Họp C.U

Điện thoại reo vang
Ở đằng kia tới
BT mời gọi
C.U họp chiều.

Cho sổ đi theo
Bút reo cùng kính
Nhanh như người lính
Đầy đủ sẵn sàng.

Cả 5 vào bàn
Chụm đầu san sẻ
Thảy đều mạnh khỏe
Thảy đều mừng vui.

Xem tháng vừa rồi
Mình làm gì nhỉ?
Tháng sau nhớ kỹ
Làm những việc này...

Nhớ nhé đúng ngày
Lần sau về họp...

Sang hè

 (Thơ thiếu nhi)

Xuân chưa rời khỏi chỗ
hè đã ghé tới gần
nụ phượng còn phân vân
chưa hé nhìn trời lộng.

Ve chưa kêu náo động
râm ran bụi tre làng
sấm mới mở cười vang
ùng oàng nơi xa ngái.

Lúa đang thì con gái
xanh ngát cả cánh đồng
tu hú tìm chợ đông
đưa vải về thăm hỏi.

Cây bàng thay áo mới
phủ màu xanh sân trường
học trò còn vấn vương
vì mùa thi đã tới...

Bữa cơm đoàn kết

(Thơ vui ngày 8/3)

Hôm nay tôi nấu thay bà
nhờ bà cố vấn xem ra thế nào
cơm canh mặn nhạt luộc xào
bà ngồi bên cạnh chỉ trao bằng lời
báo đài vô tuyến bà coi
nhặt rau vo gạo có tôi sẵn sàng
chủ trương biện pháp nhẹ nhàng
làm sao dễ hiểu dễ làm cho nhau...

Nồi nào luộc thịt nấu rau?
chảo nào rán cá vừa mau vừa dòn?
vung nào đậy kín xoong con?
gạo nước mấy ống để ngon cơm nhà?...

Hôm nay chỉ huy là bà
Tôi là binh nhất ít ra một ngày
chấp hành mệnh lệnh ngay đây
sĩ quan ngồi ghế chỉ tay tôi làm...

Nấu cơm cứ tưởng là nhàn
hóa ra phức tạp gian nan quá trời...

Thôi ông lên nghỉ giúp tôi
tôi thay một lúc là rồi bữa cơm
còn hơn ngồi chỉ bảo dùm
mệt hơn đi tát ao chuôm ngoài đồng!

Vậy bà nấu nốt cho xong
chấp hành nghiêm chỉnh là ông thay bà
cơm ngon canh ngọt dọn ra
thắm tình đoàn kết giữa bà và tôi...

Tuổi 75

Bảy lăm lần mùa xuân đã tới
nhận bằng chúc thọ Hội trao tay
đã lên lớp người "xưa nay hiếm"
tình vẫn bâng khuâng ở tuổi này.

Ngọn đèn leo lét ở trước sân
thời gian còn lại cứ cạn dần
biết đến ngày nào về với đất?!
kệ đời - hưởng tiếp những mùa xuân...

Con cháu chúc mừng đúng ngày sinh
ngập tràn hạnh phúc với gia đình
chúc ông luôn khỏe thơ đều đặn
dưỡng sinh thể dục mãi yên lành.

Mây bay lớp lớp gió vi vu
cánh hạc cuốn theo hết bụi mù
trời lại xanh dần mây vẫn trắng
tuổi cao gương sáng giữa trời thu...


Thơ Dương Xuân Tấn


 Thưa bạn đọc

KTS Dương Xuân Tấn là SV khóa I lớp KTS (1961 - 1965 ). Anh cùng làm việc ở xưởng II viện Thiết kế Dân Dụng với tôi những năm 1966- 1980. Dương Xuân Tấn làm thơ không nhiều, nhưng những bài thơ anh sáng tác cũng mượt mà gia giết lắm, thiên về quan hệ giữa con người với con người và về quê hương đất nước. Tôi xin trích chùm thơ anh vừa gửi tặng để bạn đọc cùng xem.

BẮC NINH QUÊ TÔI
Kết quả hình ảnh cho quê hương quan họ
Quê tôi bóng núi ngả dòng sông
Chấp chới cò bay mượt cánh đồng
Chùa cổ chuông ngân thiêng Đất Phật
Lăng xưa trống nổi rạng tiên rồng
Câu ca đằm thắm miền quan họ
Trang sử huy hoàng những chiến công
Phấp phới tung bay cờ hội nhập
Ngàn năm văn hiến nếp cha ông.


TRỐNG HỘI THĂNG LONG

Nghe trong trống mở hội Thăng Long
Hào khí trào dâng cả Lạc Hồng
Có sử anh hùng dân bất khuất
Có cờ truyền thống Đảng tiên phong
Có tâm đại nghĩa ngời chân lý
Có thế rồng bay rạng núi sông
Thôi thúc vang lừng trong hội nhập
Ngàn năm vọng lại tiếng Tiên Rồng...

Kết quả hình ảnh cho Hoa phong lan



NHÁNH LAN RỪNG

Chắt chiu nguyên khí trong trời đất
Để hiến dâng đời một sắc hương
Có chút duyên thầm kiêu hãnh ấy
Nhành hoa đã gội mấy phong sương.

Nằm viện

Kết quả hình ảnh cho hậu phẫuPhải đi viện là điều không ai muốn
nhưng mỗi người cũng đến đó đôi lần
không ép buộc mà hoàn toàn tự nguyện
bởi bệnh tình cứ thôi thúc đôi chân.

Mùi thuốc sát trùng gây thở khó khăn
bao con bệnh đang chờ thay băng gạc
xếp hàng dài chờ BS khám, kê đơn, cấp thuốc
bệnh nguy nan cho nhập viện là may
người nhà đi theo chăm sóc hàng ngày
con cháu đông thay nhau vào giúp đỡ
nên bệnh viện trở thành cái chợ
nơi tập hợp những bệnh tình lành giữ
nơi tiễn đưa người xấu số qua đời
và thành nơi lây nhiễm - phát tán bệnh khắp nơi!...

Thầy thuốc phiền vì căng thẳng không nguôi
bệnh nhân buồn vì bệnh mình lâu khỏi
ai đến đó một lần sẽ thấy
cảnh ốm đau chen chúc đông người
hai bệnh nhân một giường trở ngược đầu đuôi
người còn lại phải kê nằm dưới đất!...

Kho người ấy trở nên quá chật
kho vi khuẩn vi trùng lại rất hiểm nguy
biết vậy rồi mà vẫn phải đi!...

Ông trời gieo bệnh mà chi?
phải đi bệnh viện có khi không về!...

Một thời

Có một thời cắp sách bước qua hiên
Kết quả hình ảnh cho chiếc khăn piêulà gặp mùa xuân tràn về đón cửa
cơn gió lạnh lùi dần về nơi cũ
ánh nắng hồng chấp chới những ban mai
chim sẻ kêu ríu rít ở bên ngoài
cộng rác mới tha về quây thành tổ
thật hạnh phúc kết thành đôi thành lứa
cá bên hồ quẫy đớp ánh sao sa...

Có một thời như vừa mới hôm qua
trong cặp sách vẫn còn nguyên nếp gấp
chiếc khăn piêu bạn trao sau lần gặp
còn thẹn thùng không biết nhận hay không?...

Có một thời hò hẹn "lá diêu bông"
miền ký ức khắc sâu mùi giấy mới
những cánh thư càng khát khao chờ đợi
hẹn nhau cùng san sẻ nỗi lo toan...

Nhà em

( Thơ thiếu nhi )


Em khoe em đã có
đầy đủ cả mẹ cha
em có ông có bà
có cô dì chú bác.

Cô giáo em dạy hát
dì đón em về nhà
mẹ đưa em đến lớp
bố mua hoa và quà.

Bà kể chuyện đêm qua
cô Tấm hiền chăm việc
ông đọc rồi lại viết
và tặng em bài thơ.

Có con gà hoa mơ
đang cục ta cục tác
lợn trong chuồng lười nhác
ăn xong ngủ suốt ngày.

Màu xanh của lá cây
màu vàng là hoa cúc
mỗi khi nghe trống dục
em vào lớp học bài.

Chú của em rất tài
nặn tò he ông tướng
gâu gâu con chó đốm
con mèo khoang gầm gừ...



Một lần nghịch dại

( Thơ thiếu nhi )

Xưa còn nhỏ ở nhà
nhớ chơi trò nghịch đạn
đạn súng trường rất sẵn
vì nhà là cái kho.

Bộ đội chuyển đi mô
sau mấy tuần tập luyện?
hành quân không báo hẹn
gửi đạn lại gia đình.

Vỏ đồng sáng long lanh
từng dây từng dây một
hứa ngày mai ngày mốt
bộ đội về mang đi...

Chờ đợi mãi không về
biết giao ai giữ hộ
để trong nhà sợ nổ
bí mật lộ sao đây?

Mấy viên lẻ không dây
đem chơi trò đốt pháo
tháo đầu ra khỏi vấu
lấy thuốc đốt xì hơi!

Bác thợ mộc đến chơi
hơ than hồng đỏ lửa
không ngờ viên đạn nổ
cắt đứt cả bàn tay!...

Giờ nghĩ lại những ngày
trước đây sao quá dại
thuở lên mười phá quái
nghịch đạn thật hiểm nguy.

Và từ đó trở đi
không chơi trò nghịch đạn
để tránh xa tai nạn
cho bạn và cho mình...



Gió Bắc về

Kết quả hình ảnh cho Mưa dầm gió bấcGió bắc về thăm lại mùa đông
Chỉ mới hôm qua trời đang nóng nực
Giờ đã sang xuân mà rét còn háo hức
Quay lại lần này liệu có lần sau?

Kéo mưa dầm thấm ướt những hàng cau
Trôi sạch bụi những ngày đầu xuân mới
Cho chồi lên hạt nảy mầm lớn vội
Để mưa phùn che lấp lối em qua...

Tết đi nhanh nay lại vắng tiếng gà
Gọi em dậy khi trời chưa sáng tỏ
Mặc thêm áo cho má hồng ửng đỏ
Đón em về gió bắc chẳng ngừng bay...

Bậc thềm nhà



Bâng khuâng mấy bậc thềm nhà
Đi vào bao lượt, đi ra bao lần?
Mỗi ngày dăm chục bước chân
Lên lên xuống xuống ngay sân nhà mình.

Ung dung như ở cung đình
Nhà mình mình ở - thềm mình mình đi
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững cô dì... đỡ nâng...

Từ sĩ tốt đến quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà
Ngàn đời từ thuở ông cha
Lớn khôn - khờ dại thềm nhà chứng nhân...


Thế nào là một bài thơ hay


THẾ NÀO LÀ MỘT BÀI THƠ HAY :

Tác Giả VŨXUÂN TRẦN ĐÌNH NGỌC


Cùng bạn đọc và cùng thi hữu chia sẻ 
1. Thử Tìm Hiểu Thế Nào Là Một Bài Thơ Hay
Người ta đã bàn luận nhiều về đề tài:”Thế nào là một bài Thơ hay?”. Người thích bài này, kẻ ưa bài kia, thật khó mà định nghĩa thế nào là một bài Thơ hay, nhưng hầu như tất cả mọi người đều đồng ý Thơ là tuyệt đỉnh của Văn chương, Thơ ít chữ nhưng nói nhiều hơn văn xuôi và vì vậy không phải ai cũng làm được một bài thơ hay, dù có nhiều kẻ suốt đời nặng lòng với Thơ.
  Người viết bài này hoan nghênh tất cả các bài Thơ do nhiều tác giả khổ công sáng tác, 


TÓM TẮT
  Một bài Thơ hay phải hội đủ ba yếu tố: Lời hay, Ý đẹp, và Truyền cảm. Có cả ba yếu tố thiết yếu này, người ta gọi tắt là một bài thơ hay, một bài thơ có hồn. Khi thi sĩ cảm hứng, tứ thơ tuôn tràn, hồn thơ lai láng. Chính kẻ viết bài này, có nhiều lần bút không kịp ghi tứ thơ trên giấy, phải dùng những chữ viết tắt mà chính tác giả mới đọc được, ghi vội ra vì nếu để giây phút đó qua đi, sẽ không thể hoặc khó có thể làm được bài đã định. Sau giây phút “xuất thần” đó, bây giờ mới thong thả coi lại bài thơ từ đầu tới cuối và chỉnh những từ không vừa ý. Thường chỉ chỉnh sơ sài, dăm ba từ bị thay thế cho thích hợp, nhưng cái cốt lõi đầu tiên, cái khung, cái hồn của bài thơ thì không bao giờ thay đổi, bởi nó đã hay hoặc vừa ý (với chính nhà thơ.)
  Thi sĩ phải có hứng sáng tác, thơ mới hay. Hứng là cái sáo diều hoặc sợi dây đàn treo trong không gian, một làn gió nhẹ thổi qua đủ làm nó phát ra thanh âm. Tâm hồn thi sĩ cũng ví như cái sáo hoặc sợi dây đàn đó, một ý tưởng mới, một cảm nghĩ mới, một sự việc mới xảy ra trước mắt khiến nhà thơ muốn dùng bút ghi lại sự việc hoặc những cảm nghỉ của mình trong khi người không có tâm hồn thi sĩ, không để ý tới sự việc xảy ra, cũng không có những cảm nghĩ mà nhà thơ có. Ðó chính là “Cái sáo hoặc sợi dây đàn” của thi sĩ. Nó vô cùng bén nhạy nên thi sĩ mới có hứng thơ. Với nhà văn, hứng viết văn cũng tương tự thế. Do đó, chúng ta phân biệt hai loại, nếu ghi thường: văn xuôi; nếu ghi có vần điệu tiết tấu: Thơ. Cả hai đều là văn chương, tuy co những nét đặc thù khác hẳn nhau.Từ đó ta thấy, thơ hay là thơ có thể học thuộc lòng một cách dễ dàng. Một học sinh có trí nhớ trung bình chỉ cần ngâm nga hai bài thơ của cụ Nguyễn Khuyến và bà huyện Thanh Quan nói ở trên vài lần là thuộc lòng. Thơ đọc trúc trắc, khó hiểu, vô nghĩa, không dễ dàng học thuộc, chắc chắn không phải thơ hay. Cũng nên lưu ý, thơ đọc trúc trắc chính vì tác giả của nó không am tường luật bằng trắc hoặc không sử dụng đúng qui luật bằng, trắc và vần.
Thơ là văn xuôi đã gạn lọc, cô đọng lấy phần tinh tuý sâu sắc của văn chương nên Thơ phải súc tích và truyền cảm nghĩa là gây được sự xúc động, xao xuyến từ tác giả sang người đọc.
  Người đọc phải có được sự rung động của tác giả , dù cường độ kém hơn, mới được gọi là thơ hay. Thơ đọc lên trơ trơ trích trích, không chuyển động được một “thớ thịt đường gân” nào của người đọc, đó là Thơ kém giá trị. Ngưòi ta đọc Chinh phụ ngâm mà tưởng rằng mình là người chinh phụ, có chồng sắp ra ngoài quan ải đánh giặc, giữ nước. Người ta đọc Cung Oán mà cứ ngỡ mình là người cung phi bị thất sủng, nhà vua không đoái hoài tới.
  Ðó là sự thành công của tác giả.
Ai cũng có thể sáng tác và trở thành thi sĩ, nếu:
  Yêu thơ, đọc nhiều thơ, học thuộc thơ kiểu mẫu, thơ hay, chất Thơ ngấm vào trí óc giống như chất bổ ngấm vào thân thể, chúng giúp cho nhà thơ rất nhiều. Tuy vậy xưa kia đã có những người thuộc lòng cả cuốn truyện Kiều, cả cuốn Nhị độ Mai hay Bích câu kỳ ngộ nhưng vẫn không thể sáng tác Thơ.
  Có thiên khiếu về Thơ. Có sự rung cảm, xúc động sâu xa như sợi dây đàn hoặc cái sáo trong không gian như đã nói ở trên.
  Có vốn liếng nhiều về từ ngữ để sử dụng khi cần diễn dịch một ý tưởng thành lời nói, chữ viết, nhất là thành Thơ. Thơ tiếng Việt rất cần danh từ Hán - Việt.
  Nắm vững các niêm, luật (bằng, trắc, vần) và các thể Thơ. Dùng chúng như những cái chìa khóa dẫn đường vào việc sáng tác Thơ.
  Tuân theo các niêm, luật đó ngoại trừ Thơ tự do. Tuy nhiên, dù là Thơ tự do, nó vẫn không phải văn xuôi, vẫn cần một sự sắp xếp ý, lời và vẫn cần vần khi có thể cho câu thơ nhịp nhàng, cân đối.
  Ðể bạn đọc hiểu thêm, xin nói như thế này. Có những nhà văn viết văn khá hay, nổi tiếng nhưng chính những nhà văn đó nói họ không thể sáng tác Thơ mặc dù chữ nghĩa đầy đầu.
  Ngược lại, có những thi sĩ không thể viết truyện, viết bình luận, nghĩa là văn xuôi.
  Bởi như đã nói, tuy cùng là văn chương nhưng chúng hoàn toàn khác biệt về phương diện sáng tác. Lại cũng khác biệt về phương diện thưởng thức. Cũng cần nói thêm, khi đã không có trình độ thưởng thức thì bài nào cũng như bài nào, vàng thau lẫn lộn, bị đánh giá như nhau. Trình độ thưởng thức chính là những kiến thức thu thập được trong lãnh vực Thơ, nó chính là những bước căn bản đầu tiên đưa đến sự sáng tác Thơ nếu có hứng sáng tác.
  Luận bàn về Thơ, chục pho sách cũng không đủ nói hết. Ðể kết thúc bài mạn đàm thiếu sót về Thơ này, xin mời quí bạn đọc một bài Thơ lục bát của tác giả bài này, bài “Chiều Ba Mươi”, thơ vui Tết và bài “Nói với Bút” cả hai đã đăng trên nhiều báo từ năm 1978 và 1992. Bài sau tác giả mượn cây bút để nói lên nỗi lòng của mình.

CHIỀU BA MƯƠI

Vòng tay nhật nguyệt luân hồi

Đem Xuân trở lại nét môi diễm kiều

Lược gương từ giã cô liêu

Nâng niu mái tóc đây chiều ba mươi

Trẻ thơ tươi tắn nụ cười

Ðầu xanh, đầu bạc người người vui lây

Gió ngoài song, lạnh hiên tây

Chiều Xuân thi hứng lúc đầy, lúc vơi

Trong bình đào thắm, mai tươi

Nhìn em muốn hỏi Xuân cười lúc nao?

Giang tay bồng nhẹ Xuân vào

Môi son má phấn: Mai, Ðào hay em?

  
NÓI VỚI BÚT

Bút ơi ! Yêu bút thiết tha

Bút theo ta chạy ta bà khắp nơi

Mùa Xuân rừng núi rong chơi

Miền quê, thành thị khắp nơi ra vào

Hạ về bút lắm xôn xao

Biển giông bão nổi ào ào chớm Thu

Mùa Ðông bút có sương mù

Có đôi chim gáy gật gù sớm mai

Ðường đời lắm nẻo chông gai

Bút cùng ta luận một vài điều hay

Cường quyền bút chẳng run tay

Bút mong Dân tộc những ngày sáng tươi

Chán đời vẫn hé môi cười

Ta cùng với bút một đời bên nhau

Vì ta bút trải tình sâu

Vì ta nên bút giãi dầu nắng mưa

Lòng ta bút hiểu hay chưa ?

Thơ là tuyệt đỉnh, tuyệt đích của văn chương. Sáng tác Thơ khó khăn hơn chơi Lan, chơi Bonsai, đánh cờ tướng, uống trà v.v... vì nghề Thơ cũng lắm công phu, không phải chỉ thích Thơ rồi nhảy vào làm Thơ mà Thơ hay được. Tuy nhiên, nếu đã có hồn Thơ tức dễ xúc động trước những biến đổi, nghịch cảnh của cuộc đời, rồi trau dồi kĩ năng về Thơ, làm nhiều bài Thơ, nghe ý kiến trung thực của bạn đọc và thân hữu, nhất là những người sành Thơ thì việc sáng tác Thơ cũng tiến bộ vậy
 VŨXUÂN TRẦN ĐÌNH NGỌC

Khai bút

Giao thừa là phút thảnh thơi
Lặng im nghe tiếng đất trời chuyển giao
Pháo mừng ràn rạt bờ lau
Nổ tung ngũ sắc tràn màu trời xuân
Bút thần qua cửa ghé chân (1)
Gợi nguồn cảm hứng nảy vần bên tai
Nén hương thơm ngát sân ngoài
Chờ thơ cùng với Thần Tài dạo chơi...


(1) Sắp đến giao thừa, tôi mở cửa ra bờ hồ xem pháo hoa, vô tình nhặt được một cây bút ngay cửa nhà mình, còn tinh tươm và nghĩ rằng sẽ dùng nó viết bài thơ khai bút. Viết xong bài thơ trên thì hết mực, không thêm được một chữ nào nữa. Tôi nghĩ đây âu cũng là điều vui, mở đầu cho một năm mới phải không các bạn?...

Tình Xuân



Làm sao nói hết chữ yêu
Quê hương là chốn nâng niu đời mình
Từ thai nghén đến trưởng thành
Ánh trăng ngọn gió, ngọt lành thân quen
Cầu ao mỗi buổi chiều lên
Bờ tre gốc rạ đã chen vào đời
Cốm xanh thơm ngọt tháng mười
Khoai ngô đỗ lạc đỏ trời tháng năm
Tình đầu từ thủa xa xăm
Găm vào nõi nhớ trăm năm không mờ
Quê nghèo nuôi tự ấu thơ
Tình Xuân ấm áp đợi chờ mênh mang...

Đêm Rừng Thông

( Kỷ niệm 45 năm ra trường )

Bến xe bên lề Thị Xã (1)
Một chạp giá buốt căm căm
Hai đứa chung chăn chiên mỏng
Chung nhau một mảnh giường nằm.

Gió lùa chui qua chân vách
Len vào cứa cắt thịt da
Quán trọ liêu xiêu lá cọ
Vẫn gọi nơi đây là nhà.

Tốt nghiệp em tôi ra trường
Ngày mai phải đi miền núi
Gia buốt suốt đêm không vội
Ngoài đồi gió thổi thông reo.

Qua đêm Rừng Thông kỷ niệm
Một thởi bom đạn trong đời
Quan Hóa là nơi có mặt (2)
Lửa tình nhớ mãi khôn nguôi...


(1) Bến xe Rừng Thông của Thanh Hóa cách Thị Xã 6 km 1970
(2) Bệnh viện Quan Hóa tỉnh Thanh Hóa