Ga si

Đã bao lần tôi xuống Ga Si
đi tắt qua cánh đồng Đông Phái
về nơi đó mẹ đang mong đợi
ở ngôi nhà ẩn sau lũy tre xanh.

Sải đôi chân hơn cây số bước nhanh
qua ngõ nhỏ đã thơm mùi rơm rạ
tấm gỗ mỏng đóng đinh làm ván cửa
bậc thềm thô đi mãi bóng lên mầu.

Vào trong nhà mẹ đã đi đâu?
trên bếp ấm vẫn còn nồi khoai nóng
mấy bắp ngô vừa thơm vừa đậm
nhớ một thời gian khó ở làng quê...

Nơi ga đầu của mỗi chuyến đi
là ga cuối mỗi lần về thăm mẹ
những buổi tiễn đưa làm nhòa mắt trẻ
phút hân hoan khi đón chồng về.

Xa Ga Si bao lưu luyến bộn bề
khi gặp lại thỏa niềm vui tràn ngập
tiếng còi đêm làm cả vùng thức giấc
khách ồn ào lại lên xuống Ga Si...

Đón anh về

(Kỷ niệm ngày thành lập QĐNDVN )


Em tiễn anh đi giữa nắng chiều
rơm vàng vụ gặt gió thu reo
hanh hao tiễn biệt vương trên tóc
nơi đã nuôi anh ở xóm nghèo.

Chinh chiến bao mùa hoa gạo nở
đôi lần nhận được cánh thư xa
anh báo đã qua miền biên giới
viết mấy dòng thư hỏi thăm nhà...

Chiến thắng mang về tin dồn dập
em giờ mong ngóng bóng hình anh
ruộng lúa đang chờ người gặt hái
mùa vàng chín rộ ở quê mình...

Mãi đến năm sau anh báo tin
chữ nhìn khác lạ thiếu tự nhiên
ai viết không ngay hàng thẳng lối
bối rối làm em chẳng dám nhìn!

Anh đã làm sao cứ nghĩ hoài
tay còn lành lặn hoặc nhờ ai?
trong thư sao anh không nói rõ
để em lo lằng mấy canh dài...

Nay dịp đầu xuân đón anh về
một tay để lại chiến trường C (xê)
nước mắt tuôn trào thương anh lắm
thua thiệt - nhưng anh đã trở về.

Anh hãy ở nhà cùng định liệu
việc to việc nhỏ có em lo
đã quen từ lúc chồng ra trận
giờ bên nhau ...như thuở hẹn hò...





Thơ của bạn

Thưa bạn đọc:
Trong quá trình giao lưu thơ, tôi quen và thân thiết với tác giả Huyền Chương. Ông nay đã ngoại bát tuần mà trông còn khỏe và minh mẫn lắm. Những bài thơ mượt mà đến khó tin nhưng là sự thật. Cảm phục tài năng của ông, tôi đăng hai bài thơ tình sáng tác gần đây của nhà thơ. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

THUỞ HỌC TRÒ

Tôi biết em khi tóc chỏm đào
Là con nhà lễ giáo thanh cao
Cuối tuần nghỉ học tôi thường đến
Được mẹ em ra cổng đón chào.

Cha em là một vị đồ nho
Ngày tháng vui cùng lũ học trò
Anh trai em đã thành danh phận
May vá trong nhà có chị lo.

Thầy mẹ tôi tiền của chẳng nhiều
Gia tài chỉ đáng bậc trung lưu
Hai nhà đã mấy lần đi lại
Cho đến một thu đổ nắng chiều.

Qua tuổi tròn trăng đã lớn rồi
Mẹ khen em đẹp nết ngoan lời
Dục cha anh tới nhà xin ngỏ
Thầy mẹ bên em đã nhận lời.

Tôi phải rời quê đi học xa
Nghỉ hè tôi có dịp thăm nhà
Thẹn thùng em nép bên song cửa
Khe khẽ em chào ...anh mới qua?

Tôi nợ tình em vốn đã nhiều
Nào tôi có trả được bao nhiêu
Xa em như thấy lòng hoang vắng
Lại nhớ một thu nhuộm nắng chiều...


EM VÀ TÔI

Bên nhau trên một chiến trường
Yêu tôi em ngỏ lời thương mấy lần
Hẹn ngày hai đứa ra quân
Năm chờ tháng đợi cứ dần dần trôi.

Trên điều hai đứa hai nơi
Kẻ xuôi người ngược dặm khơi mịt mờ!
Thương nhau năm đợi tháng chờ
Sài Gòn giải phóng bấy giờ đón em.

Ở nơi chung sách chung đèn
Còn nghe chung những lời khuyên của thầy
Luận bàn những áng văn hay
Em bên tôi thấm thoát đầy ba năm.

Tuổi xuân như ánh trăng rằm
Tiếng thơ em lẫn tiếng cầm đêm khuya
Nhưng rồi đến một ngày kia
Con chim nhỏ phải bay về rừng xanh.

Thế là hoa lại xa cành
Em đi còn lại một mình tôi thôi
Lần này hai đứa chia phôi
Chưa vui trọn vẹn đã rồi xa nhau.

Mai ngày tăm cá bóng câu
Thân nhi nữ có biết đâu là nhà
Em đi mỗi bước một xa
Thôi đành nâng chén quan hà tiễn đưa.

Dặm ngàn sớm nắng chiều mưa
Hạ nồng đông giá có chừa ai đâu
Gập ghềnh ván mỏng sông sâu
Thuyền em rời bến biết đâu là bờ!

Tiễn em chỉ có bài thơ
Một mối tình chờ thầm lặng bao năm
Lòng tôi vẫn tựa trăng rằm
Giấc ngủ đêm nằm lẫn bóng hình em.

Từ rày đáy bể mò kim
Đường về còn ngóng cánh chim sông hồ
Đêm vào phòng nhỏ làm thơ
Trống điểm giao thừa thời khắc sang xuân.

...Thương em
                   ...Cô gái
                                ...Phong trần





Dòng sông biên giới

Cửa khẩu Lào Cai
Sông Nậm Thi mùa này đang cạn nước
đêm tháng mười giá buốt cóng bàn tay
bên này sông người xuôi ngược suốt ngày
và bên kia núi rừng cây rậm rạp.

Đất Bảo Thắng một thời in đạn giặc
trời Mường Khương súng nổ chặn quân thù
dòng sông chung phân định tự bao giờ
nay vẫn vậy vẫn một dòng biên giới.

Im tiếng súng cả bao người mong đợi
giữ hòa bình là cả bởi hai bên
trời Lào Cai mây trắng khắp mọi miền
bên Hà Khẩu bướm vàng bay rực rỡ.

Nhưng ai biết Hỏa Diệm Sơn phun lửa
vì mưu đồ bành trướng đã từ lâu
dòng Nậm Thi chứng kiến biết bao điều
nếu chúng đến - mọi nẻo về khép chặt...

Đi tìm giấc mơ

Đang đêm trời đổ mưa
ướt tiếng gà gáy sáng
giấc mơ bay bảng lảng
rơi ngược vào tim tôi.

Nhớ về chốn xa xôi
một mảnh hồn cô quạnh
chắc cũng đang rất lạnh
sưởi mình bằng câu thơ.

Xa nhau lòng ngẩn ngơ
gặp lại nhau rất vội
bao điều chưa kịp nói
lại chia ra xa vời.

Giấc mơ đi đâu rồi?
khi mặt trời thức dậy
hỏi có ai nhìn thấy
giấc mơ tôi nơi nào ?...

Làng tôi

Đầu làng kênh lớn ngang qua
có cầu hai nhịp nối ra hai bờ
đường thôn rộng đến không ngờ
mặt bằng trải nhựa em thơ đi về.

Ngôi trường kiên cố ven đê
PTTH cạnh lề làng tôi
người người qua lại ngược xuôi
xe băng thẳng hướng nối đuôi đêm ngày.

Rộn ràng xen những hàng cây
đèn đêm tỏa sáng quê này như mơ
chợ Chùa họp sáng đến trưa
trai thanh gái lịch cũng vừa vào phiên...

........

Thời xưa quê thật nghèo hèn
mẹ tôi chân đất đã quen một thời
chân khô gót nứt máu tươi
móng vàng vẩy ốc suốt đời lo toan.

Đường xưa ngoắt nghoẻo trong làng
gai cào rác bẩn cạnh hàng tre xanh
nhà tranh vách cót đã đành
lối quê tăm tối trở thành nỗi đau...

Bây giờ làng đã đổi mau
đường ngang ngõ dọc nhà lầu nhà xây
ăn ngon mặc đẹp đủ đầy
cô dâu chú rể đẹp ngày thành hôn.

Quê tôi vẫn ở nông thôn
một trời một vực có hơn thiên đình?
làng quê chẳng khác thị thành
đông vui nhộn nhịp tứ linh tụ về...

Cũng là chỉ một vùng quê
làng nay đổi mới ... Xưa về thiên thu...


Tóc bạc

( Thơ vui )

Tóc đen điểm bạc làm chi
để ai sầu muộn những khi gặp nàng
lơ thơ tóc trắng dăng hàng
cứ như đùa cợt nghênh ngang khoe mình!

Tóc đen nặng nghĩa nặng tình
thủy chung như nhất có mình có ta
không như tóc bạc sa đà
chỉ rình chứng kiến tuổi già trêu ngươi!...

........

Đã qua tuổi trẻ một thời
tóc đen giữ lại những lời sắt son
tuổi cao sức đã yếu mòn
tóc đen chuyển bạc người còn tiếc sao?

Bao giờ tóc rụng hết đầu
khỏi chê đen bạc qua cầu mới hay...

Phớt lờ cho tôi

( Thơ vui về tuổi già )

Sáu mươi là tuổi trưởng thành
gọi bác thì trẻ gọi anh thì già
ngồi buồn có gái đi qua
mắt la mày lét...em à đi đâu?

Bảy mươi mái tóc hai màu
em ơi anh chỉ tóc sâu thôi mà?
nếu cần nhuộm sẽ đen ra
khó chi việc ấy kêu ca làm gì?


Bảy lăm thích phở hơn mỳ
cơm nhà đã nguội nuốt thì không trôi
tôi ra quán cạnh nhà thôi
tái bò dai lắm ... phở môi lẫn đùi!

Tám mươi hết đứng lại ngồi
nếu bà đi trước thì tôi... ở nhờ
chị hàng xóm... chắc đang chờ
bà thông cảm nhé...phớt lờ cho tôi...

Chín mươi trống dục liên hồi
thiên đình mở sổ gọi mời kiểm kê
cụ ông nấn ná không về
vì còn bà bé ngoài lề giữ chân...

Cô Tấm ngày nay

( Thơ vui )


Cô Tấm ngày nay
Cô Tấm nay - váy chùng lút gót
Áo để nhà đi mót lúa rơi
Mò cua bắt ốc quê người
Có về Hà Nội xin tôi đi nhờ...

Nón mê vứt ở đầu bờ
Con cua trong lỗ đang chờ tay cô
Rùng mình chẳng dám đưa vô
Eo ơi sợ quá, mắt cua trừng trừng...

Ốc gì há miệng lung tung
Mình thì nhớt nhát như sung chín già
Thôi về trả giỏ mẹ cha
Tập làm Cô Tấm thật là khó khăn...

MC Thụy Vân


Trông thấy hình nàng đã thấy xuân

Mặt hoa da phấn lại phong trần

Chênh chao người đẹp bên đào nở

Dáng ngọc còn hơn tựa mấy lần...


Ti vi đúng hẹn giờ lên sóng

Thông tin tài chính đến toàn dân

Như con ong - bay tìm mật ngọt

Dâng đóa hoa đời của Thụy Vân...

Dinh thự Vua Mèo


Dinh thự Ngài đây ở một thời
bao người phục dịch mấy khi ngơi?
hàng chục mỹ nhân từng hầu hạ!
như Đế Vương xưa ở xứ Người.

Một mình một cõi Dòng Vương giả
có biết chi ai phận tôi đòi
thân tàn đày đọa dân nô lệ!
nghèo đói bám theo suốt mấy đời?

Một ngày bão nổi đổi can qua
cách mạng về ngay giữa Mường nhà
lật đổ cường quyền và xâm lược
Dinh thự Vua Mèo Hoàng A Tưởng
ông Hoàng lo sợ vội chuồn xa.

Hơn trăm năn sau dinh vẫn vậy
thành nơi đón khách tới tham quan
di tích ngày xưa Ngài một thuở
đế chế Hoàng Vương đã lụi tàn...




(1) Dinh thự Vua Mèo Hoàng Yên Chao.
Đời con kế nghiệp là Hoàng A Tưởng là
Châu Úy  Bắc Hà ở Lào Cai được xây dựng
trên khu đồi 10.000 M2 trong 7 năm. Đến năm 1914 hoàn thành. Đến nay đã trên 100 năm.

Phiên chợ Bắc Hà

Phụ nữ Hơ mông
Ai đi Tây Bắc xa xôi
Ghé vào phiên chợ cùng tôi: Bắc Hà
Rượu ngô bày chật phố nhà
Mật ong chính hiệu làm quà về xuôi.


Mận Tam hoa đã chín rồi
Dãy dài mọng đỏ cả trời Lào Cai
Người đi vào chợ ken dày
Thêm vui gặp bạn cả ngày chợ phiên.

Váy hoa đẹp nối đăng ten
Đem ra chưng diện cho duyên thêm nồng
Ai đi chọn vợ tìm chồng
Cùng con ngựa khỏe người Mông dẫn đường.

Cùng tìm chỗ hẹn người thương
Vào hàng thắng cố vấn vương chợ tình.
Bát rượu ngô ta với mình
Có xuôi về bản cùng anh thì về...

Ngày đầu làm dâu

(Thân tặng ông Phạm Đình Tựu Xã Diễn Hạnh, Diễn Châu, Nghệ An)

Gặp nhau ông kể thơ tôi
đọc trong đám cưới mọi người vỗ tay:
- Rằng thơ ông thật là hay
một lời mẹ dặn đầu ngày làm dâu:

Từ rày bố mẹ đi đâu
việc nhà con hãy bắt đầu lo toan
ước mơ có một dâu ngoan
trong nhà trong họ quý hơn được tiền.

Con trai đã có vợ hiền
biết lo biết liệu mới yên cửa nhà
một lòng quý trọng mẹ cha
kính trên nhường dưới mới là dâu ngoan.

Những lời mẹ dặn là vàng
chân thành chỉ bảo con đang theo lời
mẹ yên tâm nhé mẹ ơi
mọi điều quý giá con đời nào quên
Con mong làm được dâu hiền
cho cha cho mẹ giữ niềm tin yêu...


Cây xoan

cây xoan
Một mình xoan mọc ở nghĩa trang,
giữa hai phần cũ mới
Một mình với bốn cây hoa đại
Hoa chăm pa người Lào vẫn gọi
Hoa ở cửa chùa ngan ngát hương thơm.

Xoan tự nhiên đứng ở mép tường
Ngày một lớn với trăng soi gió thổi
Màu lá biếc xanh - cây tròn vời vợi
Như chàng trai mười bảy tuổi đời
Canh giữ giấc ngủ bình yên cho Tổ tiên tôi
Họ quây quần trong nghĩa trang dòng họ.

Khi xuân sang xoan luôn trăn trở
Gió vi vu quấn quýt lá cành
Như tổ tiên tôi mơn trớn bên mình
Tỏ ý biết ơn,
cây đã đến đây bầu bạn.

Từ đất mọc lên vươn trong ánh sáng
Nối giữa đất và trời nghĩa trang dòng họ ở quê tôi...

Đất tổ tiên

ngôi nhà tác giả ở quê hương Diễn Châu Nghệ An
Một mảnh đất con, một ngôi nhà nhỏ
hàng đêm trăng ngó, gió qua hiên
nắng chiếu chiều xuân tràn gốc táo
mây ghé ngang chơi kiếm bạn hiền.

Một chút của riêng cha để lại
chắt chiu vun đắp cả cuộc đời
nay đã về trời chưa kịp dặn
để mấy anh em tự rạch ròi.

Anh cả muốn đem ra bán gấp
chia nhau mỗi đứa một ít tiền
con đã bảo rằng ai làm thế?
làm nơi thờ cúng - giỗ Tổ tiên.

Là người xa xứ lại xa quê
nỗi nhớ quê hương lại muốn về
chôn nhau cắt rốn thiêng liêng lắm
không nhà không đất chẳng còn quê!

Một ngày tháng bảy trước ra đi
anh Ba giao lại vật vô tri
sổ đỏ mang tên cha ta đấy
cầm lấy, sợ anh mệnh hệ gì!

Em út đồng tình anh đại diện
chị gái vui lòng: Cậu nhận đi
con hứa sẽ làm nơi thờ cúng
con cháu các nơi hội tụ về...