Đón Giao Thừa



Thưa bạn đọc.

Khác với mọi năm, năm nay tôi không hào hứng lắm với việc đi xem bắn pháo hoa lúc giao thừa của Thành Phố. Lý do cũng đơn giản vì mình đã xem nhiều lần, lại còn dưỡng thương vì bị đau lưng.mấy hôm nay,  mới đỡ phần nào. Hàng ngày lên xuống 5 tầng gác lo sửa sang sắp xếp lại ban thờ Tổ Tiên đón tết. Từ nhà tôi ra Hồ Đống Đa nơi bắn pháo hoa có mấy chục mét mà không đi thì lạ quá. Đến khi pháo nổ vang rền, bầu trời sáng rực, con cháu thúc dục, người người náo nức hò reo, lòng ham muốn lại trỗi dậy. Vậy là đi. Pháo năm nay đẹp hơn mọi năm, nổ đanh hơn, màu hoa nở ra đẹp rực rỡ cả một không gian rộng lớn của hồ Hoàng Cầu (Hồ Đống Đa). 
Chắc chắn năm nay cả nước và từng gia đình có nhiều niềm vui.
Chúng ta hãy hy vọng và chờ xem nhé.

Câu đối tết

Thưa bạn đọc.

Cứ mỗi mùa tết đến, ông cha ta vẫn làm câu đối để treo trước cửa nhà mình hoặc ở lễ hội của làng. Các báo của ta hiện nay vẫn có những câu đối tết phù hợp với thời cuộc phản ánh đời sống tinh thần và vật chất của nhân dân ta. Tôi xin đăng lại lên đây phần câu đối của Nguyễn Công Trứ - do nhà thơ Lãng Mây đăng trên FB. Mong các bạn cùng tôi tham khảo.


Đào Nhật Tân

Tác giả  Kiến Trúc Sư Vũ Đình Phàm

ĐÀO NHẬT TÂN
Đào Nhật Tân nét xuân riêng Hà Nội
Quí phái thanh cao giữa chốn phàm trần
Nơi dập dìu tài tử với giai nhân
Nguồn thi hứng của tao nhân mặc khách…

Tiền nhân bái hoa giữ lòng thanh bạch
Gương Tây Hồ lưu khí phách Thăng Long
Trải bao mùa đào thắm trước gió đông
Giữa trời đất một sắc hồng bặt thiệp…

Dinh đào thụ sinh cành đào báo tiệp
Nguyễn Huệ sai trao Công chúa Ngọc Hân
Thương hoa đoái cội, xót nỗi thế nhân
Kiếp đào kiểm gặp phong trần khôn tránh…

Dinh đào xưa của một thời kiêu hãnh
Mê đắm bao người ngoạn cảnh tiêu dao
Nay vườn đào khuất lấp giữa nhà cao
Chạnh nỗi nhớ những mùa đào báo tiệp…

2015
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
- Sau đại phá quân Thanh ở kinh thành Thăng Long (1789), Vua Quang Trung(1753-1792) 
sai mang cành đào vào Phú Xuân báo tin chiến thắng đến Bắc cung Hoàng hậu Lê Ngọc Hân 
(1770-1799).
- “Thương hoa đoái cội”chữ trong Ai Tư Vãn, Lê Ngọc Hân khóc Quang Trung Nguyễn Huệ.

CÂY ĐÀO BA BỂ

Giữa ngàn non xanh Ba Bể
Lẻ loi một gốc đào già
Cuối thu cây bừng nở hoa
Không đợi mùa xuân thường lệ

Cái lẽ tự nhiên là thế
Đến thì cây lại trổ hoa
Lẽ trời lẽ đất giao hòa
Đâu phải đào già chấp nệ…

Cái lẽ tự nhiên là thế…

2009
------------------------------------------------------------------------------------
- Năm 2009 trong dịp thăm hồ Ba Bể, gặp cây đào già ở Vườn Quốc gia
 nở hoa sớm vào tiết Bạch lộ giữa thu.

Kts. Vũ Đình Phàm
ĐT: 0988660339

Mỏ neo

Mỏ neo neo giữa đồi vàng
Nhà thơ qua ngõ cho nàng ngẩn ngơ?

Tâm sự người thu gom rác

Người ta gom bạc gom vàng
Tôi đây gom nhặt mặt hàng bỏ đi
Gom vàng giàu sụ mấy khi
Gom đồ phế thải giầu gì mà mong?

Mùi thơm mùi thối lộn sòng
Rễ già lá úa lại hòng giàu sang!
Nhưng làm việc nghĩa cho làng
Mọi người được sống đàng hoàng bình yên.

Một ngày không gặp người quen
Bao người nhắc nhở đến tên của mình
Ngẫm ra mới biết quyền hành
Khác nào các xếp ngồi canh văn phòng.

Tứ mùa Xuân Hạ Thu Đông
Mấy khi được phút cho lòng thảnh thơi
Việc làng việc nước chẳng ngơi
Keng keng lại gặp những người thân yêu...

Đầy vơi

Đem nỗi lòng buồn gửi vào mây
Sợi tình gãy đứt đã bao ngày
Nắng sớm mưa chiều sao nối lại?
Cho kiếp hồng nhan chịu đọa đày.

Tôi biết lòng tôi chỉ buồn thôi!
Năm canh se sắt bởi ngậm ngùi
Ước thấy mảnh tình còn đơn lẻ
Được nối lại dòng thuở có đôi.

Sẽ sáng bừng lên ánh lửa hồng
Mặt trời ló rạng ở Đàng Đông
Đêm tàn rồi cũng vào ngày cũ
Cho ước mơ vui ngập cõi lòng...

Lời cảm ơn ngọt ngào



Thưa bạn đọc.
Sau khi đăng bài thơ "Ước một lần được nắm tay em" Tôi nhận được một bó hoa màu tím do bạn đọc gửi tặng. Bạn ấy không nói rõ tên nhưng chắc rằng đã có những kỷ niệm êm đềm khi mối tình đầu giang dở. Màu tím của hoa nói lên lòng chung thủy của bạn ấy, hay tiếc nuối điều gì đã qua mà đến giờ chỉ là kỷ niệm đẹp. Tôi xin phép đăng bó hoa ảo này chia sẻ cùng các bạn...




Sao em lại bán thơ?

Em bán gì sao em lại bán thơ?
Dù chỉ vài câu cũng thành vốn quý
Thơ là mộng mơ, thơ là tri kỷ
Là chất men nồng thi vị của ta.

Chút tình thơ bao lời ngọc thiết tha
Rung động từ con tim mới có
Quyện vào thiên nhiên với mây và gió
Là trăng sao cây cỏ, là hoa lá biển trời
Là ánh mắt người bèo dạt mây trôi...

Xin mời người hãy đọc thơ tôi
Tôi không bán mua, thơ không mặc cả
Đến với thơ như nước lám tan băng giá
Ta trao nhau khóe mắt nụ cười.

Trao cả tâm hồn vào cánh hoa rơi
Và tiếc nuối khi lá vàng về cội
Người yêu thơ xin đừng trách vội
Chỉ một vài dòng đã biết đợi chờ nhau...


* Trich trong tập thơ CHỢ QUÊ

Bức thư pháp của bạn thơ


 Thưa bạn đọc.

Anh Nguyễn Viết Quế là nhà thơ không chuyên quê Thanh Chương Nghệ An. Chúng tôi quen nhau ở Thi Đàn VN. Tình Đồng hương Xứ Nghệ đã làm chúng tôi gần lại tuy nhà cách nhau mấy trăm cây số. Hôm nay anh viết bức thư pháp tặng tôi. Tôi rất xúc động và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc xem tác phẩm này. Mong bạn đọc chia sẻ niềm vui này với tôi nhé.

Vẫn còn em ở đó?

Em vẫn còn ở đó
Hay đã đi lâu rồi
Từ ngày em và tôi
Chia tay người một ngả.

Thời gian như vội vã
Mới đó đã bao năm
Mà tôi vẫn nghĩ rằng
Vẫn còn em ở đó?

Nuối tiếc làm chi nữa
Chỉ mình dối lòng mình
Vậy mà vẫn đinh ninh
Vẫn còn em ở đó...

Ước một lần được nắm tay em



Về quê sực nhớ năm nào
Yêu nhau mà chẳng đụng vào bàn tay
Sáu năm là mấy ngàn ngày
Gửi thương gửi nhớ vơi đầy trang thư.

Chuyện tình như thực như  hư
Gặp nhau chẳng nói một từ yêu nhau
Thương cho bố mẹ bạc đầu
Chỉ mong có rể có dâu một nhà.

Tháng ngày xa cách phôi pha
Tình yêu sẻ nửa đôi ta ngược dòng
Chỉ mong trong giấc mơ nồng
Gặp em tay đặt vào lòng bàn tay...

Chú ngựa ở cố đô

Chú ngựa trắng một thời oanh liệt
Cùng vua Đinh đi diệt loạn binh
Lập Đại Cồ Việt nước mình
Cùng ngang Đại Tống ở thành bên kia.

Là hai nước cùng chia hai chúa
Đất trời Nam một thưở xưng hùng
Cõi bờ một giải non sông
Cớ gì quân Tống vào không lời mời?

Ngựa phò minh chủ thêm vui
Truy lùng quân giặc tới hồi nguy nan
Ngựa về yên chỗ chờ ban
Vua Đinh yên vị - niết bàn hậu cung...




Mế lên nương

 ( Thơ thiếu nhi )

Ảnh NQH
Mặt trời đang ngái ngủ
Chưa vung khỏi chăn mây
Con gà trống sáng nay
Mới gấp màn vỗ chiếu.

Ò... ó...o ...sành điệu
Cố vươn cổ gáy dồn
Báo bà con trong thôn
Ra nương ngô trẩy bắp.

Mế mang gùi gấp gấp
Đi khỏi nhà lên nương
Đá nhọn cứ chặn đường
Không làm chân mế mỏi.

Bà cõng em ra suối
Chờ cuối buổi mế về
Con cún vẫy đuôi khoe
Bé ở nhà ngoan lắm...

Mùa xuân thay áo mới

( Thơ thiếu nhi )


Mùa xuân sắp đến rồi
Chúng mình thay áo mới
Cây xoan không chờ đợi
Cây gạo cũng ùa theo.

Cây bàng đang vẫy chào
Lá vàng rơi lả tả
Chồi xanh trong kẽ lá
Đua nhau ngó mặt trời.

Mùa xuân đã đến rồi
Chúng mình cùng ca hát
Lá xanh non dạo nhạc
Nụ nở ngàn hoa tươi.

Ơi em vành khuyên ơi
Ngó nghiêng gì lạ thế?
Đến đây vui với chị
Cùng hoa lá mùa xuân...

Rừng Cúc Phương

Chúng tôi đứng giữa rừng Cúc Phương
Thân gỗ to giữ thương giữ nhớ
Một thảm xanh mỉm cười bỡ ngỡ
Cây cao cây thấp đứng chật rừng.

Đường quanh co cây rậm rạp kín bưng
Cành lá cố vươn xa tìm ánh sáng
Để lại thân cây tròn to thẳng đứng
Giữ thế chân bằng bộ rễ sâu xa.

Rất xứng tên vườn cổ Quốc Gia
Một vùng cây nguyên sinh quý hiếm
Ai qua đây mà không lưu luyến
Chút bâng khuâng cùng đến với rừng già...