Gấu vào lớp 1

( Thơ thiếu nhi )
Tặng cháu Nguyễn Khánh Duy

Nguyễn Khánh Duy 6 tuổi (2014)
Rụt rè trước lớp
vai khoác ba lô
đội mũ vải thô
ngoái nhìn chờ mẹ.

Bạn bè nói khẽ
cô giáo ân cần
xếp hàng trước sân
chào cờ khai giảng.

Ba lô thì nặng
người Gấu nghiêng vai
quần rộng áo dài
nom như cây nấm.

Mồ hôi lấm tấm
dính trán dính tai
trông thật buồn cười
Gấu vào lớp 1...

Về đi anh...

...Giờ này anh ở đâu?
trời đang mưa nặng hạt
mong bao giờ mưa nhạt
để anh bước về nhà.

Em nghĩ quẩn lo xa
sợ anh về lạc lối
mâm cơm chờ đã nguội
con ngủ đã lâu rồi.

Ngồi chờ mãi anh thôi
đã mấy lần cầm đũa
nước mắt trào nghẹn ứ
lại trở lại đi nằm.

Nhìn mặt con đăm đăm
tủi phận mình đơn độc
cố lắng nghe lục cục
khi mở cửa anh về.

Thời gian dài lê thê
em làm sao ngủ được?
cố nghe chân anh bước
tiếng quen thuộc ở đâu?

Thà anh nói một câu
anh không yêu em nữa
nhưng anh ơi em sợ
sự thật lại phũ phàng!

Giờ em đang hoang mang
mong anh về đừng muộn
có thể anh không muốn
cố chiều em lần này...

Em chỉ mong từ nay
anh về chiều đúng bữa
gia đình là điểm tựa
hãy vậy nào đi anh...

Nhỡ thì



Nghiêng chiều cho nắng xiên khoai
Nghiêng sông sóng nổi để ai nhỡ đò
Gió lên cho mỏi cánh cò
Tằm vương tơ nhện quyện bờ dâu thưa.

Chợ chiều hết kẻ đón đưa
Trúc xinh lẻ bạn vẫn chờ bờ ao
Mái đình thưa ngói lao xao
Miếng trầu vôi nhạt lạc vào môi cong...

Về Hội đi em


(  Lễ hội Lục Bát Giáp Ngọ 2014 )


Mình về lễ hội đi em
Nuôi câu lục bát ngày đêm đợi chờ
Mẹ ru từ thuở ấu thơ
Cánh cò cánh vạc bây giờ vẫn theo
Tình yêu lợp mái tranh nghèo
Câu thơ kẽo kẹt nghiêng chiều gió mưa
Vui khi kẻ đón người đưa
Buồn khi câu hát nhặt thưa nhạt tình
Bao đời cây trúc còn xinh
Bao năm đếm ngói mái đình chưa xong
Em về hội với tôi không
Để mai đi cấy khỏi trông nhiều bề
Để đêm đừng lạc sông mê
Đừng quên lục bát vỗ về lòng nhau
Để cho con sóng đừng đau
Mà tan mặt biển mà nhàu đáy sông
Xin đừng cắt núi chia rừng
Phụ câu lục bát ôm từng gốc cây
Mang câu lục bát về đây
Thoả lòng nhau những tháng ngày ngóng trông

Tác giả Dương Đoàn Trọng

Thu về

Thu về cho nắng hanh hao
cho chim cuốc gửi trứng vào chuối tiêu
lá vàng rụng xuống cuối chiều
cho nai bước nhẹ trên nhiều lá rơi.

Anh đi đến cửa nhà người
trời thu lãng đãng khắp trời mây bay
cốm rang sàng sảy luôn tay
màu xanh sen cốm vương đầy áo em.

Mẹ còn thêm gạo thổi cơm
ấm lòng "con rể" những hôm đi về
chiều thu sau đợt nắng hè
quanh làng xanh mướt đồi chè vườn cây.

Gió thu làm áo em bay
cho hồng thiếp cưới - đợi ngày vu quy...

Sẻ bớt nỗi lo



Lo chi cho bạc mái đầu
cho thân thêm khổ cho sầu nặng vai
trong đời có đúng có sai
đúng thì yên phận sai hoài mãi đâu?

Làm người có trước có sau
thủy chung nhân hậu ai đâu hại mình
đã là một kiếp nhân sinh
vô lo chẳng được vô tình chẳng xong.

Thôi thì ta sống ung dung
nỗi lo sẻ bớt cho lòng thảnh thơi
lo ăn lo ngủ lo đời
bách niên giai lão như người là vui...

Hoa tím lục bình



Như nàng thiếu nữ ở bên sông
hoa tím lá xanh trải giữa đồng
sáng nở tối tàn trôi xuôi ngược
theo gió theo dòng mặc đục trong.

Tím trời tím nước tím mây trôi
tím cả dòng sông tím cả người
ai đã nao lòng màu hoa ấy?
xin đừng hờ hững nét tinh khôi.


Một màu tươi dậy bóng lung linh
vãn cảnh cùng hoa tím lục bình
mây nước hòa chung - riêng một cõi
ngàn năm lòng vẫn giữ chung tình...



Tình đơn phương

Có bao giờ em giận dỗi anh đâu?
vì em biết em chỉ là con bé
trong mắt anh chưa bao giờ chia sẻ
cho một người còn non nớt như em.

Thời gian trôi như nước chảy qua thềm
như vũ trụ cứ đổi hoài năm tháng
dòng sông tình có còn đâu chạng vạng
để em lo cho trọn cuộc đời mình.

Nắng mưa nhiều sẽ đến lúc khô hanh
em đã lớn sao anh coi thường thế?
để tình em vẫn mãi là dâu bể
muốn chung đường mà không thể gặp nhau.

Xin chào anh! em phải bước qua cầu
dù có muốn cũng chỉ là ảo vọng
hình bóng anh một thời em rung động
giấu vào lòng làm kỷ niệm khó quên...

Tình thơ

Đôi khi mình tự trách mình
sao không gặp nàng ngày ấy
bây giờ bao nhiêu tiếc nuối
để lại suốt đời xa xăm!

Đôi khi ngắm ánh trăng rằm
tưởng cùng khuôn hình đầy đặn
nào ngờ trăng đâu có bạn
nên giờ vẫn thiếu Hằng Nga.

Đôi khi chỉ còn mình ta
với mây uyên ương huyền diệu
Chiều buồn tỉnh say vẫn thiếu
bóng hình ở nẻo mây trôi!

****
Đừng để cuộc đời chơi vơi
giữa ngàn trăng mây và gió
đắm chìm sương treo ngọn cỏ...

Là người đẹp tựa ban mai...

Giới thiệu tập thơ thứ 6: " Chợ quê "




   Vài cảm nhận về thơ  
    Nguyễn Quang Huệ 
     NguyễnXuânHải                                              

      …Anh Quang Huệ và tôi cùng nghề kỹ sư xây dựng. Anh là KS thiết kế, còn tôi ở Vụ Khoa học, cùng cơ quan Bộ. Chúng tôi quen biết nhau không phải ở trong nước mà tại một công trường xây dựng ở Xứ Ba Tư với vườn treo Ba Bi Lon, trên một hoang mạc, nơi có một cuộc sống và một khí hậu vô cùng khắc nghiệt của một đất nước được mệnh danh là xứ sở “Ngàn lẻ một đêm". Chúng tôi đi làm nhiệm vụ quốc tế từ những năm cuối thập kỷ 80 thế kỷ trước.
Sau khi về nước, bẵng đi một thời gian dài không gặp anh. Hai mươi hai năm sau, tình cờ tôi  gặp lại anh ở Tòa soạn Tạp chí NGƯỜI XÂY DỰNG. Anh tặng tôi mấy tập thơ. Nhiều người ở Tòa soạn ngạc nhiên lắm. Làm cái nghề xây dựng quanh năm ngày tháng tiếp xúc với gạch ngói cát đá, “khô như gỗ, rắn như thép, cứng như đá, bụi như cát, xi măng"… mà lại có thơ thì cũng lạ thật. Riêng tôi thì chẳng ngạc nhiên chút nào, bởi tôi hiểu trong cái vẻ tưởng như khô cứng bên ngoài đó nhưng bên trong ẩn chứa đầy thơ mộng, đầy tâm tình, đầy hoài bão, đầy tình người. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là: Sao trong một thời gian không dài mà anh ra được nhiều tác phẩm đến thế, mà toàn ở những nhà xuất bản danh tiếng cả. Ở đó mỗi tác phẩm trước khi cấp phép xuất bản phải có sự cân nhắc sàng lọc nhất định. Chắc là anh tranh thủ  chạy đua với thời gian, bởi thời gian không chờ đợi, không ủng hộ cái tuổi đã ở phía bên kia đỉnh dốc, hoặc những bài thơ đó đã được anh sáng tác từ lâu, bây giờ mới có dịp ra mắt trước công chúng.
Đến nay anh đã có tới 6 tập thơ, mỗi tập thơ đều có giá trị riêng của nó: Thơ về tình yêu đôi lứa, thơ về tình yêu quê hương đất nước, thơ về tình người, nhân tình thế thái, tình thày trò, tình bạn bè, tình cảm ông bà, cha mẹ vợ chồng, ông cháu, những tình cảm, những mối quan hệ rất đời thường trong đời sống hàng ngày của ta hiện nay.
Đặc biệt trong 3 năm liền, mỗi năm anh xuất bản một tập thơ dành cho thiếu nhi.
      Năm 2012: Gà mẹ - Gà con, 2013: Chuyện Gấu và Mèo, 2014: Dê trắng - Dê đen. Thơ của Nguyễn Quang Huệ viết cho thiếu nhi thì thật tuyệt. Phải có lòng yêu con trẻ đến thế nào, mới có thể viết được những vần thơ như thế. Mỗi bài thơ là một câu chuyện sinh động. Sự cuốn hút ở chỗ đọc bài đầu lại thích đọc bài sau…Tôi có mấy cháu nội, nếu không cho chúng đi vườn thú, không cho chúng về quê thì chắc chắn các cháu sẽ không phân biệt được giữa con bê với con bò, giữa con dê với con bê, giữa con ngan với con ngỗng. Thơ thiếu nhi của Nguyễn Quang Huệ dạy cho trẻ tình yêu thiên nhiên, yêu các con vật có ích cho con người, dạy các cháu điều hay lẽ phải, thông qua những bài thơ giản dị, việc mà các phương tiện giáo dục khác khó lòng mà thay thế. Anh đã tạo được chỗ đứng riêng cho dòng thơ của mình. Việc này không phải nhà thơ nào cũng làm được.
Giống như "Dòng sông ký ức""Cánh én mùa xuân" , lần này anh cho ra đời tập “Chợ quê" , những bài thơ trong tập này cũng đầy cảm xúc.
Độc giả có thể chọn đọc, tự chiêm nghiệm và đánh giá. Điều tôi tâm đắc nhất là trong tập thơ tác giả đã có bài “Biển Đông dậy sóng”, “Hòn đá ở chân cột cờ Lũng Cú”, nói về  một đề tài mang tính thời sự nóng bỏng của Quốc gia. Cũng như tác giả, mọi người đều hiểu “Khi mà Tổ Quốc không còn thì thơ không còn, văn chương cũng không còn, chúng ta sẽ chẳng còn gì cả"…

                                                               Hà Nội ngày 10 tháng 7 năm 2014
                                                  
*   Nhà Văn, Nhà báo Nguyễn Xuân Hải, hiện là Trưởng ban Biên tập Tạp chí NGƯỜI XÂY DỰNG thuộc Tổng Hội XD Việt Nam.

Thắp hương

( Thơ thiếu nhi )

Ngày rằm, ngày mồng 1
bà đi chợ mua hoa
mua quả ngon về nhà
để thắp hương Tiên Tổ.

Em theo bà đi chợ
nhanh tay xách giúp bà
rồi cắm hoa xếp quả
bày bàn thờ nhà ta.

Quả dưa lê chín trắng
nải chuối tây chín vàng
quả na đang mở mắt
quả hồng ngả màu cam.

Thắp mấy nén hương thơm
bà khấn dâng các cụ
nước, rượu, trầu đầy đủ
mong phù hộ bình an.

Con cháu học giỏi giang
cả nhà đều mạnh khỏe
mồng một, rằm, ngày lễ
bà chẳng quên bao giờ...

Tạm biệt trường xưa

Cơn gió nào chứng kiến cảnh chia tay
góc giảng đường in sâu vào nỗi nhớ
lá sấu rụng sân trường đang nức nở
biết bao giờ được gặp lại bạn xưa?

Tháng ngày trôi đã đến lúc giao mùa
giờ kết thúc tấm bằng xanh trao gửi
chia tay nhau biết bao điều muốn nói
chiếc chăn đơn sẻ hơi ấm bao lần?

Hàng sấu già vẫn đổ bóng dưới sân
mùi ngô nướng chia nhau bao bè bạn
cánh phượng hồng đã đi vào tâm khảm
phút chia ly nào ai nói được gì?

Tạm biệt trường cơn gió tiễn ta đi
chào các bạn vừa vào trang khóa mới
ta xa nhau ngoài kia đang chờ đợi
tuổi học trò xin gói lại từ đây...

Trắng đêm

Không hiểu điều gì đến với tôi?
bâng khuâng nhung nhớ đã qua rồi
mảnh trăng lỗi nhịp còn đâu nữa
nhưng ánh sao trời vẫn cứ rơi.

Không hiểu điều gì đến với tôi?
vườn khuya vắng lặng phía bên đồi
gà rừng gáy sáng le te gọi
trộm giấc mơ hồng thuở nằm nôi.

Không hiểu điều gì đến với tôi
trắng đêm thao thức với bao người?
bài thơ viết dở còn đôi đoạn
nghĩa tình trăn trở đến khôn nguôi...



Bão trong lòng mẹ

Gió thu về lay lay muôn cành lá
dáng mẹ đi nghiêng ngả nhánh mạ gầy
bản tin chiều báo bão sẽ qua đây
giông giữ dội kín trời mây bao phủ.

Nay mẹ cùng bà con liền lối cũ
bởi ngày mai gió mạnh đã tràn vào
xem mái nhà còn vững chắc đến đâu
chỗ con ngủ có dột dầm mưa ướt.

Suốt đời mẹ chỉ mong sao có được
con thành người từ những cuộc lo toan
từ ngày chồng tạm biệt mái nhà xoan
mẹ tần tảo đã nuôi con khôn lớn.

Để người đi không còn chi phiền muộn
vẫn mong manh ao ước đón chồng về
mắt lệ tràn ướt gối suốt canh khuya
niềm hy vọng cứ dài theo năm tháng.

Con lớn lên qua bao lần cay đắng
học dở dang xin cất sách lên đường
Mẹ một mình như gánh nặng sau lưng
cơm bữa đói bữa no -
lại chan nhiều nước mắt.

Ngày đất nước hoàn toàn vui thống nhất
sau chiến tranh chỉ mình bố về nhà
bữa cơm chiều trong lòng mẹ xót xa
đi hai về một mẹ già héo hon...

Hẹn thu về

Ngày xa nhau cầm tay và hẹn ước
cùng dịp này hai đứa sẽ gặp nhau
phút bâng khuâng gửi lại giữa nhịp cầu
mùi rơm mới còn nồng nàn đôi ngả.

Khói lam chiều miên man trên mái rạ
quả thị xanh cuống rốn đã ngả vàng
ta xa nhau trọn một đốt mênh mang
giờ gặp lại mây bay trên quãng vắng.

Phút gặp gỡ cả hai cùng yên lặng
cố tìm trên nét lạ của thời gian
bỗng vỡ òa hai dòng lệ chứa chan
giờ hạnh phúc hẹn thu về chứng giám...