Lục bát cầy tơ

 ( Thơ vui )

TỰ PHỤ
Sinh ra là để được say
Tiền tình nhậu nhẹt cả ngày lu bu
Thịt cầy bổ rẻ hợp gu
Trả bài bà xã gật gù khen hay

TỰ TÌNH
Thịt cầy giềng mẻ ướp vào
Nấu đun hai lửa ai nào dám chê
Thêm vài xị rượu tê tê
Đêm về bà xã cũng mê thịt cầy.

TỰ HỌA
Chó ngoan nuôi để giữ nhà
Chó hư thì thịt chó già thì bung
Nướng vàng lên rắc mè vừng
Món ăn khoái khẩu xin đừng bỏ qua

TỰ VẤN
Bắc thang lên hỏi ông trời
Thịt dê thịt chó thì xơi thịt gì
Trời cười, con quá ngu si
Chó ngon bổ rẻ tội gì không ăn.

Tác giả: Ngọc Toàn

25 Mùa sen nở

Hai lăm mùa sen nở
rộn rã Hội Thơ mình
hai lăm năm trăn trở
giờ đã thành xuân xanh.

Từ nhiều nơi hợp thành
chưa ai là thi sĩ
những vần thơ giản dị
đã lạc vào trong nhau.

Mỗi tháng hẹn lần sau
gặp nhau từ nỗi nhớ
thật mừng khi gặp gỡ
thấy khỏe là thấy vui.

Bao tiếng hát nụ cười
giọng thơ ngâm mượt chuẩn
mà nào đâu có nhận
hương sắc thuộc về mình.

Nối nhịp gặp Thi Huynh
tình thơ và tình bạn
sẻ chia  khi hoạn nạn
tâm đắc đoạn thơ hay.

Cho đến đúng hôm nay
hai lăm mùa sen nở
mùa xuân HOA ĐẠI THỤ
năng cốc mừng HỘI THƠ...

 1-2-3   Zô...ô...ô...

Trăng non



Trăng ơi có tự bao giờ?
Mà trong vũ trụ lửng lơ giữa trời
Mây nhiều trăng chẳng đi chơi
Mảnh mai đầu tháng vắng lời Hằng Nga.

Trăng non rồi lại trăng già
Đến khi mười sáu khiến ta nao lòng
Mây ngang mang chút phiêu bồng
Gửi trăng chút ánh nắng hồng cầu may.

Trăng còn đi khắp đó đây
Mải chơi nên để trăng gầy còn đâu?
Hay còn trốn dưới ao sâu
Để ta mò được giải sầu cùng trăng...

Chuồn kim và ếch

( Thơ thiếu nhi )

Chiều hè nóng nực
ếch rời khỏi hang
la lối giữa làng
miệng kêu ồm ộp.

Chuồn kim nghe được
đảo cánh đến chơi
ơi bác ếch ơi
nay trời nóng quá!

Ngày hè oi ả
bác định đi đâu?
rời cả hang sâu
hay tìm thím ếch?

Chú kim sướng thật
rong chơi cả ngày
không phải học bài
nghỉ ngơi một lúc.

Tôi đang bức xúc
không có bạn chơi
ơi chú kim ơi
ngồi đây nói chuyện.

Nhưng em có hẹn
chỉ một giờ thôi
cành cây đâu rồi
chuyện trò sao được?

Chú kim thử bước
đỗ ngay trên đầu
không chơi được lâu
cũng dăm câu chuyện.

Bác ếch thân mến
em hỏi bác luôn
mồm bác có còn
vừa to vừa rộng?

Em sợ mất giống
khi bác há to
đớp luôn em vô
toi đời em mất!

Chú buồn cười thật
là khách của tôi
sao lại nuốt lời
đớp ngay chú được?

Tôi đã ăn trước
châu chấu cào cào
sâu bọ quanh ao
cua còng ốc ác...

Còn chú bé xác
chả bõ cầm hơi
ơi chú kim ơi
đỗ nhanh nói chuyện.

Chuồn kim nghĩ đến
phải bám chặt vào
sống chết ra sao
hồi sau sẽ rõ!...

Làm quen

Thấy em giặt áo bên cầu
nhủ lòng anh hỏi đôi câu hững hờ
Sông Bùng nước chảy lơ thơ
sao em giặt áo ban trưa thế này?...

Nhẹ nhàng em trả lời ngay :
rằng mùa đang vụ, rằng cây mở chồi
không yên hết đứng lại ngồi
đành lòng chân bước lên đồi chăm hoa
giữa đường chào hỏi người ta
sao không vướng bận chi à ông anh?...

Bận thì có bận nhưng đành
qua đây để hỏi rằng mình đi đâu?
không ngờ ngồi giặt sông sâu
sợ rơi xuống nước ai nào giúp em?

Qua chiều nước nổi triều lên
em bơi đã được ghi tên xã mình
làm quen hẹn đến Hội Đình
qua xuân đến tiết Thanh Minh em chờ...

Đầu đông




Lắng nghe gió bấc qua nhà
Tìm manh áo ấm đem là lại vai
Sương giăng mờ tỏ gót hài
Trăng buồn nên phải đứng ngoài song thưa.

Cải vừa mở lá ban trưa
Muống vừa chớm báo sang mùa tím hoa
Lìa cành mấy chiếc lá đa
Ao sâu cá lặn tránh tà gió đông!

Thương cô em gái chưa chồng
Chăn đơn gối chiếc nỗi lòng ngổn ngang
Đông về thêm lạnh cành bàng
Nắng chiều sợi tím sợi vàng hanh hao...

Trêu vợ

(Thơ vui )

Ngày xưa tôi rất yêu bà
Bây giờ bà già bà rất yêu tôi
Ông Tơ bà Nguyệt ghép đôi
Nên chồng nên vợ giữa tôi với bà.

Hợp duyên ta ở cùng nhà
Dù rằng gian khó đã qua tháng ngày
Thủy chung như bát nước đầy
Cửa nhà tạm ổn tới nay vẹn tình.

Đến giờ xương cốt long đinh
Sáng trưa chiều tối bóng hình bên nhau!...

Chim gõ kiến

( Thơ thiếu nhi )

Con chim gõ kiến
đỗ ở thân cây
dùng mỏ cứng dày
đục ngay một lỗ.

Vào thân cây gỗ
làm tổ cho mình
tránh được nắng hanh
lại thêm mát mẻ.

Đàn con còn bé
có ngay nhà xinh
diều hâu mò rình
không sao bắt được.

Thói quen đời trước
truyền lại đời sau
em khen một câu
chim thông minh lắm...

Trái chín


 Mỗi sáng thu về bao quả ngọt

Một ngày chăm bón má hây hây

Mái tóc bồng bềnh trôi theo gió

Người xinh hớn hở thở cùng mây

Cây trồng ra quả bao hương sắc

Em gái măng tơ tuổi tròn đầy...

Đôi guốc

(Chuyện vui nhà tập thể 1972)

Về nhà thấy guốc để ngoài
Cửa đóng then cài lại phải quay đi
Nhẹ nhàng xuống bậc tức thì
Vòng bao nhiêu phố có khi hàng giờ
Loanh quanh rồi lại vòng vô
Công viên là chốn đợi chờ rất hay...

Trở về không guốc không dày
Ung dung mở khóa lòng đầy tự tin
vui mừng như thể gặp hên
Tránh được khó xử hai bên bẽ bàng
Đôi bên vẫn cứ đàng hoàng
Coi như không có đoạn trường đã qua...

Bão tan

Gió bớt thổi nên mưa rơi chầm chậm
đường ngập sâu đầu cống há miệng cười
chân bước theo xe bao người mò mẫm
sóng nước tràn đường cuộn theo xác lá rơi.

Đàn cá dưới hồ thả sức quẫy đuôi bơi
hồ ngập trắng sau bao ngày giam giữ
cá lên phố chơi theo dòng nước lũ
lúa chìm sâu nghẹn ứ cổ bao người.

Bão tan rồi mưa mới chịu thôi rơi
tiếng bơm nước cứu mùa trong thất vọng
về gặt gấp nơi đồng sâu nước trũng
cứ chần chừ lúa thối mộng hư hao.

Mưa tạnh rồi cây cỏ lại lao xao
sẽ hồi sinh cho hoa và cho quả
cuộc sống mới lớn dần trong kẽ lá
bão tan rồi giảm bớt nỗi lo toan...

Công chúa Ếch

( Thơ thiếu nhi )

Một hôm Nhà Vua ban:
Hoàng Tử dẫn một đoàn
mang kiếm sắc, cung vàng
cùng quản gia săn thú.

Đến một khu rừng nọ
có những đàn nai tơ
đang ngơ ngác gần bờ
xuống suối trong uống nước.

Hoàng Tử vung kiếm trước
mải ngắm chú nai đầu
nai chạy - ngài đuổi theo
không ngờ rơi xuống suối.

Đang loay hoay chới với
cố ngoi lên khỏi bờ
nhưng Hoàng Tử không ngờ
dòng nước sâu chảy xiết.

Chơi vơi và thấm mệt
chắc chết đuối mất thôi
Công Chúa Êch Xanh ơi
mau cứu tôi gấp gấp!

Đang ngắm bầu trời đẹp
nghe tiếng gọi đến ngay
nàng nhanh chóng đỡ tay
ngồi lên lưng tôi cõng.

Chàng bùi ngùi xúc động
công cứu mạng của nàng
ta trả ơn đàng hoàng
về Hoàng Cung mới hiểu...

Phụ Hoàng nghe tâu báo
Công Chúa Ếch rất xinh
có công cứu con mình
thoát khỏi roi thần chết.

Phụ Hoàng ban mở tiệc
đãi Công chúa một ngày
lập thiếp cưới vợ ngay
nhập Hoàng Cung dâu mới.

Ếch Xanh cười phấn khởi
xin tạ ơn Phụ Hoàng
nhưng Ếch sống ở hang
không quen lầu gác tía.

Nếu trả tình đáp nghĩa
xin đừng săn nai rừng
Ếch ngắm cảnh chiều buông
cùng chim muông, hoang thú.

Phụ Hoàng nghe đã tỏ
sai Hoàng Tử Ngựa Trời
tiễn nàng về tận nơi
không được săn nai ngọc...




Giỗi hờn

Em đã bảo thôi anh đừng ngoảnh lại
cứ đi đi theo tiếng gọi tim mình
đừng băn khoăn chi hết lúc phiêu linh
đừng do dự cho tình thêm trắc trở.

Em đã quyết và lòng em đã hứa
không một lời oán trách đến cho ai
mặc dù tình ngày tháng khó tàn phai
nhưng đã vậy em không hề níu kéo!

Em đã bảo thôi anh đừng gian díu
thương làm chi cho úa héo lòng anh
cứ đi đi anh nhớ bước cho nhanh
bởi tim anh có phần em đâu nữa?

Sống bên nhau chỉ là như hai nửa
thôi đi anh đừng ngoảnh lại làm gì
cuộc sống này sẽ nhanh chóng qua đi
thời gian giúp chữa lành bao mất mát!...

Em xa anh lệ trào trong khóe mắt
tắt cả luồng hơi ấm của bờ môi
xa nhau rồi tim lạnh giá đơn côi
thôi cũng được miễn là anh muốn thế!...


Hoàng Cầu đổi mới

Trước kia mương cống Hoàng Cầu
bùn đen nước thải một mầu tanh hôi
thế mà chỉ mấy năm trời
Hoàng Cầu nay đã xanh ngời cây xanh
trở thành phố xá rất nhanh
nhà cao đường rộng thênh thênh đi về.

Làng nghèo xưa ở ven đê
quanh ao rau muống tứ bề bùn đen
nay nhà cao mọc đua chen
đường đôi nhộn nhip sáng đèn xe qua.

Đông vui tấp nập vào ra
hàng vào siêu thị đầy nhà đầy kiêu
nhà hàng khách sạn đã nhiều
kinh doanh dịch vụ mọi điều văn minh.

Ai về chốn cũ quê mình
mà xem đổi mới đã thành ước mơ
Hoàng Cầu như một bài thơ
xưa kia ven nội bây giờ trung tâm
Hoàng Cầu lột xác mấy năm
thành khu đô thị như nằm chiêm bao...


Ve sầu - phượng đỏ

( Thơ thiếu nhi )

Tháng tư gió nóng
ve sầu chui lên
rủ thêm phượng nở
chơi hè đêm đêm.

Ve kêu khản tiếng
phượng cứ bình chân
từ từ mở nụ
ve càng vang ngân.

Đến khi phượng đỏ
cháy cả phố nhà
cánh phượng bung ra
rơi đầy gốc cũ.

Ve khan cổ mở
lột xác mấy lần
lại chui xuống đất
để phượng đầy sân...

Mùa sau lại đến
ve gọi phượng về
ve ngân - phượng đỏ
chung vui mùa hè...