Chùm thơ


Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
   
Chỉ có mình em
( Thơ vui tặng KTS Tạ Minh Hải, kỷ niệm
 một thời đi lao động tại I Raq 1988 - 1990 )

Cả công trường chỉ có một mình em
Như bông hoa giữa bạt ngàn sa mạc
Khi em sang bao người thêm náo nức
Muốn hỏi thăm mà cửa đóng then cài.

Người chung quanh vây kín khắp vòng ngoài
Tựa đàn muỗi giữa trời đêm đèn sáng
Em trong đó như bình minh ló rạng
Chỉ cần xem hình dáng cũng được mà.

Cả công trường chỉ có một bông hoa
Ngót ngàn người một mình em khác giới
Mấy tháng nay quay cuồng như muỗi đói
Khi em sang sáng chói cả bầu trời.

Thôi em đừng đi làm nữa em ơi
Ra công trường làm chi cho bụi bặm?
Em cứ ở nhà cho bạn bè được ngắm
Việc công trường nhiều ít các anh lo.

Chỉ cần tươi như hoa nở giữa mùa
Làm đẹp Việt Nam ở xứ người Ả Rập
Các anh mong khi đến ngày kết thúc
Hết hợp đồng ta về lại cố hương…
         
        Cửa khép hờ
( Thơ vui. Kỷ niệm những ngày sơ tán 1966
Tai huyện Ba Vì Hà Tây )

Một ngôi nhà lá ba gian
Vách tre phên cót chắn ngang thành buồng
Bên kia đặt một cái giường
Giữa nhà làm chỗ thắp hương Thành Hoàng.

Nhà tre nằm cạnh bìa làng
Vắng người qua lại trời đang tối dần
Đêm về chỉ có hai thân
Chủ nhà là vợ quân nhân xa nhà
Bên kia khách trọ hào hoa
Vừa sơ tán đến tháng qua mấy ngày…

Chủ nhà như ruộng mới cày
Đêm đêm khó ngủ thở dài chờ trông
Cửa buồng để ngỏ bên hông
Ngoài này khách cũng khó lòng ngủ ngon.
Buồng trong rạo rực bồn chồn
Thắp đèn vỗ muỗi mở luôn cửa buồng.

Thực lòng nghĩ đến mà thương
Vắng chồng nỗi nhớ vấn vương thèm chồng
Hay liều một chốc tang bồng
Chủ nhà đỡ phải nằm không chờ tình…

Thôi nào! Đành phải lặng thinh
Tự nhủ rằng mình chớ có lơ mơ
Vợ người chưa có con thơ
Nhưng là vợ lính xô bồ được chăng?
Thôi thôi xin lạy chị Hằng
Tôi trai chưa vợ xin đừng trêu ngươi
Dấn vô sợ mọi người cười
Gây nên tai họa suốt đời ăn năn!...

Một mình ngủ lại khó khăn
Làm ai vất vả nhọc nhằn cả đêm…
       
        Ba bậc thềm nhà

Thân thương ba bậc thềm nhà
Đi vào bao lượt đi ra bao lần
Mỗi ngày dăm chục bước chân
Hết lên lại xuống ngay sân nhà mình.

Ung dung như chốn cung đình
Nhà mình mình ở thềm mình mình đi
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững cô dì đỡ nâng.

Từ sĩ tốt đến quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà
Ngàn đời từ thuở ông cha
Lớn khôn - khờ dại từ ba bậc thềm…

        Ở rể

Thế là đã hai mùa phượng nở
Anh về đây em khổ hơn xưa
Trời còn có lúc nắng mưa
Tình người cũng có lúc thừa lúc vơi.

Mẹ yêu em bằng trời bằng bể
Cưng chiều em chẳng kể tháng ngày
Yêu em anh đã về đây
Nhưng nào ai hiểu lòng này quặn đau
Đi làm bè bạn kháo nhau
Nhà to vợ đẹp dễ cầu được sao?!...

Em trước đấy tựa hầu công chúa
Chẳng lo chi thiếu đủ hàng ngày
Từ ngày anh chuyển đến đây
Mẹ như đã có người thay việc nhà…

Trăm thứ việc mẹ già nhắc nhở
Anh luôn tay trả nợ nhọc nhằn
Đi sớm: mẹ bảo không cần
Về muộn: mẹ bảo lại thân người ngoài.

Em thấy vậy xắn tay chung việc
Mẹ xót con lại nhiếc anh lười
Mẹ thì cứ thế ngồi chơi
Anh lo đủ thứ chẳng ngơi giờ nào.

Có những lúc ôm đàn dạo nhạc
Mẹ rằng anh làm rác tai bà
Nhà chưa lau sạch đã ra
Gảy đàn có bớt bụi nhà hay không?!!

Ôi bao thứ nhọc lòng anh lắm
Biết là em thương cảm cho anh
Nhưng còn mẹ cứ quẩn quanh
Xét na xét nét củ hành mớ rau…

Thôi thì muốn sống với nhau
Em xin phép mẹ ở đâu tùy mình
Cảnh nghèo thiếu thốn cũng đành
Còn hơn nhà lớn mà thành Ô sin…




Bao giờ xóa hết thác ghềnh trần gian

( Thơ Thỏ Bông )

Lẽ nào anh chửa yêu em
Từ đôi mắt ướt cháy niềm khát khao
Từ bờ môi hé cánh đào
Đợi nồng đượm, nụ hôn trao mặn mà
Từ triền sông dấu phù sa
Giữa miền thăm thẳm ngọc ngà thầm phô
Qua bao phấp phỏng mong chờ
Mênh mông biển khát giấc mơ ngọt ngào.

Biết không anh tự khi nào
Đò em gió đã neo vào bến anh
Cao xanh ơi hỡi cao xanh
Bao giờ xóa sạch thác ghềnh trần gian...


Thác Bờ - Hòa Bình ngày 28 - 12 - 2018
                 Hà Nội  ngày 13 - 3  - 2019

Thơ nối thơ

( Thơ Thu Hà )

Anh là miền đá lạnh
Trên vùng đất khô cằn
Em như nhành liễu nhỏ
Giữa cuộc đời mong manh.

- Mầm cây ươm trên đá
Biết có còn màu xanh
Nếu đất mãi khô hanh
Có còn chăng lá biếc.

- Anh là miền đá xiết
Nhưng đó là đá non
Em mềm như dòng nước
Nước chảy đá phải mòn.

- Chảy đến hết ngọn nguồn
Chưa hiểu lòng đá núi !...

- Trong lòng tuy muốn nói
Những lời thật thân thương
Đành tránh xa một nẻo
Phòng tai ương trên đường...

- Em hiểu lòng anh hơn
Trong mưa buồn có nắng
Giờ tuy còn xa vắng
"Vẫn một lòng bên anh"...

Gửi Thỏ Bông

Thỏ Bông bốn bảy xuân xanh

Mắt thu cả chục bóng hình ngẩn ngơ

Miệng xinh như đợi như chờ

Ai đem con sáo lượn lờ quanh em...

THỎ BÔNG TRẢ LỜI:

Bốn bảy em vẫn mặn mà

Bốn bảy vẫn trẻ chưa già toàn thân

Bốn bảy em vẫn còn xuân

Bốn bảy em vẫn rất cần cúc cu...

LỜI BÌNH:
Thỏ Bông - Đúng là Thỏ Bông, không lẫn vào đâu được.

Đi tìm mặt trời

( Thơ ngày 14 tháng 2. 2019.
Một nữ tác giả giấu tên )

Em muốn tìm mặt trời

Giữa đêm đông

sưởi ấm con tim lạnh giá.


Anh ơi nếu có thể

Em sẽ chia trái tim mình

ra làm nhiều ngả

Xếp thành hai chữ YÊU ANH

Cho ngày tình nhân hoa đua nở trên cành

Như cỏ mãi xanh, một màu xanh vĩnh cửu...



Hoa Xuân

Thơ Cẩm Nga

Yêu thơ để biết đa sầu

Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ

Yêu hoa để biết đợi chờ

Yêu anh để biết dại khờ thế thôi!...

Bún chả Hàng Mành

     Câu chuyện thứ 5

     BÚN CHẢ HÀNG MÀNH
    
     Ngày 10 hàng tháng Hội Nhà Văn Hà Nội tổ chức ra mắt sách mới của các nhà văn, nhà thơ hội viên. Đây như một Diễn Đàn về trao đổi học thuật sáng tác, nghiên cứu và phê bình văn học.
     Ngày 10 tháng 1 năm 2019 này cũng vậy. Ban chấp hành Hội tổ chức ra mắt tiểu thuyết MÙA KHÁT của nhà thơ, nhà báo Nguyễn Việt Chiến, Phó Chủ Tịch Hội Nhà văn Hà Nội. Nhiều nhà nghiên cứu và thẩm bình văn chương đã đóng góp những ý kiến hay, cả phần thành công và phần còn hạn chế của tác phẩm.
     Kết thúc buổi ra mắt, bạn bè từng nhóm thường rủ nhau đi ăn trưa nhẹ nhàng hoặc sang trọng tùy theo túi tiền của người đứng ra tài trợ. Từng nhóm một, tùy theo thân thiết mức độ nào mà mời người đó. Tôi được nhà thơ, nhà báo Nguyễn Đức Trọng mời cùng với nhà thơ Chử Thu Hằng, Nhà thơ Minh Hiền đi ăn bún chả Hàng Mành, một quán ăn ngon ở số nhà… X
     Phải nói bún chả số nhà…X Hàng Mành ngon nổi tiếng đất Hà Thành. Chẳng thế mà người ra người vào rất đông. Khách du lịch quốc tế cũng vào ăn ngon lành. Cửa hàng chật hẹp nên kê bàn cả trên tầng hai và ba. Muốn lên tầng phải len theo cầu thang, người lên người xuống nghiêng người tránh nhau. Mấy cô gái trẻ phục vụ bưng bê đứng ngay chiếu nghỉ để đón tiếp khách và thực hiện những điều khách yêu cầu.
     Bước vào cửa hàng đã thấy mùi chả thơm ngào ngạt. Từng chậu thịt thái ướp gia vị  đầy đủ, từng rổ rau sống xanh non hấp dẫn, khay thịt nướng nóng hổi, tỏa mùi thơm trong không gian chật chội làm cô đặc không khí nơi đây. Xếp tôi quảng cáo: cửa hàng này ngon nhất phố này. Tôi đã ăn ở đây mấy lần, rất hấp dẫn.
     Trên vách cầu tang tầng hai có biển ghi chú: Nhà hàng bên cạnh không phải số nhà này…. Chắc chủ nhà nhắc nhở khách đừng nhầm lẫn địa chỉ, gây nên nghi ngờ chất lượng sản phẩm chính gốc, một việc làm vẫn thường xẩy ra đâu đó.
     Ngồi vào bàn, chúng tôi được các nhân viên phục vụ tận tình bê cho mỗi người một bát chả nướng đã chan nước, dậy mùi thơm ngon, một đĩa nhỏ bún trắng, rau sống sạch sẽ. Mỗi người hai cái nem rán và một nửa chai bia loại cực nhỏ. Phải thừa nhận bữa bún chả hôm đó thỏa mãn mọi điều vì chúng tôi quá bữa đã thấy cồn cào nên ăn uống nhiệt tình.
     Ăn xong xếp gọi nhân viên thanh toán tiền hết 440 ngàn đồng. Một lúc sau xếp hỏi chúng tôi: họ tính thế nào mà nhiều tiền thế nhỉ? Tôi đáp rành mạch đơn giá cho một người: Bún chả 60 ngàn, hai cái nem 40 ngàn, nửa chai bia nhỏ 10 ngàn. Vậy mỗi người hết 110 ngàn. Bốn người 440 ngàn, thế là đúng rồi. Ngẫm nghĩ một lúc xếp nói bâng quơ: Nước chan ở đây không ngon bằng nhà hàng trong ngõ Khâm Thiên gần nhà tôi, mà dưới đó chỉ có 25 ngàn một suất.
     Nhân viên nhà hàng nghe lời phàn nàn của khách vâng dạ rất nhẹ nhàng và tỏ ý tiếp thu những ý kiến trên.
     Tôi nhắc xếp cứ nói thẳng ra là: nước chan ở đây hơi chát…

     Cả tốp cười ồ vui vẻ…

Gặp gỡ Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

Mới 1h 30 đêm mồng 4 tháng 11 -  2018 đang trong giấc ngủ sâu, tôi nghe mang máng tín hiệu điện thoại có tin nhắn. Định thần xem ai chát vào lúc này, hay có tin gì khẩn cấp của người nhà. Thật bất ngờ xuất hiện Nguyễn Trọng Tạo và hình đại diện của anh. Anh gửi cho tôi video trong đó một thầy thuốc cổ truyền dân tộc đang chữa bệnh cho một bệnh nhân nữ khoảng trên ba mươi tuổi bằng phương pháp  bấm huyệt. Tuy còn lâu mới sáng, tôi vẫn xem hết và nghĩ rằng đây là quà tặng của Nguyễn Trọng Tạo đối với những người bạn. Tôi là bạn anh đã mấy chục năm nay, ngoài tình đồng hương Diễn Châu, còn là sự đam mê văn học. Tuy tôi hơn anh sáu tuổi nhưng khoảng cách về tuổi tác không làm chúng tôi tách bạch anh em mà vẫn là bạn bè thân thiết. Ngay sau đó tôi gửi lời cám ơn và anh cũng đáp lại bằng hình ảnh bàn  tay xanh nắm chặt với ngón cái quay lên trời, tỏ ý hài lòng. Tôi biết rằng anh rất tỉnh táo và minh mẫn tuyệt vời. Chắc bị cơn đau không ngủ được nên tranh thủ gửi bạn bè những cách thức chữa bệnh hữu ích, không tốn tiền, chỉ mất nửa giờ đến một giờ mỗi ngày là đạt  hiệu quả. Người về hưu là đại gia về thời gian, chẳng bận bịu gì đáng kể. Đầu tư và thực hiện các cách chữa bệnh  theo phương pháp cổ truyền đều có lợi cho những người cao tuổi. Anh cũng mong muốn như vậy. Gần đây anh thường đưa lên mạng các bài viết tâm đắc như: Cảm tạ làng quê bằng “Tiếng hát sông quê”, hoặc “Ba biến khúc Văn Cao” v/v... Thế mới biết để có được một ca khúc hay, người nhạc sĩ tìm tòi ý tưởng sâu rộng từ lời đến nhạc, từ nhạc đến lời sao cho khúc triết hấp dẫn, mượt mà chứ không phải đơn thuần nhạc hóa theo lời thơ của các nhà thơ, nhà văn khác….
Tôi hẹn anh: từ 8 đến 9h tôi sẽ đến thăm. Anh trả lời:  ngoài chín giờ tôi đi Vĩnh Tuy. Tôi đành hẹn buổi chiều sẽ đến thăm anh…
Khu chung cư HH 2A Linh Đàm chiều nay thưa thớt người. Có lẽ đang trong giờ  làm việc nên dưới sân nhà còn vắng vẻ. Thấy bóng người bảo vệ tôi hỏi thăm nhà anh ấy. Người bảo vệ chân tình hướng dẫn: Bác lên tầng ba, vào phòng 318. Có lẽ chung quanh đây ai cũng biết nơi anh ở. Là người của công chúng, với tác phong gần gũi cởi mở, thân thiện với mọi người nên nhiều người quan tâm. Những ca khúc nổi tiếng của anh đã găm vào tâm trí họ, làm sao họ không quan tâm đến anh được.
Gõ nhẹ cửa bước vào phòng tôi đã thấy nữ cử nhân luật Cẩm Nga đến thăm anh từ trước đó. Trông thấy tôi anh giới thiệu với Cẩm Nga:
-         Đây là anh Huệ, đồng hương Diễn Châu, kĩ sư Xây Dựng. Nhà anh ấy cách nhà tôi hơn cây số, ở xã bên cạnh. Trước đây khi còn trẻ, đương chức rất đẹp trai và thông minh, giỏi thơ văn, nhất là thơ thiếu nhi.
-         Tôi hỏi anh có mệt không? Trong tiếng trả lời ngắt quãng:
-         Tôi bị ung thư, đã xạ trị nên tóc rụng hết ! buổi sáng các cháu đưa tôi đi Vĩnh Tuy, ( là nơi anh có căn nhà sàn bên kia Sông Hồng )
Nhiều câu anh nói còn vấp từ, có lúc phải chọn từ để trả lời. Anh nói chuyện chậm chạp rõ ràng, đầy đủ ý tứ câu chuyện, anh kể:
-         Lúc ốm đau hoạn nạn mới hiểu lòng nhau. Nghe tôi bệnh tật có bạn tình nguyện cấp kinh phí cho tôi đi nước ngoài chữa trị, có những bạn giúp hai trăm triệu, một trăm triệu, năm mươi triệu. Còn bạn bè đến thăm thì nhiều lắm.
Tất nhiên một người tài năng đức độ như anh, thơ hay, văn giỏi, Nhạc có những ca khúc để đời ai mà không ngưỡng mộ.
Nhớ lại năm 2013 anh và nhà thơ Đỗ Hàn ( lúc đó là chánh văn phòng Hội Nhà văn Việt Nam ) đã giới thiệu tôi vào Hội nhà văn VN. Nhưng tôi chưa quen ai ở đó nên chưa có kết quả cụ thể nào. Tôi đã nói với anh việc đó và thông báo tôi đã viết đơn và nộp hồ sơ vào Hội Nhà văn Hà Nội. Năm nay hội Hà Nội đang xét, kết quả thế nào chưa biết.
Anh quay sang đưa điện thoại cho Cẩm Nga nhờ tìm số điện thoại của nhà thơ Trần Quang Quý, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội.
-         Quý à, mình có anh bạn đồng hương, tên anh là Nguyễn Quang Huệ
-          Anh Huệ thì em có biết,  anh Quý trả lời.
-         Năm nay anh Huệ đã nộp hồ sơ vào Hội Nhà văn Hà Nội, Quý chú ý cho trường hợp này nhé.
-         Cũng còn chờ kết quả hội đồng thơ đã anh à.
-         Tôi biết, nhưng Quý nhắc anh em hộ nhé. Đây là người có tài thực sự nhất là thơ viết cho thiếu nhi. Anh Huệ hoàn toàn xứng đáng chứ không phải ưu tiên hay ưu đãi gì đâu.
-         Vâng ạ. Để em xem đã.
Cuộc trao đổi ngắn gọn đầy tình anh em bạn bè cùng hội nhà văn VN với nhau.
Câu chuyện đã dài, anh ngồi tiếp chuyện hơn một tiếng đồng hồ sợ anh mệt. Nhân thể có cháu lớn của anh đang ở nhà, tôi nhờ cháu chụp cho một kiểu ảnh. Anh đồng ý và bảo Cẩm Nga vào phòng lấy hộ anh cái mũ phớt, đội vào đầu vì tóc anh đã rụng hết sau mấy đợt xạ trị.
Anh chỉ chỗ Cẩm Nga ngồi sang một bên và tôi một bên. Anh ngồi giữa, tay phải anh giơ lên và bảo tôi cùng giơ tay với anh. Bức ảnh thật đẹp thân tình vì anh đã chủ động đạo diễn chụp ảnh này.
Tôi đưa cho anh xem bức ảnh vừa chụp trong máy điện thoại của tôi. Anh khen ảnh đẹp. Một lúc sau tôi nháy Cẩm Nga xin phép ra về để anh nghỉ ngơi.
Bắt tay anh, lòng tôi thắt lại. Ra khỏi hành lang, mang theo nỗi buồn man mác khó tả…
Nghĩ đến tổng thống Veneduela ngài Hugo Chavez, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, và Nguyễn Bá Thanh… tôi nghĩ đến  anh! Vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo thật mong manh, vô vọng. Gia đình tôi mất 3 người trong thời gian ngắn đã chứng minh rằng bệnh ung thư thật nguy hiểm. Ai vướng phải bệnh này như nhận bản án tử, chỉ chờ ngày định đoạt số phận. Tôi nói với Cẩm Nga: Có khi anh em mình gặp anh ấy lần này là lần cuối cùng.
Thật đau lòng khi một nhân tài đang sung sức, lại sắp ra đi mãi mãi.



Hà Nội ngày 16 tháng 11 năm 2018
Nguyễn Quang Huệ


Phụ nữ tuổi năm mươi

Chẳng ai trẻ mãi được đâu em
Tuổi năm mươi, đã vào kỳ tàn phai sắc nắng
Dù có giữ gìn cho mình bình lặng
Vẫn chung chiêng đi đến chặng tuổi già.

Tóc điểm màu, da nhạt phôi pha
Thêm rạn nứt làn môi, chân chim khóe mắt
Tiếng con gái một thời khoan nhặt
Hồng thắm đâu? Nhan sắc lặn đâu rồi !

Ôi thiên nhiên như quy luật của trời
Có sáng ban mai bình minh rực rỡ
Trưa đứng bóng chiều tràn nắng lửa
Hoàng hôn chìm- bóng tối đến tàn canh...

Gửi cho người ở lại

( Thơ Cẩm Nga )


Chúng ta khoảng cách quá xa vời
Cố gắng gượng chỉ thêm rơi dòng lệ
Em đã thấy có những điều không thể
Nên nhủ lòng mạnh mẽ để rời đi

Chẳng hợp hòa thì mình cứ chia ly
Cứ đối diện đừng nghĩ suy gì cả
Ở bên nhau mà cõi lòng băng giá
Thì yêu thương nên trả lại cho đời!

Đừng gắng lòng đừng giả bộ vui tươi
Khi trái tim không trao người trọn vẹn
Khi hai ta không còn chung điểm đến
Yêu thương nào trọn vẹn được đâu anh...

Cuộc đời này thực sự rất mong manh
Nếu chẳng đủ chân thành thì dừng lại
Để tổn thương đừng kéo dài ra mãi
Lối đi nào chẳng vướng phải hận đau...

Thực lòng mình em đã nghĩ rất lâu
Đã im lặng để tìm câu giải đáp
Cuộc sống kia còn bao điều phức tạp
Sẽ thế nào khi tắt hết niềm tin?

Cây lúa và văn hóa cúi chào của người Nhật

Câu chuyện thứ 5:

CÂY LÚA VÀ VĂN HÓA CÚI CHÀO CỦA NGƯỜI NHẬT

Diễn Đàn Văn hóa Nghệ thuật Đường sắt và Xây Dựng Việt Nam tuy mới thành lập được gần một năm, nhưng đã ra mắt được ấn phẩm “ Tiếng còi tàu ”. Hội viên Diễn Đàn gồm những người có năng khiếu sáng tác về văn thơ, hội họa, kiến trúc, âm nhạc, nhiếp ảnh và sân khấu. Ấn phẩm dày 168 trang, khổ 19 x 27 có đầy đủ các ngành nghệ thuật tham gia. Bài viết có nội dung cổ vũ, động viên cán bộ, nhân viên một ngành vận tải đặc chủng của bộ Giao thông Vận tải, đó là Đường sắt VN.
Ngày ra mắt ấn phẩm được tổ chức hoành tráng và rất công phu tại một hội trường sang trọng. Âm li, loa đài đầy đủ. Các tiết mục văn nghệ được tập dượt thành thục dưới sự hướng dẫn của nhạc sĩ có tay nghề, có dàn âm thanh hòa tấu cùng các ca khúc đó. Riêng các loại hoa, nhiều như một đám cưới quý tộc. Các chị mua hoa tươi tận chợ đầu mối Nghi Tàm về tự cắt tỉa và cắm từ 14 h đến 20 h mới xong. Hoa bày từ ngoài hành lang đến sân khấu hội trường, đủ các loại: bó to, nhỏ, cao, thấp. Tính sơ bộ mất hai triệu tám trăm ngàn đồng. Ăn chơi không sợ tốn kém, dĩ nhiên rồi, nhưng tiền hoa và công sức các chị bỏ ra hơi lãng phí, nên cần rút kinh nghiệm cho lần sau.
Lễ ra mắt ấn phẩm “ Tiếng còi tàu ” diễn ra trang trọng và thành công ngoài mong đợi. Có ba tham luận được đọc trước hội nghị, trong đó có hai tham luận là của người nhà, ca ngợi cái hay cái đẹp của ấn phẩm. Riêng tham luận của khách, một nữ giáo sư tiến sĩ văn học, ngoài ca ngợi cái đẹp của những bài được đăng, còn góp ý thêm những điều chưa thành công như ấn phẩm quá dày, một vài bài chất lượng thơ kém. Một số bài văn quá dài dòng đến 36 trang và nội dung cũng chưa thiết thực. Nên thêm những mẩu chuyện vui cười, như vậy mới hấp dẫn người đọc.
Sau đó mấy hôm, ban chấp hành Diễn Đàn mời họp rút kinh nghiệm, nêu ra những góp ý của nữ giáo sư. Một vài người tỏ ra không hài lòng với cách góp ý như thế và thề lần sau không nhờ nữa. Nhưng có mấy người lại cho rằng đó là những ý kiến góp ý chân thành để lần sau hoàn chỉnh hơn. Không nên để người khác có ý nghĩ văn mình, vợ người, bảo thủ, mẹ hát con khen hay…
Anh Đặng Tiến Dũng, một nhà báo, cựu phó tổng biên tập tờ báo ngành trước đây ngồi nghe từ đầu không phát biểu gì, chỉ xin kể câu chuyện: CÂY LÚA VÀ VĂN HÓA CÚI CHÀO CỦA NGƯỜI NHẬT. 
Anh kể: Ở nước Nhật người ta lấy hình tượng cây lúa để xây dựng nền văn hóa chào hỏi của họ. Cây lúa tốt nhiều hạt, hạt mẩy, phẩm chất tốt thì tự nó cúi xuống, còn những cây lúa hạt lép phẩm chất kém, cứ đứng thẳng trơ trơ, mà loại này ít hơn loại bông nặng hạt. Loại đứng thẳng có rất ít trong một thửa ruộng. Con người ta cũng vậy, khiêm tốn, tôn trọng người khác, đó là người tốt. Do đó người Nhật khi bắt tay chào hỏi một ai đều cúi đầu rất trân trọng. Một vài lãnh đạo các nước trong đó có lãnh đạo nước ta sang thăm Nhật khi bắt tay chào Nhà Vua nước sở tại cứ đứng ngay lưng, trong khi Nhà Vua tuy thấp hơn vẫn cúi chào một cách mến khách. Có việc như vậy vì lãnh đạo đó không hiểu phong tục người Nhật mà thành thất lễ. Nhà báo chỉ kể đến đó và dừng lại. Mỗi người tự suy nghĩ cho riêng mình.
….
….
Cuối cùng cố vấn và lãnh đạo Diễn Đàn quyết định: số tới sẽ ít trang hơn, mỗi tác giả chỉ được đăng một đến hai trang, chọn lọc bài kỹ hơn, không đăng những bài quá dài mà nội dung không thiết thực cho đối tượng mình phục vụ. Đi vào thực tế cuộc sống và công tác của cán bộ, nhân viên để bài viết có nội dung sống động. Đồng thời sưu tầm thêm một số mẩu chuyện vui, hài hước hấp dẫn độc giả hơn. Mở những chuyên đề mới lạ sẽ thu hút được nhiều bạn đọc hơn.

Cả hội nghị phấn khởi đón nhận những quyết định đúng của lãnh đạo Diễn Đàn, bắt đầu biên tập những bài đầu tiên của  tập san “Văn hóa Việt” theo gợi ý của nữ Giáo sư Tiến sĩ chuyên ngành sáng tác và thẩm bình văn chương đang giảng dạy ở Học viện Báo chí và tuyên truyền của nhà nước…

Thơ Nguyễn Hà

Sao anh chẳng gọi em?
khi chiều buông tim tím
sao anh chẳng gọi em
gió lạnh về bịn rịn!

Trời ngoài kia đang lạnh
ngọn gió nào của anh?
cho bóng chiều nghiêng nghiêng
buồn riêng em phố nhỏ!

Chỉ có lời của gió
đung đưa bóng me già
em cùng phố nhạt nhòa
không lời anh gửi gọi...!

Phận con cháu xuống mâm dưới

Câu chuyện thứ 4:

PHẬN CON CHÁU XUỐNG MÂM DƯỚI.

Cả bản hôm nay nhộn nhịp hẳn lên. Gần chục người tấp nập chuẩn bị thịt lợn, mổ gà, đồ xôi và làm các loại bánh để cúng giỗ ông Vừ A Pao, là bố của bí thư huyện ủy Vừ A Thênh. Lại có thêm cả Chủ Tịch huyện Vũ Ban, là bạn học với ông ấy cùng về.
Vui lắm lớ. Mấy khi Chủ Tịch huyện cùng về bản thế này đâu. Ông trưởng tộc tỏ ý vui mừng vì cháu ông và Chủ Tịch cùng về đám giỗ.
Từ bản lên huyện xa mấy chục cây số, công việc lại nhiều, địa bàn rộng, nên Bí Thư ít về thăm nhà, thăm bản. Gia đình vợ con đều làm việc ở trên huyện. Hôm nay nhân kỳ giỗ bố, ông qua nhà thắp hương cho cụ.
Vừa vào nhà chào hỏi bà con họ mạc, chia vui với những người cao tuổi là anh em chú bác bằng những phong bánh dẻo, bánh nướng, lại quay sang phát kẹo, bim bim cho các cháu nội ngoại. Ai cũng tự hào dòng họ nhà mình có người học giỏi tận dưới Hà Nội về công tác tại huyện nhà, cứ lên chức vù vù. Mấy năm trước mới là Phó Chủ Tịch, rồi lên Chủ Tịch, nay là Bí thư Huyện Ủy. Sau khi phát quà cho mọi người, uống bát nước chè Suối Giàng, đặc sản quê hương, ông Bí Thư và Chủ Tịch tranh thủ đi thăm các gia đình trong bản. Thăm ruộng bậc thang, thăm đồng lúa chín. Lúa nương năm nay bội thu đấy anh Ban à. Bí thư nói với Chủ Tịch "Có lẽ thời tiết thuận lợi nên năng suất có khi cao nhất từ trước đến nay. Nói gì thì nói, ông trời không ủng hộ mưa gió thuận hòa, làm sao có năng suất sáu tấn trên H A được". Vũ Ban cũng đồng tình với nhận định trên của Bí Thư: "Đúng là trời đất quyết định hết. Nhưng nếu huyện không chỉ đạo các xã đẩy mạnh công tác thủy lợi ngay từ đầu vụ, đắp bờ giữ nước, chống khô nứt chân ruộng khi lúa đẻ nhánh và chuẩn bị làm đòng  thì làm gì có năng suất được". Bên cạnh khâu chọn giống, làm sục bùn ruộng bậc thang, bón phân kịp thời vụ của huyện cũng góp phần vào vụ mùa thắng lợi. Chiều nay về huyện tôi và anh lại đôn đốc các xã tháo nước sớm để ruộng khô chân, chuẩn bị thu hoạch và cày ruộng đổ ải chuẩn bị cho vụ sau.
Trên đường đi từ huyện về, hai người tha hồ ngắn cảnh những đồi lúa vàng ươm một màu no ấm mướt mắt. Bông nào bông ấy nặng hạt cúi gập đầu xuống đất. Sự chỉ đạo của huyện sâu sát, thăm đồng liên tục, xuống các xã đôn đốc từng việc đã có kết quả rõ nét, nhất là vụ mùa năm nay.
Về đến nhà thì cỗ đã xong. Hai mâm cỗ đặt trên hai bộ phản gỗ có bát đĩa đầy đủ. Bốn mâm dưới trải chiếu. Thức ăn có nước như xương hầm khoai sọ, canh măng đựng vào bát tô. Các loại giò chả, thịt luộc, thịt quay, xôi và các loại bánh… bày trên lá chuối hơ lửa lau sạch.
Ông trưởng tộc tuyên bố: Mâm nào mâm ấy cứ vai vế mà ngồi với nhau. Bí thư Thênh băn khoăn mời Vũ Ban lên mâm trên uống rượu với các cụ. Vừ A Thênh tìm ghế thấp ngồi mâm dưới với những người cùng vai vế. Vũ Ban cáo lỗi xin được ngồi cùng Bí thư và nói rằng : Xin các cụ cứ tự nhiên, coi cháu như con cháu trong nhà, ngồi cùng với nhau cho tiện.
Trưởng tộc cứ nài nỉ mời Vũ Ban lên ngồi mâm trên, Chủ Tịch là khách của gia đình. Còn thằng Thênh nó là bậc con cháu phải ngồi mâm dưới. Thủ tục ở đây là vậy.
Lời qua tiếng lại, Vũ Ban đành ngồi ghé phía ngoài phản gỗ, chạm bát rượu với các cụ, ăn vài miếng cho phải nhẽ rồi xin phép ngồi cùng Bí Thư Thênh để kết hợp bàn thêm công việc.
Thênh và Vũ Ban ngồi ăn cỗ một lúc đã gần hết thức ăn vì vai vế toàn trẻ con nên ăn rất nhanh, rất tự nhiên, chả bàn luận gì. Gần buổi người nào cũng đói nên ăn uống nhiệt tình, chẳng để tâm đến khách. Thấy vậy, Vũ Ban cũng đứng dậy cáo lỗi vì đã ăn sáng ở nhà. Vừ A Thênh biết nhưng cũng chẳng dám nói gì. Hai người ra bàn uống nước. Các mâm dưới ăn uống xong ra về, cũng chẳng chào khách một lời…
Sau khi ăn uống xong, chia sẻ với mọi người dăm ba câu chuyện, Bí Thư và Chủ Tịch chào mọi người ra về. Trên đường cùng xe với Chủ Tịch, Bí Thư phàn nàn: Quê tôi thế đấy ông Ban à. Thênh tâm sự với Vũ Ban: hủ tục còn nặng nề lắm. Biết bao giờ ánh sáng văn minh mới chiếu rọi về đây! Thôi cũng đành dần dần thôi ông à. Vũ Ban đồng cảm: Nơi khác còn nặng nề hơn nữa vì mỗi lần có giỗ, có tang là thịt trâu thịt bò, cả xã ăn mấy ngày liền…

Chẳng mấy chốc đã về tới huyện. Hai người như đũa có đôi, lại lao vào bàn công việc mới, bởi nếu huyện ủy và ủy ban lỏng đôn đốc, kiểm tra là công việc lại dồn ứ lên ngay…

Ngày sinh nhật

Câu chuyện thứ 3:

NGÀY SINH NHẬT

Hôm 26 tháng 12, là ngày sinh nhật tôi. Bạn bè gần xa, bà con thân thuộc đã gửi lời chúc mừng tốt đẹp. Những bạn đọc đã biết tên và nhiều bạn chưa biết tên cũng gửi tới tôi những lời thân thiết và chân thành. Tôi xin cám ơn tất cả.
Chuyện đó cũng chẳng có gì mới.
Nhưng cái khác của lần sinh nhật này ở chỗ có một sự kiện đặc biệt cũng diễn ra trong ngày hôm đó: Tôi trở thành Hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội. Dĩ nhiên tôi vui, bạn bè đến chúc mừng và tặng hoa, cùng nhau chụp những bức ảnh chung thật đẹp. Tôi vẫn coi đó là sự trùng hợp bình thường. Nhưng cháu tôi, một sinh viên đang học đại học ở Irelan ( Bắc Âu ) nói rằng: Sự kiện ấy xẩy ra trùng lặp không phải ngẫu nhiên đâu ông ạ. Đấy là sự sắp xếp của thần thánh, trời đất đã ủng hộ ông đấy ạ. Tóm lại là do Thiên định. Nhưng tôi nghĩ đó là quan niệm của phương Tây, còn Phương Đông đó là Thiên thời, Địa lợi và cả Nhân hòa nữa.

Và như vậy, triết lý của Phương Tây và Phương Đông có khác gì nhau?...

Xe ôm và những người khách

2 -  Câu chuyện thứ 2:  XE ÔM VÀ NHỮNG NGƯỜI KHÁCH

Trên đường đi từ cổng chùa Trấn Quốc ( đường Thanh Niên ) đến Bảo tàng Văn học Việt Nam  (đường Lạc Long Quân ) là một quãng khá dài., Tôi phải đi xe ôm qua đường Yên Phụ men theo Hồ Tây. Ông xe ôm chừng gần bảy mươi tuổi. Trông ông phúc hậu thật thà, tôi bắt chuyện:
-          Bác năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Tôi hỏi.
-          Dạ, em sáu tám ạ. Ông trả lời.
-          Sao bác không nghỉ ngơi, để con cháu đỡ đần cho bác?
-          Một số người đi xe em cũng có câu hỏi như ông.
Ông lái kể: Chả là trước đây em làm bên đường sắt, khi giảm biên chế họ cho em một cục, Về theo chế độ 176 của nhà nước, tưởng có vốn làm ăn nhưng hóa ra không có hậu ông ạ. Buôn bán không được, vốn hụt dần. Cơ duyên thương trường mình không có kinh nghiệm nên thất bại. Bây giờ các cháu lớn cả rồi. Gia thất tạm ổn, chưa được đầy đủ, nhưng chúng nó nhờ bên ngoại là chính nên các cháu nội ngoại đứa nào cũng xinh đẹp, giỏi dang cả. Cũng do các con tự lập cả thôi. Bố mẹ giúp đỡ chẳng được bao nhiêu.
-          Mừng cho bác có những đứa con biết tự lập sớm.
-          Cũng là do hoàn cảnh cả thôi.
     Tôi nói và hỏi luôn, thế trong khi đi phục vụ khách hàng có câu chuyện nào vui hay buồn không?
-          Vui có, buồn cũng có. Như khách đi xe nhiều người thương cảm hoàn cảnh của em họ cứ nài nỉ trả thêm tiền. Có người mười ngàn, cũng có người hai mươi, năm mươi, thậm chí cả trăm. Em nói chỉ lấy đúng giá nhưng họ không nghe, bảo rằng giúp bác mấy đồng có đáng là bao. Em nhận để người ta vui lòng ông ạ.
-          Hoàn cảnh như bác ai cũng muốn giúp đỡ. Chứ như người chở khách khác họ cứ tăng thu vô tội vạ, nhất là với người nước ngoài và người tỉnh xa về Hà Nội. Ông hưởng ứng luôn:
-          Quả cũng có người như thế.
Thế còn chuyện buồn? tôi hỏi? bác trả lời: Có một lần em đón xe ở dốc An Dương đường Thanh Niên, một cô gái nhờ em lai về tận trong Hà Đông. Cô ấy quãng hai bốn hay hai lăm gì đó. Trông người rất tươi trẻ, vóc dáng đài các lắm. Em nghĩ bắt được cuốc xe  này hên rồi vì đường xa nên tiền công cũng được thỏa thuận trước 150 ngàn đồng. Đi được hơn nửa đoạn đường thấy khoảng cách hai người cứ ngắn dần và ép vào nhau. Vòng một cô ấy cứ đụng vào lưng em. Hai tay cô ta ôm chặt ngang hông. Em thực sự cũng thấy buồn buồn và hồi hộp. Suy nghĩ mãi chả nhẽ con bé này nó định cưa mình. Một già một trẻ có thể nào xẩy ra được. Với lại mình là xe ôm thì hy vọng cái nỗi gì mà bám. Khi xe qua thị xã Hà Đông, cô gái bấm bấm vào tôi và nói anh cho em xuống đây. Đứng bên cạnh tôi, nhìn quanh một lượt không có ai cô ta nói:
-          Bây giờ em không có tiền, hay là anh và em cùng vào nhà nghỉ cạnh đây, anh muốn làm gì em thì làm. Nói rồi cô ấy mở túi ra đưa trước mặt, quả là không có tiền thật. Cô ta nói thêm: Đêm qua thằng chó nó quỵt tiền nên không có đồng nào cả. Anh giúp em nhé.
-          Đồ khốn nạn. Người khác quỵt tiền mày, mày lại quỵt tiền tao à? Mày có biết sáng sớm tao đi mở hàng bao nhiêu hy vọng ở mày không?
-          Anh ơi, nói nhỏ thôi. Anh thông cảm cho em, để xe ở ngoài khóa lại vào đây uống nước đã.
-          Ăn uống gì. Tao không có tiền. Cô không biết tôi cũng như cô à. Đồ giẻ rách, cút ngay. Con bé vừa sợ người ngoài túm tụm hóng chuyện, vừa lý nhí em cám ơn anh và đi thẳng. Tôi thẫn thờ một lúc rồi quay xe lại. Một mình lẩm bẩm với mình: Mẹ kiếp, sao hôm nay mình đen thế!
….
Em dịu giọng ông ạ. Nghĩ cho cùng chúng nó cũng cơ cực mới phải đi bán thân như vậy.
Thật là “Ngựa người- Người ngựa” như tác phẩm của Lưu Quang Vũ ông nhỉ !…
…..
Thấy đề tài còn hấp dẫn, tôi hỏi thêm:
-          Còn chuyện gì nữa không bác?
Ông ta kể: Một lần đang đợi xe, có khách ăn mặc rất lịch sự, dày đen bóng, quần áo vét tông, sơ mi màu rất hợp và xách một cặp da đen không lớn không nhỏ như cặp tài liệu, nhờ tôi chở đến tòa soạn một tờ báo. Tôi đoán anh ta là phóng viên hoặc quản lý báo chí cơ quan này. Đến nơi anh ta xuống xe, rút trong túi ra  tờ 100 đô la nói rằng: tôi không có tiền việt, nhờ bác đi đổi hộ, trừ tiền công của bác, số còn lại trả tôi. Một trăm đô tôi chỉ đổi 1,8 triệu thôi.
-    Nhưng tôi làm gì có tiền triệu để đổi cho anh.
-          Thế này nhé, bác đợi ở đây mười phút, tôi vào cơ quan mượn tiền anh em, ra trả cho bác.
Em đang lưỡng lự thì hắn đã đi vào khỏi cổng. Đứng đợi nửa tiếng không thấy hắn ra em đành vào hỏi mấy ông bảo vệ. Người ta bảo không biết ông khách này, chúng tôi không giám hỏi vì nom ông ấy rất đàng hoàng.
-          Vậy phía sau cơ quan có cổng phụ không? Bác xe hỏi.
-          Không có cổng phụ, chỉ có nhà mấy hộ gia đình phía sau có một lối nhỏ đi vừa một xe cải tiến để người ta đi ra ngoài. Ông bảo vệ trả lời.
Thế là lại gặp một thằng lừa đảo! mà có khi tờ 100 đô la kia là tờ tiền âm phủ cũng nên. Em chỉ trách mình không cảnh giác, giá như cứ cầm, phát hiện tiền giả thì hắn đã no đòn với em rồi…
Mà hình như ông là nhà văn à? Không nhà văn, nhà báo cũng là nhà thơ vì em thấy ông chú ý những chuyện em kể. Em ở khu vực này lâu em biết, ai đến Bảo tàng Văn Học đều như vậy cả.
-          Tôi cám ơn bác về những câu chuyện vừa rồi.
-          Không có gì. Mấy khi gặp được khách quý như ông đâu, giãi bày tâm sự với nhau là hiếm có ông ạ. Em mong mấy ngày lại gặp ông một lần, em còn nhiều chuyện lắm.
-          Vâng, xin cám ơn bác.
    Tôi gửi bác 50 ngàn. Bác nói: em chỉ lấy ông 30 ngàn như thỏa thuận ban đầu.
    Thôi, bác cứ nhận đi, không phải trả lại và tôi xin bác một kiểu ảnh làm quen bác nhé.
    Tôi đưa máy lên chụp. Khuôn mặt ông tươi rói, rạng rỡ.

    Chắc ông ấy vui lắm.

lăng mộ đá toyota thanh hóa