Một gia đình hiếu học


  Một gia đình hiếu học

    Tôi đến thăm gia đình ông Hồ Quang Hiếu mấy lần mà không gặp. Hầu như lúc nào cũng thấy ông bận rộn việc làng việc nước. Nhắc điện thoại lên chỉ nghe tiếng tút tút  báo bận, rồi tắt hẳn, chắc là ông đang họp, hoặc đang bàn bạc công việc với ai đó. Lần này tôi mạnh dạn đến ngõ bấm chuông. 

     Vẫn cái giáng bận rộn, ông ra mở cổng. Gặp nhau tay bắt mặt mừng. Ông kéo tôi vào nhà và than thở: bận quá nhà thơ  à. Sắp đến ngày mồng một tháng tư là ngày tổng điều tra dân số toàn quốc, nên phải thông báo cho các gia đình chuẩn bị. Lần này cũng như lần trước, các cháu sinh viên sẽ đến từng nhà ghi từng nhân khẩu trong mỗi gia đình. Việc ghi chép thật chính xác, không bỏ sót được. Thực ra ông Hiếu làm tổ trưởng dân phố từ khi chưa nghỉ hưu. Đến nay ông đảm nhận việc này đã hơn hai mươi năm, còn làm phó bí thư chi bộ, tổ trưởng tổ hòa giải v.v… Tính ông cẩn thận, chu đáo nên ai cũng muốn ông làm càng lâu càng tốt.
     
     Tôi sốt ruột muốn ông kể về thành tích học tập của các thành viên trong gia đình. Nghĩ ngợi một lúc như không muốn khoe ra thiên hạ. Nể tôi đã cạn lời khích lệ, ông thủng thẳng kể:
  
     -Tôi sinh năm 1943 thế kỷ trước, vị chi đến nay bảy mươi bảy tuổi rồi, bà xã tôi kém tôi  hai tuổi. Trước khi nghỉ hưu tôi là Tổng giám đốc Tổng công ty máy và phụ tùng Bộ Thương Mại, còn bà xã Nguyễn Thị Tường là Phó trưởng phòng kinh doanh Công ty xuất nhập khẩu máy Hà Nội.  Chúng tôi sinh hạ được hai gái một trai.

     -Vậy việc học hành và công việc của các con ông ra sao? Ông kể:
     - Con gái lớn Hồ Phương Thảo là kỹ sư xây dựng, đang làm việc ở Công ty cổ phần XD nền móng Long Giang. Tham gia công tác là chi hội trưởng Phụ nữ khu dân cư số 8 Hào Nam. Đang được vận động làm Chủ tịch Hội liên hiệp Phụ nữ phường Ô Chợ Dừa.
     -Con gái thứ hai Hồ Phương Chi là thạc sĩ kinh tế, học ở Hà Lan về. Hiện nay cháu là Phó vụ trưởng, chuyên viên cao cấp của Bộ Kế hoạch Đầu tư.
     -Con trai Hồ quang Hưng, cán bộ công ty thiết bị phụ tùng Hà Nội.
Vậy hai con rể của ông thế nào? Tôi hỏi? Ông trả lời:
     -Con rể thứ nhất là Lưu Vĩnh Phúc, hiện là Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Xây dựng Long Giang
     -Con rể thứ hai là Nguyễn Đức Trung, sinh năm 1974, Thạc sĩ kinh tế, hiện nay là Thứ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu Tư. Có một điều đặc biệt con rể và con gái tôi Hồ Phương Chi đều dự thi tuyển công chức vào bộ này và đều trúng tuyển.
     Hai đứa cùng làm việc ở một cơ quan, quen nhau và nên nghĩa vợ chồng.
     Tôi hỏi thêm về các cháu của ông bà, ông say sưa nói một lèo từng đứa:
     -Cháu ngoại lưu Vĩnh Thịnh là Thạc sĩ quản trị kinh doanh- Tài chính. Hiện nay cháu làm việc ở Công ty chứng khoán Sài Gòn, chi nhánh Hà Nội
     -Cháu ngoại Lưu Hồ thùy Dương là sinh viên xuất sắc của trường đại học RMIT của Úc mở tai Việt Nam. Cháu học giỏi nên được cấp học bổng của trường.
     -Cháu ngoại Nguyễn Đức Anh học sinh lớp 11 trường Am stecđam. Cháu học giỏi nên trúng tuyển vào trường năm  2017.
     -Cháu ngoại Nguyễn Quang Anh, học một trường nước ngoài tại Hà Nội. Cháu rất thích học Tiếng Anh. Ngoài giờ trên lớp, mỗi tuần 3 tối học thêm ngoại ngữ này.
     -Cháu Hồ Minh Phương: học sinh lớp 9 là học sinh giỏi trường Nguyễn Trường Tộ.
Cháu thích tiếng Hàn. Mỗi tuần chăm chỉ học thêm ba buổi, nên rất khá môn này.
     -Cháu nội Hồ Bạch Dương là học sinh trường Am Stecđam, rất ham mê môn lịch sử. Kỳ thi môn sử cấp thành phố cháu đã đoạt giải nhất.
     Kỳ thi môn lịch sử quốc tế cháu đạt giải á quân ( cúp bạc ). Tuy còn học lớp 11 nhưng cháu đã mở lớp dạy môn sử cho các em lớp dưới và các anh chị lớp trên vì năm nay chương trình thi phổ thông có môn lịch sử nên học sinh dự lớp khá đông. Không những thuộc sử Việt Nam cháu còn thuộc cả lịch sử thế giới. Cháu học đều các môn, nhưng sự đam mê kỳ lạ môn lịch sử của cháu chắc chắn sẽ đem đến một tương lai rộng mở. Xem qua thành tích của các thành viên trong gia đình ông Hồ Quang Hiếu tôi thật ngỡ ngàng và khâm phục. Ông chỉ bức ảnh to treo trên tường phòng tiếp khách giới thiệu từng người:  Chân dung họ sáng sủa, sang trọng, nổi lên tố chất thông minh hiếm có. Tôi có cảm tưởng ông bà, con cháu thành đạt cũng là từ truyền thống gia đình hiếu học của một vùng quê trọng chữ, trọng tình ở Xứ Nghệ mà ra.

     Chào ông bà ra về tôi thầm cảm ơn họ đã giúp tôi  hoàn thành việc ghi chép, giới thiệu một gia đình hiếu học mà Hội Khuyến học Phường đã tin cậy giao cho tôi nhiệm vụ thú vị này.

     Kính chúc ông Hồ Quang Hiếu, bà Nguyễn Thị Tường mạnh khỏe, động viên hướng dẫn các cháu học tập tốt hơn nữa, xứng đáng danh hiệu Gia đình Học tâp tiêu biểu của khu dân cư 26, của phường Ô Chợ Dừa quận Đống Đa, TP Hà Nội.


Hà Nội ngày 28 tháng 3 – 2019
Nhà văn: Nguyễn Quang Huệ

Cháu ngoại


    
     CHÁU NGOẠI TÔI
   
     Thưa bạn đọc.
     Như tôi đã có mấy dòng giới thiệu với các bạn về cháu ngoại của mình: Đó là cháu Nguyễn Thảo Linh.
    
     Mới nghe, mọi người cứ nghĩ cháu chỉ độ mười lăm, mười bảy gì đó, nhưng không phải. Cháu sinh ngày 6 / 4 / 1994. Vị chi năm nay 26 tuổi, đã là thạc sĩ quản trị kinh doanh rồi, ngành Marketing, tốt nghiệp bằng đỏ hẳn hoi. Sau khi kết thúc khóa cao học 2 năm tại  trường Master of Commerce UNSW của Australia, cháu đã về nước.
     
     Đây là một trong số 8 trường đại học danh tiếng ở nước này. Thời gian nghỉ xả hơi chừng một tháng, chuẩn bị đi xin việc thì nhà trường lại mời sang để nhận bằng thủ khoa của khóa học.
     
     Nhớ lại thời gian Linh học các lớp tiểu học và trung học cơ sở, không bao giờ cháu sao nhãng việc học hành, rất tự giác và tự tin. Bài vở làm đầy đủ trước khi đến lớp. Vì vậy cháu luôn được xếp hạng ở tốp đầu do học tập vào loại khá giỏi. Học càng khá cháu càng say mê, học đều các môn nhất là tiếng Anh. Ngoài chương trình chính của nhà trường, cháu còn học thêm các khóa ở các trung tâm anh ngữ có giáo viên nước ngoài đứng lớp, tự đi tìm lớp, khi lên cấp hai, tự đi tìm chỗ học, bố mẹ ông bà không phải đôn đốc nhắc nhở.
     
     Đến lúc thi vào lớp 10, cháu trúng tuyển Đại học ngoại ngữ hệ phổ thông thuộc trường Đại học Quốc Gia. Ở lớp này ngoại ngữ học sang tiếng Pháp. Vậy là kết thúc chương trình phổ thông, Linh có hai ngoại ngữ Anh và Pháp.
     
     Kỳ thi đại học cháu trúng tuyển Đại học Ngoại Thương, khoa Marketing và đã tốt nghiệp với văn bằng khá. Mẹ cháu cứ lo không vượt qua kỳ tốt nghiệp nên cứ băn khoăn chưa nhờ được thầy cô hướng dẫn. Nhưng cháu nói việc học hành của con, con tự lo được, bố mẹ không phải bận tâm làm gì, nhất định con sẽ tốt nghiệp. Bố mẹ cháu đều là kỹ sư xây dựng nên cứ muốn con thi vào đại học Kiến Trúc hoặc Xây Dựng, hoặc trường Kinh tế Tài chính để khi tốt nghiệp dễ xin vào cơ quan, nhưng cháu đã không theo nghề bố mẹ vì vất vả quá.
     
     Tốt nghiệp Đại học Ngoại Thương cháu lại có nguyện vọng đi học cao học ở nước ngoài. Ông bà và bố mẹ lại lo con gái có thì, muốn cháu xin việc đi làm và còn lo chuyện chồng con, nhưng cháu đã quyết thì không nỡ ngăn cản. vậy là cháu thi mấy trường đều trúng tuyển. Cuối cùng quyết định đi Australia theo chương trình Master of Commerce của UNSW.
     
     Tôi cũng băn khoăn cháu mới tốt nghiệp Đại học, chưa qua thực tiễn nào, làm sao có đủ kinh nghiệm để làm được luận án trên đại học? Hơn nữa lại dùng tiếng Anh, không biết đã thông thạo hay chưa. Thầy hướng dẫn là giáo sư nước ngoài, người ta có khó tính lắm không? khi thầy trò chưa hiểu nhau, nhưng rồi Linh đã vượt qua tất cả. Thật đáng mừng, cháu thật xứng đáng với sự tin cậy của mọi người.
     
     Thời gian đi tìm việc, bố mẹ cháu muốn con làm ở Hà Nội để được gần gũi gia đình, nhưng Linh bảo muốn vào Sài Gòn tìm việc, thử sức ở các hãng nước ngoài danh tiếng. Ở nơi đó sẽ học được nhiều hơn nữa. Thế là một thân một mình lặn lội vào trong đó. Gửi hồ sơ 3 công ty, trong đó có công ty của Hà Lan là Unilever. Dù số ứng viên rất đông, số lượng tuyển vào quá ít, nhưng cháu đã trúng tuyển cả ba. Nhưng công ty Unilever củả Hà Lan nói nếu cô bằng lòng vào làm việc ở đây chúng tôi sẽ tạo điều kiện đào tạo làm người quản lý một chi nhánh của công ty chúng tôi. Thế là Linh nhận lời và bắt đầu làm việc từ tháng 7 vừa qua.
     
     Công ty giao cho Linh phụ trách một cụm kinh doanh tại Đắc Lắc, lương tháng đầu tiên 1500 USD, trừ các khoản còn lại 27 triệu đồng. Cháu gửi quà biếu mọi người trong gia đình và tổ chức liên hoan mừng Tết Độc Lập mồng 2 tháng 9 tại nhà hàng Big C Hà Nội.
     
     Hiện nay Linh đã được điều về Thành Phố Nha Trang làm việc. Sau 3 tháng có thể chuyển về Sài Gòn, nơi mà bộ máy chính của công ty ở đó. Tôi cũng nghĩ thử thách đầu tiên cháu đã vượt qua một cách ngoạn mục…
     
     Trong gia đình, Linh là con cả. Sau Linh còn hai em, một trai một gái, em trai năm nay mười chín. Cháu tên là Nguyễn Hoàng Long. Những năm học phổ thông, Long giỏi môn hóa. Cháu quyết tâm học để thi vào trường Dược, theo ngành bà ngoại và cố gắng để đi du học.
     
     Năm 2017 đang học lớp 12 trường Amstesdam nhà trường ở Ireland một đảo nằm phía tây nước Anh sang VN tuyển sinh viên cháu đã trúng tuyển. Nhưng chưa học hết phổ thông nên gia đình bảo cứ học hết chương trình và thi tốt ngiệp, sau hãy đi.
      
     Kỳ thi năm 2018 cháu đỗ 2 trường đại học trong nước gồm ĐH Sư Phạm, ĐH Khoa học tự nhiên. Do nhà trường Universty of Colege Cork ở bắc Âu là trường đại học hàng đầu về ngành dược của Ireland lưu kết quả trúng tuyển từ năm trước, nên cháu đã nhập trường bên đó. Năm thứ nhất, cháu được học bổng cao nhất của trường. Trước đây chỉ vài người được hưởng ưu đãi này. Kỳ nghỉ hè vừa qua nhà trường tổ chức cho các sinh viên có sức học khá đi giao lưu và học tập kỹ năng sống và làm việc thiện ở các nước nghèo, cháu được phân công đi Inđonesia đến vùng bị sóng thần các năm trước làm từ thiện.
     
     Ngày 8 tháng 9 vừa qua, Long đã lên đường đến xứ Ireland tiếp tục chương trình của năm học mới.
     
     Cháu gái út Nguyễn Thanh Hà năm nay 10 tuổi, đang học lớp 4 cũng chăm học như chị Linh và anh Long. Hàng ngày cứ đi học về là cháu lại ôn bài và làm bài tập, xong việc mới chơi. Tương lai cháu Hà chắc cũng giỏi như anh chị của cháu…
      
     Tôi nghĩ hiếm có gia đình mà con cái đều học hành chăm chỉ và ngoan ngoãn như con gái tôi.
     
     Thật hạnh phúc khi ông bà có các cháu học tập giỏi dang, tỏ rõ bản lĩnh tự lập và chăm ngoan như vậy.
    
     Tôi xin cám ơn mọi người đã quan tâm theo dõi và chia sẻ với tôi niềm tự hào và hạnh phúc mà các cháu đã mang lại cho chúng tôi qua kết quả học tập những năm học vừa qua.
     
     Chúc quý vị mạnh khỏe, hạnh phúc và gặp nhiều may mắn…

Hà Nội ngày 11 / 9 / 2019
Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

Tình yêu và nỗi nhớ


TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ ĐẰM THẮM
 MỘT TÌNH THƠ CHÂN MỘC

(Đọc "tuyển tập thơ tình yêu và nỗi nhớ"  của nhà thơ Nguyễn  Quang Huệ )
Nhà thơ  Quang Hoài 
      
      Nguyễn Quang Huệ làm thơ từ những ngày còn là một chàng trai ngồi trên ghế  giảng đường đại học. Công việc của một kỹ sư xây dựng đã cuốn hút anh với niềm say mê mới,  tưởng như hứng khởi thi ca đã tắt trong lòng. Nào ngờ, từ sau nghỉ hưu,  nàng thơ lại trở về đánh thức và giục giã niềm say mê thời trẻ của anh. Và thơ ca lại đến với trái tim nhạy cảm của anh như một duyên nợ không thể dứt tình. Chỉ trong vòng gần 20 năm, anh đã cho ra mắt bạn đọc 11 tập thơ và một tập tản văn, trong đó có 5 tập thơ viết cho lứa tuổi học trò.
     Nguyễn Quang Huệ là một nhà thơ gặt hái được khá nhiều thành công trong lĩnh vực thơ  viết cho lứa tuổi hồng, một lứa tuổi hết sức ngây thơ và hồn nhiên trong sáng. Với năm tập thơ viết cho lứa tuổi này:  Gà mẹ gà con, Chuyện gấu và mèo,  Dê trắng dê đen,  Công chúa ếch và Bắc cầu vồng  xuất bản trong những năm gần đây,  đúng như nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nhận định: “… đã làm sinh khởi cho không khí thơ viết cho thiếu nhi ở ta hiện nay vốn nhiều năm quá bình lặng. Không có một tâm hồn trẻ thơ trong con người thất thập ấy thì không thể viết ra được  những tập thơ như thế...”
     Đó là sự khẳng định về thơ viết cho thiếu nhi của anh. Còn thơ viết về người lớn và cho người lớn thì sao? “Tuyển tập thơ tình yêu và nỗi nhớ ra mắt bạn đọc nay mai sẽ trả lời câu hỏi này. Giờ đây trên tay tôi là bản thảo tập thơ đó. Tôi xin nói đôi điều về những cảm nhận của mình trước khi tập thơ được xuất bản, ra mắt bạn đọc.
     Tuyển tập thơ tình yêu và nỗi nhớ ” là một tuyển thơ được  Nguyễn Quang Huệ lựa chọn theo ý thích riêng của mình từ 5 tập thơ đã xuất bản: Dòng sông ký ức, Cánh én mùa xuân, Chợ quê,  Ba bậc thềm nhà, Cửa khép hờ và một số bài thơ anh mới viết gần đây. Đây chưa phải là toàn bộ thơ Nguyễn Quang Huệ viết về người lớn và cho người lớn mà chỉ là một phần đời của thơ anh,  một phần diện mạo anh. Nhưng đó là một phần quan trọng nhất, phần sâu kín nhất của tâm hồn anh,  được quy từ các bài về một chủ đề: Tình yêu và nỗi nhớ. Gần trăm bài thơ trong tuyển thơ này như những lát cắt  cuộc đời nhỏ lẻ hợp thành một lát cắt lớn thể hiện phần cơ bản nhất dung mạo, tinh thần tâm hồn nhà thơ Nguyễn Quang Huệ. Theo tôi, phần cơ bản đó chính là một tiếng thơ lão thực, ẩn chứa một trái tim trong sáng và đôn hậu, được thể hiện bằng những lời thơ mộc mạc, giản dị, đôi khi ít dụng công gọt rũa, thôi sao kỹ lưỡng, nhưng hết sức tha thiết và chân thành. Tôi thiết nghĩ, chúng ta đồng cảm và sẻ chia với Nguyễn Quang Huệ chính là đồng cảm sẻ chia với tiếng thơ đó,  với phần tâm hồn đó của anh, đồng cảm và sẻ chia với tình yêu và nỗi nhớ đằm thắm một tình thơ chân mộc, chứ không phải ở sự dụng công  ngôn từ, hình ảnh, hình tượng hay thi pháp thơ hiện đại. Chỉ như vậy cũng là một tiếng thơ rất đáng quý và đáng  trân trọng. Tôi quý thơ anh chính là quý tiếng thơ đó. 
      Đây là hình ảnh một bà mẹ Diễn Châu từ nhà quê Xứ Nghệ ra đô thành thăm cháu “mang cả giọng quê lên tàu”  được diễn tả qua bài thơ hai khổ thơ bằng lời chân mộc của mẹ:
“ Thương con nhớ cháu vô chừng 
Tui đi thăm nó khi ưng mới về 
Tỉnh ngoài không nói mô tê
Quê ta như rứa ai chê mặc người.

Cháu tui đầy cữ hôm rồi 
Bữa ni bà  mới rảnh rơi lên tàu 
Một toa đầy tiếng Diễn Châu
Không quen cũng biết bạn bầu đồng hương”
Những câu thơ giản dị, thật thà rất mực, không hề có một chút kỹ xảo tân kỳ,  cứ tự nhiên khi được thốt ra từ tấm lòng của mẹ mà tha thiết ân tình, đậm đà tâm hồn Xứ Nghệ.
Yêu biết bao “Một toa đầy tiếng Diễn Châu”
Yêu biết bao “ Mẹ tôi mang cả giọng quê lên tàu”!
     Đây là  “Chợ quê”, nơi hội tụ bộ mặt văn hóa vật chất và văn hóa tinh thần của làng quê Việt. Với Nguyễn Quang  Huệ, đó còn là nơi gặp gỡ, đoàn tụ bạn bầu,  chia sẻ nhớ thương. Mặc dù " Chợ quê " chỉ có: " Rổ rau,  mẹt cá, mớ tôm / Đôi ba hàng thịt, dăm con lợn gà / Vài ba chục chứng bày ra... ", nhưng đó là nơi:
“ Trước là gặp bạn, sau là đổi trao”. Và thật dung dị khi anh bộc lộ tâm tình của người quê đi chợ,  không còn là nơi mua bán đổi trao nữa,  mà là chợ tình nghĩa, chợ  tình người:
“ Tiền nhiều mặc những đâu đâu 
Chợ quê  góp nhặt  lá trầu quả cau. 
Cảnh quê nghèo túng có nhau
Không đi nhớ bạn nhớ bầu lại đi...”.
      Những câu thơ lục bát tưởng rất mòn mà sâu lắng, mà  da diết, ai bảo chỉ có thánh thót du dương? 
     Đây nữa, " Ba bậc thềm nhà", nơi không ai sinh trưởng ở làng quê Việt lại không gắn bó thiết tha mặn nồng như cánh cò, cánh võng, bờ tre, bến nước, sân đình ... Nguyễn Quang Huệ phát huy sở trường lục bát dân dã của mình:
“ Thân thương ba bậc thềm nhà 
Đi vào bao lượt đi ra bao lần
Mỗi ngày mấy chục bước chân 
Hết lên lại xuống,  ngay sân nhà mình.

Ung dung như chốn cung đình
Nhà mình mình ở,  thềm mình mình đi 
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững Cô dì đỡ nâng".

      Đó không chỉ là nơi “ mình ở ”, “ mình đi ” ung dung tự tại thoải mái, không chỉ là nơi trở về “ bái tổ vinh quy ” khi thành danh, thành  tài,  mà  còn là nơi “ đỡ nâng ” chắp cánh cho con người đi ra với cuộc đời rộng lớn. Bài thơ nhắc nhở nhẹ nhàng mỗi người không bao giờ được quên cội nguồn, quên nơi chôn rau cắt rốn, cũng có nghĩa là không được quên gốc gác,  truyền thống, tổ tiên từ “ Ba bậc thềm nhà ”:
“Từ sĩ tốt đến quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà 
Ngàn đời từ thủa ông cha
Lớn khôn, khờ dại từ ba bậc thềm”.
      Câu chữ hết sức mộc mạc,  giản dị, mà ý tứ thâm sâu khôn cùng.  Từ “Ba bậc thềm nhà” ấy,  từ cái  “Chợ quê” ấy,  Nguyễn Quang Huệ liên tưởng nhắc nhở chính mình mà động đến tâm hồn bao người ra đi “từ lũy tre làng” mỗi khi “ Xa quê”.
“ Ra đi từ lũy tre làng
Trai quê lên phố đa mang cuốc cày
Từ ngày xa ruộng đến nay
Tay chai đã lặn để thay bút cầm”.
Nghĩa là nghề nghiệp, chức phận có thể đổi thay,  nhưng tấm lòng con người “Trai quê” thì không thể  đổi  dạ thay lòng,  dẫu cho “Sáo diều xa vắng bao năm / Bờ xôi ruộng mật đã nằm vào tranh”, dầu cho “Tưởng quê nhà là  mảnh đất lành”,  như  cánh chim không đậu mà bay đến thành phố phồn hoa đô hội để rồi  “Nào ngờ lên phố ẩn danh cả đời”. “Xa quê” là sự thổ lộ tấm lòng của  tác giả  đối với quê hương bản quán,  nơi  sinh dưỡng mình: từ thuở nằm nôi. Đó là một nét văn hóa  đậm đà bản sắc dân tộc, một khi người ta không “ Vong quê,  vong quốc”. Sự chân thành của tác giả trong ý thơ sâu lắng của anh đã chinh phục  tôi về sự gợi mở một giá trị của văn hóa dân tộc mà ngày nay đang có nguy cơ mai một. 
      Cuối cùng không thể không nói đến thơ Nguyễn Quang Huệ viết về tình yêu. Nào là “Chum nếp”: “ Mấy năm chum nếp vẫn đầy / Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời”, để rồi  “Công chum chờ đợi bao ngày / Xin đừng trách mối tình này làm chi”. Nào là “Tiễn nàng”:
“ Thế là nàng đã sang sông / Nàng đi lấy chồng tôi ở lại sau ”, 
để rồi “ Tình yêu như một đóa hồng/ Nhưng còn gai nhọn mà không trọn lời”.
Nào là “ Rượu tình ” kể về một cô gái Ba Vì mời về uống rượu trong khi cô ở ngay tại Hà Nội, rất gần mình “ Giữa lòng Hà Nội thân quen / Sao em không ngỏ chút men mơ màng” nhưng cái dáng  người và đôi mắt đã hút hồn anh  “Cao cao dáng ngọc thon đầy / Mắt nhìn gom hết trời mây vào mình”, để rồi chàng nhà thơ mơ màng trách cứ vẩn vơ trong khát vọng yêu đương :
“ Em xinh là của mọi người
 Ba Vì có rượu em mời những ai ”?
 “Rượu tình chưa uống đã say
Rượu lòng chỉ một chén này ngả nghiêng”
      Chung quy lại, trong thơ tình Nguyễn Quang Huệ luôn luôn thấp thoáng một bóng hồng, gần và  xa, xa và gần,  tưởng với tới mà không thể với tới, tưởng bắt được mà không thể bắt được, trở thành khao khát, trở thành đợi mong,  nhưng vẫn cứ muốn được mãi mãi “ Một lòng bên anh ”  như một hoài cảm,  như một  vọng ước. Ước muốn của em thật cao đẹp,  mang đầy tính nhân văn, nào là  “Em muốn làm dòng sông/ Cho thuyền anh xuôi ngược” , nào là “ Em muốn là nhành hoa / Tỏa hương thơm dìu dịu”, nào là “ Em muốn là thinh không / cho lòng anh  tĩnh lặng”, nhưng cuộc đời đâu chỉ có màu hồng, bởi  em đâu là gió,  là dòng sông ngọn cỏ,  là hoa, là thinh không, nên em vẫn phải trở về chính em:
“ Nhưng thương anh mặn nồng 
Như lòng em vẫn ước 
Dù anh không nhận được 
Vẫn một lòng bên anh...”.
      Đó là lời cô gái hay chính Nguyễn Quang Huệ đã viết về người vợ của mình hoặc hóa thân làm cô gái  để bày  tỏ  tâm tình? Có lẽ  chỉ Nguyễn Quang Huệ biết rõ nhất. Nhưng  bóng Hồng và một tình yêu đơn phương với những khát khao khát đợi thì luôn ẩn hiện dang dở trong thơ anh. 
      Tôi xin khép lại bài viết của mình ở đây. Xin chúc mừng nhà thơ Nguyễn Quang Huệ với “ Tuyển tập thơ Tình yêu và nỗi nhớ ” như một chùm quả đầu mùa đang dần chín và  tỏa hương thơm. Hy vọng bạn đọc sẽ  tìm được sự sẻ chia và đồng cảm với tuyển tập thơ này. 

Phố Vương Thừa Vũ - Hà Nội Ngày 21 -5 - 2019
Nhà thơ Nguyễn Quang Hoài 
“ Hội nhà văn Việt Nam "


Trò chuyện với nhà thơ Trần Đăng Khoa


( Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
Chủ tịch Diễn đàn Văn thơ Xây Dựng )
       

     
Tôi có việc tới Tạp chí Thơ (Hội nhà văn VN) nhận tạp chí số mới, nhân thể ghé vào thăm nhà thơ Trần Đăng Khoa, tặng anh tập tuyển thơ thiếu nhi
BẮC CẦU VỒNG vừa mới xuát bản. Nhắc đến nhà thơ ai cũng biết anh là thần đồng cách đây 50 năm. Lúc anh mới 8 đến 10 tuổi. Thơ Trần Đăng Khoa ghi dấu ấn bao thế hệ bạn đọc: Hạt gạo làng ta, Vàng ơi, Mẹ ốm… Rất nhiều, rất nhiều bài thơ hay, nhiều người thuộc. Tập thơ GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI của anh đã tái bản hàng trăm lần. Thơ anh đã đi vào sách giáo khoa các lớp tiểu học, trung học của các em thiếu nhi. Bao bản nhạc hay lay động lòng người cũng đã lấy thơ anh làm lời cho các ca khúc đó. Thơ anh còn được dịch ra nhiều thứ tiếng nước ngoài v.v… Kể sao cho hết những thành công về thơ của anh: Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Bảo tàng văn học VN chắc chắn không quên những sáng tác của anh đã đóng góp cho nền văn học nước nhà. Anh là người rất khiêm tốn, có chút hài hước, thường không thích nghe những lời ca ngợi về mình. Trong bài thơ “Gửi bác Trần Nhuận Minh” (Anh trai TĐK) viết năm 1998, bài thơ có 9 khổ, tôi thích nhất hai khổ thơ thứ 3 và thứ 4:… “Bác âm thầm chìm nổi / Cùng kiếp người lang thang / Em lông nhông bầu bạn / Với kiến đen chó vàng / Biết bao nhiêu giun dế / Đã khiêng vác em lên / Tên tuổi em xủng xoảng / Những mõ ran trống rền”…Những câu thơ ngộ nghĩnh nhưng rất lạ và rất thơ, đọc lên ai cũng vui cười và khâm phục….
       Nghe tiếng gõ cửa, anh gọi to: xin mời vào. Anh đứng dậy bắt tay, pha chè mời tôi uống nước, thân tình như gặp lại người bạn cũ ở xa về. Trên bàn làm việc bề bộn những sách là sách. Bàn tiếp khách đặt ngay cạnh cửa ra vào, diện tích phòng làm việc của anh chưa đến 20 mét vuông. Bên cạnh là phòng làm việc của Chủ tịch Hội Nguyễn Hữu Thỉnh. 
      Phút niềm nở ban đầu làm tôi tự nhiên hơn. Nói đến Trần Đăng Khoa thì ai cũng biết vì anh là người của công chúng. Anh chưa biết tôi vì lần này là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh chủ động hỏi chuyện luôn:
- Chắc bác có việc?
- Có, nhưng việc không quan trọng. Tôi biết anh đã chuyển sang Hội Nhà Văn và được bầu làm Phó Chủ Tịch Hội. Tôi ghé thăm anh và chúc mừng anh nhận nhiệm vụ mới. Anh nói luôn: Tôi sang Hội đã hơn một năm nay, trước đây ở bên Đài Tiếng nói Việt Nam
       Qua mấy lời chào hỏi xã giao, tôi trao tặng anh tập thơ. Đón nhận một cách trân trọng, ngắm nhìn kỹ lưỡng anh nói: thơ thiếu nhi à? Anh nhận xét: Tập thơ dày dặn, đến gần 300 trang, bìa đẹp, trang nhã lại là bìa cứng nên sách đẹp lắm. Nhà xuất bản Hội Nhà văn đây mà. Rồi anh trao đổi: Làm thơ cho thiếu nhi là đề tài khó, nhất là lớp người cao tuổi như các bác. Trước đây tôi chỉ sáng tác cho tôi, lúc tôi trên dưới mười tuổi, chả viết cho ai. Quan sát, cảm nhận thế nào viết thế ấy. Sau này lớn lên vào quân đội lại viết cho người lớn. Có lần Nhà xuất bản Kim Đồng đặt hàng viết truyện thiếu nhi, tôi viết cuốn ĐẢO CHÌM. Khi đọc lại hóa ra không phải cho thiếu nhi mà cho người lớn. Vậy là tôi chuyển sang cho Nhà xuất bản Thanh Niên. Đến nay cuốn sách này đã tái bản trên 40 lần.
       Trở lại tập thơ tôi tặng anh nói tiếp: Vậy là bác đã xuất bản tới chín tập rồi à? Mấy trăm bài chứ ít gì? Bác có viết truyện cho thiếu nhi không?
- Tôi chỉ làm thơ, đủ thể loại, còn truyện thì có viết nhưng ít hơn. Với lại chỉ viết mấy truyện vui ngắn cho người lớn là chính, Tôi trả lời.
       Lật đi lật lại tập thơ anh góp ý:
- Ảnh tác giả nên để cả trang vì bìa cứng in thế này trông nó chắp vá. Các thông tin khác in ở bìa cuối, như vậy người đọc dễ nhận thông tin hơn. Những hình ảnh minh họa nên chọn lọc kỹ càng và ít thôi, thơ là chính…
       Tôi nói với anh giá như tôi gặp anh sớm hơn chắc chắn sẽ bớt được những khiếm khuyết như trên. Nhưng bây giờ thì muộn rồi. Thôi để các tập sau này hoặc lúc tái bản, nếu có in tôi sẽ làm theo những ý kiến gợi ý của anh. Anh đề nghị tôi ghi lại số điện thoại và hứa sẽ đọc tập thơ tôi tặng, có điều gì cần trao đổi anh sẽ gọi điện cho tôi sau.
     Một thời gian sau, kênh VOV của đài Tiếng nói Việt Nam đã giới thiệu thơ thiếu nhi của tôi trên sóng. Tôi vui mừng vì đã được phát đi rộng rãi trên phương tiện truyền thông của nhà nước. Bà con hàng xóm quanh nhà và bạn bè đã xem và chia sẻ tin vui ấy với tôi.
     Điều tôi vui nhất là được các em đón đọc và khen ngợi. Có em đã thuộc cả tập thơ và đọc không cần cầm sách cho tôi nghe. Có em vì mang đến lớp đọc nên các bạn tranh nhau đã làm rách một số trang nên về mách mẹ, đòi mẹ mua tập thơ mới. Có em lên mạng gửi cho tôi: cháu ước ao có được một tập thơ Bắc Cầu Vồng của bác. Hết bao nhiêu mẹ cháu sẽ gửi tiền cho bác. Mấy phụ huynh quanh xóm cũng phàn nàn với tôi: anh tặng có một quyển về nhà các cháu nội ngoại tranh nhau, kiện tụng om sòm và trách sao bà lại mua có một quyển?
     Vậy đấy các bạn ạ. Xuất phát từ nhu cầu thực tế ấy tôi đã xin tái bản tập thơ này. Tái bản lần này hoàn chỉnh hơn theo ý kiến đóng góp của nhà thơ Trần Đăng Khoa. Có bài được sửa gọn hơn, bớt đi những bài còn sơ sài và bổ sung vào những bình luận và nhận xét của các nhà thơ, nhà văn là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đồng thời lược bỏ những tranh vẽ minh họa ít chất lượng và giành cho thơ là chính…

     Sau cuộc gặp gỡ nhà thơ Trần Đăng Khoa, anh đã làm tôi ngạc nhiên về sự chân tình và thẳng thắn, cởi mở và đầy tình bạn trong công việc sáng tạo của những người đã cầm bút lâu năm…

                                                            Hà Nội tháng 9 năm 2016
                                                                      Tháng 05 năm 2019


Chum Nếp

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Mấy năm chim nếp vẫn đầy

Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời

Nhà gần tình vẫn chơi vơi

Có duyên không phận nhận lời chia tay

Công chum chờ đợi bao ngày

Xin đừng trách mối tình này làm chi!...

Chùm thơ


Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
   
Chỉ có mình em
( Thơ vui tặng KTS Tạ Minh Hải, kỷ niệm
 một thời đi lao động tại I Raq 1988 - 1990 )

Cả công trường chỉ có một mình em
Như bông hoa giữa bạt ngàn sa mạc
Khi em sang bao người thêm náo nức
Muốn hỏi thăm mà cửa đóng then cài.

Người chung quanh vây kín khắp vòng ngoài
Tựa đàn muỗi giữa trời đêm đèn sáng
Em trong đó như bình minh ló rạng
Chỉ cần xem hình dáng cũng được mà.

Cả công trường chỉ có một bông hoa
Ngót ngàn người một mình em khác giới
Mấy tháng nay quay cuồng như muỗi đói
Khi em sang sáng chói cả bầu trời.

Thôi em đừng đi làm nữa em ơi
Ra công trường làm chi cho bụi bặm?
Em cứ ở nhà cho bạn bè được ngắm
Việc công trường nhiều ít các anh lo.

Chỉ cần tươi như hoa nở giữa mùa
Làm đẹp Việt Nam ở xứ người Ả Rập
Các anh mong khi đến ngày kết thúc
Hết hợp đồng ta về lại cố hương…
         
        Cửa khép hờ
( Thơ vui. Kỷ niệm những ngày sơ tán 1966
Tai huyện Ba Vì Hà Tây )

Một ngôi nhà lá ba gian
Vách tre phên cót chắn ngang thành buồng
Bên kia đặt một cái giường
Giữa nhà làm chỗ thắp hương Thành Hoàng.

Nhà tre nằm cạnh bìa làng
Vắng người qua lại trời đang tối dần
Đêm về chỉ có hai thân
Chủ nhà là vợ quân nhân xa nhà
Bên kia khách trọ hào hoa
Vừa sơ tán đến tháng qua mấy ngày…

Chủ nhà như ruộng mới cày
Đêm đêm khó ngủ thở dài chờ trông
Cửa buồng để ngỏ bên hông
Ngoài này khách cũng khó lòng ngủ ngon.
Buồng trong rạo rực bồn chồn
Thắp đèn vỗ muỗi mở luôn cửa buồng.

Thực lòng nghĩ đến mà thương
Vắng chồng nỗi nhớ vấn vương thèm chồng
Hay liều một chốc tang bồng
Chủ nhà đỡ phải nằm không chờ tình…

Thôi nào! Đành phải lặng thinh
Tự nhủ rằng mình chớ có lơ mơ
Vợ người chưa có con thơ
Nhưng là vợ lính xô bồ được chăng?
Thôi thôi xin lạy chị Hằng
Tôi trai chưa vợ xin đừng trêu ngươi
Dấn vô sợ mọi người cười
Gây nên tai họa suốt đời ăn năn!...

Một mình ngủ lại khó khăn
Làm ai vất vả nhọc nhằn cả đêm…
       
        Ba bậc thềm nhà

Thân thương ba bậc thềm nhà
Đi vào bao lượt đi ra bao lần
Mỗi ngày dăm chục bước chân
Hết lên lại xuống ngay sân nhà mình.

Ung dung như chốn cung đình
Nhà mình mình ở thềm mình mình đi
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững cô dì đỡ nâng.

Từ sĩ tốt đến quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà
Ngàn đời từ thuở ông cha
Lớn khôn - khờ dại từ ba bậc thềm…

        Ở rể

Thế là đã hai mùa phượng nở
Anh về đây em khổ hơn xưa
Trời còn có lúc nắng mưa
Tình người cũng có lúc thừa lúc vơi.

Mẹ yêu em bằng trời bằng bể
Cưng chiều em chẳng kể tháng ngày
Yêu em anh đã về đây
Nhưng nào ai hiểu lòng này quặn đau
Đi làm bè bạn kháo nhau
Nhà to vợ đẹp dễ cầu được sao?!...

Em trước đấy tựa hầu công chúa
Chẳng lo chi thiếu đủ hàng ngày
Từ ngày anh chuyển đến đây
Mẹ như đã có người thay việc nhà…

Trăm thứ việc mẹ già nhắc nhở
Anh luôn tay trả nợ nhọc nhằn
Đi sớm: mẹ bảo không cần
Về muộn: mẹ bảo lại thân người ngoài.

Em thấy vậy xắn tay chung việc
Mẹ xót con lại nhiếc anh lười
Mẹ thì cứ thế ngồi chơi
Anh lo đủ thứ chẳng ngơi giờ nào.

Có những lúc ôm đàn dạo nhạc
Mẹ rằng anh làm rác tai bà
Nhà chưa lau sạch đã ra
Gảy đàn có bớt bụi nhà hay không?!!

Ôi bao thứ nhọc lòng anh lắm
Biết là em thương cảm cho anh
Nhưng còn mẹ cứ quẩn quanh
Xét na xét nét củ hành mớ rau…

Thôi thì muốn sống với nhau
Em xin phép mẹ ở đâu tùy mình
Cảnh nghèo thiếu thốn cũng đành
Còn hơn nhà lớn mà thành Ô sin…




lăng mộ đá toyota thanh hóa