Nghịch cảnh




Bao năm là kĩ sư già

Đến khi tóc bạc làm nhà thơ non

Chiếu trên đâu giám vương hồn

Nhẹ nhàng chiếu dưới vẫn còn là may.


Đời người lắm lúc đổi thay

Về hưu đắm đuối những ngày thơ ca

Còn mong thành bác thợ già

Cày trên đồng chữ - giao hòa nhân gian...

Táo bếp lên trời



 
Đêm 23 tháng chạp
Táo Bếp lên chầu trời
Xe đông người chen lấn
Mấy ngày mới tới nơi.

Ngọc Hoàng quở buông lời
Trách Táo Quân trễ nải:
- Việc Thiên đường có phải
Không thiêng bằng việc nhà?

Táo tâu: - Con oan gia
Ngọc Hoàng ơi có biết
Người người đều khủng khiếp
Tắc đường mùa cuối năm!...

- Ta trách oan Táo Quân
Thôi có gì trình tấu
Muộn lên ta hiểu thấu
Không phải than thở nhiều…

- Chỉ có chuyện nồi niêu
Trong bếp nhà đỏ lửa
Không còn gì chọn lựa
Cháy hại của,  chết người.

Đồ ăn uống nơi nơi
Tẩm ngâm bằng hóa chất
Gây ung thư,  bệnh tật
Bao người dân lìa đời!

Môi trường sống nhiều nơi
Cùng chung mùi hôi thối
Vậy làm sao chịu nổi
Ngọc Hoàng hỡi có hay?...
          Xin Ngọc Hoàng dịp này
Vi hành xem sẽ rõ…

Hết giờ chuông đã đổ
 Xin cáo lui sân chầu…
Lời Táo hô muôn tâu
Ngọc Hoàng Vạn vạn tuế…

Tình xuân



Làm sao nói hết chữ yêu
Quê hương là chốn nâng niu đời mình
Từ thai nghén đến trưởng thành
Ánh trăng ngọn gió mát lành thân quen.

Cầu ao mỗi buổi chiều lên
Bờ tre gốc rạ đã chen vào đời
Cốm xanh thơm ngọt tháng Mười
Khoai ngô đậu lạc đỏ trời tháng Năm.

Tình đầu từ thuở xa xăm
Neo vào nỗi nhớ trăm năm không mờ
Quê nghèo nuôi tự ấu thơ
Tình xuân giữ lại đến giờ chưa quên...

Rượu tết



 
Chiều 28 tết nghiêng vào tủ
Đủ cả chai cao đến lọ lùn
Một lít loại vừa dăm sáu cái
Cái  thì lít rưỡi đến vài chum.

Màu mè đủ loại nâu tím đỏ
Loại thì của ngoại, loại của ta
Rượu Tây, quốc lủi nồng thơm phức
Rượu thuốc, rượu cao một góc nhà…

Ngày tết mỗi người nâng dăm chén
Sang xuân bạn đến rượu bày ra
Vẫn có vài be dâng Tiên Tổ
Nút bằng lá chuối -  nếp vàng hoa.

Khen ai sáng chế ra rượu nhỉ?
Để lòng thổn thức với tửu xuân
Tết không có rượu sao gọi tết?
Ngà ngà say khướt mới nên xuân…

Cỗ tết xưa và nay



          Ba ngày tết thắp hương
Cắm lên bàn thờ tổ
Ông bà về hội ngộ
Xem con cháu ra sao?...

Mâm cỗ khác năm nao
Rượu quê ngày một độc
Hương trầm ít ngọt ngào
Vì rừng cây bầm dập.

Ngày xưa mâm cỗ tết
Toàn thứ nhà làm ra
Gà ri xưa ngon ngọt
Bánh chưng gói nếp nhà.

Rượu xưa mình tự nấu
Một đấu chỉ hơn chai
Uống vào tuy nghiêng ngả
Nằm một hồi tỉnh ngay.

Chuyên tết xưa tết nay
Bên mâm cơm cúng tết
Tổ tiên muốn thế này
Cháu con giờ có biết.

Tết cổ truyền giữ nếp
Bánh chưng xanh tự làm
Thịt đông, dưa hành muối
Câu đối đỏ, chè lam.

Trầu cau rồi mâm quả
Rượu vài chai của nhà
Hương trầm thơm ngào ngạt
         Giữ tết thời ông cha

Ba bậc thềm nhà


 Thưa bạn đọc. 
Tôi vừa tặng nhà thơ, nhà báo Hà Quang tập thơ BA BẬC THỀM NHÀ  cách đây hơn 1h 30 phút. Sau thời gian ngắn ngủi đó nhà thơ nhà báo Hà Quang đã có ngay tác phẩm đăng lên FB. Thật thú vị là đã có nhiều bạn bè xem và hưởng ứng dành tình cảm tốt cho bài thơ nói trên. Tôi chân thành cám ơn nhà thơ Hà Quang và các bạn đã ưu ái cho tôi qua tác phẩm BA BẬC THỀM NHÀ.
Tôi xin đăng lại lên trang cá nhân lời của nhà báo Hà Quang để mọi người có thể đọc lại bất cứ lúc nào nhé.

 
( Cảm ơn Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn bè yêu quý ! )

Thân thương ba bậc thềm nhà
 

Đi vào bao lượt, đi ra bao lần
 

Mỗi ngày mấy chục bước chân
 

Hết lên lại xuống ngay sân nhà mình.
*
Ung dung như chốn cung đình
 

Nhà mình mình ở-thềm mình mình đi.
 

Đậu nghè bái tổ vinh quy
 

Cũng từ chập chững cô dì đỡ nâng...
*
Từ sĩ tốt đến quân vương
 

Nào ai quên lúc náu nương quê nhà.
 

Ngàn đời từ thuở ông cha
 

Lớn khôn, khờ dại...từ ba bậc thềm.




Trên bờ dân gian

Thơ Nguyễn Hữu Quý

Núi Cạc nằm cạnh ao Lồ
trăng nhô, diếc nhảy sáng bờ dân gian
làng nhiều con gái thật ngoan
không chồng vẫn có… khỏi oan uổng đời.
Sinh ra ở dưới gầm trời
thấp, cao chi cũng là người thịt da
chính chuyên là của người ta
mình xin kẽo kẹt đàn bà, đàn ông.
Đẹp duyên nên vợ, nên chồng
kém duyên…kiếm chút bế bồng, cũng vui
có gì đâu phải ngậm ngùi
cớ can chi phải sụt sùi mưa ngâu!
Đất trời còn sóng sánh nhau
lá hoa còn biết lên màu ái ân
dẫu chưa tìm được tri âm
thì mong bóng núi đổ dâm ao nhà.
Ru con câu hát ông bà
ru mình cái gió ghé qua lật lờ
láng giềng trẻ đọc bi bô
ngả nghiêng núi Cạc, ao Lồ ướt trăng.

Những bức ảnh đáng nhớ





Hai anh em nay còn một

Ngày mới ra trường làm việc với chuyên gia Liên Xô Kts Bon đa ren kô.

Ông ngoại và hai cháu Thảo Linh, Hoàng Long
Thăm đền thờ Vua Đinh





Toàn gia đình xuân 2016

Chuyện vui bên bàn tiệc rượu


     Câu chuyện thứ nhất: CỨ ĐỂ XEM SAO


     Một người bạn chúng tôi, nguyên là Chủ tịch hội KTS VN nhiều năm, đã nghỉ hưu khoảng hai chục năm. Năm nay ông 82 tuổi. “Tuổi càng cao sức khỏe càng thấp” như Bác Hồ đã viết. Ông cũng không ngoài hoàn cảnh đó. Bệnh tật đầy mình: tiểu đường, quá cân, di chứng khớp gối, khớp bàn chân, teo cơ… làm ông di chuyển rất khó khăn và phải ngồi xe lăn. Vệ sinh cá nhân và đi xuống nhà đều phải nhờ người thân giúp đỡ. Ông chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi cho đỡ vướng víu. Đi lại nhờ đôi tay đẩy vào bánh xe  vì cũng chỉ quanh quẩn trong phòng. Đến thăm ông, trong câu chuyện tâm tình ông kể: cách đây dăm năm, một ông thầy bói đã xem và phán rằng trong đời tôi có 3 việc lớn:
1-     Số tôi phong lưu, không giàu, không nghèo, cuộc sống đầy đủ, an nhàn, của cải không nhiều và cũng không nợ nần ai. Được người thân và bạn bè nể trọng.
2-     Bạn bè rộng, nhưng cũng có người phản bội lại tôi!
3-     Tôi sống đến 86 tuổi.
    
     Chúng tôi hỏi: vậy ông có tin không? Ông trả lời:
-         Về điều thứ nhất tôi cho là đúng vì thực tế cuộc sống từ lúc tôi sinh ra đến nay chưa phải lo ăn lo mặc, chỉ lo học hành, sáng tác, làm việc, đến khi về hưu thì nghỉ ngơi, quả là an nhàn thật.
-         Về điều thứ hai tôi cũng cho là đúng vì mấy ai làm lãnh đạo được mọi người yêu mến. Trong số bạn bè cũng vậy có người hợp, người không hợp. vậy là đúng chứ sao?
-         Còn điều thứ 3: Năm nay tôi 82 tuổi thì chưa trả lời được đúng hay sai. Tôi còn sống 4 năm nữa để xem có đúng hay không…

       Vậy là ông vẫn phải chờ để tìm câu trả lời trong khi sức khỏe của ông ngày càng tồi tệ!…
      Khách đến thăm buồn cười nhưng thành tâm chúc ông trăm tuổi để còn khẳng định rằng tay thầy bói nói lăng nhăng như cuội.

             Câu chuyện thứ hai: SAO CÒN ÍT THẾ?

Nghe tin mẹ của anh bạn đã 92 tuổi phải nhập viện chữa viêm phổi cấp, chúng tôi rủ nhau đến thăm cụ.
Quà cáp đơn giản chỉ vài cân cam và mỗi người một phong bì, người nhiều người ít tổng cộng khoảng hơn một triệu năm trăm ngàn đồng.
Thấy cụ tỉnh táo sau mấy ngày điều trị, bệnh tình thuyên giảm nên cụ rất vui, chuyện trò lưu loát, mạch lạc, chúng tôi thật mừng cho cụ. Trước lúc ra về mấy người bạn cầm tay cụ nâng lên lắc lắc, chúc cụ chóng khỏi bệnh, sống lâu trăm tuổi. Nghe thấy vậy cụ bỗng buồn rười rượi và hỏi lại rằng: Như vậy tôi chỉ còn sống được 8 năm nữa thôi à? Chúng tôi ngơ ngác nhìn cụ và chữa thẹn: Nói đầy đủ hơn chúng con kính chúc cụ bách niên giai lão, nhưng cụ sẽ sống thọ trên 100 tuổi đấy ạ.
       Ra ngoài sân bệnh viện người nào người nấy bấm bụng buồn cười và tự trách mình sao không chúc cụ sống 120 tuổi cho cụ bằng lòng…

Tuổi bát niên

Chủ nhật, các bạn tuổi sắp bát niên tụ tập bên bàn rượu và mấy đĩa mồi ngẫm nghĩ bàn luận về quãng đời đã sống sao mà vui, mà tình cảm đến vậy. Còn lại từ giờ về sau buồn nhiều hơn vui, chờ đợi bao nỗi lo toan đến với mình. Tôi có mấy câu động viên các bạn:

Tuổi xuân đâu mãi tới già?
Đến bát niên đã thấu qua cuộc đời
Tóc xanh trả lại cho trời
Dành quên, nhường nhớ cho người thanh xuân
Lưng còng đi lại thêm gần
Tóc màu mây trắng chờ lần thiên thu...

Đời người tựa trái mù u
Trải qua bao bận mây mù bão giông
Một đời gạn đục khơi trong
Đến khi tắt nắng nhẹ lòng thăng thiên...

( Không có gì phải buồn, ngoại trừ ăn không ăn được, ngủ không ngủ được, bệnh tật đau đớn dầm dề phiền hà đến con cháu thì chết còn hơn sống... )


Bạn đến chơi nhà

 Nhân dịp Kiến trúc sư ( KTS ) Diêu Tuấn vừa ở Sài Gòn ra Hà Nội, cùng các KTS Vũ Đình Phàm, Tạ Vạn, họa sĩ Vũ Đăng Đính, Các KS Trương Nguyên Mân, Xuân Hòe , Phan Tuệ...đến nhà chơi. Các bạn cùng là cán bộ của Viện Thiết Kế dân dung Bộ Xây Dựng từ 1962 - 1980. Tôi có mấy lời chào mừng các bạn.

Hôm nay bạn đến thăm nhà
nhớ cơm độn sắn dưa cà ngày xưa
ôn thời bao cấp gió mưa
áo luôn 'cháy túi' vẫn đùa vẫn vui
củ khoai chia ngọt sẻ bùi
bom thù có nổ vẫn cười ngại chi
lạc quan sống chết cần gì
súng lên bệ đỡ chờ khi bóp cò...

Bây giờ chẳng tính chẳng lo
lương hưu cũng đủ sống cho qua ngày
gặp nhau tay nắm chặt tay
nhắc thời vẫn gọi tao mày đã qua
nhớ bao người bạn đi xa
người còn tóc trắng như là mây bay
nâng chai rót chén rượu này
biết còn mấy bận có ngày gặp nhau?...

Chim sẻ


Đàn chim sẻ đua nhau ríu rít
nhảy nhót quanh rơm tìm cộng rác tha về
bẹ cau xanh trên cao đan thành tổ ấm
tha cả nắng vàng rải khắp sân quê.

Bốn quả trứng xinh cựa mình vỡ vỏ
bốn con non há miệng chờ mồi
chim cha mẹ thay nhau săn bắt
châu chấu cào cào sâu bọ về nuôi.

Chim con lớn dần theo cha mẹ đi chơi
tập bay trong bầu trời nắng ấm
mỗi ngày một cao, vào không gian xa thẳm
đến lúc lớn khôn tìm bạn kết đôi
theo vòng đời xuôi ngược lần hồi
qua nắng qua mưa những ngày đông tháng giá
chim vẫn vô tư quanh sân quanh tường rào mái rạ
giống chim nhà gắn bó với người và cây trái quanh năm
chia sẻ nỗi buồn vui khi hạt thóc nẩy mầm
góc sân quê chứa chan tình bầu bạn
chích chích vui tai chim kêu mỗi sáng
như cùng người chung nắng ấm ban mai
có đâu bằng đàn chim sẻ quê tôi...

Sách mới

Thưa các bạn.

Tôi vừa xuất bản tập thơ thiếu nhi ( Tuyển tập ) BẮC CẦU VỒNG. Đây là tập thơ thứ 9 các bạn ạ. Trong lòng day dứt chẳng làm được điều gì cho các cháu. Thôi thì lấy con ong cái kiến xây dựng nhân vật để từ những lời mộc mạc góp phần xây dựng nhân cách và mua vui cho trẻ. Thay vì các cháu đọc chuyện tranh, chơi ghêm của nước ngoài. Sách dày 292 trang in trên giấy tốt. Xin mời các bạn, các bậc phụ huynh, thầy cô giáo cùng các cháu xem nhé. Hãy tìm mua sách làm quà cho các cháu nhân dịp Ngày Nhà Giáo VN, đón NOEN, tết dương lịch và tết Đinh Dậu sắp tới các bạn ạ.











 Sau đây tôi xin trích vài bài trong hơn 114 bài thơ đã được in trong tập thơ này.

HƯƠU CAO CỔ

Chị dẫn chơi công viên
Em thấy hươu cao cổ
Trông hươu thật là ngộ
Cái cổ quá là dài
Chân cao đuôi lại ngắn
Cái cổ dài gấp hai...

Cho chị hỏi hươu này
- Cổ mày sao dài thế?
Hươu trả lời thật dễ
- Lá cỏ ở dưới chân
Trâu bò đã tranh phần
Có còn chi hươu sống?...

Thượng đế thấy cảm động
Đã nối cổ cho hươu
Nối thêm chân cho cao
Để hươu ăn cành ngọn...


CHÚ HỔ XÁM

Chú hổ xám gầm gào
Tiếng va vào vách núi
Từ từ đi xuống suối
Tiếng dội lại oang oang.

Hổ xám bước nhẹ nhàng
Vừa đi vừa nghĩ ngợi
Chắc thằng nào vừa tới
Chiếm địa giới của mình!

Chú xuống suối rất nhanh
Vừa rình vừa uống nước
Mắt chú hổ trợn ngược
Đúng là nó đây rồi...

-Sao mày giám đến nơi
Tao hiện đang nắm giữ?
Rừng này của tao chứ
Tao không tha cho mày...

Nói rồi nhảy xuống ngay
Nước ngập lên đến cổ
Nhưng nào đâu thấy hổ?
Suýt nữa lại toi đời!...

Cuội trên cao mỉm cười
Bảo rằng mày nhầm đấy
Bóng mày tao cũng thấy
Nhầm quá rồi hổ ơi!...

Bóng mày ở kia thôi
Không tin mày soi lại
Nhưng hổ ơi đừng dại
Xuống suối chết có ngày.

Hổ xây xẩm mặt mày
Ờ sao mình ngốc thế?
Cái bóng thật tồi tệ
Lừa cả Chúa Sơn Lâm...

Ai hiểu em?

Ai gần nhà hãy tặng em một chiếc xe lăn

Trông tội quá em ơi sao vất vả

Muốn thêm chữ em bò trên đường đá

Những ngày khô đã thế lụt làm sao?...

Đời tật nguyền không cản nổi ước ao

Miễn kiến thức nhập được vào trí tuệ

Em đâu quản khó khăn dâu bể

Muốn tự thân không muốn dựa mọi người

Ôi tuyệt vời mơ ước của em tôi...

Anh vẫn biết

Tác giả Đỗ Anh Thư


Anh vẫn biết mắt em như biển rộng
Biển nhấn chìm anh dưới sóng đại dương
Anh vẫn biết môi em là trái mọng
Trái nếm xong anh dạo chốn vô thường

Anh vẫn biết da em là nhung gấm
Phủ thân anh như vải liệm vô hồn
Anh vẫn biết tim em là cung cấm
Chốn ngục tù giam lỏng kẻ cô đơn
Anh vẫn biết tình em như độc dược
Rất ngọt ngào cho anh ngấm hồn mơ
Anh vẫn biết vòng tay em êm mượt
Tựa Mãng xà quấn chặt thỏ non tơ
Và anh biết những gì anh đã biết
Chỉ để anh mê đắm đến vạn lần
Anh cũng biết yêu em là phải chết
Vẫn nguyện lòng yêu đến rã rời thân.
ATĐ.
2015
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

lăng mộ đá toyota thanh hóa