháu gái tám tuổi ấy.

 

Công ơn Cha Mẹ

"Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
Câu xưa quen thuộc mọi nhà
Ngày nay vẫn hát ơi à lời ru.

Cha tôi một bậc nông phu
Cày sâu cuốc bẫm thâm u vai gầy
Nuôi đàn con nhỏ tháng ngày
Mẹ chăm đâu quản đắng cay nhọc nhằn.

Tinh mơ cuốc xới tảo tần
Trồng khoai cấy lúa nước phân đã từng
Khó khăn đâu tưởng tạm dừng
Tháng ba ngày tám vài lưng rau bầu.

Cơm dành con lúc ốm đau
Mồ hôi chát mặn vận sâu vào đời
Quanh năm nắng dập mưa vùi
Chỉ mong con lớn thành người giỏi dang.

Lên mười cho học trường làng
Mười lăm trường huyện ngỡ ngàng đường xa
Đầu trần chân đất đã qua
Dấu chân in đậm đường hoa vào đời.

Nhớ công cha mẹ khôn nguôi
Nuôi con ăn học mong vơi phận nghèo...
Bao năm trăn trở thật nhiều
Công ơn dưỡng dục mọi điều con ghi...
 


 


Nhớ Kim Bôi


Ai đi du lịch Kim Bôi

Nhanh chân đến chốn nghỉ ngơi núi rừng

Nước trong suối nóng vừa chừng

Bể bơi thỏa sức vẫy vùng đam mê.


Tắm xong trước buổi ra về

Tiệc tùng thịnh soạn món quê một chầu

Lá lồm xào lẫn thịt trâu

Nấm hương mấy nụ nên câu đưa tình.

Bể bơi nước khoáng nóng khu du lịch Kim Bôi (Hòa Bình)


Anh khen ngọt chị khen lành

Lặc lày măng trúc để dành ai thương?

Luộc mềm chấm với muối vừng

Chồng ăn vợ thích đã từng truyền nhau.


Em về sửa lại cầu ao

Hàng năm có dịp anh vào Kim Bôi

Gái Mường quen việc đồ xôi

Nếp nương hương tỏa thay người đón anh...

Điện thoại đổ chuông

( Thơ vui )

Đến thăm chưa kịp vào ngồi
Đã nghe điện thoại đổ hồi rung chuông
Đầu dây là giọng cháu thương
- Ông về đưa cháu đến trường học ngay!
- Nhưng ông còn bận ở đây
Bố con đâu? mà hôm này gọi ông?
- Bố con có việc ở phòng
Đi từ sáng sớm nên không có nhà
- Vậy sao không hỏi nhờ Bà?
Bà đâu đưa máy ông qua xem nào?
...Một hồi qua lại đổi trao
Vậy thì chờ nhé ông lao về liền...

Chủ nhà tưng hửng vô duyên
Chai rượu sâm vẫn cầm nguyên đợi chờ
Hai ly cộng sự bất ngờ
Vừa vui gặp mặt mà giờ cáo lui
Thôi về đón cháu xong xuôi
Hẹn nhau dịp khác ta ngồi thật lâu!...

Gặp Bạn

Vậy là ta lại gặp nhau

Hàn huyên trao đổi đôi câu tâm tình

Tóc xưa nửa bạc nửa xanh

Mà nay trắng cả mái đình quê hương

Tuổi thơ chẳng học một trường

Chẳng chung một lớp mà thương thật nhiều

Miền quê Xứ Nghệ ta yêu

Vần thơ gom lại nên kiêu sách dày

Chúc anh ngày một đủ đầy

Niềm yêu thơ cứ mỗi ngày mỗi vui...

Mùa lá rụng



Một bài thơ nổi tiếng của nữ thi sĩ Nga Olga Berggolts về mùa thu. Các bạn hãy đọc để cảm nhận xem mùa thu nước Nga và mùa thu nước Việt có gì khác biệt hay tương đồng. Nhưng trên hết là để thấy được vẻ đẹp của thi ca và những rung cảm tận cùng của tâm hồn mình.
Mùa lá rụng (Người dịch: Bằng Việt)

Mùa thu ở Mátxcơva
người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ,
với dòng chữ: "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng".

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Ôi trái tim, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất

Tập thơ do Nhà thơ Bằng Việt gửi tặng
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời chớp loá...
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!...
Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ nhỏ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây,
mùa lá rụng..."

Thơ Trần Mai Hường

Lúc nào buồn, muốn khởi nghĩa với đa đoan thì lại làm thơ mọi người ạ


ĐÊM TÌNH
Ảnh của Trần Mai Hường.

Tháo trời tìm dấu địa đàng
Chúng mình một đêm chung ngõ
Đâu sông Ngân Hà đâu cầu Ô Thước
Chưa chạm bờ lau… ơi sóng đã lừng…
*

Thêm một lần em nhu mì trong anh
Anh tham lam như nhà giàu trước ngày khánh kiệt
Này ngải, này trầm, này bùa mê thuốc lú
Em uống mật đời môi bỏng đến trăm năm…
*
Mình tiêu hoang cho cạn đêm tình nhân
Địa ngục thiên đường dắt nhau trốn biệt
Hình như ai làm mắt em nhòa ướt
Nước mắt đàn bà anh lau bằng ấp úng vòng ôm
*
Em muốn ngàn lần được đặt môi thơm
Lên đôi mắt anh - người chưa bao giờ biết giận
Em thất thường buồn vui anh chịu đủ
Lấy nồng nàn anh xóa sạch hờn ghen
*
Em vẫn dặn lòng tập nhớ tập quên
Cái ngõ nhỏ hai đứa mình đã lạc...
Cái ngõ nhỏ mốt mai rồi xa lắc
Vẫn nguyên ngày lau lách sóng lừng yêu.


TMH.

Chờ Thu

Chờ Thu mát dịu lại về

Kết quả hình ảnh cho hoa cúcMưa Ngâu bối rối sông quê bến tình

Vườn ai vàng ngập Cúc xinh?

Thì ra Thu đã náu mình vào hoa.


Thu về hoa phượng đi xa

Bằng Lăng tím phố nay đà trốn đâu?

Thu về gom hạt Mưa Ngâu

Bóng Trăng chia nửa bởi màu mây quê...

 

Trưởng Tộc tương lai

( Thơ Thiếu Nhi )


Cháu trai vừa mới lên hai

đó là Trưởng Tộc tương lai họ hàng

dáng ngồi trông thật cao sang

miệng cười cởi mở "Điểm vàng" về sau...


Mong sao cháu lớn lên mau

mấy năm giúp bố việc đầu toàn gia

mai sau lên Trưởng Tộc nhà

trong ngoài êm ấm họ ta nhất làng...

Chiều quê

Bờ tre hóng mát ông ngồi
con trâu nhai lại những mồi cỏ non
cháu trai mê chuyện cười dòn
giở trang sách cũ gáy mòn ra xem.

Chó nhà ngơ ngác kiếm tìm
đàn con đã ngủ im lìm đâu đây?
ngày hè không một bóng mây
bờ tre mát dịu - níu tay trẻ già.

Chè xanh có sẵn vườn nhà
điếu cày góp mặt cũng là niềm vui
chiều hè ra bụi tre ngồi
nghe diều thổi sáo từng hồi vi vu...

Thu về

Đã mấy hôm ve chiều thưa thớt lạ
hoa phượng hồng thả nốt những cánh rơi
mấy lượt một ngày ve than thở lẻ loi
như để lại tiếng sầu ai ly biệt.

Gió lang thang dìu mây đi có biết
rải mưa buồn giọt nước chảy vào sông
biết bao ngày cây trái khát dòng trong
để đón nhận mầm xanh quay trở lại.

Trời cuối Hạ tiếng ve càng im ải
sen tàn hương lá cỗi đợi Thu về
mây đen trời mang giông bão lê thê
và Ngâu đến từng cơn Thu đã tới.

Mấy khóm cúc trong vườn như chờ đợi
đón Thu vàng rực rỡ những cánh hoa
tỏa hương thơm ngào ngạt đến mọi nhà
Thu ngượng ngập ẩn mình vào bông cúc...