Kiếp gà

( Thơ vui )

Mẹ gà tâm sự với con
lớn lên cố giữ cho tròn phận cha
đừng như ông Trống bên nhà
theo mẹ mấy bữa xong là bỏ rơi.

Mình mẹ ấp ủ xong xuôi
nở đàn con nhỏ không lời hỏi han
nuôi con bỏ mặc mẹ làm
chỉ lo bia rượu gáy vang cả ngày
rủ rê bao chị chân dài
đắm chìm vào thói trời đày trăng hoa!...

Phận mình bao nỗi xót xa
timg giun bới đất vẫn là mẹ thôi
bây giờ con lớn cả rồi
yên tâm giao phó cuộc đời cho con.

Kiếp gà bao nỗi dại khôn
nghe lời đường mật nuôi con một mình...

Giúp việc về quê

Mấy ngày mưa và gió
giúp việc bỏ về quê
lo lúa mạ chân đê
nước ngập sâu nguy cấp.

Việc nhà thành cập rập
đi chợ với lau nhà
giặt dũ xong phơi pha
cuối ngày thu gấp gọn.

Sáng trưa cần quét dọn
lo cơm nước rau dưa
việc từ sáng đến trưa
quay sang chiều lại tối...

Con trai không hiểu nổi
cứ sáng đi đêm về
con dâu khó trăm bề
việc công ty bận rộn.

Các cháu còn quá mọn
chưa giúp được việc gì!
suốt ngày xem ti vi
còn trêu nhau chí chóe.

Từ việc lớn việc bé
ông bà phân công nhau
bà chợ búa dưa rau
về nấu cơm bơm nước.

Ông xin làm mấy bước
rửa bát rồi quét nhà
hết tầng bốn tầng ba
xuống tầng hai tầng một.

Vã hết mồ hôi hột
cuối ngày lại thấy vui
giúp con cháu xong xuôi
mình xem ra thoải mái...

Miệng ăn không uể oải
trước tay mỏi khỏi đau
đêm đến ngủ giấc sâu
họ về lâu cũng được...

Từ quê chồng nhớ mẹ

( Tác giả: Trịnh Cẩm Lệ )

Lòng của mẹ tựa cao trời rộng bể
Tự trách mình chưa trọn đạo làm con
Thương con xa mẹ tựa cửa mỏi mòn
Nơi xứ lạ bàn tay nào ấp ủ...?
Dầu đã lớn trong nhiều đêm mơ ngủ
Giọng à ơi của mẹ vẫn kề bên
Con giật mình trong đêm tối mông mênh
Mẹ chẳng có, nghe lòng bao nuối tiếc
Trời mưa dai, mưa chi mà da diết
Chẳng biết quê nhà còn bấc hay không?
Con ngồi đây sao nhớ mẹ vô cùng
Những đêm lạnh mẹ choàng chăn sưởi ấm
Bước theo chồng con về nơi xa lắm
Ánh ban mai, chiều tối dễ gì quen
Chồng thương yêu, an ủi chẳng bõ bèn
Chưa đủ ấm bằng mắt nhìn của mẹ
Mẹ nâng niu sữa cơm từ tấm bé
Khi lớn khôn lại cất bước theo chồng
Con vẫn mong trả chút nợ ẵm bồng
Nhưng thôi chịu, đành làm thân bất hiếu
Ở phương xa chị nhờ em lo liệu
Cạnh một bên cố an ủi mẹ hiền
Kẻo chiều về cảnh vắng lặng bên hiên
Mẹ tựa cửa dõi mắt buồn thương nhớ
Chị hy vọng có một ngày cửa mở
Ào vào nhà ôm mẹ thỏa nhớ nhung
Tay trong tay có anh rể đi cùng
Mẹ hạnh phúc,con ấm lòng rưng lệ

Giới thiệu tác phẩm mới

Thưa bạn đọc.

Đó là tập thơ của KTS Vũ Đình Phàm do NXB Hội Nhà Văn cấp phép xuất bản, đã in xong và ông đã tặng tôi. Sách dày 172 trang, gồm hơn 100 bài thơ được ông tuyển chọn trong quá trình sáng tác mấy chục năm qua:
Thơ VŨ ĐÌNH PHÀM

KTS Vũ Đình Phàm là người đã làm thơ gần sáu chục năm nay. Ông tâm sự: Ngay từ khi học phổ thông ông đã làm thơ, nhưng rồi do bận việc chuyên môn nên không sáng tác liên tục được. Gần hai chục năm nay ông lại say sưa sáng tác. Thơ Vũ Đình Phàm sâu lắng, tình cảm, nặng về nhân nghĩa, tình người. Đặc biệt những bài thơ tình của ông thật sự mượt mà và độc đáo, hấp dẫn:
 Hoa dại
(Riêng Ch...)

Trên bàn học của em
Làm duyên chùm hoa dại
Thoảng hương đồng xa ngái
Cũng xốn xang vơi đầy...

Ngọn đèn gió lay lay
Em say say bài vở
Vô tình hương hoa đó
Buộc người trộm ngắm em...

Bước chân muốn qua thềm
Mà lòng riêng níu lại
Phải vì chùm hoa dại
Hay còn vì hoa em?...

(Vĩnh Tường 21/5/1965)

...

 Tôi xin giới thiệu tập " Thơ VŨ ĐÌNH PHÀM " tới bạn đọc xa gần. Chúc mừng ông đã có đứa con đầu lòng về văn chương, nghệ thuật, thật đầy đặn và trí tuệ.

 Tác giả dành một số tập tặng bạn bè gần xa. Bạn yêu thơ vui lòng thông báo với chủ nhân tác phẩm.
Mọi sự giao lưu liên hệ qua số máy và thư điện tử của ông như sau:
KTS VŨ ĐÌNH PHÀM
ĐT : 0988 660 339
Email : vudinhpham@gmail.com

Chú đánh giày

( Thơ thiếu nhi )

Cơ ngơi trong túi xách
vài hộp xi đen vàng
bàn chải lông đuôi ngựa
nắm vải len mịn màng
len lỏi trong các phố
miệng chú rao vang vang.

Nào ai đánh giày đây?
nào ai đánh giầy nào
dù cách năm chục bước
vẫn nghe tiếng chú rao...

Nào chú ơi dừng lại
đánh hộ mấy đôi nào
trông chú vui ra mặt
thế là dừng tiếng rao.

Tay chú đưa thoăn thoắt
lau lau lại chùi chùi
bôi xi vào da sạch
vải len lại bơi bơi...

Trả lại giày cho khách
kèm theo nở nụ cười
làm cho người thêm đẹp
làm cho đời thêm tươi...

Rút giàn khoan 981

 ( Thơ châm )

Lưỡi bò còn nguyên đó
mới thủng hai lỗ khoan
mặt mới vừa nhăn nhó
chưa phải đã rơi hàm.

Mới ngày đầu tháng năm
lăm le và hùng hổ
đã kéo đặt giàn khoan
mộng bành mong xí chỗ.

Ngang ngược và tham lam
tưởng rằng ta là nhất
bành trướng thành cố tật
cứ nhắm mắt làm liều.

Bành nên nhớ một điều
Việt Nam đâu có chịu
còn nợ xương nợ máu
còn nợ đảo nợ trời.

Thiên tử hay thiên lôi
cũng phải lo trả hết
nếu là người hiểu biết
nên tính chuyện trả đi.

Còn khi cứ ù lì
cứ giả ngơ giả dại
của người sao chiếm mãi
biến thành đất nhà mình.


Giờ thời đại văn minh
đất trời đều có luật
đâu còn thời cướp đất
mang súng đi dọa người.

Rút giàn khoan đi rồi
xin đừng quay trở lại
muốn hòa bình nhân ái
mọi việc phải rõ ràng...

Tranh cướp không đàng hoàng
buộc Việt Nam cảnh giác
bạn tồi thay bạn khác
làm gì cấm được nhau...




Tình riêng

Tình riêng đủ sắc cùng màu
Đủ ngàn cung bậc tận sâu đáy lòng
Biết yêu từ thuở còn không
Bây giờ đã có vợ chồng vẫn yêu
Tóc mây đã ngả sang chiều
Vẫn còn nhớ mãi những điều trước đây
Ngăn tim chẳng thể lấp đầy
Vẫn còn chỗ trống chứa ngày trẻ thơ
Tình đầu tuổi mới mộng mơ
Nhìn đôi mắt liếc đợi chờ bóng ai?...

Cõi riêng chẳng thể giãi bày
Chỉ mình lưu giữ những ngày gặp nhau
Tình riêng giữ trước gìn sau
Thủy chung nhất bậc chẳng cầu cho ai
Riêng mình một mảnh trăng cài
Cõi riêng mình giữ khó ai tỏ tường...

Nghề của bố em

( Thơ thiếu nhi )

Ai hỏi: - Bố em làm nghề gì?
Em trả lời: - Bố em là lái xe
Sáng sáng mỗi ngày bố lại lắng nghe
Điện thoại kêu báo thức
Em dậy muộn nên không sao biết được
Bố đi tự lúc nào?
Mẹ bảo rằng bố đi sớm để nhận bàn giao
Xe mới nhận nên cần cẩn thận
Khách đang chờ đầy sân đầy bến
Mở cửa xe mời khách lên ngồi
Cuối buổi chiều bố lại về thôi...

Nghe mẹ nói em rất vui
Vì cuối ngày em được chơi cùng bố
Nghe bố kể gặp những gì trên phố
Và còn mua quà cho mẹ cho em
Vắng bố cả ngày nên đã thành quen
Con chăm học nghe theo lời bố dặn
Làm bài cho nhanh, viết luôn cẩn thận
Để tối về nhờ bố kiểm tra...


Đường đi học

...Hai đứa hai trường vẫn khác nhau
Em trường Nguyễn Huệ anh Diễn Châu
Hai lối đi riêng khi đến lớp
Mà sao như thấy vẫn cùng nhau.

Em đi theo ngả lối bờ sông
Còn anh đi tắt rẽ Giếng Đông
Hai lối cách nhau vài trăm bước
Cách nhau ruộng lúa một cánh đồng.

Bao giờ đi học vẫn nhìn xa
Xem chừng người ấy có đi qua?
Dáng người quen thuộc đi nhè nhẹ
Nón trắng nghiêng nghiêng đó chính là...

Không hẹn mà nên mỗi sáng mai
Trên đường đi học vẫn gặp hai
Không gửi được lời nhìn tận mặt
Cứ nguyên như vậy mấy năm dài.

Học xong cuối cấp anh ra Bắc
Năm sau em có giấy nhập trường
Gia đình chắc chỉ còn phỏng đoán
Có lẽ là... chúng nó yêu thương...


                1960




Vẫn còn em ở đó...?!

Em vẫn còn ở đó
Hay đã đi lâu rồi?
Từ ngày em và tôi
Chia tay người một ngả!

Thời gian như vội vã
Mới đó đã bao năm?
Mà tôi vẫn nghĩ rằng
Vẫn còn em ở đó?...

Nuối tiếc làm chi nữa?
Chỉ mình dối lòng mình
Vậy mà vẫn đinh ninh
Vẫn còn em ở đó...?!

Đêm mưa

Trời tối đen không một vị sao mờ
Gió hối hả quật vào cây vào cỏ
Tiếng ràn rạt đổ trên tầng ngói cũ
Chảy ròng ròng từng dây nước dưới hiên.

Tiếng nhái kêu gọi bạn khắp một miền
Tia chớp dật nhập nhoằng ngoài khe cửa
Sét rèn rẹt ùng oàng cây đa cũ
Đàn con thơ ôm chặt mẹ trong nhà...

Cây ngoài vườn tươi tỉnh trổ nụ hoa
Lúa nghẹn đòng trổ bông đều tăm tắp
Trận mưa vàng vài đêm nay dồn dập
của thiên nhiên ban tặng khắp quê mình...

Bài thơ vần i


(Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21-6)
           TÁC GIẢ: NGUYỄN XUÂN HẢI
 

Nhà báo năm nay chẳng có gì
Dăm ba quả vải, có là chi?
Ăn rồi, ngọt giọng ta một chí:
“Giàn khoan kẻ cướp phải xéo đi”.

Nếu bay cậy khỏe cứ nằm lì
Ông sẽ đưa mày ra công lí
Để toàn thế giới vạch mặt mi
Trơ trẽn, hung hăng thật vô sỉ.

Ăn gian nói dối, đích thị mi
Lại còn ra vẻ tình hữu nghị
Chữ vàng chữ bạc chữ chi chi
Nghe sao đặng, những lời nhảm nhí
Vu khống, la làng đồ con khỉ
Tin ở ngươi - ta gặp nạn tức thì...
                   
                    ***
Thoát Hán là việc cần làm đi
Nhưng không nôn nóng, phải kiên trì
Bởi ta từng ngàn năm bị trị
Muốn thoát ngay cũng chẳng dễ gì!

                   ***
Tin dân, ta vững bước đi
Tương lai còn đó có gì phải lo.

Chuyện gà

( Thơ thiếu nhi )

Gà nhà đang cục tác
Bác gà lậu mò sang
Miệng cứ nói oang oang
Cô làm sao thế vậy?

Thôi bác đừng đứng đấy
Em chỉ chuyển dạ thôi
Đẻ trứng được xong xuôi
Em hầu vui chuyện bác..!?

- Bên nước em có khác
Khách đến phải được mời
Cứ tự động đến chơi
Không có người đón tiếp!

- Tôi sang sao cô biết?
- Chuyện có khó gì đâu?
Chỉ thấy dáng ủ sầu
Đầu còn đâu tóc bạc?

Nhìn qua em đoán bác
Chắc xấp xỉ tám mươi
Đã nghỉ hưu lâu rồi
Lông trên người xơ xác?

Ngửi phải hơi của bác
Em mắc cúm tức thì
Cả chuồng trại cách ly
Sợ toi đời cả loạt.

Lây sang người là chắc
Cả thế giới đề phòng
Bác chui lủi lung tung
Bệnh lây lan nguy hiểm!

Thôi bác ơi đừng đến
Gây oan trái cho em
Bác thử nghĩ mà xem
Đừng trách em nhạt nhẽo...


Sao em lại bán thơ?

 (Thân tặng nhà thơ Trần Nguyên Hạnh)


Em bán gì? sao lại bán thơ?
Dù chỉ vài câu cũng thành vốn quý
Thơ là mộng mơ, thơ là tri kỷ
Là chất men lòng thi vị của ta.

Chút tình thơ bao lời ngọc thiết tha
Rung động từ con tim mới có
Quyện vào thiên nhiên với mây và gió
Là trăng sao, cây cỏ, là hoa lá biển trời
Là ánh mắt người bèo dạt mây trôi...

Xin mời người hãy đọc thơ tôi
Tôi không bán mua, thơ không mặc cả
Đến với thơ như nước về làm tan băng giá
Ta trao nhau khóe mắt nụ cười
Trao cả tâm hồn vào cánh hoa rơi
Và tiếc nuối khi lá vàng về cội...

Người yêu thơ xin đừng trách vội
Chỉ một vài dòng... đã biết đợi chờ nhau...

Đồng giao cho người lớn

Tác giả: Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo


Quê hương Diễn Châu
Có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi
có con người sống mà như qua đời!

Có câu trả lời biến thành câu hỏi
có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới.

Có cha có mẹ có trẻ mồ côi
có ông trăng tròn nào phải mâm xôi!

Có cả đất trời mà không nhà ở
có vui nho nhỏ có buồn mênh mông.

Mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ
mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió.

Có thương có nhớ có khóc có cười
có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi...

1992