Chùm thơ Nguyễn Xuân Hải



Hà Nội Sáng 22 tháng 9 năm 2016

THƠ TÔI

Thơ tôi thật chẳng ra gì
Ai mà cố đọc tôi thì biết ơn
Khen chê, tôi chẳng bận tâm
Miễn sao hiểu được tấm lòng của tôi
Cho dù vật đổi sao rời
Tình tôi vẫn ấm như trời sang xuân

"THẦN ĐỒNG"

Ngỡ mình như thể "thần đồng"
Sáu  bài sáng tác chỉ trong nửa giờ
Bài thế cũng gọi là thơ
Tố Như sống lại phải ngơ ngẩn người

LỄ CHÙA

Người ta đi lễ chùa
Xin tiền tài danh vọng
Còn tôi đi lễ chùa
Tìm bình an tĩnh lặng

LÃO KHỔNG

"Tại gia tòng phụ
Xuất giá tòng phu
Phu tử tòng tử"
- Tử tử tòng ai?
- Tòng Khổng phu tử!

Lão Khổng ấy vậy mà khôn
Bao nhiêu con gái muốn chôn cùng mình
Những điều lão dạy thấy khinh
Mà bao nhiêu kẻ rập rình muốn theo





NÀNG CA VE TÂM SỰ VỚI XUÂN HƯƠNG

"Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng"

Ước gì Bà sống như tôi
Vợ chung cho cả trăm người đàn ông
Chẳng lo gió lạnh đêm đông
Cửa nhà đầy đủ chăn bông thiếu gì
Cuộc đời cứ thế mà đi
Mặc ai, ai nói, có gì mà than
Tiền của tham nhũng, "dân gian"
Quan tham cho bớt, lọt sàng xuống nia
Còn tôi "tự có", không chìa tay xin
                        ***                      
Đời Bà thiệt lắm Xuân Hương ơi!
Oán trách chi ai, oán trách trời
Lão Khổng ranh ma toàn dậy đểu
Để đời phụ nữ sống chơi vơi

BÀ CHÚA KHO

Bà Chúa kho
Giữ kho
Lo cho dân no
Phát chẩn cho dân nghèo
Lo cho quân ấm
Cả đời bà liêm khiết
Ngay thẳng không quanh co
Thóc không thiếu một hạt
Vải không thiếu một phân
Phân không thiếu một lạng
Đạm vẫn đủ nuôi quân 
               ***       
Người từ Bắc xuống
Kẻ từ Nam ra
Ở khắp nước Nam ta
Người kéo lên đông nghìn nghịt
Bao mâm cao cỗ đầy
Thịt gà luộc với bánh giầy

Ta ăn nào cho hết
Khói hương toả nghi ngút
Vàng mã đốt ngùn ngụt
Thương đàn con chen chúc
Bực lũ cháu ngu si
Chúng đến nhầm địa chỉ
Bất chợt Bà nổi khùng
Bay đến đây để làm gì?
Tốt nhất là hãy biến đi
Ta là kẻ cho vay lãi khủng?

Nếu thật ngưỡng mộ ta
Bay cứ việc ở nhà
Lo tu nhân tích đức
Chớ buôn gian bán dối
Chớ làm điều hại người
Trời sẽ phạt các ngươi!


DVD PHÓNG SỰ NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG HUỆ


KỊCH BẢN PHÓNG SỰ NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG HUỆ - KÊNH TRUYỀN HÌNH VOV TV

 Nguyễn Quang Huệ: Những công trình và những vần thơ

          Nhà thơ vốn không phải danh xưng dành cho tất cả những người cầm bút. Mà bởi những đam mê, cống hiến và tác phẩm suy tôn nên họ. Và với nhà thơ thì dù họ có ẩn mình kín đáo, thơ ca vẫn làm họ bừng sáng, lan tỏa đến những tâm hồn đồng điệu khác. Đó là sức mạnh của thơ ca.
Chúng tôi cảm nhận được những rung cảm ấy từ Nguyễn Quang Huệ, người con của mảnh đất Diễn Châu – Nghệ An. Người đã sống xa quê bao nhiêu năm mà tâm hồn, cốt cách vẫn sâu đậm tình quê.

          Ra đi từ lũy tre làng
trai quê lên phố đa mang cuốc cày
từ ngày xa ruộng đến nay
tay chai đã lặn để thay bút cầm.

Sáo diều xa vắng bao năm?
bờ xôi ruộng mật đã nằm vào tranh
tưởng quê là mảnh đất lành
nào ngờ lên phố ẩn danh cả đời...

Thôi rồi từ thuở nằm nôi
Chờ cho đến hẹn đáo hồi về quê...

Đó là những vần thơ ông đề tặng bạn mình, nhưng chúng tôi hiểu trên hết đó cũng là nỗi lòng của ông. Bởi chính cốt cách của ông, những gì ông tâm huyết và trăn trở đều được gửi gắm vào những vần thơ nhiều suy tưởng về quê hương như thế.
Sinh năm 1941 tại một làng quê ven biển, từ nhỏ mong muốn góp phần làm giàu đẹp cho quê hương đất nước đã nhen nhóm trong ông. Lớn lên, tốt nghiệp đại học với tấm bằng kỹ sư xây dựng Nguyễn Quang Huệ đã chạm đến ước mơ của mình. Ông từng tham gia thiết kế và xây dựng nhiều công trình quan trọng của Nhà nước như: Lăng Bác Hồ, Nhà khách Chính phủ, Trung tâm báo chí Quốc tế, Học Viện Hành chính Quốc gia, Nhà máy điện Phả Lại…  và từng nắm giữ những vị trí thiết yếu trong Bộ xây dựng ... Cũng trong những năm tháng gắn bó với công việc của người kỹ sư xây dựng ấy ông bắt đầu làm thơ, trở thành người kỹ sư tâm hồn qua những vần thơ trữ tình.  
(Pv đoạn 00112
          Người kỹ sư xây dựng với niềm tin, lý tưởng, tình yêu đã viết nên những câu thơ tình say đắm, đam mê: 
  
Em muốn làm dòng sông
Cho thuyền anh xuôi ngược
Nâng niu trên mỗi bước
Những bến bờ anh qua.

Em muốn là nhành hoa 
Tỏa hương thơm dìu dịu
Khi mặt trời soi chiếu
Vào những buổi oi nồng.

Em muốn là thinh không 
Cho lòng anh tĩnh lặng
Vượt qua bao cay đắng
Những bước chân xa vời.

Nhưng không được anh ơi
Bởi em đâu là gió
Đâu dòng sông ngọn c
Là hoa là thinh không?

Nhưng thương anh mặn nồng
Như lòng em vẫn ước 
Dù anh không nhận được 
Vẫn một lòng bên anh...                

Có phải càng gắn bó với công việc thì tâm hồn người nghệ sĩ càng trở nên thăng hoa bay bổng để viết nên những vần thơ giàu cảm xúc đến thế. Tình yêu đã góp phần làm nên một đề tài thành công trong thơ Nguyễn Quang Huệ, cho dù bên cạnh những yêu thương trọn vẹn ta vẫn gặp những dở dang, tiếc nuối từ thuở ban đầu:
 ...Mấy năm chum nếp vẫn đầy
Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời
Nhà gần tình vẫn chơi vơi
Có duyên không phận - nhận lời chia tay
Công chum chờ đợi bao ngày
Xin đừng trách mối tình này làm chi… 

Với người thi sĩ những gì họ đi qua là những trải nghiệm quý giá, là nguồn thi liệu làm nên những tác phẩm để đời, và “Chum nếp” chính là bài thơ như thế của nhà thơ Nguyễn Quang Huệ.
          Không thể không nhắc đến thơ Nguyễn Quang Huệ viết dành cho thiếu nhi. Với bốn tập thơ Gà mẹ – gà con, Dê đen – dê trắng, Công chúa ếch, Chuyện gấu và mèo đã đánh dấu sự thành công của ông ở mảng thơ này.(pv cụm 00114)
 Đặc biệt năm 2015 Trung tâm văn hóa người cao tuổi Việt Nam đã bình chọn tập thơ "công chúa ếch" đạt tác phẩm thơ xuất sắc của năm. Ở lĩnh vực thơ tưởng dễ mà rất khó này, Nguyễn Quang Huệ đã thực sự mang lại cho các em thiếu nhi một thế giới trong trẻo, hồn nhiên và những bài học vô cùng giá trị.
          Là một người thành công trong sự nghiệp khi dành được sự tin cậy của Bộ Xây Dựng trong suốt những năm tháng làm việc. Là một nhà thơ gây ấn tượng với độc giả qua các tác phẩm đã được in ấn, xuất bản, các chương trình truyền hình  của TW và Hà Nội, có thể nói Nguyễn Quang Huệ là người thành đạt tại đất kinh kỳ. Nhưng ông vẫn giữ được cho mình tình yêu, hồn cốt của quê hương. Luôn tâm huyết và sẵn sàng đóng góp công sức, trí tuệ của mình cho quê hương giàu đẹp. Và ông cũng nhận được không ít sự trân trọng, quý mến từ chính những người dân quê mình và lãnh đạo các cấp ở địa phương.
Những lần về thăm quê ông luôn nhắc các con mình nhớ về truyền thống của gia đình, dòng tộc để các con ông biết rõ nguồn gốc Tổ tiên. Trong ngôi nhà, mảnh vườn còn lưu giữ nhiều kỷ vật mà ông bà, cha mẹ để lại, nhà thơ Nguyễn Quang Huệ rưng rưng như đang chạm vào quá vãng xa xôi. Đằng sau sự thành đạt của ông chính là bóng dáng của người vợ hiền. Bà đã luôn ở bên ông, khuyến khích, ủng hộ ông cả trong công việc và trong thi ca. Hai người đã cùng nhau vun đắp nên một gia đình hạnh phúc. Cuộc đời này họ đã yêu thương, trân trọng nhau để làm nên những gì trọn vẹn nhất.
          Sau những thành công đã có, nhà thơ Nguyễn Quang Huệ dự định sẽ xuất bản một tuyển tập thơ cho thiếu nhi và một tuyển tập các thể loại thơ khác. 
          Với tài năng và đam mê ấy chúng tôi tin rằng nhà thơ Nguyễn Quang Huệ sẽ đi được những bước dài hơn nữa trên con đường nghệ thuật, thi ca của mình... 




Một số hình ảnh Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ trong chuyến ghi hình phóng sự tại Diễn Hạnh - Diễn Châu Nghệ An

 
Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ đang say sưa sáng tác tại nhà Diễn Hạnh - Diễn Châu- Nghệ An


Quay phim đang ghi hình Nhà thơ sáng tác

 

Cảnh Nhà thơ đang nhớ lại những kỉ niệm xưa 

 

Phóng viên VOV TV đang tác nghiệp phỏng vấn 




Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ đang trả lời phỏng vấn phóng viên 

 

Ảnh chụp ekip cùng gia đình Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

 
Gia đình Nhà thơ



Ảnh chụp cùng bạn thơ tại quê hương Diễn Hạnh - Diễn Châu - Nghệ An

 
Bạn thơ Cao Xuân Thưởng cùng Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ



Thơ tình và người đẹp

Thưa bạn đọc.

Tôi đọc bài Thơ tình và người đẹp của Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo thấy vui vui. Câu chuyện chung quanh cuộc phỏng vấn của nhà báo và những câu trả lời hóm hỉnh, thật lòng và đầy cảm xúc đã làm tôi có ý muốn được anh Tạo cho phép đăng lên đây để bạn bè cùng chia sẻ. Nếu anh không đồng ý thì xem đây là lời xin lỗi. Khi có thông tin lại tôi sẽ gỡ bỏ anh Tạo nhé.

CÓ CÔ NHÀ BÁO ĐANH ĐÁ PHỎNG VẤN TÔI. KỆ...

LÊ MỸ Ý (LMY): Ông là một trong những người nổi tiếng đặc biệt là với những bài thơ tình. Thơ tình của ông là từ cảm hứng với các người đẹp mà ra, hay do cảm xúc... tưởng tượng?

NGUYỄN TRỌNG TẠO (NTT): Tôi có trên 100 bài thơ tình, và nhiều bài được bạn trẻ chép vào sổ tay hoặc thuộc nằm lòng. Trên 100 bài thơ ấy có phải để dành cho trên 100 đối tượng tình yêu hay không thì chính tôi cũng không giải thích được. Nhà thơ Neruda viết 100 bài thơ tình chỉ để dành tặng riêng cho một người phụ nữ ông yêu. Còn tôi thì không phải như vậy. Có bài thơ sinh ra chỉ vì một đối tượng tình yêu duy nhất, nhưng cũng có khi đối tượng chỉ là cái cớ của bài thơ tình tôi viết, bởi nó khơi dậy toàn bộ ký ức tình yêu của tôi. Có một bài thơ tình rất nhiều thế hệ sinh viên thuộc, đó là bài Không đề, mở đầu bằng câu “Anh trót để tình yêu tuột mất…” lại là bài thơ tôi viết tặng cho mối tình đầu của một anh bạn nhà thơ có thời sống ở Qui Nhơn. Đó là nhà thơ Ngô Thế Oanh. Sau cuộc chia tay với mối tình đầu, Oanh chỉ còn yêu những cô gái có đôi mắt giống đôi mắt của người yêu đầu tiên. Điều đó ám ảnh tôi rất ghê. Cái đôi mắt đó cũng đẹp như đôi mắt người yêu đầu tiên của tôi, nó luôn ám ảnh tôi. Và nó ám ảnh vào đoạn kết bài thơ: “Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát/ Biếc xanh em mãi chớp sáng vòm trời/ Điều CÓ THỂ đã hoá thành KHÔNG THỂ/ Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi”. Nhưng cũng có bài thơ sau khi công bố, tôi nhận được điện thoại của “đối tượng thứ thiệt” nói rằng: “Có nhiều người tặng thơ cho em nhưng em nghĩ họ tặng ai cũng được; chỉ bài thơ của anh là tặng riêng em”. Khi ấy, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Đấy là trường hợp bài thơ "Nỗi nhớ không tên".

Lang thang đường phố Huế
nhớ chiều nào xa Vinh
trời thắp vì sao xanh
thương nhớ về mắt biếc

Đường xưa toàn người đẹp
Nay đỏ trời phượng bay
Huế dầm mưa Nguyễn Bính
Vinh nắng hừng phương ai

Còn chi là rượu nữa
uống hoài mà không say
bia biệt ly quán lạ
ngả nghiêng bao tháng ngày

Ngỡ sông là cánh tay
Mát mềm như ngà ngọc
ngỡ chiều như chiều nay
gió thổi mùa xanh tóc

Có một chàng Đơn Độc
bước trên đường Không Tên
có một nàng Hạnh Phúc
ở số nhà Lãng Quên…

LMY: Có lần tôi đã hỏi ông rằng, đã có bao nhiêu người đẹp đi qua cuộc đời ông, ông chỉ cười. Cho đến thời điểm này, ông đã có thể tạm thời "thống kê" chưa?

NTT: Một câu hỏi như thế thường làm khó cho những người đàn ông đang có vợ, hoặc đang yêu, hoặc đang có… bồ. Có lần tôi định viết các chuyện tình của anh nhà thơ bạn tôi, nhưng anh ta chỉ vào vợ mà nói: “Vợ tôi vẫn còn đó, ông viết sao để cô ấy không tự tử được không?”. Thế thì còn công khai cái gì được nữa! Nhưng với tôi thì câu hỏi của Mỹ Ý cũng có thể trả lời được. Cười cũng là một cách trả lời đấy chứ. Vâng, tôi đã gặp một người đàn ông trong giới nghệ thuật, cái giới mà người ta thường cho là “lăng nhăng nhất trần đời” khi anh ta đã trên 50 tuổi mà vẫn chưa biết đến người đàn bà thứ 2 là gì. Còn một anh bạn thích đùa của tôi lại cứ đòi phải lập Câu lạc bộ 1000. Cái con số 1000 làm tôi nhớ đến thi sĩ đẹp trai nhất thế giới là Xergay Esenin của Nga. Người ta nói rằng, phải có đến 1000 người đẹp đi qua cuộc đời thi sĩ này. Có ai tin điều đó không? Riêng tôi thì tôi tin, bởi thơ tình Esenin vô cùng chân thành và quyến rũ, còn ảnh chân dung ngậm tẩu thuốc của anh ta thì đã trở thành một món hàng đắt giá không chỉ cho phụ nữ yêu thơ của nhiều thế hệ. Nhưng ai lại đi “thống kê” những người đẹp đi qua đời mình? Để làm gì nhỉ? Để tự kiểm hay để khoe khoang? Làm thế e có xúc phạm đến phái đẹp hay không?

LMY: Tôi nghĩ cũng không nghiêm trọng đến như ông nghĩ đâu. Nhưng câu hỏi này chắc là ông không phải trả lời khôn khéo đến thế đâu: Mối tình dài nhất và ngắn nhất trong cuộc đời ông kéo dài bao lâu?

NTT: Mối tình ngắn nhất của tôi vừa đúng 3 ngày từ khi “tỏ tình” với nhau. Một tình yêu song phương hẳn hoi. Nhưng khi biết gia đình tôi thành phần địa chủ (dù đã được sửa sai thì vẫn mang tiếng địa chủ), cô gái đã từ chối ngay tình yêu của tôi. Mối tình dài nhất chính là mối tình đầu. Cô gái hoa khôi của trường cấp 3 ngày ấy giờ tóc đã điểm bạc, nhưng trong mắt tôi, cô ấy vẫn cứ xinh đẹp như thuở nào. Đến nay cô ấy vẫn sống độc thân, và thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gọi điện cho nhau. Mấy năm trước tôi có làm một bài thơ tặng cho cô ấy, đăng báo hẳn hoi. Tên bài thơ là “GỬI H.”:

Bây giờ ngày ấy mai sau
em mười bảy tuổi và câu thơ buồn
giọt mưa rơi xuống cội nguồn
bởi chưng mái giột mưa còn ướt anh

một ngày héo một ngày xanh
một đời nhớ một đời thành lãng quên
mấy chàng yêu cũ điên điên
chuyền nhau điện thoại gọi em đường dài

yêu nhiều sao chẳng kết ai
trớ trêu đời thực sắc tài kỵ nhau
bây giờ ngày ấy mai sau
người không còn tuổi và câu thơ thiền...

LMY: Vậy là khi yêu, ông đều làm thơ tặng người ta?

NTT: Nếu làm được điều đó thì thật tuyệt vời. Làm được một bài thơ hay cho người yêu càng tuyệt vời hơn nữa. Nhưng rất nhiều khi, tôi đã không làm được điều đó. Đấy là một món nợ to lớn trong đời một nhà thơ.

LMY: Phụ nữ thông minh có nằm trong “typ” mà ông yêu không? Người xưa thường quan niệm phụ nữ đẹp đi kèm với kém thông minh, phụ nữ thông minh thì không xinh đep. Nhung ngày nay quan niệm đó có lẽ đã khác đi nhiều. Một người phụ nữ hiện đại, nếu xinh đẹp, phải biết chứng tỏ sắc đẹp của mình (không chỉ ở bề mặt), điều đó đòi hỏi cô ta cũng phải rất thông minh? Giữa một người phụ nữ thông minh và một người phụ nữ đẹp, ông chọn ai?

NNT: Tôi chọn cả hai. Nhà thơ Xuân Quỳnh vừa đẹp vừa thông minh, đã có một quan niệm độc đáo: Sắc đẹp của phụ nữ chính là tài năng của họ. Đấy là một cách nói cực đoan hóm hỉnh. Và tôi nghĩ, thông minh cũng là một vẻ đẹp của nữ giới. Cả hai thứ đẹp và thông minh đều là “của Trời cho”.

LMY: Theo ông, giữa vợ và người yêu, có những điểm gì khác nhau? "Vợ đẹp là vợ người ta", nhưng những người phụ nữ trong cuộc đời ông đều rất mặn mà, vậy khi sống với họ, ông có mệt mỏi vì phải ghen tuông?

NTT: Người yêu là người yêu. Vợ là người yêu mà ta đã cưới. Hay vợ là người không yêu mà ta đã cưới? Hay vợ là người không yêu mà ta đã cưới rồi mới yêu? Tôi có một câu thơ trong bài “Tự hoạ” nói về điều chị hỏi: “Vẽ tôi thấy Đẹp là mê/ Thấy ghen là sợ thấy quê là nhà”.

LMY: Có lẽ, phụ nữ phải ghen tuông và đau khổ vì ông không ít thì đúng hơn? Nhưng đã có người phụ nữ nào khiến ông đau lòng nhất?

NTT: Hơn một người. Trong tình yêu, không gì đau lòng hơn là khi anh vỡ mộng về họ. Thú nhận là nhiều khi tôi đã quá hy vọng về người mình yêu. Và vì thế mới sinh ra vỡ mộng.

LMY: Nếu phải nói một câu rất ngắn gọn về phụ nữ, ông sẽ nói gì?

NTT: Hãy yêu và kính trọng họ.

LMY: Là một người nổi tiếng, và những người nổi tiếng trong giới văn nghệ sĩ Việt Nam thì thường bị gán cho là "hay lăng nhăng". Cá nhân ông có ngoại lệ?

NTT: Nếu nói “lăng nhăng” thì giới nào chẳng “lăng nhăng”. Nhưng cái giới nghệ sĩ thường nổi máu bốc đồng hơn cả. Vui nhanh buồn lâu là đặc tính của họ. Và người đời cũng thường quá tò mò về tài năng và đời tư của nghệ sĩ, nên lắm chuyện thêu dệt cũng trở thành giai thoai. Tôi cũng không ngoài “tầm ngắm” của đàm tiếu thường nhật. Nhưng tôi biết là trong quan hệ tình cảm hay đúng hơn là trong tình yêu, tôi luôn sống thật với chính mình. Tôi không nghĩ yêu chân thật là “lăng nhăng”, dù anh ta có yêu tới 1000 phụ nữ. Một người đàn ông có thể qua một nghìn phụ nữ, nhưng làm sao họ có đủ năng lượng yêu để yêu 1000 phụ nữ?

LMY: Ông có dễ xiêu lòng bởi những cô gái chân dài? Người phụ nữ như thế nào thì dễ quyến rũ ông và khiến ông thèm muốn người ta nhất?

NTT: Tôi có một nhược điểm là không thích phụ nữ cao hơn mình. Vậy nên đối với các nữ vận động viên bóng chuyền xinh đẹp hay hoa hậu số đo thời hiện đại chú trọng chiều cao là là tôi “ngán” lắm. Tôi tự an ủi mình rằng, nếu họ có yêu mình, chắc họ cũng chỉ yêu xa xa mà thôi. Còn người phụ nữ khiến tôi bị quyến rũ hay thèm muốn lại chính là người phụ nữ có vẻ đẹp thánh thiện.

LMY: Khi sex với một người phụ nữ, ông sử dụng bản năng hay kinh nghiệm?

NTT: Hình như tôi chưa bao giờ chú ý đến điều chị hỏi. Câu trả lời ở đây phải bấu víu vào ký ức. Ký ức tôi mách bảo rằng, có cả bản năng và kinh nghiệm. Vâng, kinh nghiệm làm phong phú phấn hứng của con người. Nhưng về việc này, tôi cứ thích một câu thơ của bạn tôi: “Những câu thơ suốt đời lóng ngóng”. Có lẽ lóng ngóng mới chính là trạng thái thật sự của tình yêu. Chị có tin điều đó không?

LMY: Có lẽ ông nói đúng. Còn một câu hỏi thêm cho ông đây: Lúc đó (sex), vai trò nhà thơ có ý nghĩa gì không?

NTT: Chỉ có nhà thơ dở hơi mới đọc thơ hay làm thơ vào lúc đó… Nhưng tự thân hai chữ nhà thơ đã mang theo ý nghĩa văn hoá của nó. Cái cảm giác chung sống với một người nghệ sĩ hay một người quê mùa có khác nhau chứ. Nếu ai không hiểu được ý nghĩa ấy khi chung sống (hay chung đụng), kể cũng là thiệt thòi lắm. Trường hợp nhiều phụ nữ thèm muốn Esenin cũng là điều dễ hiểu, bởi anh ta không chỉ là một anh chàng đẹp trai đầy sức sống, mà anh ta còn là một nhà thơ vô cùng diệu vợi.

Lê Mỹ Ý

lăng mộ đá toyota thanh hóa