Lấy chồng thợ xây

( Thơ vui )

Cứ mải tìm mải lựa
gặp được anh: Thợ nề
bàn xoa rồi bay thép
trên hai tay thợ nghề.

Từng hàng từng hàng gạch
anh sắp đặt thẳng ngay
chẳng bao giờ trùng mạch
phẳng như căng sợi dây.

Mạch vữa đầy kín kẽ
bức tường khỏe khỏi lo
mưa bão mà có đến
cứ yên tâm ngủ khò...

Nhà bên : Chồng thợ tiện
cứ chạy ra chạy vào
bên này: chồng thợ ngõa
thấy tự hào làm sao?...

Thấm nỗi quê nhà

Thơ: Nguyễn Hữu Quý

THẤM NỖI QUÊ NHÀ
Sinh ra cha mẹ nghèo rồi
đồng quê lắm cát lại hôi mùi phèn

Thóc gầy trông mãi cũng quen
gió Lào thổi lắm thành tem bảo hành
Sông xanh, trời biển càng xanh
tôi nuôi mộc mạc để thành miền Trung!
Nói thì hỏi ngã lung tung
đi đâu cũng nhớ trập trùng mô tê
Ăn cay, uống đắng dãi dề
thương sao trọ trẹ nằm kề bể Đông
Đi trông núi, về ngó sông
nửa thắt thẻo, nửa mênh mông xứ mình
Không chấp chới, chẳng lung linh
đằm đằm mà trải đa tình bốn phương.
Càng xa, càng thấm quê hương
như ta thấm cái đời thường mẹ cha
Nhớ làng, ta lại ru ta
nửa mưa, nửa nắng…đi qua phận đời!

Chăm cây



Thân xanh lá mập chẳng lo
ấy là cây khỏe báo cho mọi người
nhìn cây héo úa kém tươi
đang kỳ khô khát kịp thời tưới mau.

Sáng ra quan sát một chầu
chiều hôm lại đến với nhau một lần
hàng ngày vài lượt thăm thân
bỏ công tưới nước bón phân kịp thời...

Hoa tươi dâng tặng cho đời
rau xanh quả chín dành nơi nhọc nhằn
trả người tưới nước bón phân
bắt sâu tỉa lá - Cành xuân thêm tình...

Xương rồng gai



Thân gầy gai mọc đầy mình
lá xanh đâu? Chỉ một nhành roi đau
quanh năm bạc phếch một màu
chẳng chê đất sạn đất hàu bả vôi.

Chậu bình to nhỏ là nôi
sống chung ánh nắng nung sôi mùa hè
búp xanh dần mở màn che
cho con áo mới chờ về làm dâu.

Đỏ vàng... tung cánh đủ màu
ai đi qua cũng gật đầu khen xinh
cô em hương sắc đa tình
mẹ cha che chở thân hình đầy gai...

Gặp bạn


Gặp nhau nâng chén rượu mời
tình sâu nghĩa nặng đầy vơi bạn bè
miên man ôm chút tình quê
bước chân còn ngượng nhớ về trường xưa...

Nhẹ nhàng cơm cá rau dưa
canh cua cà muối gà vừa hấp xong
đưa tay cụng chén rượu nồng
mày tao khi đã lên ông lên bà.

Về hưu mười mấy năm qua
bước chân đã chậm đi xa ngại ngùng
cháu con khuyên giải mặc lòng
hôm nay mình quyết vui chung bạn bè.

Tai còn có lúc khó nghe
vẫn câu mời bạn thăm quê một lần
mải vui khuây khỏa bước chân
hẹn sau mùa nóng đến lân nhà mình...

Trả lời phỏng vấn của VOV


       Thưa bạn đọc.
       

       Trong phóng sự của kênh truyền hình VOV (Đài Tiếng Nói VN) tại quê hương, xã Diễn Hạnh, Diễn  
        Châu, Nghệ An ngày 5/5/2016, tôi đã trao đổi mấy câu hỏi  như sau:
       1-   Người ta thường nói sinh quán đối với một nhà thơ, nhà văn rất quan trọng?
Điều này rất đúng vì cảm nhận mọi cảm xúc từ tuổi ấu thơ những nét văn hóa truyền thống của quê hương, ăn sâu bám rễ mãi để sau đó trào dâng thành những câu thơ, bài văn hay. Tuy nhiên cũng tùy độ nhạy cảm từng người trong môi trường ấy. Có người vận dụng được, thể hiện được. Có người lại không và để nó trôi qua đi mãi một cách  đáng tiếc…

 2-   Là một KS được tham gia XD nhiều công trình quan trọng của đất nước, chắc ông có nhiều kỷ niệm đẹp? - Trước hết tôi cùng một số bạn bè khác được phân công tham gia XD các công trình này là vinh dự lớn lao của chúng tôi, bản thân tôi phải cố gắng để xứng đáng với sự tin cậy đó của Bộ XD, nhất là giai đoạn thi công Lăng Bác 1973-1975.
- Khi nhà khách Chính phủ sắp hoàn thành, được tiếp Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đến kiểm tra và căn dặn một số điều. Tôi còn giữ tấm ảnh Thủ Tướng nói chuyện với các KS quản lý, chỉ huy công trình ấy.
- Năm 1980 Phó Thủ Tướng - Bộ trưởng Đồng Sĩ Nguyên điều động tôi biệt phái ba năm đi XD công trình N/M điện Phả Lại, đã được ông tạo điều kiện cho vợ tôi đang công tác ở Ty Y Tế Thanh Hóa ra  làm việc tại trạm xá công trường. Vậy là chung tôi cùng làm tại một cơ quan, không xa cách, khó khăn đi lại như trước đây.

3-   Tập thơ Chợ quê được NXB Văn Học cấp phép xuất bản, có 7 bài được chọn in trong tập CHÂN DUNG TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM VĂN HỌC. Đó là kết quả của sự cố gắng không ngừng trong sáng tác của tôi. Trong chợ quê bao trùm lên cả là tình cảm giữa con người và con người ở một vùng quê nghèo, nhưng đối với nhau còn hơn chí cốt. Chính điều này đã làm nên tình cảm quê hương sâu nặng và vô cùng nhân ái:
 Bài thơ CHỢ QUÊ có nội dung tiêu biểu như vậy:
Chợ quê họp ở cuối làng / Bên dòng sông nhỏ bên đàng liên thôn/ Rổ rau mẹt cá mớ tôm/ Đôi ba hàng thịt, dăm con lợn gà/ Vài ba chục trứng bày ra/ Trước là gặp bạn sau là đổi trao/… Tiền nhiều mặc những đâu đâu/ Chợ quê góp nhặt lá trầu quả cau/ Cảnh quê nghèo túng có nhau/ Không đi nhớ bạn nhớ bầu lại đi/… Chợ về cũng chẳng thiếu gì/ Dăm quả ổi, ít hồng bì thị na/ Quà quê bánh đúc bánh đa/ Tuy đơn giản – vẫn đậm đà tình quê…

4-  Đọc những sáng tác của ông, người ta luôn cảm thấy được đâu đó cảm xúc rất chân thực, mộc mạc,dễ đồng cảm. Vậy ông thường lấy cảm hứng từ đâu cho những sáng tác đó?
- Thơ tôi chân thực như con người tôi vậy: giản dị, hiền lành, bao dung, tình cảm. Bạn bè, người thân sống với tôi đều nói như vậy. Trong sáng tác tôi coi đó là hướng chủ đạo để đưa vào tác phẩm của mình. Đề tài lấy từ thực tiễn cuộc sống, lời thơ giản dị , ít tu từ, dễ hiểu, dễ đọc, dễ nhớ, phục vụ nhiều đối tượng bạn đọc kể cả các cháu thiếu nhi.

5- Tại sao một KSXD lại thích làm thơ và yêu thơ ư? - Các công trình khi đang XD thì ngổn ngang đất đá, cát sỏi, gạch ngói, xi măng  và đầy bụi bặm, nhưng khi hoàn thành thì chính nó lại là những bài thơ có khối lượng lớn, nhỏ khác nhau mà ai cũng đo đếm được trong không gian. Đó chính là những tượng đài mà ta có thể ngắm nhìn chiêm ngưỡng, làm ta thêm yêu cuộc sống. Tôi rất yêu nghề XD và thích làm thơ là vậy.
    -Riêng về thơ thiếu nhi tôi đã xuất bản 4 tập cũng xuất phát từ lòng yêu trẻ mà trực tiếp là các cháu trong nhà. Trong sáng tác tôi để tâm quan sát hiện tượng lồng vào xây dựng nhân vật bằng con ong cái kiến, những vật dụng gắn bó với cuộc sống thường nhật v/v… nên hấp dẫn các cháu: Bài thơ TRÂU BÒ GIÚP NHAU là một thí dụ:
Cháu bò cày ruộng về qua/ Nhẹ nhàng mở cổng thăm nhà ông trâu/ Mấy hôm  chẳng thấy ông đâu/ Ruộng sâu đành để giãi dầu tháng sau/ Cháu còn cày mấy ruộng rau/ Đỗ ngô khoai lạc việc đầu cháu lo/ Ruộng sâu rất khó cho bò/ Nên đành chờ đợi ông lo việc này…/
 - Hôm rồi tôi chẳng gặp may/ Dẵm gai nên khổ,  chân này sưng đau/ Ngồi nhà nhưng vẫn lo âu/ Ai người cày giúp ruộng sâu sau chùa…/ - Thôi ông ạ việc bây giờ/ Thuốc thang chân khỏi qua cơ là mừng/ Ngày mai cháu cố xem chừng/ giúp ông mấy buổi cạnh bưng sau nhà…/ - Được rồi cháu cứ lại qua/ Vài ngày nữa tôi sẽ ra khỏi cần/ Đừng nên nghĩ ngợi phân vân/ Khỏi chân tôi lại làm thân trâu cày…

Hay bài KIẾN CHUYỂN NHÀ dưới đây:
Nghe đài báo lụt đến nơi/ Họ hàng nhà kiến kịp thời chuyển quân/ Tránh nơi ẩm ướt bao lần/ Tìm nơi cao ráo định phần dài lâu…/Kiến to kiến nhỏ bảo nhau/ Mang theo bao thứ nhu cầu cần ngay/ Kiến thợ khỏe mạnh chân tay/ Chuyển sâu ra khỏi chỗ này mang đi/ Kiến con gạo thóc khoai mỳ/ Kiến vàng văn nghệ duy trì như xưa/ Kiến đen cơm nước cho vừa/ Kiến cánh đặc trách che mưa kho hàng/ Chăm lo bảo vệ chu toàn/ Ai vào việc ấy sẵn sàng cho xong…/ Kiến lửa cảnh sát đặc công/ Chấp hành đúng luật giao thông ban hành/ Kiến gió mắc điện cho nhanh/ Cùng internet chung quanh tổ mình…/ Đến nơi mọi việc tốt lành/ Kiến chúa quyết định vinh danh anh hùng…

     6- Ông hãy chia sẻ những bài thơ tâm huyết của mình?
    Tôi xin đọc bài thứ nhất: EM VỀ THĂM QUÊ:
Nhớ ngày mình mới yêu nhau/ Em thăm quê đáp lại bao lần mời/ Lên tàu tưởng sẽ xa xôi/ Dăm miếng trầu vỏ qua môi đến nhà/ Em về vui nhất mẹ cha/ Mong con sớm đón nhành hoa về cùng…/ Em ngồi dần gạo mẹ trông/ Bàn tay mềm mại như trong Truyện Kiều/ Mẹ khen Cô Tấm rất nhiều/ Học cao làm giỏi hơn điều mẹ mong/ Cả nhà ta rất vui lòng/ Mong con sớm cưới ngay trong xuân này…

Bài thứ hai: MỘT LÒNG BÊN ANH
Em muốn làm dòng sông/ Cho thuyền anh xuôi ngược/ Nâng niu trên mỗi bước/ Những bến bờ anh qua/ Em muốn là nhành hoa/ Tỏa hương thơm dìu dịu/ Khi mặt trời soi chiếu/ Vào những buổi oi nồng/ Em muốn là thinh không/ Để lòng anh tĩnh lặng/ Vượt qua bao cay đắng/ Những bước chân xa vời…/ Nhưng không được anh ơi/ Bởi em đâu là gió/ Đâu dòng sông ngọn cỏ/ Là hoa là thinh không?/… Nhưng thương anh mặn nồng/ Như lòng em vẫn ước/ Dù anh không nhận được/ Vẫn một lòng bên anh…

Năm tôi 17 tuổi đang là h/s phổ thông, cha mẹ dạm hỏi cô bạn gái cạnh nhà và ông bà đã chuẩn bị sẵn chum nếp để cưới dâu. Nhưng tình yêu tuổi học trò mấy khi bền vững? Do đó, có duyên mà không có phận. Mấy năm sau mỗi người một ngả và em đã sang sông, chum nếp vẫn đầy nguyên chờ đợi.Cái chum đó bây giờ là kỷ vật của ông bà để lại, nó cũng là vật kỷ niệm quý giá về mối tình đầu của tôi.

Tôi có bài thơ: CHUM NẾP
…Mấy năm chum nếp vẫn đầy/ Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời/ Nhà gần tình vẫn chơi vơi/ Có duyên không phận - nhận lời chia tay/ Công chum chờ đợi bao ngày / Xin đừng trách mối tình này làm chi…

     Bài thơ TIỄN NÀNG
Thế là nàng đã sang sông/ Nàng đi lấy chồng tôi ở lại sau/ Ngậm ngùi chẳng trách được nhau/ Nỗi buồn dấu kín chôn sâu vào lòng…/ Tình yêu như một đóa hồng/ Nhưng còn gai nhọn mà không trọn lời/ Còn lo những việc xa xôi/ Sợ không lấp được đầy vơi cho nàng…/ Thế rồi nàng bước sang ngang / Thời gian đâu mãi giở dang đợi chờ/ Thôi đừng trách cứ vu vơ/ Tiễn nàng bằng mấy vần thơ của mình…

Với các bà mẹ liệt sĩ tôi có bài:  CON HÃY VỀ VỚI MÁ
Đã bao mùa lá rụng/ Sao con lại không về? / Lòng má càng tái tê/ Ngóng chờ con từng phút/ Tuổi xanh con xếp bút/ Theo con đường ba đi/ Từ đất nước chia ly/ Nay đã liền một giải/ Má mong chờ con mãi/ Sao con lại không về? / Ba đã trọn lời thề/ Chỉ còn con hy vọng/ Hay con về báo mộng/ cho má một lần thôi/ Con đang ở trên đồi/ Hay chơi vơi bờ suối? / Ở cây cao bóng núi/ Ở ngay giữa đồng bằng/ Giữa thành phố huy hoàng/ Hay làng quê cuối hạ? / Nếu con về với má/ Hãy đi thẳng vào nhà? Đừng dừng bước nữa mà/ Đừng đứng nhìn ngoài ngõ! / Nhà của ta ở đó/ Má chỉ mong con về/ Bằng không má sẽ đi/ Tìm con về với má!...

7- Dự định sắp tới của tôi: Tôi đã sáng tác 768 bài thơ. 7 tập đã xuất bản, tâp thứ 8    “BA BẬC THỀM NHÀ” đang gửi bản thảo ở NXB Văn Học chờ duyệt và cấp phép. Tôi vẫn tiếp tục sáng tác nhưng chủ yếu lo cho 2 tuyển tập. Một cho thiếu nhi, một cho người lớn. Hy vọng vài năm tới sẽ hoàn thành để kịp ra mắt bạn bè và độc giả thân yêu trong một ngày gần đây.

Nín đi cho mẹ lấy chồng

Tác giả: Tùng Văn

Về đi với ngoại con ơi
cho yên lòng mẹ để rồi mẹ đi
biết con cũng chẳng vui gì
cũng đành con nhé một khi nhỡ rồi.

Mẹ như đò nát vụng trôi
trong con nước xoáy sóng dồi giữa sông
nín đi con - mẹ lấy chồng
chợ trưa ngày vãn sợ không kịp đò.

Đò đầy sóng cả nước to
đặt chân bến lạ mẹ lo thắt lòng
chỉ vì một phút nổi nông
tuổi thanh xuân khiến má hồng xám tro.

Bao nhiêu năm mẹ dày vò
chút lòng trinh trắng đem cho mất rồi
mẹ như một vệt sao rơi
lặn đi nhanh chóng giữa trời đêm đen...


Quà sáng quê nhà

 Thưa bạn đọc.
Tháng tư vừa rồi tôi có dịp về thăm quê thấy nhiều mới lạ. Cứ 5 giờ 15 phút sáng, loa của xóm lại vang lên mời gọi các Cụ Ông, Cụ Bà ra sân đình tập dưỡng sinh. Chuyện cũng chẳng có gì vì bây giờ ở đâu cũng vậy: Sáng đến địa phương nào chả tập tành TDTT nâng cao sức khỏe, nhất là lớp người cao tuổi.
Sau khi tập xong chuyện trò rôm rả nhưng không về nhà mà các cụ, các bà kéo nhau đến quán nhậu ăn sáng. Tôi hỏi các cụ ngày nào cũng dùng bữa sáng ở quán à? Một cụ nhanh miệng trả lời: Ăn quán lâu rồi bác ạ. Bây giờ mấy ai ăn cơm nguội, khoai lang như ngày xưa nữa đâu. Những thứ đó nay cho gà, nó ăn còn cho quả trứng có lợi hơn nhiều. À ra vậy . Cụ khác tiếp lời: Quê ta bây giờ chưa giàu nhưng đủ ăn, đủ mặc, cái gì chứ ngày ba bữa, không phải lo lắng gì.
Tôi mới hiểu ra, thảo nào nhà nào cũng xây nhà to tướng, hai ba tầng kiểu mới, sơn màu đẹp đẽ, không quét vôi ve như trước. Đường làng rộng mở, chia ô như thành phố. Sự đổi mới ở làng quê là một sự thật mà ai cũng rõ.
Thật mừng cho quê tôi, một vùng quê Bắc Trung Bộ bao đời vất vả nhưng nay đã ấm no, trù phú không kém cỏi với các vùng quê khác...

Tôi sáng tác bài thơ: QUÀ SÁNG QUÊ NHÀ sau đây nói lên sự đổi thay quê tôi như sau:


Cứ mỗi lần thăm quê
lại dâng trào nỗi nhớ
mùi hành phi dầu mỡ
pha nước mắm Vạn Phần.

Bánh mướt trắng cuộn tròn
như ngón tay đều đặn
nộm chuối hoa làm sẵn
đưa lên miệng thơm lừng.

Bà con đi qua đường
lại ghé vào quán nhậu
chuyện râm ran mới hiểu
quán Cô Hồng giữa thôn.

Quà quê bánh mướt mắm tôm
nham bằng hoa chuối, lạc dòn , lá chanh
sáng ra chị chị anh anh
ông bà cùng cháu đến nhanh quán này
đậm đà ngon miệng lắm thay
dăm ngàn là đủ một ngày quà quê...


Ai mong khế chín

( Thơ thiếu nhi )

Từ ngày trồng khế đến nay
Công Ông chăm bón tưới cây tỉa cành
Đến mùa hoa tím nở nhanh
Trĩu đầy màu Huế đã thành niềm tin.

Cuối Thu khế chín lặng nhìn
Con sâu cũng đợi, con chim cũng mừng
Chuột nhà khoái hạt vô chừng
suốt đêm hái trộm quả vương khắp vườn...

Chum nếp


Thưa bạn đọc.

Tôi có dịp về quê sửa lại nhà vì lâu ngày lớp vữa ngoài tường bong bộp rêu mốc. Nhân thể tập hợp lại những kỷ vật của cha mẹ để lại và sắp xếp theo thứ tự: Đồ sành, đồ gỗ, đồ đá v.v...
Đồ sành gồm chum, chĩnh, vại, hũ...
Đồ gỗ gồm hộp đựng dụng cụ đồ mộc của cha tôi, ghế ngồi nấu cơm của mẹ tôi.
Đồ đá gồm trục lúa, cối giã gạo, cối giã đỗ...
Vật dụng khác có bể đựng nước bằng bê tông đúc năm 1936
Đồ sắt gồm xẻng, cuốc, liềm, hái gặt lúa...
Tất cả đều từ 70 năm trở về trước, có vài thứ lặt vặt sau này mới có.
Đặc biệt có 2 chum sành là vật kỷ niệm về tình yêu thuở ban đầu của tôi.
Khi tôi 17 tuổi cha mẹ đã dạm hỏi cô bạn gái trước nhà. Hai gia đình đã chấp nhận thông gia. Ông bà đã chuẩn bị chum nếp để cưới dâu, nhưng có duyên mà không có phận. Mãi mấy năm sau chum nếp vẫn đầy nguyên đợi chờ...
Tôi có mấy câu thơ về kỷ niệm đó như sau.

CHUM NẾP

...Mấy năm chum nếp vẫn đầy

Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời

Nhà gần mà vẫn xa xôi

Có duyên - không phận ngậm ngùi chia tay

Công chum chờ đợi bao ngày

Thôi đừng trách mối tình này làm chi!...







Cây khế vườn nhà

( Thơ thiếu nhi )


Hoa khế nở giữa mùa hè nắng nóng
Màu tím thân thương in đậm khắp cành
Từng chùm hoa mở mắt long lanh
Như báo hiệu một năm đầy quả ngọt.

Bóng dáng ông chăm bón thành xanh tốt
Công trồng cây gieo hạt đúng mùa xuân
Sau mỗi kỳ sen nở ve ngân
Từng chùm quả lại đung đưa trước gió.

Sa trĩu cành đủ quả to quả nhỏ
Màu vàng ươm như mời gọi chim sâu
Đàn chào mào nhảy nhót cạnh hàng dâu
Bay nhanh tới chia phần bao quả chín.

Ông ngắm nhìn từng chùm to mãn nguyện
Công vun trồng chăm bón những ngày qua
Đàn cháu vui khi hái quả ngọc ngà
Cùng nhau hưởng vị ngọt lành của khế...



Anh ba tôi

( Kính tặng ông Nguyễn Bình )

Tôi ra đời anh Thái (cả) đã ở riêng*
Chị Danh (hai) cũng lấy chồng từ đấy
Lúc ấy anh ( ba ) Bình mới gần mười tuổi
Cùng sống trong ngôi nhà mái dột tường rêu

Cha mẹ tảo tần cho đến chục năm sau
Cho con học hành ngày ngày ra lớp
Mười chín tuổi anh xông pha trận mạc
Em hơn mười gánh vác việc tại gia.

Muôn nẻo đường anh đã đi qua
Hết Khu Bốn, Khu Ba, lên Điện Biên, Sơn La, Hát Lót
Sau hiệp định Giơnevơ anh thảnh thơi đôi chút
Nghỉ phép về quê cưới vợ ...sinh con.

Trên vai còn nặng nợ nước non
Anh đón chị cùng cháu Minh lên Tây Bắc
Ổn định gia đình anh sang Lào đánh giặc
Làm chuyên gia quân sự mấy năm trời
Lúc ở - lúc về vẫn lấy làm vui
Hoa ban trắng vẫn sáng ngời lý trí.

Đến tuổi nghỉ hưu về quê hương yêu quý
Một mình lo gây dựng từ đầu
Chắt chiu từng lon gạo mớ rau
Chăm con học từ phổ thông - cuối cấp.

Nuôi bảy con biết bao nhiêu khó nhọc
Lúc bán kem, nuôi lợn, bán cây cà
Dành thời gian cùng chị tăng gia
Gom góp làm nhà ở riêng không phụ thuộc.

Con cái lớn dần mỗi người mỗi việc
Thoát ly tìm sinh kế nuôi thân
Lập gia đình tự quyết việc hôn nhân
Nhà cửa khang trang con nào cũng giỏi.

Tuổi đã tám hai nhưng lòng còn mong mỏi
Lúc xuôi tay - dành cho mỗi cháu một phần quà
Mấy đồng lương tiết kiệm bớt tiêu pha
Chút quà nhỏ nhưng tình cha vĩ đại...


* 1940

Công ơn cha mẹ






















"Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
Câu xưa quen thuộc mọi nhà
Ngày nay vẫn hát ơi à lời ru.

Cha tôi một bậc nông phu
Cày sâu cuốc bẫm thâm u vai gầy
Nuôi đàn con nhỏ tháng ngày
Mẹ chăm đâu quản đắng cay nhọc nhằn.

Tinh mơ cuốc xới tảo tần
Trồng khoai cấy lúa nước phân đã từng
Khó khăn đâu tưởng tạm dừng
Tháng ba ngày tám vài lưng rau bầu.

Cơm dành con lúc ốm đau
Mồ hôi chát mặn vận sâu vào đời
Quanh năm nắng dập mưa vùi
Chỉ mong con lớn thành người giỏi giang

Lên mười cho học trường làng
Mười lăm trường huyện ngỡ ngàng đường xa
Đầu trần chân đất đã qua
Dấu chân in đậm đường hoa vào đời.

Nhớ công cha mẹ khôn nguôi
Nuôi con ăn học mong vơi phận nghèo
Bao năm trăn trở đã nhiều
Công ơn dưỡng dục mọi điều con ghi...

Cỗ quê

Thưa bạn đọc.

Chủ nhật vừa rồi (20/3) tôi có dịp về quê Vân Đình ăn giỗ ở gia đình bà con. Được thưởng thức vài món lạ miệng mà lâu nay tôi chưa được ăn bao giờ, như đặc sản ở một vùng quê Bắc Bộ. Cũng chỉ là các thứ trồng trọt trong vườn, nuôi trong nhà, đặc biệt không sợ phân bón, hóa chất và hoàn toàn sạch sẽ nên rất ngon miệng. Tôi đã viết mấy vần thơ sau:

Về quê giỗ Cụ năm nay
Con cháu đông trở về đây chật nhà
Mười mâm lần lượt bưng ra
Thắp hương thỉnh Cụ như là lệ xưa.

Cỗ bàn đủ món rau dưa
Thịt gà, chả quế, xôi dừa, miến măng
Chuối xanh cá quả om vàng
Thịt mèo rau má ninh nang cả giờ.

Tiệc tùng quen tự ấu thơ
Lộc trời chăm chút nắng mưa trong vườn
Giãi dầu đâu quản gió sương
Thành tâm hái lộc quê hương dâng Người...


Về quê

Thơ Nguyễn Trọng Tạo

BÀI THƠ MỘC MẠC TẶNG XÃ TUI. Gần 13 năm trước, khi về quê dự lễ của xã nhà đón danh hiệu Di tích Lịch sử - Văn Hóa đình làng, mình có viết bài thơ để đọc tặng bà con. Sau đó xã có nhờ chép lại treo ở Đình. Rồi bản chép lâu ngày cũng hỏng. Mình cũng quên. Hôm kia dự gặp mặt đồng hương xã tại Hà Nội, bỗng có người đọc bài thơ này, rồi đem phô tô mấy chục bản tặng nhau. Mình cũng được tặng một bản. Thấy bản chép có sai vài chữ, mình đánh máy lại, coi đây là bản chuẩn. Bà con xã Diễn Hoa ai thích thì cóp lại từ bản này nhé.
VỀ QUÊ
(Kính tặng xã Diễn Hoa, nhân ngày Đình Phượng Lịch được công nhận Di tích Lịch sử - Văn Hóa)
Trở về thăm lại quê ta
Đò Đông giờ đã gọi là Cầu Đông
Đường xưa lối cũ lòng vòng
Đường nay thẳng tắp như trong bàn cờ.
Về quê tàu hỏa, ô tô
Nhớ thời cuốc bộ qua bờ cỏ may
Về quê điện sáng như ngày
Nhớ thời bom đạn lắt lay đèn dầu
Bạn từ cắt cỏ chăn trâu
Gặp nhau chợt thấy tóc râu… bạc rồi!
Diễn Viên một xã chia đôi
Trường Khê, Trung Hậu làng tôi, làng mình
Nhập vào Phượng Lịch làng anh
Ba làng chụm lại mà thành Diễn Hoa
(Thương làng Đông Phái quay xa
Di dân một chuyến hóa ra… mất làng!).
Về quê thăm thú họ hàng
Nhà thờ dựng lại đàng hoàng hơn xưa
Về quê chợt nhớ đền, chùa
Đạn bom hủy hoại chẳng chừa Thần linh
Thật may còn một mái Đình
Cho ta thắp sáng tâm linh đất này…
Về quê tay nắm chặt tay
Khấu đầu lạy tạ tháng ngày ơn sâu
Lạy người chân đất áo nâu
Lạy từng hạt gạo, lạy câu hát vè
Lạy từng ngọn cỏ bờ tre
Lạy sông, lạy núi, lạy ghe, lạy thuyền
Lạy trần tục, lạy Thần Tiên
Lạy Ngàn Xưa đã làm nên Bây Giờ!...
Về quê, về lại tuổi thơ
Thả con diều sáo nằm mơ hội hè
Hỡi người đang ở xa quê
Có nghe tiếng sáo gọi về nguồn trong
Sông Bùng, qua lối Cầu Đông
Ngước nhìn, ngót một cánh đồng là Quê!...
Diễn Hoa, 2.9.2003
NGUYỄN TRỌNG TẠO