Diễn đàn và một chuyến đi

( Kỷ niệm chuyến đi giã ngoại tại Sầm Sơn Thanh Hóa)

Hẹn nhau một chuyến đi đùa vui với sóng
bỗng mây trời cuồn cuộn đổ mưa tuôn
sạt lở đất, lũ dâng, nhà trôi vùi lấp
ao cá tràn bờ nước mắt trào dâng.

Bão Mang khút nép bầu trời, nấp vào lòng biển
chui vào đất lành dân việt từ hướng Cửa Ông
nhưng may mắn hắn lùi lên phía bắc
vì lòng người không mong muốn bão giông.

Dù chưa tan vẫn cất bước lên đường
hướng Sầm Sơn là nơi ta hò hẹn
Quảng Thái ơi một vùng trời thương mến
mang câu thơ làm hành lý đi cùng.

Nắm tay nhau cõi sóng giữa không trung
và nằm dài hôn lên bờ cát mịn
thăm chùa Diên Phúc A DI  ĐÀ thanh tịnh
bữa sáng, trưa, chiều ngon như giấc mơ.

Khách với chủ nhà đẹp như câu thơ
ra về mang theo bao lưu luyến
bịn rịn chia tay hẹn năm sau lại đến
nụ cười chen trong kẽ môi mềm...

Vua Mèo Vương Chính Đức

Toà dinh thự của Vua Mèo trên đồi con rùa được xây như thế nào?

Dân trí Toà dinh thự của thủ lĩnh người H'Mông - Vương Chính Đức toạ lạc trên một ngọn đồi hình lưng con rùa, xung quanh là những dãy núi bao bọc... Rất nhiều thợ giỏi và nhân công miệt mài xây dựng không kể ngày đêm trong vòng 5 năm liên tục và kinh phí hết khoảng 15.000 đồng bạc hoa xoè (tương đương 150 tỷ đồng hiện nay) mới hoàn thành.
 >> Cháu nội Vua Mèo kể về cuộc sống của người ông được Bác Hồ kết nghĩa anh em
 >> Việc cấp sổ đỏ đất dinh thự Vua Mèo cho Phòng Văn hóa thông tin có sai luật?
 >> Cháu nội Vua Mèo nói gì về thông tin bị tước quyền sử dụng đất tòa dinh thự?


Ông Vương Chính Đức (1865-1947), thủ lĩnh cộng đồng người HMông ở cao nguyên đá Đồng Văn trước cách mạng tháng 8/1945 (Ảnh: Gia đình ông Vương Duy Bảo cung cấp)
Ông Vương Chính Đức (1865-1947), thủ lĩnh cộng đồng người H'Mông ở cao nguyên đá Đồng Văn trước cách mạng tháng 8/1945 (Ảnh: Gia đình ông Vương Duy Bảo cung cấp)
Khu dinh thự Vua Mèo (Vua H'Mông) nằm trên gò đất thuộc thung lũng Sà Phìn, cách trung tâm huyện lỵ Đồng Văn (Hà Giang) 15 km. Dinh thự và cả mảnh đất rộng lớn bao quanh thuộc sở hữu của Vương Chính Đức (1865-1947), thủ lĩnh cộng đồng người H'Mông ở cao nguyên đá Đồng Văn trước cách mạng tháng 8/1945.
Ông Vương Chính Đức được đồng bào người H'Mông suy tôn là thủ lĩnh, chính thức cai quản 4 huyện Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, Đồng Văn. Ông là bố của Vua Mèo Vương Chí Sình.
Chọn khu đất hình lưng con rùa để xây dựng dinh thự
Theo tài liệu mà cháu nội của Vua Mèo Vương Chí Sình, ông Vương Duy Bảo cung cấp, để xây dựng được toà dinh thự, năm 1890, ông Vương Chính Đức đã cho mời thầy địa lý tên là Trương Chiếu ở Xã Phố, huyện Đồng Văn tìm địa điểm làm nhà.
Khu dinh thự của Vua Mèo được xây dựng giữa cánh đồng Sà Phìn trên một quả đồi hình lưng con rùa (Ảnh: Hoàng Ngọc)
Khu dinh thự của Vua Mèo được xây dựng giữa cánh đồng Sà Phìn trên một quả đồi hình lưng con rùa (Ảnh: Hoàng Ngọc)
Sau một thời gian đi khắp mảnh đất Đồng Văn để tìm địa điểm, cuối cùng ông Trương Chiếu đã chọn mảnh đất Sà Phìn với những lời giải thích: Giữa cánh đồng Sà Phìn nổi lên một quả đồi hình con rùa, xung quanh là những núi cao bao bọc. Sau lưng quả đất hình con rùa là dãy núi hình ghế tựa, có đất để co duỗi chân; Bên phải, bên trái đều có núi cao; Đằng trước có hai núi tượng trưng cho văn, võ đứng hầu, sau hai quả núi là một dãy núi chắn ngang như rồng uốn lượn. Từ những lời giải thích đó thầy địa lý đã kết luận, "đây là mảnh đất ở của bậc Anh kiệt".
Sau khi thầy địa lý đã chọn xong, ông Vương Chính Đức giao cho Cụ Hoàng (là người kinh, gốc Nam Định) là mưu sĩ và ông Cử Chúng Lù (là người H'Mông ở Làn Trá Tủng huyện Đồng Văn) là người phụ trách quân đội người H'Mông, nghiên cứu, phác hoạ một toà nhà trên mảnh đất này.
Sau khi đã có bản phác hoạ, ông Vương Chính Đức mời Tống Bách Giao là người Hán ở huyện Tây Thọ tỉnh Vân Nam, Trung Quốc thầu thiết bị và thi công. Ông này lấy người Hồi ở huyện Tuyên Uy, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc sang để thiết kế và thi công.
Tòa dinh thự khởi công năm 1898, đến 1903 thì khánh thành. Tổng kinh phí hết khoảng 15.000 đồng bạc hoa xòe (tương đương khoảng 150 tỷ đồng ngày nay). Khu dinh thự được xây kiểu pháo đài phòng thủ. Xung quanh được bao bọc bởi lớp tường đá dày 60-70 cm, cao 2 m, có nhiều lỗ châu mai. Phía sau nhà có 2 lô cốt kiên cố.
Nhà thiết kế theo kiểu của người Hán, lò sưởi kiểu Pháp...
Toà dinh thự được chia làm 3 phần
Sau khi toà dinh thự được xây xong (với tổng diện tích lên tới hơn 3.000m2), ông Vương Chính Đức ở trong dinh thự này được 44 năm.
Khu dinh thự của thủ lĩnh cộng đồng người H'Mông là kiểu nhà pháo đài phòng thủ và được chia làm 3 phần, đó là tiền dinh, trung dinh và hậu dinh.
Tại phần tiền dinh: trước cửa có hai câu đối, bên trái là "Gia tích thiện nhân hiền xuất nhập", bên phải là "Môn trong người hào kiệt vãng lai" (riêng câu bên phải này, năm 1938 Pháp xoá bỏ chế độ người H'Mông tự quản và yêu cầu ông Vương Chính Đức sửa lại thành "Môn phong lưu quý khách vãng lai" nhằm không cho ông Vương Chính Đức chiêu hiền nạp sĩ.
Vào bên trong Giếng trời của tiền dinh sẽ thấy tấm biển sơn son thếp vàng với dòng chữ Hán "Biên chính khả phong", tạm dịch là "Chính quyền biên cương vững mạnh", được Nhà Nguyễn mang từ Huế ra gắn cho dinh thự của ông Vương Chính Đức vào năm Khải Định thứ 13 cùng Thẻ bài Ngà voi và mũ áo Tấn phong cho ông Vương Chính Đức làm quan của triều đình.
Bên phải của toà dinh thự tầng một là nơi ăn, ở của các thủ lĩnh, tầng hai là văn phòng của thủ lĩnh Vương Chính Đức và chỗ ăn, ở của Cụ Hoàng - mưu sĩ người kinh ở Nam Định.
Bên trái tầng một dinh thự là phòng khách của Tổng quản (người giúp việc của ông Vương Chính Đức), còn tầng hai là nơi ăn ở của các vệ sĩ.
Tại nhà chính tiền dinh, tầng một có 3 gian, là nơi sinh sống và sinh hoạt của vợ chồng cùng con cái. Tầng hai của tiền dinh là nơi tiếp khách của ông Vương Chính Đức, do người con trai út Vương Chí Sình (sau này được phong là Vua Mèo) đảm nhiệm.
Một số đồ đạc vẫn được lưu giữ cẩn thận trong dinh thự của Vua Mèo (Ảnh: Hoàng Ngọc)
Một số đồ đạc vẫn được lưu giữ cẩn thận trong dinh thự của Vua Mèo (Ảnh: Hoàng Ngọc)
Tại phần trung dinh: Bên phải tầng một và hai là nơi nghỉ của họ hàng khi đến chơi (tầng một là của đàn bà, tầng hai là của đàn ông), bên trái tầng một là bếp tiểu táo phục vụ khách họ hàng do Vương Chí Chư (con trai thứ 3 của Vương Chính Đức) đảm nhiệm. Tầng hai là nơi để lương thực, thực phẩm.
Tại nhà chính của trung dinh, tầng dưới bên phải là phòng ngủ của Vương Chí Chư, gian giữa là nơi để bàn thờ tổ tiên kiêm phòng ăn của ông Vương Chính Đức tiếp người thân trong họ hàng. Gian trái là phòng ngủ của vợ con Vương Chí Chư. Còn tầng trên là nơi Vương Chí Chư tiếp bà con trong họ hàng đến chơi, ăn nghỉ tại dinh.
Tại phần hậu dinh: Đây là nơi ăn, ở sinh hoạt của thủ lĩnh Vương Chính Đức, bên phải tầng một là phòng ngủ của vợ và các con chưa lập gia đình. Tầng hai là phòng ngủ của Vương Chính Đức. Bên trái tầng một là khu bếp nấu ăn cho Vương Chính Đức, bên trong là nhà khách của vợ con Vương Chính Đức.
Tầng hai là nơi cất giữ đồ dùng riêng của Vương Chính Đức, dãy nhà ngang trong cùng là nơi Vương Chính Đức tiếp khách, đồng thời là phòng ăn của riêng ông.
Ngoài ra khu dinh thự còn có 2 nhà cánh bên phải: là nhà khách để bà con đến chơi nghỉ lại qua đêm, còn nhà cánh bên trái là gác chứa lương thực, thực phẩm. Dưới nhà là bếp nấu ăn phục vụ mọi người trong dinh.
Ông Vương Chính Đức cùng các con cháu của mình (Ảnh: Gia đình ông Vương Duy Bảo cung cấp).
Ông Vương Chính Đức cùng các con cháu của mình (Ảnh: Gia đình ông Vương Duy Bảo cung cấp).
Trước khi mất, thủ lĩnh người H'Mông Vương Chính Đức đã chia toà dinh thự của ông cho những người thừa kế như sau: Tiền dinh sẽ cho Vương Quỳnh Sơn, cháu đích tôn của ông Vương Chính Đức thừa kế. Trung Dinh sẽ cho Vương Chí Chư (con trai thứ 3 của Vương Chính Đức) thừa kế. Hậu dinh sẽ cho Vương Chí Sình (con trai thứ 4 của ông Vương Chính Đức) thừa kế. Việc thừa kế này có sự chứng giám của các đầu dòng, đầu họ người H'Mông.
Trần Thanh

Bài viết của Cẩm Nga

Ôi Hà Giang!...
Vua Mèo Vương Chính Đức và Vương Chí Sình nổi danh cả thế giới chứ chẳng riêng gì Việt Nam, từng cai quản cả vùng cao nguyên đá Đồng Văn, gồm 4 huyện bây giờ (Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc), khiến Trung Quốc phải nể, Pháp phải sợ, nhà Nguyễn phải tôn trọng.
Bác Hồ là siêu sao về thuyết phục, đã cưỡi ngựa lên tận Đồng Văn, kết nghĩa anh em với vua Mèo Vương Chí Sình, và không cần tốn viên đạn nào, thu phục được một “quốc gia”. Không những thế, vận động gia tộc này ủng hộ cách mạng cả chục tấn vàng, bạc. Tổ quốc được yên bờ cõi cũng một phần quan trọng nhờ nhà vương.
Sau khi về với cách mạng, “quốc gia” Đồng Văn biến mất. Cụ Sình thành đại biểu Quốc Hội. Con cụ Sình là cụ Vương Quỳnh Sơn làm lãnh đạo ở UB dân tộc, rồi cháu cụ là Vương Duy Bảo làm sếp ở một cục của Bộ Văn hóa.
Cái dinh thự Vua Mèo ở Sà Phìn tất nhiên là thuộc sở hữu của đàn con cháu Vương Chính Đức. Các vua chết đi, thì con cháu vẫn ở đó, quần tụ. Những người con đi xa, về Hà Nội làm cán bộ, ngày lễ, tết, giỗ vẫn về đó ở bởi đó là nhà của họ.
Gia đình không ai có nhu cầu, nhưng bỗng dưng Bộ VH công nhận nhà Vương là di tích cấp quốc gia.
Có được cái giấy chứng nhận đó, lãnh đạo Hà Giang tham lam và ngu dốt, đã cố tình hiểu sai luật, nghiễm nhiên coi nhà Vương thuộc sở hữu nhà nước, tống cổ hết 6 hộ gia đình với mấy chục con người ra khỏi nhà, khiến họ vật vờ vất vưởng đi làm thuê làm mướn kiếm ăn, rồi bán vé thu tiền du khách tiền tỉ mỗi năm (giờ cần thanh tra cái này xem có lợi ích nhóm không).
“Quốc hữu hóa” được cái nhà, nhưng để chắc ăn, nên UBND tỉnh đã chỉ đạo Sở TNMT “lén lút” làm cái sổ đỏ mảnh đất mang tên Phòng Văn hóa thông tin huyện Đồng Văn. Thế là, cả đất và tài sản trên đất nghiễm nhiên thuộc cơ quan nhà nước.
Vậy là, trong con mắt đồng bào Mông ở Đồng Văn, đặc biệt là con cháu vua Mèo, thì chính quyền địa phương đã giở thủ đoạn để cướp nốt tài sản còn lại của họ. Vàng bạc, tài sản thì vua Mèo hiến cho cách mạng, còn cái nhà để cho con cháu có chỗ ở, tụ họp, không muốn hiến, thì bị cướp!
Bao nhiêu công sức của Bác Hồ, bị mấy tay quan tham này đổ hết xuống sông, xuống bể.
(Anh chị em nào ở Hà Giang thì chia sẻ cho bà con đọc, cần lôi cổ kẻ nhố nhăng này ra ánh sáng).
Hình ảnh tg trong bài viết nhà báo Dương Ngọc

Tiễn cháu đi du học

Ngày 2. 9. 2018 cháu Nguyễn Hoàng Long đi du học ở xứ Bắc Âu. Nguyện vọng của cháu đã thành sự thật. Tháng 3. 2018 phía bạn đã sang VN tuyển chọn trực tiếp. Cháu trúng tuyển. nhưng chưa học hết phổ thông nên ở lại học nốt chương trình và trúng tuyển vào 2 trường đai học trong nước. Nguyện vọng của cháu muốn học ngành dược ở Bắc Âu nên đã thi kiểm tra cuối cùng được nhà trường chấp nhận. Hôm nay cháu lên đường trong niềm vui cũng như lo lắng của gia đình. Hy vọng cháu sẽ vượt qua được những khó khăn ban đầu của năm thứ nhất.

TIỄN CHÁU ĐI DU HỌC

Sum họp cả nhà tiễn cháu đi Tây
bao nỗi xốn xang, nhớ nhung dồn lại
mười hai năm gắng công không ngại
hôm nay cháu lại đi xa...

Tới xứ sương mù chưa một lần qua
đã bao ngàn ngày bảng đen phấn trắng
mười tám tuổi trải bao mưa nắng
giữa Thu vàng mạnh mẽ bước chân đi
xứ Ireland hấp dẫn diệu kỳ
đại học dược khoa - ước nguyện lâu nay đã đạt...

Xa cha mẹ, ông bà, chú bác
xa các em nhớn nhác mắt đỏ hoe
người ở nhà không có dịp chở che
những lúc trở trời, thiên nhiên thay đổi
sống ra sao còn chưa nghĩ tới
một thân một mình, tự lập tự lo...

Cháu lên đường bao người dặn dò
mong mọi việc ban đầu êm xuôi nhanh chóng
mấy năm sau nghỉ hè về, gia đình hy vọng
cháu trưởng thành cao lớn lẫn tài năng...


Cảm nắng

Mới trông ánh mắt nụ cười
mà như dành trọn cuộc đời cho nhau
chưa nhìn thấy nỗi thương đau
cuộc tình chốc lát ôm sầu lê thê.

Ngổn ngang quây kín bốn bề
gia đình ly tán, con chê, vợ sầu
cháu còn tìm thấy ông đâu?
láng giềng tránh mặt, bạn bầu lìa xa.

Chỉ còn hai nửa chúng ta
bão dông vùi dập liệu là được bao?
con tim loạn nhịp lao vào
quả đời chín vội tránh sao lìa cành...

Thơ Phạm Quỳnh Loan

Xin phép tác giả tôi trích đăng thơ bạn lên trang cá nhân để bạn bè cùng đọc nhé.

Tác giả Phạm Quỳnh Loan
Nik fb Hoa Cau
ĐT 01686195242
Hội viên hội LH VHNT tỉnh Yên Bái
- Giải nhì cuộc thi thơ "1000 năm đất Việt anh hùng" ( 2017)
- Giải khuyến khích cuộc thi thơ báo Văn nghệ Yên Bái ( 2017)
- Giải ba cuộc thi thơ "Những tháng năm rực rỡ " (CLB thơ VN trên fb- 2018)
01
BÓNG NÚI
Lệch vai bóng đổ nghiêng chiều
Còm lưng núi cõng bao điều tương tư
Tôi đi về phía hư vô
Khoảng mênh mông ấy câu thơ bỏ bùa
Vin cây thỉnh tiếng chuông chùa
Đâu đây hoa vẫn hương xưa lặng thầm
Mùa trôi lá cũ thay mầm
Cay cay mắt cỏ đêm chầm chậm buông
Khát tôi một ánh trăng suông
Tìm trong bóng núi một vuông vắn mình
Chim kêu vỡ ánh bình minh
Núi vờn bóng núi , tôi hình hài tôi
02
HƯƠNG VỊ NÚI RỪNG
Tuổi thơ tôi
tròn quả thị ngọt môi bà kể chuyện
có sợi chỉ vắt ngang trời ngút ngát gió sương
lũ gà rừng cao giọng gáy lưng nương
ông mặt trời ngủ nướng
chiếc cọn xoay trần thay cha cõng nước
suối thĩ thầm vằng vặc đêm trăng...
cô bé bước qua tuổi mười lăm, nhu nhú hồng ngực núi
leo lét khuya vẫn miệt mài bên khung cửi
dệt gì lên nỗi nhớ mong
khói nhà sàn thương thoảng
nếp bắp thơm xôi
rượu nồng men lá
điệu nhạc khèn khứa sâu từng kẽ đá... vọng trăm năm
đặt tay lên ngực Tà Xua chạm khách thơ săn mây trên đỉnh
vấp nụ cười tháng chín
vàng nắng tãi ruộng thang
trái Sơn Tra ửng đỏ khuôn trăng
say mùi hương cỏ cây ngọt thơm trên môi người con gái
vị núi rừng bay xa..
03
ĐẤT TRỜI VÀO XUÂN
Này em
nhun nhún đuôi gà
Tiếng con chim
Mận trắng ngà thung, nương
Cựa mình
mắt cỏ thơm hương
Lun phun mạ
ấm nẻo đường vào xuân
Nếp thơm Tú Lệ lên mâm
Pao anh bắt
mẹ tặng trâm
thế là
Suối nguồn chín khúc
đâu xa
Thang chín bậc
Khói vắt qua ngực đồi
Khăn thêu bảy sắc gói lời
Cổ tay buộc chỉ
đất trời vào xuân
04
CÂU THƠ THÁNG BA
Người vẫn hằng mong
ta luôn chờ đợi
Yên Bái Nguyên Tiêu trống hội đổ dồn
mắt chan mắt...xuân chan xuân.. mê mải
Người thả lên trời...
câu thơ tháng ba chắt hương thơm từ bưởi
ngan ngát chạm cao xanh
Ta gieo vào đất...
câu thơ trở trăn lọc vị mặn nơi sông ,chát chua từ đá núi
núi cựa mình... cong lệch nỗi đa đoan
Âu Cơ ơi...!
đừng giọt mắt giận hờn...
Từng cuộc người xe nêm dầy cửa ngõ
cầu vẫn bắc, sông Hồng phơi sắc đỏ
dải bờ nam Minh quân,Giới phiên, Âu lâu, Phúc lộc...
bê tông hóa, đồng làng lên phố
nước lớn dòng ì oạp sóng cô đơn
Thành phố mở xanh lên non mơn mởn
Chú dế mèn tặc lưỡi đi hoang
Người vẫn hằng mong
và ta chờ đợi...!
05
NGƯỜI ĐI
Người đi về phía xa tôi
Vàng như cũng thể, lá rơi lên chiều
Câu thơ ngằn ngặt lời yêu
Thôi thì gói lại dẫu nhiều nhặn đau
Người về phía ấy không nhau
Nổi nênh bến cũ, nát nhàu nhĩ xưa
Cải ngồng hóa kiếp thành dưa
Heo may thổi lệch thu vừa vặn sang
Người đi tìm chốn địa đàng
Tôi về tìm lại võ vàng đời tôi...

Thơ Thiếu nhi đăng tạp chí "Tác Phẩm Mới"

      
Nguyễn Quang Huệ
Kỹ sư thiết kế và Xây dựng
Quê quán: Diễn Châu, Nghệ An
Chủ tịch Diễn đàn Văn hóa Nghệ thuật
Đường sắt và Xây dựng Việt Nam
ĐT: 01255745587

“Cái cò cái vạc cái nông”
Đừng nên nói thế kẻo ông phật lòng
Mải tìm cân cấn đòng đong
Thuốc sâu phun khắp cánh đồng hôm qua.

Hôm nay cụ vạc ho gà
Bồ nông đau bụng qua nhà thuốc thang
Ông cò áo trắng vội vàng
Ống nghe tim phổi sẵn sang kê đơn…

Hai cụ kể rõ nguồn cơn
Tép tôm chết cứng vẫn tuồn vào trong
- Đây là ngộ độc biết không?
Ăn uống chọn lọc đề phòng từ xa!

- Đơn này đêm bảy ngày ba
Uống xong hai đợt ắt là khỏi ngay
Cái ăn thức uống hàng ngày
Thói quen ăn tạp từ nay phải chừa…


Quạt nhà em xinh xắn
Có lồng chắn bên ngoài
Bao giờ em ấn nút
Là cánh liền quay ngay.

Gom bao nhiêu gió mát
Quạt hướng về ông bà
Rồi quay sang chỗ cháu
Chia mát cho cả nhà
Em khen quạt tốt quá
Lão đứng cười ha ha…

Chú mèo trốn học

Mèo khoang đi học
Quên cặp ở nhà
Sợ cô kiểm tra
Bèn không vào lớp.

Lang thang một lúc
Gặp cún nô đùa
Mê mải đến trưa
Nhớ ra thôi chết!...

Mẹ mèo mà biết
Trốn học hôm nay
Phạt ăn một ngày
Đói sao chịu nổi?...

Cún ơi hãy đợi
Cùng tớ về nhà
Xin lỗi mẹ cha
Sau không thế nữa…

Bắc cầu vồng

     (Đồng giao)
Xúc xa xúc xắc
Tay bắc cầu vồng
Phố tây, phố đông
Đỏ hồng chọn trước
Cam quê là được
Chàm áo yêu thương
Tím Huế quê hương.

Vàng mơ áo lụa
Xanh xanh đồng lúa
Lục vương khói chiều
Hòa vui cùng màu
Đếm đi đếm lại
Đếm rồi lại thấy
Bảy bạn bảy màu
Nắm chặt tay nhau
Xúc xa xúc xắc...

Thi nào?

Gà con lập cập
Cầm chổi của bà
Quét cửa quét nhà
Quét sân cho sạch.

Vịt con lạch bạch
Xách xô nước đầy
Tưới hoa vườn trước
Vườn sau tưới cây
Hai bạn nhanh tay
Mau mau gấp gấp
Ù à ù ập...

Đón em

Mẹ đưa em đi học
Chiều mẹ đón về nhà
Em Gấu còn nũng nịu
Cả chị đón nữa nha.

Gấu ngoan đi đến lớp
Chiều học xong chị về
Chị cùng đi với mẹ
Đón em như ngày hè.

Giờ chị đã lớn rồi
Trường em cũng gần thôi
Chỉ một mình chị đón
Để mẹ được nghỉ ngơi...


"Con kiến mà leo cành đa"
Mải chơi lười học leo ra leo vào
Còn em sách vở mẹ trao
Bút bi, dụng cụ cả bao vải đầy.

Em chăm học tập hàng ngày
Bài làm đầy đủ cô thầy động viên
Thể thao thể dục luyện rèn
Cuối kỳ được nhận giấy khen của trường.

Không như con kiến đáng thương
Suốt ngày xuôi ngược mòn đường cành đa...

Chim Khướu

Hót gì nhiều thế
Hỡi chú khướu ơi!
Hót hết cả hơi
Vẫn thèm hót nữa.

Trong lớp trật tự
Không nói chuyện riêng
Cô giáo nêu tên
Phê bình trước lớp.

 Nói phải xin phép
Thưa gửi đàng hoàng
Mới là con ngoan
Mới là trò giỏi.

Học ăn học nói
Như khướu quá nhiều
Nên nhớ một điều
Đừng làm ồn lớp…

Về đi em

Giận hờn chi ? lại ngồi đây
Mong manh áo mỏng thân gầy thương thương
Xuân thì rạng rỡ sắc hương
Thơm như hoa trắng trên đường ray êm.

Này em nhẹ bước qua thềm
Đưa tay anh giúp đứng lên thôi mà
Ngồi đây khi có tàu qua !
Làm sao chạy kịp tan hoa nát người ?

Đứng lên tàu đến nơi rồi !
Ham mê tạo dáng em ngồi đây sao?
Tôn nghiêm quy tắc chạy tàu
An toàn, tiêu chí hàng đầu đừng quên...

https://www.facebook.com/348733505227905/photos/1156731814428066/


cảm nhận

Tôi nhận được giấy báo nhập học lớp bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du của Hội Nhà Văn Việt Nam. Mừng vì HNV đã quan tâm, bồi dưỡng thêm kiến thức để sáng tác tốt hơn.
Tôi đã viết bài thơ cảm nhận sau đây. Mời các bạn cùng xem nhé.

CẢM NHẬN

Bao năm làm kỹ sư già
Đến khi tóc bạc làm nhà thơ non
Nhớ ngày tuổi hãy còn son
Bảng đen phấn trắng như còn đâu đây.

Bây giờ tóc đổi màu mây
Lại bút nghiên, sách vở nầy cầm tay
Quay vòng lộn chữ hôm nay
Lại thưa cô, lại thưa thầy ngon ơ.

Thôi đừng hoa mận hoa mơ
Nhất tự vi sư, bán tự vi sư là thường
Hơn nhau chỗ chín chỗ ương
Gặp thầy gặp bạn bốn phương tụ về.

Bao năm đã trọn một nghề
Nay nàng thơ đến rủ rê chào mời
Niềm vui đâu kể tuổi trời
Học thêm cho trọn một đời yêu thơ...

Lời giới thiệu ấn phẩm Tiếng còi tàu


( Bài viết của Nhà thơ, nhà báo Nguyễn Đức Trọng )


Lời Giới Thiệu

Chào mừng 72 năm ngày truyền thống của ngành ĐSVN ( 21/10/1946 -21/10/2018) Diễn Dàn Văn học nghệ thuật Đường Sắt và Xây Dựng Việt Nam, phối hợp với NXB Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản ấn phẩm đặc biệt TIẾNG CÒI TÀU với hơn 200 trang ruột in bìa couche,trình bày ấn tượng với các chuyên đề đặc sắc.

Ấn phẩm dành nhiều trang để đăng tải những sáng tác mới về nhà ga và con tàu của các tác giả, Giới thiệu các bài thơ, truyện ngắn, tạp văn, tranh họa, lý luận văn học và trang nhạc. Tất cả ca ngợi truyền thống vẻ vang của ngành Đường sắt và xây dựng Việt Nam.
Đặc biệt có những bài thơ, bài báo rất tâm huyết của các tác giả đã dành sự thiện cảm đồng hành cùng ngành ĐSVN. Có những bức tranh chưa bao giờ công bố trên các các báo và bản tin, vậy mà trong Tiếng Còi Tàu đã đăng tải như bài và ảnh “ em đẹp thế này làm sao không chẻ ghi “…Đây là một sự vi phạm an toàn giao thông một cách rất hồn nhiên, một sự cảnh báo về an toàn chạy tàu.

Ân nghĩa nhất là bài tình yêu đường sắt của nguyên Ủy viên TW Đảng, nguyên Bộ Trưởng Bộ GTVT-TS Đào Đình Bình, ông đã bày tỏ ruột gan mình với ngành ĐS nói riêng với ngành GTVT nói chung và thắp lửa cho Diễn đàn bùng cháy.
Cùng các bài viết của lãnh đạo ngành Đường sắt trong hành trình đổi mới và phát triển, ĐSVN giai đoạn cuộc cách mạng 4.0. Chúng tôi chân thành cảm ơn sự quan tâm sâu sắc của lãnh đạo ngành ĐSVN đã dành sự ủng hộ cho ấn phẩm đặc biệt Tiếng còi tàu. Bên cạnh đó chúng tôi gửi lời cảm ơn các văn nghệ sĩ, trí thức, các cộng tác viên đã chung tay xây dựng nên sự thành công của ấn phẩm. Điều mong muốn tha thiết của chúng tôi là Ấn phẩm đặc biệt Tiếng còi tàu này đến tay nhiều cơ quan trong ngành. Đặc biệt ấn phẩm được đưa lên tàu phát tuyên tuyền cho hành khách. Làm cho sự lan tỏa của Tiếng còi tàu góp phân đưa ngành Đường sắt VN tiến lên ngang tầm với khu vực và thế giới.
Chúng tôi trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc đứa con tinh thần đầu lòng của Diễn đàn VHNT ĐS và xây dựng Việt Nam mang tên khai sinh là TIẾNG CÒI TÀU.
Chúc các hội viên, các văn nghệ sĩ và các Cộng tác viên và bạn đọc dồi dào sức khỏe, thành công và hạnh phúc.
Trân trọng cảm ơn .
Hà Nội, mùa thu năm 2018

BAN CHẤP HÀNH DIỄN ĐÀN Văn hóa- Nghệ thuật ĐS và XD VIỆT NAM


Dòng nước mát

( Thơ dự thi Vinaconex 30 năm hình thành và phát triển )

Nhớ những năm chưa có nước Sông Đà
Một hai giờ đã nghe lòng khát cháy
Mò mẫm trong đêm kiểm tra vòi xem có dòng nước chảy
Bõ công mình thức dậy trước bình minh
Nhưng nào đâu có phải riêng mình
Hàng xóm nhà nào cũng lo canh cánh
Nước không có nên đêm dài càng thêm hiu quạnh
Kiên trì ngồi canh đoán thử nước về đâu?...

Bao tháng năm từ sáng đến chiều
Nhưng nỗi chờ mong ngày càng vô vọng
Một chậu nước bốn lần sử dụng
Vo gạo, rửa rau, rửa bát, xả toa lét là vừa
Mỗi tuần một lần quảy gánh đi xa
Xin, mua, biếu quà được đầy phi là quý
Khoan giếng bơm lên nhưng còn phiền lụy
Chỉ rửa rau, giặt dũ,… ăn uống chẳng giám dùng
Vì nước tanh mùi sắt mùi đồng
Nước ấy ăn vào sao an toàn cho người già và trẻ con thơ ấu ! …

Nghe có nguồn nước Sông Đà sẽ về mà lòng vui khôn thấu
Ước sao nước sạch đủ dùng
Cứ chờ hoài hết đợi lại mong
Phép lạ dần dần ngày một khơi thông
Cho đến khi trở thành sự thật
Hàng vạn hộ gia đình mừng vui
Hàng chục vạn người mong ngóng
Hôm nay đã có nước về…

Khen ai đề xuất dự án đột phá mà mê
Mạnh dạn đầu tư kịp thời cứu khát
Thiếu vốn đi vay. Quyết tâm là đạt
Không dùng đến nguồn tài chính quốc gia
Nước về vui khắp mọi nhà
Ban công lại nở cụm hoa đầu cành
Nước về cây lá thêm xanh
Vinaconex khởi hành đầu tiên…
…                                                                             
Nhưng rồi đâu có được yên !
Công to có lúc làm phiền lòng dân
Hai chục lần cực gian truân
Kịp sửa chữa… sợ nước trần thành mây
Dân tình bực bội đó đây:
“Vì bớt xén - chỉ lo đầy túi tham”!
Có ai hiểu được người làm?
Đổi mồ hôi - cốt để mang nước về
Những lời bàn tán khen chê
Ra tù vào tội ai che cho mình?...

Cũng may công tội phân minh
Nước về tắm mát dân tình lâu nay
Có chăng chịu nhịn một ngày
Chữa xong - nước đến đủ đầy lại vui…                          

Ai ơi hãy hiểu sự đời
Làm sao tránh được những lời chê bai
Có tâm, có tiếng có tài

Dù cho trọn vẹn cũng vài lần qua…



Chùm thơ Quang Huệ

      Lấy chồng thợ xây
( Thơ vui )
         Cứ mải tìm mải lựa
Gặp được anh: thợ nề
Bàn xoa rồi bay thép
Trên đôi tay thợ nghề.

Từng hàng từng hàng gạch
Anh sắp đặt thẳng ngay
Chẳng bao giờ trùng mạch
Phẳng như tấm gỗ dày

Mạch vữa đầy kín kẽ
Bức tường khỏe khỏi lo
Mưa bão mà có đến
Cứ yên tâm ngủ khò…

Nhà bên chồng thợ tiện
Cứ chạy ra chạy vào!
Bên này chồng thợ ngõa
Thấy tự hào làm sao…

      Đứng giữa sân nhà

Bâng khuâng đứng giữa sân nhà
Nhớ ngày trốn học mẹ cha đánh đòn
Vài roi đi suốt đời con
Những lời răn dạy mãi còn đâu đây.

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Gắng công học tập sau này lập thân
Lời vàng nhắc nhở bao lần
Thương con càng xót song thân tuổi già.

Tấm lòng của mẹ của cha
Vài roi thưở trước đưa ta vào đời…

       Cần cẩu vàng
       
         Mình em lặng lẽ đứng bên đường
Mắt nhìn tám hướng với mười phương
Tay với xa gần đều có thể
Hàng trông nặng nhẹ phải tinh tường .
    
Khi vắng anh - em đành đứng lặng
Chờ “ chồng” ấn nút mới quay sang
Ra vào, lên xuống tùy anh hết
Em chỉ là em “Cần Cẩu Vàng” .

Tháng ngày chăm chỉ theo anh muốn
Có em giúp sức sẽ giàu sang
Nhà cao cửa rộng công em đấy
Xin chớ quên em “Cái Cẩu Vàng”…

       Hoa hậu về làng
(Tặng hoa hậu Ngô Phương Lan)

Cổng làng dang rộng cánh tay
Đón chào hoa hậu hôm nay về làng
Về quê quà lại thêm mang
Tặng trường tiểu học xã làng chia vui.

Lời ăn tiếng nói nụ cười
Bước đi thanh lịch mọi người ngợi khen
Quê ta có gái thuyền quyên
Có sông tắm mát làm nên dáng người.

Yêu quê yêu cảnh yêu trời
Sinh người con gái đắp bồi nên hoa
Em về thăm lại quê nhà

Miền quê Diễn Hạnh giờ là quê chung...

lăng mộ đá toyota thanh hóa