Thu về

Thu về cho nắng hanh hao
cho chim cuốc gửi trứng vào chuối tiêu
lá thu rụng xuống thật nhiều
cho nai bước nhẹ trên kiêu lá vàng.

Anh đi đến cửa nhà nàng
trời thu lãng đãng hàng hàng mây bay
cốm rang em sảy ngày ngày
màu xanh sen cốm vơi đầy nếp thơm.

Mẹ còn thêm gạo thổi cơm
ấm lòng "con rể" những hôm đi về
chiều thu sau đợt nắng hè
quanh làng xanh mướt đồi chè vườn cây.

Gió thu làm áo em bay
cho hồng thiếp cưới đợi ngày vu quy...

Sẻ bớt nỗi lo



Lo chi cho bạc mái đầu
cho thân thêm khổ cho sầu nặng vai
trong đời có đúng có sai
đúng thì yên phận sai hoài mãi đâu?

Làm người có trước có sau
thủy chung nhân hậu ai đâu hại mình
đã là một kiếp nhân sinh
vô lo chẳng được vô tình chẳng xong.

Thôi thì ta sống ung dung
nỗi lo sẻ bớt cho lòng thảnh thơi
lo ăn lo ngủ lo đời
bách niên giai lão như người là vui...

Hoa tím lục bình



Như nàng thiếu nữ ở bên sông
hoa tím lá xanh trải giữa đồng
sáng nở tối tàn trôi xuôi ngược
theo gió theo dòng mặc đục trong.

Tím trời tím nước tím mây trôi
tím cả dòng sông tím cả người
ai đã nao lòng màu hoa ấy?
xin đừng hờ hững nét tinh khôi.


Một màu tươi dậy bóng lung linh
vãn cảnh cùng hoa tím lục bình
mây nước hòa chung - riêng một cõi
ngàn năm lòng vẫn giữ chung tình...



Tình đơn phương

Có bao giờ em giận dỗi anh đâu?
vì em biết em chỉ là con bé
trong mắt anh chưa bao giờ chia sẻ
cho một người còn non nớt như em.

Thời gian trôi như nước chảy qua thềm
như vũ trụ cứ đổi hoài năm tháng
dòng sông tình có còn đâu chạng vạng
để em lo cho trọn cuộc đời mình.

Nắng mưa nhiều sẽ đến lúc khô hanh
em đã lớn sao anh coi thường thế?
để tình em vẫn mãi là dâu bể
muốn chung đường mà không thể gặp nhau.

Xin chào anh! em phải bước qua cầu
dù có muốn cũng chỉ là ảo vọng
hình bóng anh một thời em rung động
giấu vào lòng làm kỷ niệm khó quên...

Tình thơ

Đôi khi mình tự trách mình
sao không gặp nàng ngày ấy
bây giờ bao nhiêu tiếc nuối
để lại suốt đời xa xăm!

Đôi khi ngắm ánh trăng rằm
tưởng cùng khuôn hình đầy đặn
nào ngờ trăng đâu có bạn
nên giờ vẫn thiếu Hằng Nga.

Đôi khi chỉ còn mình ta
với mây uyên ương huyền diệu
Chiều buồn tỉnh say vẫn thiếu
bóng hình ở nẻo mây trôi!

****
Đừng để cuộc đời chơi vơi
giữa ngàn trăng mây và gió
đắm chìm sương treo ngọn cỏ...

Là người đẹp tựa ban mai...

Giới thiệu tập thơ thứ 6: " Chợ quê "




   Vài cảm nhận về thơ  
    Nguyễn Quang Huệ 
     NguyễnXuânHải                                              

      …Anh Quang Huệ và tôi cùng nghề kỹ sư xây dựng. Anh là KS thiết kế, còn tôi ở Vụ Khoa học, cùng cơ quan Bộ. Chúng tôi quen biết nhau không phải ở trong nước mà tại một công trường xây dựng ở Xứ Ba Tư với vườn treo Ba Bi Lon, trên một hoang mạc, nơi có một cuộc sống và một khí hậu vô cùng khắc nghiệt của một đất nước được mệnh danh là xứ sở “Ngàn lẻ một đêm". Chúng tôi đi làm nhiệm vụ quốc tế từ những năm cuối thập kỷ 80 thế kỷ trước.
Sau khi về nước, bẵng đi một thời gian dài không gặp anh. Hai mươi hai năm sau, tình cờ tôi  gặp lại anh ở Tòa soạn Tạp chí NGƯỜI XÂY DỰNG. Anh tặng tôi mấy tập thơ. Nhiều người ở Tòa soạn ngạc nhiên lắm. Làm cái nghề xây dựng quanh năm ngày tháng tiếp xúc với gạch ngói cát đá, “khô như gỗ, rắn như thép, cứng như đá, bụi như cát, xi măng"… mà lại có thơ thì cũng lạ thật. Riêng tôi thì chẳng ngạc nhiên chút nào, bởi tôi hiểu trong cái vẻ tưởng như khô cứng bên ngoài đó nhưng bên trong ẩn chứa đầy thơ mộng, đầy tâm tình, đầy hoài bão, đầy tình người. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là: Sao trong một thời gian không dài mà anh ra được nhiều tác phẩm đến thế, mà toàn ở những nhà xuất bản danh tiếng cả. Ở đó mỗi tác phẩm trước khi cấp phép xuất bản phải có sự cân nhắc sàng lọc nhất định. Chắc là anh tranh thủ  chạy đua với thời gian, bởi thời gian không chờ đợi, không ủng hộ cái tuổi đã ở phía bên kia đỉnh dốc, hoặc những bài thơ đó đã được anh sáng tác từ lâu, bây giờ mới có dịp ra mắt trước công chúng.
Đến nay anh đã có tới 6 tập thơ, mỗi tập thơ đều có giá trị riêng của nó: Thơ về tình yêu đôi lứa, thơ về tình yêu quê hương đất nước, thơ về tình người, nhân tình thế thái, tình thày trò, tình bạn bè, tình cảm ông bà, cha mẹ vợ chồng, ông cháu, những tình cảm, những mối quan hệ rất đời thường trong đời sống hàng ngày của ta hiện nay.
Đặc biệt trong 3 năm liền, mỗi năm anh xuất bản một tập thơ dành cho thiếu nhi.
      Năm 2012: Gà mẹ - Gà con, 2013: Chuyện Gấu và Mèo, 2014: Dê trắng - Dê đen. Thơ của Nguyễn Quang Huệ viết cho thiếu nhi thì thật tuyệt. Phải có lòng yêu con trẻ đến thế nào, mới có thể viết được những vần thơ như thế. Mỗi bài thơ là một câu chuyện sinh động. Sự cuốn hút ở chỗ đọc bài đầu lại thích đọc bài sau…Tôi có mấy cháu nội, nếu không cho chúng đi vườn thú, không cho chúng về quê thì chắc chắn các cháu sẽ không phân biệt được giữa con bê với con bò, giữa con dê với con bê, giữa con ngan với con ngỗng. Thơ thiếu nhi của Nguyễn Quang Huệ dạy cho trẻ tình yêu thiên nhiên, yêu các con vật có ích cho con người, dạy các cháu điều hay lẽ phải, thông qua những bài thơ giản dị, việc mà các phương tiện giáo dục khác khó lòng mà thay thế. Anh đã tạo được chỗ đứng riêng cho dòng thơ của mình. Việc này không phải nhà thơ nào cũng làm được.
Giống như "Dòng sông ký ức""Cánh én mùa xuân" , lần này anh cho ra đời tập “Chợ quê" , những bài thơ trong tập này cũng đầy cảm xúc.
Độc giả có thể chọn đọc, tự chiêm nghiệm và đánh giá. Điều tôi tâm đắc nhất là trong tập thơ tác giả đã có bài “Biển Đông dậy sóng”, “Hòn đá ở chân cột cờ Lũng Cú”, nói về  một đề tài mang tính thời sự nóng bỏng của Quốc gia. Cũng như tác giả, mọi người đều hiểu “Khi mà Tổ Quốc không còn thì thơ không còn, văn chương cũng không còn, chúng ta sẽ chẳng còn gì cả"…

                                                               Hà Nội ngày 10 tháng 7 năm 2014
                                                  
*   Nhà Văn, Nhà báo Nguyễn Xuân Hải, hiện là Trưởng ban Biên tập Tạp chí NGƯỜI XÂY DỰNG thuộc Tổng Hội XD Việt Nam.

Thắp hương

( Thơ thiếu nhi )

Ngày rằm, ngày mồng 1
bà đi chợ mua hoa
mua quả ngon về nhà
để thắp hương Tiên Tổ.

Em theo bà đi chợ
nhanh tay xách giúp bà
rồi cắm hoa xếp quả
bày bàn thờ nhà ta.

Quả dưa lê chín trắng
nải chuối tây chín vàng
quả na đang mở mắt
quả hồng ngả màu cam.

Thắp mấy nén hương thơm
bà khấn dâng các cụ
nước, rượu, trầu đầy đủ
mong phù hộ bình an.

Con cháu học giỏi giang
cả nhà đều mạnh khỏe
mồng một, rằm, ngày lễ
bà chẳng quên bao giờ...

Tạm biệt trường xưa

Cơn gió nào chứng kiến cảnh chia tay
góc giảng đường in sâu vào nỗi nhớ
lá sấu rụng sân trường đang nức nở
biết bao giờ được gặp lại bạn xưa?

Tháng ngày trôi đã đến lúc giao mùa
giờ kết thúc tấm bằng xanh trao gửi
chia tay nhau biết bao điều muốn nói
chiếc chăn đơn sẻ hơi ấm bao lần?

Hàng sấu già vẫn đổ bóng dưới sân
mùi ngô nướng chia nhau bao bè bạn
cánh phượng hồng đã đi vào tâm khảm
phút chia ly nào ai nói được gì?

Tạm biệt trường cơn gió tiễn ta đi
chào các bạn vừa vào trang khóa mới
ta xa nhau ngoài kia đang chờ đợi
tuổi học trò xin gói lại từ đây...

Trắng đêm

Không hiểu điều gì đến với tôi?
bâng khuâng nhung nhớ đã qua rồi
mảnh trăng lỗi nhịp còn đâu nữa
nhưng ánh sao trời vẫn cứ rơi.

Không hiểu điều gì đến với tôi?
vườn khuya vắng lặng phía bên đồi
gà rừng gáy sáng le te gọi
trộm giấc mơ hồng thuở nằm nôi.

Không hiểu điều gì đến với tôi
trắng đêm thao thức với bao người?
bài thơ viết dở còn đôi đoạn
nghĩa tình trăn trở đến khôn nguôi...



Bão trong lòng mẹ

Gió thu về lay lay muôn cành lá
dáng mẹ đi nghiêng ngả nhánh mạ gầy
bản tin chiều báo bão sẽ qua đây
giông giữ dội kín trời mây bao phủ.

Nay mẹ cùng bà con liền lối cũ
bởi ngày mai gió mạnh đã tràn vào
xem mái nhà còn vững chắc đến đâu
chỗ con ngủ có dột dầm mưa ướt.

Suốt đời mẹ chỉ mong sao có được
con thành người từ những cuộc lo toan
từ ngày chồng tạm biệt mái nhà xoan
mẹ tần tảo đã nuôi con khôn lớn.

Để người đi không còn chi phiền muộn
vẫn mong manh ao ước đón chồng về
mắt lệ tràn ướt gối suốt canh khuya
niềm hy vọng cứ dài theo năm tháng.

Con lớn lên qua bao lần cay đắng
học dở dang xin cất sách lên đường
Mẹ một mình như gánh nặng sau lưng
cơm bữa đói bữa no -
lại chan nhiều nước mắt.

Ngày đất nước hoàn toàn vui thống nhất
sau chiến tranh chỉ mình bố về nhà
bữa cơm chiều trong lòng mẹ xót xa
đi hai về một mẹ già héo hon...

Hẹn thu về

Ngày xa nhau cầm tay và hẹn ước
cùng dịp này hai đứa sẽ gặp nhau
phút bâng khuâng gửi lại giữa nhịp cầu
mùi rơm mới còn nồng nàn đôi ngả.

Khói lam chiều miên man trên mái rạ
quả thị xanh cuống rốn đã ngả vàng
ta xa nhau trọn một đốt mênh mang
giờ gặp lại mây bay trên quãng vắng.

Phút gặp gỡ cả hai cùng yên lặng
cố tìm trên nét lạ của thời gian
bỗng vỡ òa hai dòng lệ chứa chan
giờ hạnh phúc hẹn thu về chứng giám...

Nghĩ về chữ ngốc...


Nghĩ về chữ " NGỐC" của Chu Long qua bài thơ " Nỗi buồn phu kéo xe mo"

Theo tôi 2 dòng suy nghĩ chảy vào tâm hồn và trào lên tâm bút của Chu Long .
Ấy là: Những trò chơi dân gian đang dần khuất lấp trong vòng xoáy của các trò chơi công nghệ điện tử.
nếu không khơi dậy tất cả chỉ còn đọng lại như một ký ức ngọt ngào của tuổi ấu thơ. Những khoảng không gian êm đềm thơ mộng được bên nhau lớn lên và vô tư trong sáng sực nức mùi hương dân dã lâu dần sẽ thành chuyện cổ tích.
Nữa là: Những hoài niệm xa xăm một thuở của chính cuộc đời mình để làm nơi chốn như một thánh đường cư ngụ và cứu rỗi, những mảnh vỡ tâm hồn đang hóa vụn dần trôi theo tuổi tác, Và nơi ấy mặc sức vẩn vơ nhớ, vẩn vơ buồn. vẩn vơ bay lên cái sự rung động ngồ ngộ đã qua đi như một quy luật. Đó là dụng ý để làm nên " nỗi buồn phu kéo xe mo " .Một bài thơ đã được đông đảo bạn đọc yêu mến .
Thật ra không hoàn toàn là thế CL đã khéo léo giấu đi một ẩn tình thơ trẻ của tuổi thần tiên, lôi kéo người đọc phải mài cọ thi phẩm của mình. Một kiểu đánh đố rất nhân văn và ý nhị, được tác giả đưa ra khêu gợi sở thích khám phá của những người yêu thơ. Tuy nhiên "nỗi buồn phu kéo xe mo " đã bọc không kín ẩn tình ấy . Người ta không quá khó để nhận ra một tình yêu đơn phương dai dẳng trong đời của tác giả mà tiêu điểm chính là sự ngộ nhận bởi một chữ " ngốc" .
Trong dân gian ngốc ngếch, ngu đần là sự đồng dạng toàn phần của ngữ nghĩa mà không bất kỳ một ai muốn bản thân được đánh giá bằng những ngữ nghĩa ấy. Nhưng khi để chữ " ngốc" đứng độc tôn như một thuộc tính của văn học,  thì thật sự trở nên đáng yêu vô cùng. Đã có hình ảnh chàng ngốc , chú ngốc, anh ngốc... luôn có một kết thúc viên mãn và có hậu.
Đối với thơ ca chữ " ngốc " đặc biệt có vị trí vô cùng trang trọng nó làm tăng lên giá trị thẩm mĩ của thơ qua sự biểu cảm của nhiều thi sĩ :
" Anh trở thành chàng thi sĩ ngốc
lạc vào em chẳng tìm được đường về..."
                                        ( Văn Liêm)
hay như Cafuchikian:
 " sao mà anh ngốc thế
Chẳng nhìn vào mắt em ..." Trở lại với chữ " ngốc " trong trái tim trong trẻo khi đã ngộ nhận :
" Anh này mới ngốc làm sao
Em không nói nữa chỗ nào tùy anh"
như là một tình ý gởi trao của người con gái ấy với tác giả. Sắc hồng đã nhiễm vào rung động ban sơ trong từng nhịp thở, đã dệt nên một tình yêu đơn chiếc.
năm tháng qua đi một nửa ấy đã mất:
" Em giờ bên phía kia sông
Trong vòng tay ấm của chồng cùng con ."
 và một nửa của đơn phương nhầm ngỡ vẫn cứ đeo đẳng vẹn nguyên như không hề vụn vỡ.
" Cỏ cây lối cũ héo mòn
Xe mo - phu kéo -nỗi buồn riêng tôi ."
Rõ ràng chữ ngốc đã đạt đến chức năng điều khiển ngôn ngữ tư duy của toàn bài thơ. mặc dù chữ " ngốc" chỉ xuất hiện một lần nhưng âm hưởng và vị trí của nó là trung tâm làm nên một chuyện tình thật trong trẻo lãng mạn.
Và cho mãi đến nay khi thời gian cuộc đời đã nhuốm sắc màu hoàng hôn CL vẫn không mất đi sự "ngốc" của mình mà mãi đeo đẳng một mối tình đơn chiếc. Không biết trên ngàn vạn những kiếp đời đang bước về chiều có được một lần ngốc mãi không thôi./.

NỖI BUỒN PHU KÉO XE MO
Trò chơi thuở nhỏ cùng nhau
Anh phu xe kéo mo cau ngồi chờ .
Đợi cô gái nhỏ ngây thơ
Nhìn em tôi thấy ngẩn ngơ ngỡ ngàng .
Giật mình tỉnh giấc mơ màng
Giọng em êm ái dịu dàng gọi xe .
Phu xe anh chở tôi nghe
Dạ ! Thưa cô chủ lên xe xin mời .
Về nơi nào hỡi cô ơi
Xin cô hãy nói để tôi biết đường .
Đi về bến đợi yêu thương
Đông Nam Tây Bắc -Thưa phương hướng nào ?
Anh này mới ngốc làm sao
Em không nói nữa chỗ nào tùy anh .
Xe mo lúc chậm lúc nhanh
Mang trái tim nhỏ chạy quanh xóm nghèo .
Tuổi thơ thuở ấy trong veo
Nay đâu còn nữa đã theo mây hồng .
Em giờ bên phía kia sông
Trong vòng tay ấm của chồng cùng con .
Cỏ cây lối cũ héo mòn
Xe mo - phu kéo -nỗi buồn riêng tôi .
Lê Hiểu - TH

Chú hổ xám

( Thơ thiếu nhi )

Chú hổ lớn gầm gào
tiếng va vào vách núi
từ từ đi xuống suối
tiếng dội lại oang oang.

Hổ lớn bước nhẹ nhàng
vừa đi vừa nghĩ ngợi
chắc thằng nào vừa tới
chiếm địa giới của mình.

Chui xuống suối rất nhanh
vừa rình vừa uống nước
mắt chú hổ trợn ngược
đúng là nó đây rồi!!!

- Sao mày dám đến nơi
tao hiện đang nắm giữ?
rừng này của tao chứ
tao không tha cho mày.

Nói rồi nhảy xuống ngay
nước ngập lên đến cổ
nhưng nào đâu thấy hổ
xuýt nữa lại toi đời!

Trăng không nhịn được cười
bảo rằng mày nhầm đấy
bóng mày tao cũng thấy
nhầm quá rồi hổ ơi!

Bóng mày ở kia thôi
không tin mày soi lại
nhưng hổ ơi đừng dại
xuống nước chết có ngày.

Hổ xây xẩm mặt mày
ờ sao mình ngốc thế
cái bóng thật tồi tệ
lừa cả chúa sơn lâm...

Mẹ là...

( thơ thiếu nhi )

Mẹ là dòng sông
Để con tắm mát
Mẹ là bài hát
Con nghe ầu ơ
Mẹ là bài thơ
Cho con tập đọc
Mẹ là dáng ngọc
Của cây mạ gầy
Trở thành hạt thóc
Cơm ăn mỗi ngày
Mẹ là màu mây
Cho con áo mới
Con luôn mong đợi
Suốt đời mẹ vui
Ơi mẹ yêu ơi
Mẹ là tất cả...

Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm *


( Sưu tầm: Huỳnh Ngọc Tự )

Bài thứ nhất: HIẾU HẠNH 

Đức hiếu hạnh là chương thứ nhất
Hãy suy xem sự thật ra sao 
Trăm hay lấy hiếu làm đầu, 
Vạn điều ác cũng khơi mào từ dâm(1) 
Dành sách cho con cháu là quý 
Nhưng dễ đâu họ đã đọc cho. 
Dành vàng cho họ đầy kho, 
Chắc đâu họ đã giữ cho lâu bền. 
Chi bằng tích đức liền liền, 
Mới là cái kế lâu bền về sau 
Hoạ hay phúc biết đâu là cửa 
Do con người định cả đấy thôi. 
Ngẫm xem quy luật đất trời, 
Trồng đậu được đậu, dưa thời được dưa 
Lưới trời rộng thưa, mà không lọt, 
Không bao giờ bỏ sót chính tà. 
Biết xấu thời tránh cho xa, 
Biết lỗi sửa lỗi ấy là điều hay. 
Trước khoan nhượng, sau dày quả phúc, 
Trước mở mang, sau được phúc lành 
Chớ chơi với kẻ bất minh 
Của phi nghĩa chớ chiếm thành của ta. 
Lòng chớ nghĩ gian tà, hiểm độc, 
Chân đi không bước bậy, giẫm càn. 
Nghe lời nói thẳng rõ ràng, 
Thấy nơi chình nghĩa đường hoàng thì theo. 
Người siêng năng thêm nhiều tuổi thọ, 
Kẻ chơi bời đa số chết non. 
Sự đời chậm chắc thì hơn, 
Tình người thoang thoảng thì hơn quá nồng. 
Sự sang giầu nếu không đáng hưởng, 
Cố hưởng, rồi cũng chẳng ra sao. 
Chưa già đã hưởng lộc cao, 
Hẳn rằng sau cũng mau mau hết đời. 
Kẻ mưu mô hại người người hại 
Nuôi hận thù thì mãi không thôi 
Người quân tử chẳng hoài hơi, 
Chẳng cần lý sự tránh lời hơn thua. 
Có bệnh, biết phòng ngừa bệnh tật, 
Thì con người chắc hẳn sống lâu. 
Có việc, biết bảo ban nhau, 
Cửa nhà yên ấm, bền lâu tình người. 
Lấy vợ đâu kén đẹp người. 
Được người hiền đức thì đời mới vui. 
Mối quan hệ với người thân quyến, 
Dù xa gần năng đến thăm nhau, 
Quan chức chẳng cứ thấp cao, 
Thanh liêm, cần mẫn, dân nào chẳng yêu. 
Tình bạn bè giúp nhau mới đẹp, 
Chớ có vì nhậu nhẹt thân chơi. 
Ngọc là vật quý ở đời 
Cháu con hiếu thảo sáng ngời là phong.


* Đầu đề do Trang chủ tự đặt