Tiền duyên

Chuyện xưa - gần sáu mươi năm
mà nay trở lại như nằm chiêm bao
một hôm lời mẹ ngọt ngào
rằng tôi sắm lễ lấp rào cho anh!

Nghe xong thoáng chợt giật mình
vì đang ít tuổi học hành giở dang
vội chi duyên phận bẽ bàng
cố cho xong - đạt bảng vàng mới hay.

Nhưng rồi mẹ nắm bàn tay:
- Con thương cha mẹ định ngày thành đôi
"Xóm Tây anh Đệ cưới rồi
Anh lo vợ sớm cho tôi được nhờ
gái xinh họ chẳng đợi chờ
mình không ước được như mơ khó tìm".(1)

Ngập ngừng mình lại lặng im
Để cho con sáo mang tim vào lồng(2)
mấy năm tưởng đã vợ chồng
mà rồi chim lại sổ lồng bay ra(3)
thôi đành chịu nỗi xót xa
trầu cau đã thấm lệ nhòa còn đâu?
không còn trọn nghĩa trước sau
hết duyên hết phận cho nhau được nhờ...

Con tằm đã dứt đường tơ
phận ai nấy liệu bơ thờ chi ai
đôi bên nay đã an bài
cháu con đông đúc dặm dài đã qua...

Cơi trầu chén rượu nôm na
thẻ hương lễ tạ ông bà ....tiền duyên(4).....


13/5/2013


(1) các câu thơ trong bài thơ TÌNH QUÊ
(2) Nhận lời cầu hôn coi như đã thành con dâu con rể
(3) Người yêu đi lấy chồng vì chờ đợi mấy năm không cưới.
(4) Lễ cắt tiền duyên dứt sợi tơ lòng.

Cầu quê

Cầu Diễn Hạnh
Cầu quê ba nhịp thẳng hàng
Nối bờ sông nhỏ đầu làng xinh xinh
Sông quê nước chảy hữu tình
Kéo đôi tim lại cho mình có nhau.

Dưới cầu vẫn bóng trăng thâu
Dập dình mặt nước mà đâu muốn về
Trăng mờ rải nhạt triền đê
Một lời hò hẹn em về cùng anh.

Vợ vắng nhà

( Thơ vui ) Tặng KTS Vũ Đình Phàm

Mấy hôm nay vợ vắng nhà
cháu con về ngoại thành ra một mình
buồn vì đồ đạc linh tinh
đi về một bóng một hình cô đơn
sớm chiều bạn với mỳ tôm
bánh đa Chũ, cộng hành thơm qua ngày.

Hôm nay mời bạn đến đây
trước là gặp mặt sau say rượu nồng
một can ba lít nếp đồng
chén anh chén chú thỏa lòng mới thôi...

Bánh chưng xanh - vợ làm rồi
thêm con gà đồi mới thịt sáng nay
cua đồng dăm lạng chợ xay
Phú Đô bún trắng quê này nổi danh
rau thơm rau sống răm hành
giò heo mấy lạng đã thành tiệc to
muối chanh gà chặt mình lo
bún cua một bát trao cho mỗi người.

Bảy ông đũa gắp miệng cười
hả hê nâng chén rượu mời lên môi
có gà ắt phải có xôi
rượu vào nhất định nói lời thẳng ngay
mấy ông hăng hái tỏ bày:
- Đời tôi dăm bận qua tay đàn bà
cụ ngồi đối diện thốt ra:
- Riêng tôi không biết đã qua bao người!
ông ngồi cạnh tủm tỉm cười:
- Đời tôi chỉ "một" vợ tôi riêng mình?!...

Chuyện như pháo nổ sân đình
quên luôn bún nguội tanh tanh cua đồng!
- Nấu quên gia vị hở ông?
mắm tôm bỗng rượu sao không cho vào?
thịt cua ông lọc thế nào?
chắc dùng rá nhỏ chao chao mấy lần!?
lòng còn tự hỏi nguyên nhân:
Đúng rồi! - Bát bún thiếu chân đàn bà!...

Nhưng thôi chuyện ấy bỏ qua
bún không ngon - nhưng vẫn là đáng yêu
cám ơn ông bạn thật nhiều
chung trường, chung viện* lại đều "trai quê"...

 * Viện Thiết Kế Dân Dụng - Bộ Xây Dựng


Tán gẫu

Mấy cụ về hưu gặp mặt
thân tình hơn bát nước đầy
chung lớp chung trường một thuở
ngọt bùi ôn lại đắng cay.

Gói xôi năm xu chia hai
ấm lòng sau đêm giá lạnh
chung chăn úp thìa hai mảnh
san nhau hơi ấm qua mùa.

Ra trường ánh mắt xa đưa
thợ vẽ một thời kỷ niệm
mấy O mắt tròn lúng liếng
quen nhau sau buổi tan tầm.

Xe đạp tung tẩy đôi chân
ngồi sau bắn bùn bẩn áo
Tóc dài thay khăn lụa chéo
bay bay gió lạnh mùa ngô.

Mấy cô khóa dưới ngây thơ
không ngờ mắt xanh để ý
giúp em từng li từng tỵ
giúp luôn mảnh tình vắt vai.

Mấy chục mùa sen qua rồi
gặp nhau để ngồi ôn lại
- đứa còn đứa về Ông Vải!
- duyên rồi, duyên lại bén duyên...

Cột mốc


Hai nước sinh ra đứng một mình


Bên này bên ấy rất công minh

Muốn lấn xem chừng dời cũng khó

Muốn sang phải có giấy thông hành.



Đừng nghĩ vô tri vì đá tạc

Làm liều đập vỡ bị coi khinh

Chứng lý pháp trường toàn nhân loại

Cột mốc thời xưa
Mốc giới ngàn năm trọn nghĩa tình...

Phê bình thơ


Khi yêu nhau ANH VÀ EM không thể thiếu nhau được qua BÀI THƠ ĐÔI DÉP của Tác giả Nguyễn Trung Kiên


ĐÔI DÉP

Tác Giả : Nguyễn Trung Kiên


Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

   Có một bài thơ rất hay ca ngợi về tình yêu đôi lứa ,cái sản phẩm quý giá chỉ có mỗi loài người mới có được  .khi ta còn nhỏ bé thơ ngây ,cái tuổi Hoa học trò đẹp nhất ấy ,sự khác biệt giữa con trai và con gái chỉ là mái tóc ,quần áo, giày dép …,ngày xưa dễ phân biệt hơn bây giờ và do khác nhau về giới tính ấy nên mọi hành động cử chỉ ,lời nói cũng khác nhau ,một đằng nhẹ nhàng ,dịu dàng hơn ( con gái ) một đằng mạnh mẽ ăn to nói lớn hơn ( con trai ) theo thuyết âm dương hòa hợp thì hai điện tích trái dấu sẽ hút nhau vì vậy càng lớn lên thì nam nữ bắt đầu có biểu hiện thích nhau hơn dần dần nảy sinh tình cảm yêu thương nhau Tôi đọc bài thơ Đôi dép của TG Nguyễn Trung Kiên từ đầu đến cuối với hình ảnh đôi dép vẫn dùng để đi lại hàng ngày ,bình thường thôi nhưng rất cần thiết cho con người chúng ta đó :
 
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

   Cái khéo léo tài tình của TG ở đây rất hay là từng dòng thơ một ,từng khổ thơ một, từ từ kể về công dụng của đôi dép

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

   Người ta mua dép để bảo vệ đôi chân khi đi lại ,bất kì ở đâu,bất kì chỗ nào vật bất li thân ,chân và dép gắn chặt nhau trên mọi con đường xuôi ngược ,lên thảm nhung  hay đi trên cát bụi …chúng ta phải công nhận cái tài tình này TG tả nốt đôi dép

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

   Quá tuyệt ,dép một đôi dĩ nhiên phải bằng nhau về kích cỡ nhỏ to ,bằng nhau về cao độ ,dày mỏng và đương nhiên phải chịu được trọng lương của người đi qua đôi chân, người to thì nặng, người bé thì nhẹ hơn,ở đây có một câu thơ làm cho bài thơ hay và người đọc rất thích thú đó là “Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác” ta có thể hiểu đơn giản là nếu là người giàu sang chắc chắn đôi dép của họ dùng sẽ đẹp hơn giá trị đắt hơn nhiều lần so với người nghèo  mua dép sẽ xấu xí hơn ,rẻ hơn nhưng vì có chung một giá trị sử dụng là giữ cho chân được bảo vệ không bị xây xước, bẩn thỉu và tất nhiên chúng sẽ luôn phải có nhau ,không thay thế bằng loại khác được đó chính là sự khẳng định của tứ thơ

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

   Quá đúng luôn, không cần phải giải thích thêm một từ nào nữa có điều cách dùng từ ngữ của TG đắt và hay lắm” Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng” đây chính là bước đệm để TG đưa hình ảnh hai người yêu nhau vào và

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

   Sự thông minh và lối ví von không thể thay thế được của đôi dép khi mất đi một chiếc dù có tìm tòi ,dù có cố gắng để  có một chiếc mới thế vào vẫn không ổn ,không bao giờ bằng được như ban đầu đâu ,chúng ta cũng vậy ,khi đã yêu nhau rồi, khi mối tình đầu ,nụ hôn đầu đã trao nhau rồi thì chắc chắn khi xa nhau sẽ thấy hụt hẫng vì lòng mong muốn được bên nhau quá mãnh liệt và nếu bị mất đi thì người thay thế cũng không khỏa lấp được nỗi nhớ về người ta đã yêu đâu,vẫn phải nói đến cách dùng từ của TG hay và chính xác biết nhường nào” Bước hụt hẫng , nỗi nhớ cứ chênh vênh “
Những câu thơ khẳng định qua đôi dép là

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

   Sự cần thiết chúng phải đi với nhau là quá rõ ràng rồi ,nếu không thì sẽ bị khập khiễng chênh vênh đó, càng đọc lại càng hay ,càng ngẫm lại càng thấy TG có tài làm thơ đồng thời có tài so sánh ví von không thể chê vào đâu được nghen ,để rồi anh và em cũng thế ,khi đã yêu nhau rồi

 Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

   Đương nhiên họ tuy hai mà là một rồi ,kết quả của Tình yêu đôi lứa là một tổ ấm gia đình ,họ lấy nhau,sinh con đẻ cái với nhau trên đường đời ,họ phải chung nhau xây dựng cuộc sống gia đình đó vững bền hạnh phúc mãi mãi

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

   Thật bái phục TG Nguyễn Trung Kiên với bài thơ Đôi dép, bất kì một ai khi đã đọc xong bài thơ này chắc chúng ta đều cảm thấy có một ấn tượng khá mạnh mẽ đang dâng trào, nếu là người già sẽ nhớ lại quá khứ một thời yêu nhau và có sự so sánh tình cảm 2 người đã bền vững qua bao nhiêu thử thách của cuộc đời .Họ vẫn song hành với nhau đấy thôi, còn nếu là người trẻ ,họ sẽ càng phấn khích ,càng tin tưởng hơn vào người bạn đời mà 2 người đã lựa chọn ,sẽ có sự quyết tâm cao độ để cùng nhau đi tới đích cuối cùng,giống như đôi dép dù là vật vô tri vô giác nhưng vẫn tồn tại với nhau và không thể thiếu nhau được.
  Qua đây chúng ta càng thấy yêu quý người bạn đời mà ông Trời đã xe duyên cho gặp nhau, yêu nhau để rồi lấy nhau.Tình yêu đôi lứa của con người thật là đẹp và lứa đôi lấy nhau sẽ cùng nhau đi hết quãng đời trên dương gian này ,qua bài thơ Đôi dép TG cũng nhắc nhở cho mọi người một diều mà trong Hiến Pháp cũng quy đinh rõ ràng là phải sống chung thủy một vợ một chồng, thương yêu giúp dỡ nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc ,chỉ có hai người và không thể thay thế ai được đâu. Chúc TG  có nhiều niêm vui hạnh phúc trong cuộc sống,nếu có điều gì chưa chỉn chu  xin bỏ qua cho ,chân thành cám ơn tất cả các bạn

  Người đăng : Phương Bắc

Có một người như thế

Vừa thức dậy ông đã ra khỏi cửa

Đ/c Nguyễn Tuấn Hùng (áo trắng)
không gian chừng sáng tỏ bàn tay
đi ra sân luyện tập ngày ngày
so với hội viên ông là người đến trước.

Hai chục năm như đồng hồ đếm bước
từ chập chững ban sơ cho đến bây giờ
hội viên nào ông cũng rõ tâm tư
ông cố gắng xây dựng thành tổ ấm.

Hoạt động đều cả ngày mưa ngày nắng
lo cho mọi người sức khỏe niềm vui
làm bí thư đã gần chục năm rồi
là đơn vị tốp đầu
trong tổng kết thi đua hàng năm của Đảng.

Tám tư xuân vẫn giữ lòng trong sáng
Vẫn gắng công xây dựng cộng đồng
có mấy người được trọn vẹn như ông
là gương sáng Nguyễn Tuấn Hùng ta đó.

Học tập ông chúng tôi đều ngưỡng mộ
sẽ cùng ông xây dựng tốt cụm mình
tập thể này như một đóa hoa xinh
cùng chung bước trong vườn hoa bè bạn...

Qua đường

( Thơ thiếu nhi )

Mẹ dặn em tan học
Kết quả hình ảnh cho Qua đườngPhải mau mau về nhà
Không đi đứng la cà
Mải chơi như lần trước.

Qua đường phải dừng bước
Quan sát kỹ một hồi
Khi xe cộ qua rồi
Mới xuống đường sang phố.

Nhà của em ở đó
Mẹ đã chờ sẵn bên
Về đúng giờ mẹ khen
Hôm nay con ngoan lắm...

Đọc bài bình của Huỳnh Xuân Sơn

Thưa bạn đọc.
Huỳnh Xuân Sơn là tác giả của nhiều bài cảm nhận về thơ. Chị là người rất quen biết trên Thi Đàn VN và bây giờ là trên Facebook. Ngòi bút sắc sảo, có chiều sâu này đã làm bao bài thơ trở nên hấp dẫn, đó chính là công lao của chị.
   Tôi xin trích đăng một trong nhiều bài như vậy "Cảm nhận về MẢNH ĐỜI THỪA" của nhà thơ Phạm Hoàng Tuyên mà chị đã viết gần đây. Tôi xin phép tác giả về việc đăng tải này. Bài viết như sau:


MẢNH ĐỜI THỪA
Ba nó mất khi nó vừa lên sáu
Mẹ nó ngầm thương tiếc tuổi xuân trôi
Sợ nhạt màu má thắm với son môi
Nên lặng lẽ bên đời - thêm bước nữa
Nó ngây thơ nào có đâu chọn lựa
Khi đắng cay người lớn đã ban dành
Ngày qua ngày trong chiếc áo mong manh
Về với Nội cả hai cùng nương tựa
Nó phụ bà đi hái rau mót lúa
Nhặt ve chai tìm manh áo chén cơm
Đời âm thầm rồi cho đến một hôm
Bà thấy Nó dắt về thêm đứa bé
Đến bên bà nó buông lời thỏ thẻ
- Cháu còn có bà, chứ nó chẳng còn ai!
    
                     (Phạm Hoàng Tuyên)

Mười bốn câu thơ tự do, với những ngôn từ đơn giản, được trau chuốt kỹ lưỡng, trước khi sắp xếp.Nhằm chuyển tải những ý thơ như những gam màu xám, được tác giả vẽ đậy trên nền bức hoạ màu xanh ngăn ngắt tình người.Níu kéo tâm tư người đọc chùng xuống theo sức nặng của hồn thơ.
Người vẽ - tác giả Phạm Hoàng Tuyên- đã cố tình để lộ một phần phông nền màu xanh hy vọng, không thể phai mờ theo năm tháng ấy. Nếu ai để ý sẽ bắt gặp và người viết đã là một người trong số ấy...
Mảnh Đời Thừa! với câu thơ mở đầu đã giật phăng bức mành chắn cho bạn đọc nhìn trực diện vào Nó:
Ba nó mất khi nó vừa lên sáu
Ca dao ông bà ta để lại có câu:
Mồ côi Cha ăn cơm với cá,
Mồ côi Mẹ lót lá mà nằm! (Ca dao)
Với hai câu này thì người mẹ lại là người quan trọng chứ chưa phải là người cha ...Nó không may mất cha nhưng còn mẹ.Hy vọng vừa kịp loé sáng khi câu ca dao ấy xuất hiện, Lại vụt tắt trong tích tắc vì
Mẹ nó ngầm thương tiếc tuổi xuân trôi
Sợ nhạt màu má thắm với son môi
Nên lặng lẽ bên đời - thêm bước nữa!
Nó ngây thơ nào có đâu chọn lựa
Khi đắng cay người lớn đã ban dành
Ngày qua ngày trong chiếc áo mong manh
Về với Nội cả hai cùng nương tựa
Bảy câu thơ không có một từ nào khó hiểu, như chính những nét vẽ mà tác giả Phạm Hoàng Tuyên phác hoạ. Nó lên sáu tuổi, cha nó mất, Có lẽ chưa kịp có em chứ Nó không có anh chị, Vậy suy ra mẹ nó còn trẻ. Phụ nữ Á Đông vẫn được răn dạy theo "tam tòng tứ đức" nhưng thời hiện đại hôm nay mà đòi hỏi một thiếu phụ trẻ phải "ở vậy" thờ chồng nuôi con thì thật khó. Có lẽ vì mẹ Nó còn "má thắm" và đang thì "Xuân trôi" nên: Mẹ Nó đi "Thêm bước nữa"! Nó có lẽ chưa biết hát, hoặc giả mẹ nó chưa kịp ru nó ngủ hay dạy nó hát câu:
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con ở với ai? (ca dao)
Nên Nó "nào có đâu chọn lựa" khi mà "người lớn đã ban dành". Hai chữ ban và dành mới chua xót làm sao? Ban tặng, hay dành tặng cho cuộc đời của Nó "Những cay đắng"! Hoặc giả ông trời đã định đoạt rồi ban tặng, dành tặng cho Nó phải sống cảnh "ngày qua ngày trong chiếc áo mong manh".Thiếu thốn về vật chất, lại thêm "mồ côi cha" mà chẳng được "ăn cơm cá". Không biết trong sáu năm may mắn cuộc đời nó còn đủ cha mẹ ấy, Nó có được ngày nào "Còn Cha gót đỏ như son..."(ca dao) hay không?Nhưng giờ thì sau khi "Cha mất" thì ".. gót con đen sì!(Ca dao) đã thấp thoáng trên dấu chân non nớt của nó rồi.
Tới đây dẫu tác giả không! hoặc giả không nỡ để mình là người đàn ông và để một đứa trẻ mới sáu tuổi lên án người mẹ. Nhưng người viết là mẹ của hai đứa con đã chớm trưởng thành thì bức xúc vô cùng và muốn gửi cho người mẹ ấy mấy câu ca dao sau
Mẹ ơi, mẹ bạc hơn gà
Con chưa lẻ mẹ, mẹ đà lẻ con!
Mẹ ơi, trái bí còn non
Cầm dao mẹ cắt ruột con sao đành!(Ca dao)
Xin bạn đọc cùng lắng lòng để trở lại và đi tiếp cùng với tác giả Phạm Hoàng Tuyên
Nó phụ bà đi hái rau mót lúa
Nhặt ve chai tìm manh áo chén cơm
Có câu "Sểnh cha còn chú, Sểnh mẹ bú dì" Nó không được may mắn như thế Nó về ở với Bà Nội. Hai câu thơ đã vẽ xong cảnh nhà đơn chiếc và khó khăn, hai bà cháu rau cháo qua ngày nhờ vào sức lao động của một đứa bé sáu tuổi, cùng bà nội của Nó có lẽ đã không còn nhiều sức khoẻ nữa, nên mới phải "hái rau, mót lúa, nhặt ve chai.."
Tới đây người viết bỗng phảng phất nỗi lo "Con hư tại mẹ cháu hư tại bà" bởi Cha của Nó cũng là con trai của bà nội nó đã không còn...Mọi yêu thương hoặc giả nuông chiều ( nếu có) bà sẽ giành hết cho đứa cháu côi cút là Nó.
Nhưng điều gì và chuyện gì cũng đều có ngoại lệ.
Điều ngoại lệ ấy khiến cho người đọc vỡ oà niềm vui, niềm hạnh phúc, không chỉ cho Nó, cho bà nội Nó, cho tác giả và có lẽ là cho cả người mẹ sinh ra nó, cũng như vong linh bố Nó...
Bài thơ đã lan toả niềm vui ấy sang người viết và có lẽ không ít bạn đọc nữa:
Đời âm thầm rồi cho đến một hôm
Bà thấy nó dắt về thêm đứa bé
Đến bên bà nó buông lời thỏ thẻ
- Cháu còn có bà, chứ nó chẳng còn ai!
Bôn câu thơ cuối là niềm tin ở thê hệ trẻ ngày mai, là hy vọng vào lòng nhân ái của con người. "Lá lành đùm lá rách". Nó còn quá nhỏ để hiểu về nhân tình thế thái, để hiểu về tình đời nhiều lúc "bạc trắng như vôi", Nó có lẽ cũng chưa thể lường trước về việc nuôi thêm một đứa trẻ cùng với Nó, dẫu chỉ "rau cháo" có là quá sức với bà nội của Nó hay không? Nó chỉ biết "thỏ thẻ" với bà rằng "Cháu còn có bà nó chẳng có ai". Có nghĩa tự đáy lòng nó đã biết nhận thức Nó mất cha, mẹ đi bước nữa, nhưng may mắn còn có bà. Một mảnh đời thừa khác mà nó gọi là Nó xuất hiện,còn kém may mắn hơn, vì "chẳng còn ai" Hai chữ còn trong một câu thơ cũng là câu nói xuất phát từ bản tính thiện của Nó khiến cho ngưọc đọc có quyến hy vọng vào một ngày mai tươi sáng của nó.
Trong xã hội hôm nay, nhìn quanh không thiếu những cô bé, cậu bé có đủ cha, đủ mẹ, lại được sống trong thừa thãi vật chất nhưng có một tâm hồn méo mó...Để rồi lớn lên ăn chơi lêu lổng không chịu học hành, thậm chí đua đòi hút chích...
Từ xa xưa đã có rất nhiều những đứa trẻ mồ côi cha như Nó nhưng lớn lên lại công thành danh toại.
Như Vua Đinh Tiên Hoàng mà theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép:"Vua mồ côi cha từ bé, mẹ họ Đàm đưa gia thuộc vào ở cạnh đền sơn thần trong động. Vào tuổi nhi đồng, vua thường cùng bọn trẻ con chăn trâu ngoài đồng. Bọn trẻ tự hiểu kiến thức không bằng vua, cùng nhau suy tôn ông làm trưởng."
Gần đây hơn nữa là ngài Bill Clinton Tổng thống thứ 42 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ! Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia thì: Ông mồ côi cha từ trong bụng mẹ và "Billy được nuôi dưỡng bởi mẹ và cha kế.... Cậu bé lớn lên trong một gia đình truyền thống, nhưng cha kế của cậu, nghiện cả rượu và cờ bạc, thường ngược đãi mẹ cậu, và đôi khi, cả người em cùng mẹ khác cha với ông"
Một cậu bé chăn trâu mồ côi cha về ở với chú ..Lớn lên thành vị Vua được tôn kính của nước Việt, Một Cậu bé môi côi cha phải sống với người cha dượng nghiện rượu,nghiện cờ bạc ...Vẫn trở thành Tổng Thống của nước Mỹ hùng mạnh đứng đầu cả thế giới....
Điều đó cho người viết nuôi dưỡng niềm hy vọng Nó với bản tính thiện và được nuôi dưỡng dạy dỗ từ Bà Nội. Một ngày kia cậu sẽ trưởng thành cùng với rất nhiều chữ thành đi theo đúng nghĩa, để cuối cùng Nó một đứa trẻ mồ côi cha lúc sáu tuổi lại thiếu bàn tay săn sóc của mẹ Thành Nhân.. Và có lẽ để hy vọng ấy thành sự thực không thể thiếu sự đùm bọc yêu thương chở che của những người tốt xung quanh Nó trên đường đời vốn không bằng phẳng...
Cám ơn tác giả Nguyễn Hoàng Tuyên đã viết tác phẩm Mảnh Đời Thừa để người viết có dịp đồng hành với những câu thơ viết về cuộc sống, cũng như nhân tình thế thái quanh mình. Rất may mắn người viết chưa từng trải qua bất kỳ một tâm trạng nào của tất cả những chủ thể trong Mảnh Đời Thừa. Nên mọi cảm xúc khi trải lòng vào câu chữ trong bài viết này đều mang tính chủ quan với góc nhìn một chiều. Rất mong nhận được sự bao dung của tác giả cũng như bạn đọc nếu như có điều gì sai sót.

Sài Gòn 14/4/2015
Huỳnh Xuân Sơn

Vô đề


Bồng bềnh một mảnh tình si
Gặp người con gái đang thì xuân xanh
Gót sen tha thướt bên thành
Tỏ tình nên thả tơ mành giăng giăng.

Hương xuân thơm cả cung hằng
Ước sao ta được cùng nàng chung đôi.
Bên này bên ấy gần thôi
Én nghiêng trao gửi mấy lời mộng mơ...

Nói chuyện phê bình thơ

Thưa bạn đọc.
Tôi xin phép đăng bài của nhà văn Lê Hiếu về nghệ thuật và phương pháp phê bình thơ để chúng ta tham khảo. Mong rằng tác giả bài viết ủng hộ. Đây là tài liệu bổ ích cho những người sáng tác cũng như bình thơ nói riêng và văn học nói chung.


      Phê bình nghệ thuật nói chung, thơ ca nói riêng không chỉ dựa vào kiến thức vào lý luận mang tính chuyên môn mà khẳng định giá trị một tác phẩm, như thế sẽ không làm cho bài phê bình toàn diện được.
     Phê bình cần thêm năng khiếu vốn có và những kỹ năng qua quá trình đào luyện mà hình thành.Người phê bình cần có một trực giác nhạy bén khi quan sát một tác phẩm, mà nhận ngay ra những mới lạ làm nền cho ấn tượng được khơi gợi tận thẳm sâu tâm hồn. Mà rung động, mà đắm đuối, mà nhận thức trách nhiệm của cảm xúc thẩm mĩ đối với tác phẩm ấy.
     Sự thẩm thấu vẻ đẹp một bài thơ. người phê bình không quan sát hiện thực của những gì nhà thơ đã biểu cảm.Mà phải chiêm nghiệm ngay trên thành quả đã được tạo ra. Điều đó giúp cho phê bình tập trung hơn, cụ thể hơn.
     Phê bình cần thiết nhất là tránh lối viết rườm rà, lời dẫn lê thê. Đặc biệt là rào đón tung tẩy, làm cho văn phong trở thành xu nịnh, sáo rỗng rẻ tiền.
    Đừng quá tỉ mỉ chăm sóc từng câu từng chữ. Dù bài thơ hay đến nhường nào cũng không thể không có lỗi. Nếu cứ lạm dụng để khoe mình lắm chữ nhiều ý sẽ vô tình "Lạy ông tôi ở bụi này" .
     Để người đọc tranh luận mà tìm ra tì vết của bài thơ mình đang phê bình.
     Người phê bình cần đào bới cái lạ, cái mới trong một tổng thể của thy phẩm. diễn phơi những chi tiết đắt giá. Sẽ vinh danh được ý đồ của bài viết, và vẻ đẹp sẽ làm lu mờ những tì vết nhỏ nhặt. Và như thế tất nhiên là đánh thức được người đọc bằng một cách không theo một thông lệ chung nào.
     " Thức một giấc mơ không phải làm cho người đang mơ tỉnh dậy, mà là dẫn người ta đi trong một thế giới ảo với những gì đáng chiêm ngưỡng của giấc mơ kia"
       Vẻ đẹp của một bài thơ chính là đức tính của tác giả trong khoảng thời gian sáng tạo ra nó. Người phê bình không cần đi quá sâu vào đời tư của tác giả. Rồi gán cho họ những mĩ từ vô thực.
       Mặt khác chính tác giả không muốn ta buồn thay, vui thay quan sát thay. Cái kiểu" cầm đèn chạy trước ô tô " sẽ làm cho văn phong của mình ăn bám vào tác phẩm.
       Đối với phê bình tuyệt nhiên lời văn phải tao nhã, tư tưởng phải thanh cao, ý đồ phải sâu rộng.Kể cả khi phê phán những điều mình không thích. Tránh dùng lời cọc cằn thô lỗ, mỉa mai bóng gió. Nói thẳng và nói thật có biện dẫn để minh chứng điều dở của thơ.
      Không bao giờ quên kiến thức cơ bản của ngữ pháp khi hành văn để câu văn sáng sủa, ngắn gọn xúc tích mà vẫn giữ được sự bay bướm hoa mĩ.
     Vài điều mang tính cá nhân rút ra từ cách đọc sách riêng những mong nhận được đồng cảm./.
                                                                                                                                                                                                                               LÊ HIỂU

Ốm vờ

( Thơ thiếu nhi )

Sáng hôm nay trời lạnh
Gấu báo mẹ đau đầu
Mẹ cuống quýt nhắn câu
Thưa cô cho con nghỉ!

Được vài giờ vừa ý
Gấu nghịch chẳng chịu nằm
Chị Bông quát lên rằng
Thế này mà kêu ốm?

Chắc hôm nay rét đậm
Gấu nũng mẹ đấy thôi
Chán học nên dối lời:
Mẹ cho con nghỉ nhé!?

Bà thấy Gấu còn bé
Mời bác sĩ đến tiêm
Cu Gấu thưa lại liền
Cháu khỏi rồi bà ạ...

Bức hình

( Tặng những anh chị em
lao động ở I Raq 1988-1990 )

Năm chín mươi kỷ trước

1988
tôi có dịp xa nhà
đến đất nước phồn hoa
nước Cộng hòa I Raq.

Người Việt mình có khác
chịu khó và đa tài
sức vóc chẳng bằng ai
nhưng đôi tay khéo léo.

Mong cuối giờ nhắc khéo
thoắt ra chợ mua gà
cùng các thứ hoa quà
về bán cho Người Việt.

Có người lại còn biết
nấu rượu và buôn bia (1)
phở bò gà rất xuya
buôn dưa hồng dưa chuột.

Buôn thuốc Tây thuốc Nhật
buôn đô la gửi về
làm đủ mọi thứ nghề
mong khi về chặt túi.

Kiến trúc sư lúi húi
ký họa rất kỳ tài
nhận việc bất kỳ ai
làm Tây Tàu thán phục.

Riêng tôi người thân thuộc
cũng được tặng một pô
trên gỗ dán ráp thô
chục năm sau vẫn đẹp...

Chưa đi thì chưa biết
đi ra ngoài mới hay
Người Việt mình khéo tay
đố dân nào sánh kịp...


(1) Đạo Hồi cấm uống bia, uống rượu.

Chị ốm

Bốn chị em nay chỉ còn hai
Chín mươi năm chị sống tảo tần
thương con cháu mà lời không muốn ngỏ
trên giường bệnh vẫn nguyên câu hỏi nhỏ
giỗ họ này cậu Huệ có về không?

Em về đây thương chị đến nao lòng
người teo tóp má hóp sâu tròng mắt
vẫn cố gượng trong phút giây họp mặt
chị vui mừng như lâu lắm gặp em.

Bệnh viện về may mắn đã khỏe lên
nhưng mới chỉ ban đầu chưa giám chắc
lời bác sĩ luôn bên tai thầm nhắc
cố tự mình lo liệu việc cá nhân.

Bệnh mười mươi nay còn lại dăm phần
tuy ít ỏi nhưng là niềm mong mỏi
cuộc sống mới đang từng ngày đón đợi
chúc chị lành mau hết bệnh già nua...

Tay em



Nhớ một thời thuở mới quen nhau
trong ánh mắt đã thầm lấp lánh
những buổi xem phim những đêm hò hẹn
cùng bộ hành trên một quãng đường xa.

Con phố nào mình đã đi qua
vườn hoa nào in hình hai đứa?
tay chỉ trao tay mà lòng chan chứa
giây phút vụng về như đã thuộc về nhau.

Em để yên khi anh nắm lần đầu
chẳng phải nam châm mà lòng bối rối
ngồi cạnh bên nên  càng chới với
cứ muốn ngã vào trong đáy mắt người thương...