Chương trình "Người Yêu Nghệ Thuật" ở VOVTV

Mời độc giả xem chương trình thơ trên sóng của VOV ( Đài Tiếng Nói VN ) do tác giả tham gia và trình bày.

Link video chương trình:
http://vovtv.vov.vn/nguoi-yeu-nghe-thuat/nguoi-yeu-nghe-thuat-so-04-c83-12348.aspx


Sân thượng

Đêm nằm ngủ ít nghĩ nhiều
con gà đã rải tiếng kêu gọi mời
dậy nào sắp sáng ông ơi
mấy ô rau muống mồng tơi đang chờ.

Cây chanh sai quả đung đưa
gốc già dâm bụt cành thưa hoa vàng
mầm chồi tươi nõn địa lan
nhô cao đã được một gang xanh rờn...

Đơn sơ mấy hộp rau vườn
đưa lên sân thượng đổi buồn lấy vui
đêm dài đón ánh sao rơi
sớm mai sốt ruột hết ngồi lại lên.

tưới chăm khắp lượt mượt mềm
màu xanh xanh lá, cành thêm hoa vàng
bướm cười từ độ xuân sang
ngày ngày lại đến lang thang thăm vườn.

Bể con cá cảnh lượn tròn
thấy ông ào đến vây non vẫy chào
ông ơi cho cháu ăn nào:
qua đêm nóng nực cồn cào đói meo!...

Đùa vui mấy sợi nắng chiều
nhắc ông xuống nhớ mang theo rau mầm...

Bài viết của Lê Hiểu

MỘT THOÁNG CẢM NHẬN DIỄN ĐÀN NHỮNG NGƯỜI YÊU THƠ.

Diễn đàn những người yêu thơ là một hành tinh ngôn ngữ, muôn điệu, muôn màu. Là sự tích hợp tự nhiên nhất của mỗi sáng tạo chủ thể làm cho bầu trời thơ ca Việt Nam luôn ánh lên những vầng sáng xanh ngời.
Người cầm bút luôn có cho mình một thánh địa riêng, miền ảnh khí riêng để tạo nên hồn cốt.
Ở mỗi vùng miền riêng tư ấy mọi thứ luôn song hành phản chiếu thấu rọi lẫn nhau, dung hòa, tan chảy thành những vần thơ trong vắt.
Một sa mạc cằn khô thô ráp – một triền sông xanh mướt thướt tha – một trưa hè nồng oi rạo rực – một chiều Đông ngăn ngắt u hoài. Tất cả luôn tràn trề như mưa nguồn thác lũ tích tụ tinh hoa của đất trời, ngưng đọng vẻ đẹp của trần thế mà ngân nga đồng vọng  lóng lánh lạ thường.
 Là một diễn đàn dành cho những tâm hồn thơ, hơi thở thơ - nhịp đập thơ. Những mảnh đời vốn không sống bằng thơ, không danh phận với thơ, một cựu chiến binh qua thời khói lửa, một công chức nghỉ hưu, một cô giáo, một anh thợ xây, một người  làm rẫy... tất cả quy hội lại dưới mái nhà diễn đàn mà hợp xướng đồng ca.
Đấy là thơ !...
Sự thân hòa, chan chứa yêu ghét sẻ chia cũng phần nào giảm nhiệt sức nóng cơm áo, gạo tiền giữa đời thường bận bịu mà cân bằng nhịp sống.
Dù không vóc dáng của lớp trường đào tạo nhưng " những điều trông thấy trong cuộc đời này" đã làm nên những cây bút không chuyên xứng tầm với nền thơ đương đại. Nhiều tác phẩm đã để lại những vết son cháy ngời tư duy sáng tạo nhạy bén, những vần thơ ma mị hút hồn.
Ấy mới biết: " Cái thơ bậc nhất là sáng tạo tình cảm – sáng tạo chất sống, thứ mới đến là sáng tạo ngôn từ, sáng tạo hình ảnh. Cái sức mạnh, cái đẹp nằm ở tình cảm chân thực – chân thực đến mức tước bỏ mọi điểm trang để trần cái tâm tư sâu sắc."
                                                                                                           ( Xuân Diệu )
Cốt lõi của diễn đàn là đấy. Nhiều bút danh đã bộc lộ vẻ tài hoa vốn có như là định mệnh, như là nghiệp dĩ cuộc đời. Họ viết nhiệt huyết say sưa. Họ khơi dậy mọi niềm cảm xúc, tô màu ký ức hàn gắn những vết thương lòng và cũng làm hằn sâu hơn nỗi đau cắt cứa.
Trong hành tinh ngôn ngữ ấy, nhiều thể loại đan xen tương tác bức phá vượt lên xáo mòn điệu cũ. Có bút danh trung thành với thể thơ cổ điển vẫn ánh lên sắc mới tươi hồng.
Những đề tài nóng hổi bức thiết, nỗi niềm đau đáu với các sự kiện của đất nước được phô diễn lên từng trang viết. Các thi hữu không chỉ ngợi ca cái đẹp mà còn phản ánh trung thực thói hư tật xấu, những tiêu cực đang diễn ra tiềm ẩn làm băng hoại đạo đức lối sống. Đó là mê cung sắc đỏ thật đáng trân trọng.
Trong hành tinh ngôn ngữ chung ấy,  các bạn thơ tạo cho riêng mình một phong cách, một thẩm cung không thể pha trộn bằng chính những mảnh vỡ tâm hồn.
Ta đã được chiêm ngưỡng một Trăng Khuyết đa tình phóng đãng, lối viết gai góc, dạn dĩ , choáng ngợp trữ tình. Một Đăng Quang Long chu chỉnh vẹn tròn, yêu mến trân trọng tất cả sự hay dở của các bạn thơ. Một Lãng Mây nống nàn vỡ vụn, lời thơ buồn như ' gió thoảng, sương rơi" . Một Huỳnh Ngọc Tự âm thầm cổ vọng, hồi nhớ  rêu phong nỗi niềm đau đáu. Một Chu Long thở hơi chinh chiến, mộc mạc chân thành, nồng nàn tha thiết và những bút danh " du đãng " Lãng Tử Sầu, Túy Phong Nguyệt, Ngưu Sơn Ngạo Thư, Thỉnh Gió Thưởng Trăng vạch vào bầu trời thi ca những đường cong gắn kết.
Một Huỳnh Xuân Sơn sức viết phi thường như chiến binh ngôn ngữ ở mục phê bình mà vẫn có những " chuyện tình của lá" đẹp như huyền thoại.
Còn nhiều nữa các bạn thơ người viết không thể vinh danh bởi thời lượng của câu chữ nhưng các bạn mãi mãi là niềm thương quý vô ngần trong tâm hồn Lều Thơ Phiêu Lãng.
Hành tinh ngôn ngữ của chúng ta đang trải ra một không gian để khóc, để cười, để trải nghiệm dưỡng nuôi từng con chữ như là sự luân hồi của hợp tan trỗi dậy và thức tỉnh giữa u mê bươn bả nhọc nhằn.
Mỗi trái tim thơ -  tấm lòng thơ - trí tuệ thơ chúng ta là bạn.
Thân ái !
Lê Hiểu - BMT

Người quân tử

( Tác giả Đỗ Anh Thư )

NGƯỜI QUÂN TỬ
Ảnh của Anh Thư Đỗ.
 Đã mang tiếng là trang nam tử
Cũng đường đường một đấng trượng phu
Đưa tay mà vén mây mù
Xoá đi tăm tối, âm u đất trời!

Khuôn vàng ngọc ấy lời quân tử
Đã nói rồi quyết giữ không sai
Dẫu cho đá nát vàng phai
Sao dời vật đổi không thay tấc lòng
Sống đạo đức tâm trong dạ thẳng
Ghét lừa thầy phản bạn dối gian
Như cây thông giữa đại ngàn
Trời xanh cũng rõ tấc gang anh hùng
Người quân tử một lòng trung nghĩa
Không tiếng đời mai mỉa, thị phi
Tránh xa những lẽ vô nghì
Thượng đội, hạ đạp còn gì thanh danh?
Người quân tử tâm thanh trí cả
Sống đời không nghiêng ngả bon chen
Chẳng vì lời nịnh tiếng khen
Mà gây oan trái rối ren tình đời
Người quân tử đất trời chứng giám
Tấm lòng son Nhật - Nguyệt sáng soi
Có câu " Tích đức để đời"
Ai người quân tử giữa thời khó khăn?
ATĐ.

Đọc thơ ở VOV

Trường quay VOV

Tôi gặp anh buổi chiều hè*
ngay trường quay VOV phố nhà*
cái chiều giông lốc xẩy ra
ngàn cây đổ, thân chắn qua ngang đường
bao người gặp cảnh tai ương
gió xoay cuốn lá, bụi vương ngập đầu...


Trong này có biết gì đâu!
vẫn quay, vẫn đọc những câu thơ tình
MC mải dẫn chương trình
khách mời cao hứng xuất chinh ca vàng...


Cuối chiều tan cuộc ngỡ ngàng
Cùng Nhà Thơ Nguyễn Trọng Tạo
nước dâng lút dép đã tràn vào sân
mưa to ngập úng bao lần
cành cây gãy đổ níu chân chiều hè...


Chúc nhau tìm được lối về
nhanh nhanh có mặt "cơm quê" * đang chờ...





* Gặp Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo
   Chiều 13/6/2015 xẩy ra giông lốc ở Hà Nội
* Tru sở Đài Tiếng Nói VN: 58 phố Quán Sứ
Cung MC Mai Hương
* Cơm canh cua đồng


Bình minh Cửa Lò

Bình minh Cửa Lò
Mặt trời rửa mặt xong xuôi

nhô lên khỏi nước đỏ tươi lạ kỳ

nắng hồng từng giải mang đi

tìm mây chiếu rọi mỗi khi bông đùa.


Lên cao chút nữa bất ngờ

sóng hôn môi cát vỗ bờ ngày đêm

nhấp nhô những cánh buồm mềm

căng phồng lộng gió ru trên sóng dài.


Thuyền về cua ghẹ nặng vai

cá tôm từng gánh nối dài bến quê

bình minh trong buổi nắng hè

thuyền vui cùng sóng... Người về vui hơn...

Ngày Nhà Báo

Họp mặt các nhà báo tại tòa soạn Tạp chí Người Xây Dựng
Một thời rất ít báo in
ai muốn xem đến bảng tin giữa làng
cửa lưới khóa chặt chốt ngang
vẫn vui - lần lượt xếp hàng nhìn qua.

Đôi dòng tin tức gần xa
truyền tin bằng miệng - qua loa sâu kèn
nghe nhiều thời sự thành quen
bao tin thắng trận in lên cột đầu.

Bây giờ thú ấy đã lâu
ham xem ham đọc còn đâu mấy người?
báo nhiều mà chẳng thấy vui
ngót ngàn đầu báo dư dôi bao tờ?...

Ti vi cập nhật từng giờ
báo điện tử cũng dựng cờ tiên phong.
muốn xem thỏa sức thỏa lòng
máy tính, điện thoại mất cùng vài giây.

Báo giờ hiện khắp đó đây
cho người bù lại những ngày khó khăn...

Trăng về

Mấy hôm trăng bận đi đâu?
Mà trông đáy giếng ao sâu không về
Ánh vàng chẳng rải chân đê
Bờ dâu cũng tối ruộng kê cũng mờ.

Hôm nay trăng sáng như tờ
Vẫn còn gian díu lời thơ chưa tròn
Bông đùa mấy chú bé con
Tàu cau làm ngựa bon bon trên đường.

Hoa cau trắng nở đưa hương
Bờ tre lặng đứng màu sương phủ đầy
Chờ trăng con nước hao gầy
Trăng về hiền dịu để mây đợi chờ...

Về nhà chồng

Ảnh của Rối Tóc. ( Thơ vui )


Về nhà chồng mà trông ái ngại

Hoa nào cho lại cảnh lội đường làng!

Đường trơn đã rải cát vàng

Mà chân vẫn dính bùn tràn tổ ong

Thôi thì vén váy cho xong!...

Lễ tạ mộ

Khu mộ tổ dòng họ Nguyễn Phúc
Đường về thăm Mộ Tổ
mời Nhà Sư đi cùng
vì thấy không an lòng
khi gặp nhiều biến cố.

Một năm ba phần mộ
vắng bóng của người thân
đau xót đến ba lần
của anh em chú cháu.

Theo như lời phán bảo
khu Mộ Tổ rất thiêng
song quỷ dữ làm phiền
nên động dòng mồ mả.

Muốn xua đi tất cả
phải vàng mã nến hương
trấn quẻ chớ coi thường
hoa tươi màu cửa Phật...

Sư ngồi vào chiếu cật *
giữa nắng nóng ban ngày
làm chủ lễ hôm nay
cùng chuông kêu mõ thúc.

Hai giờ xong một lúc
Sư xin phép ra về
vì đã hẹn ngoài kia
ba giờ chiều có mặt.

Sư dặn dò khoan nhặt
dù có tin hay không
lễ bái đã làm xong
cứ an lòng mà sống.

Theo lời linh báo mộng
đã sắm lễ đủ đầy
Đại Đức đã về đây
tạ mộ ngày giờ đẹp...


* Chiếu tre








Tiền duyên

Chuyện xưa - gần sáu mươi năm
mà nay trở lại như nằm chiêm bao
một hôm lời mẹ ngọt ngào
rằng tôi sắm lễ lấp rào cho anh!

Nghe xong thoáng chợt giật mình
vì đang ít tuổi học hành giở dang
vội chi duyên phận bẽ bàng
cố cho xong - đạt bảng vàng mới hay.

Nhưng rồi mẹ nắm bàn tay:
- Con thương cha mẹ định ngày thành đôi
"Xóm Tây anh Đệ cưới rồi
Anh lo vợ sớm cho tôi được nhờ
gái xinh họ chẳng đợi chờ
mình không ước được như mơ khó tìm".(1)

Ngập ngừng mình lại lặng im
Để cho con sáo mang tim vào lồng(2)
mấy năm tưởng đã vợ chồng
mà rồi chim lại sổ lồng bay ra(3)
thôi đành chịu nỗi xót xa
trầu cau đã thấm lệ nhòa còn đâu?
không còn trọn nghĩa trước sau
hết duyên hết phận cho nhau được nhờ...

Con tằm đã dứt đường tơ
phận ai nấy liệu bơ thờ chi ai
đôi bên nay đã an bài
cháu con đông đúc dặm dài đã qua...

Cơi trầu chén rượu nôm na
tạ từ lễ mọn ông bà ....tiền duyên(4).....


13/5/2013


(1) các câu thơ trong bài thơ TÌNH QUÊ
(2) Nhận lời cầu hôn coi như đã thành con dâu con rể
(3) Người yêu đi lấy chồng vì chờ đợi mấy năm không cưới.
(4) Lễ tạ tiền duyên... dứt sợi tơ lòng.

Cầu quê

Cầu Diễn Hạnh
Cầu quê ba nhịp thẳng hàng
Nối bờ sông nhỏ đầu làng xinh xinh
Sông quê nước chảy hữu tình
Kéo đôi tim lại cho mình có nhau.

Dưới cầu vẫn bóng trăng thâu
Dập dình mặt nước mà đâu muốn về
Trăng mờ rải nhạt triền đê
Một lời hò hẹn em về cùng anh.

Vợ vắng nhà

( Thơ vui ) Tặng KTS Vũ Đình Phàm

Mấy hôm nay vợ vắng nhà
cháu con về ngoại thành ra một mình
một mình rồi lại một mình
cả ngày một bóng một hình cô đơn
sớm chiều bạn với mỳ tôm
bánh đa Chũ, cộng hành thơm qua ngày.

Hôm nay mời bạn đến đây
trước là gặp mặt sau say rượu nồng
rượu quê thơm nức nếp đồng
chén thù chén tạc thỏa lòng mới thôi...

Bánh chưng xanh - vợ làm rồi
thêm con gà đồi mới thịt sáng nay
cua đồng dăm lạng chợ xay
Phú Đô bún trắng quê này nổi danh
rau thơm rau sống răm hành
giò heo mấy lạng đã thành tiệc to
muối chanh gà chặt mình lo
bún cua một bát trao cho mỗi người.

Bảy ông trò chuyện vui cười
râm ran chén chạm rượu mời lên môi
có gà ắt phải có xôi
rượu vào nhất định nói lời thẳng ngay
một ông hăng hái tỏ bày:
- Đời tôi dăm bận qua tay đàn bà
ông ngồi đối diện phô ra:
- Riêng tôi không biết đã qua bao người!
ông ngồi cạnh tủm tỉm cười:
- Đời tôi chỉ "một" vợ tôi riêng mình?!...

Chuyện như pháo nổ sân đình
quên luôn bún nguội tanh tanh cua đồng!
- Nấu quên gia vị hở ông?
mắm tôm bỗng rượu sao không cho vào?
thịt cua ông lọc thế nào?
chắc dùng rá nhỏ chao chao mấy lần!?
lòng còn tự hỏi nguyên nhân:
Đúng rồi! - Bát bún vắng chân đàn bà!...

Nhưng thôi chuyện ấy bỏ qua
bún không ngon - nhưng vẫn là đáng yêu
cám ơn ông bạn thật nhiều
chung trường, chung viện* lại đều "trai quê"...

 * Viện Thiết Kế Dân Dụng - Bộ Xây Dựng


Tán gẫu

Mấy cụ về hưu gặp mặt
thân tình hơn bát nước đầy
chung lớp chung trường một thuở
ngọt bùi ôn lại đắng cay.

Gói xôi năm xu chia hai
ấm lòng sau đêm giá lạnh
chung chăn úp thìa hai mảnh
san nhau hơi ấm qua mùa.

Ra trường ánh mắt xa đưa
thợ vẽ một thời kỷ niệm
mấy O mắt tròn lúng liếng
quen nhau sau buổi tan tầm.

Xe đạp tung tẩy đôi chân
ngồi sau bắn bùn bẩn áo
Tóc dài thay khăn lụa chéo
bay bay gió lạnh mùa ngô.

Mấy cô khóa dưới ngây thơ
không ngờ mắt xanh để ý
giúp em từng li từng tỵ
giúp luôn mảnh tình vắt vai.

Mấy chục mùa sen qua rồi
gặp nhau để ngồi ôn lại
- đứa còn đứa về Ông Vải!
- duyên rồi, duyên lại bén duyên...

Cột mốc


Hai nước sinh ra đứng một mình


Bên này bên ấy rất công minh

Muốn lấn xem chừng dời cũng khó

Muốn sang phải có giấy thông hành.



Đừng nghĩ vô tri vì đá tạc

Làm liều đập vỡ bị coi khinh

Chứng lý pháp trường toàn nhân loại

Cột mốc thời xưa
Mốc giới ngàn năm trọn nghĩa tình...