Tập thơ Dê trắng dê đen




Tập thơ Chợ quê




Em về làm dâu


Em về qua ngõ nhà anh
rặng xoan lặng đứng nghiêng cành chào em
hoa cau phơ phất bên thềm
rụng đầy hoa trắng dịu êm hương nồng.

Em sang không báo mấy dòng
để anh mua một bó hồng cầu hôn
sang đây em nhé đừng buồn
đàn dây lỗi nhịp nên còn cô đơn.

Cầu vồng sắp bắc đầu thôn
anh sang xin mẹ: Cho con đi về
xin làm đủ mọi luật quê
trầu cau hai họ em về làm dâu...

Về chiều



Vạn vật đều qua bóng xế chiều
hàng cây ngọn cỏ đứng cô liêu
vàng ươm đường rộng pha màu nắng
chim muông từng tốp hạ chân đèo.

Tóc xanh xưa cũ nay điểm bạc
mắt mờ chân chậm má nhăn nheo
răng trốn đâu rồi? tìm chẳng thấy?
chân không theo bước lúc qua đèo.


Tay run cầm cập khi cầm bút
trí não quên dần khách vắng teo
tai không theo hướng người  giao tiếp
mắt đoán nhìn theo hiểu mấy điều?...

Mới biết sự sinh là có hạn
về chiều bao nỗi cứ lần theo!
bao kỷ niệm tình từ xưa cũ
như in bản tấu nói càng nhiều...

Giữa xuân

Mùa xuân trên rẻo cao


Cải vàng báo cất mùa hoa
húng thơm rau muống bước ra khoe mình

Cau xanh ra bẹ nở xinh
từng đôi chim sẻ đan nhanh tổ mềm.

Đầu xuân ong bướm đông thêm
tìm hoa lấy mật tận miền xa xôi

Người đi tìm bạn kết đôi
giữa xuân nắng ấm xanh trời mây bay...

Tuổi mười ba





( Thơ vui )



Mười ba tuổi xinh như thiếu nữ

Đến mười lăm bố cứ pha trà

Trai làng nườm nượp vào ra

Hỏi thăm bố chuẩn bị quà hay chưa?...

Cảm tác



Nàng như công chúa lần đầu
Cầm đàn thêu dệt nên câu hẹn hò

Hào quang sáng tỏ đôi bờ
Ánh vàng bàng bạc khuôn tơ ngọc ngà.


Mờ mờ vai tựa Hằng Nga
Khuôn trăng mơ tỏa bao la hương chiều

Ghé lưng đỡ lấy nàng Kiều
Chim Công đón gió mây thêu sắc hồng...

Thăm bạn ốm


Tin bạn bất yên cả phận người
Lòng tôi nhói buốt phút đầy vơi

Đến thăm chia sẻ buồn cùng bạn
San chút vui lây lúc bạn cười.


Một lẵng hoa hồng tình bằng hữu
Trời cho chóng khỏe thế là vui

Sớm đón bạn về cùng con cháu
Ta lại cùng nhau ngẫm sự đời...

Ngày đầu nghỉ hưu

( Thơ vui )

Sáng dậy đúng thời gian
lại chỉn chu quần áo
vẫn cặp đầy tài liệu
xem bánh trước còn hơi?

Ôi thôi chết tôi rồi
hôm nay đi làm muộn
các cháu cứ buồn cười
ông nghỉ hưu còn muốn?...

Sực nhớ ra thấy ngượng
quay vào thay áo quần
bỏ tài liệu ngoài sân
cháu nhắc ông quên cặp!

Qua sáu mươi lập cập
cứ nhớ nhớ quên quên
ra vào thành thói quen
đi về như cái máy.

- Ông nghỉ hưu hay đấy
ngủ kỹ cho khỏe người
hết ngủ lại đi chơi
cháu chỉ mong được thế...

Mưa đêm




Mây chiều vần vũ qua sông
Đổ mưa ướt cả cánh hồng làng hoa

Gió đưa mưa tới hiên nhà
Hạt rơi - rơi cả canh ba cuối hè.

Gió đêm làm rụng trời quê
Trăng đi đâu để cành me ướt đầm?

Lá bay phủ hạt mưa dầm
Nước đầy - đầy cả tay cầm tơ vương...

Hãy cứu trái đất


Có ai biết trái đất thọ đến đâu?
Để đoán định loài người được bảo sinh đến đấy
Nay đã bước sang thiên niên kỷ mới
Với ngàn nỗi lo hết gạo hết dầu
Lo biển dâng, khí hậu ngặt nghèo
Lo ô nhiễm môi trường ta đang sống
Hơn bảy tỷ người trên hành tinh đủ rộng
Nhưng vẫn còn muốn chiếm đất của nhau
Còn lăm le hút cạn những giếng dầu
Còn mở rộng thêm ra với lòng tham cương tỏa!
Bởi đất đai có sinh thêm đâu nữa
Mà người cứ ngày một tăng lên
Để con người cứ ngày một bon chen...

Trái đất còn được bao nhiêu tuổi?
Mà các người cứ đua nhau phá hoại
Cứ đè lên môi trường sống dân lành
Nguyên tử hạt nhân đe dọa chiến tranh
Giết chóc đánh nhau tranh dành mạng sống?
Khi trái đất vẫn còn đủ rộng
Để mọi người được quyền hưởng bình an...

Hãy trồng rừng đừng để khói loang
Giữ nguồn nước trong xanh tinh khiết
Giữ không khí trong lành không nhiễm độc
Bảo vệ rừng đừng phá phách chặt cây
Rác thải đầy đường, đầy phố ai hay
Gây lụt lội và tăng thêm sức nóng
Tầng ô zôn ngày càng thêm mỏng
Hỏi loài người còn tồn tại bao lâu?
Xin các người nghĩ tới
Những hậu họa về sau!...

Chích bông

( Thơ thiếu nhi )

Chích bông bé xíu
Yểu điệu cành na
Chiêm chiếp reo ca
Gọi đàn con nhỏ.

Các con nghe rõ
Mẹ đỡ dậy nào
Quà của mẹ trao
Là con châu chấu.

Các con yêu dấu
Há miệng ra mau
Chim anh cúi đầu
Con nhường em bé.

Cho em mau khỏe
Con sẽ ăn sau
Mẹ chẳng chờ lâu
Khen anh ngoan lắm...

Lục bát cầy tơ

 ( Thơ vui )

TỰ PHỤ
Sinh ra là để được say
Tiền tình nhậu nhẹt cả ngày lu bu
Thịt cầy bổ rẻ hợp gu
Trả bài bà xã gật gù khen hay

TỰ TÌNH
Thịt cầy giềng mẻ ướp vào
Nấu đun hai lửa ai nào dám chê
Thêm vài xị rượu tê tê
Đêm về bà xã cũng mê thịt cầy.

TỰ HỌA
Chó ngoan nuôi để giữ nhà
Chó hư thì thịt chó già thì bung
Nướng vàng lên rắc mè vừng
Món ăn khoái khẩu xin đừng bỏ qua

TỰ VẤN
Bắc thang lên hỏi ông trời
Thịt dê thịt chó thì xơi thịt gì
Trời cười, con quá ngu si
Chó ngon bổ rẻ tội gì không ăn.

Tác giả: Ngọc Toàn

20 Mùa sen nở

Hai mươi mùa sen nở
rộn rã Hội Thơ mình
hai mươi năm trăn trở
giờ đã thành xuân xanh.

Từ nhiều nơi hợp thành
chưa ai là thi sĩ
những vần thơ giản dị
đã lạc vào trong nhau.

Mỗi tháng hẹn lần sau
gặp nhau từ nỗi nhớ
thật mừng khi gặp gỡ
thấy khỏe là thấy vui.

Bao tiếng hát nụ cười
giọng thơ ngâm mượt chuẩn
mà nào đâu có nhận
hương sắc thuộc về mình.

Nối nhịp gặp Thi Huynh
tình thơ và tình bạn
sẻ chia  khi hoạn nạn
tâm đắc đoạn thơ hay.

Cho đến đúng hôm nay
hai mươi mùa sen nở
mùa xuân HOA ĐẠI THỤ
năng cốc mừng HỘI THƠ...

 1-2-3   Zô...ô...ô...

Trăng non



Trăng ơi có tự bao giờ?
Mà trong vũ trụ lửng lơ giữa trời
Mây nhiều trăng chẳng đi chơi
Mảnh mai đầu tháng vắng lời Hằng Nga.

Trăng non rồi lại trăng già
Đến khi mười sáu khiến ta nao lòng
Mây ngang mang chút phiêu bồng
Gửi trăng chút ánh nắng hồng cầu may.

Trăng còn đi khắp đó đây
Mải chơi nên để trăng gầy còn đâu?
Hay còn trốn dưới ao sâu
Để ta mò được giải sầu cùng trăng...