Chùm thơ


Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
   
Chỉ có mình em
( Thơ vui tặng KTS Tạ Minh Hải, kỷ niệm
 một thời đi lao động tại I Raq 1988 - 1990 )

Cả công trường chỉ có một mình em
Như bông hoa giữa bạt ngàn sa mạc
Khi em sang bao người thêm náo nức
Muốn hỏi thăm mà cửa đóng then cài.

Người chung quanh vây kín khắp vòng ngoài
Tựa đàn muỗi giữa trời đêm đèn sáng
Em trong đó như bình minh ló rạng
Chỉ cần xem hình dáng cũng được mà.

Cả công trường chỉ có một bông hoa
Ngót ngàn người một mình em khác giới
Mấy tháng nay quay cuồng như muỗi đói
Khi em sang sáng chói cả bầu trời.

Thôi em đừng đi làm nữa em ơi
Ra công trường làm chi cho bụi bặm?
Em cứ ở nhà cho bạn bè được ngắm
Việc công trường nhiều ít các anh lo.

Chỉ cần tươi như hoa nở giữa mùa
Làm đẹp Việt Nam ở xứ người Ả Rập
Các anh mong khi đến ngày kết thúc
Hết hợp đồng ta về lại cố hương…
         
        Cửa khép hờ
( Thơ vui. Kỷ niệm những ngày sơ tán 1966
Tai huyện Ba Vì Hà Tây )

Một ngôi nhà lá ba gian
Vách tre phên cót chắn ngang thành buồng
Bên kia đặt một cái giường
Giữa nhà làm chỗ thắp hương Thành Hoàng.

Nhà tre nằm cạnh bìa làng
Vắng người qua lại trời đang tối dần
Đêm về chỉ có hai thân
Chủ nhà là vợ quân nhân xa nhà
Bên kia khách trọ hào hoa
Vừa sơ tán đến tháng qua mấy ngày…

Chủ nhà như ruộng mới cày
Đêm đêm khó ngủ thở dài chờ trông
Cửa buồng để ngỏ bên hông
Ngoài này khách cũng khó lòng ngủ ngon.
Buồng trong rạo rực bồn chồn
Thắp đèn vỗ muỗi mở luôn cửa buồng.

Thực lòng nghĩ đến mà thương
Vắng chồng nỗi nhớ vấn vương thèm chồng
Hay liều một chốc tang bồng
Chủ nhà đỡ phải nằm không chờ tình…

Thôi nào! Đành phải lặng thinh
Tự nhủ rằng mình chớ có lơ mơ
Vợ người chưa có con thơ
Nhưng là vợ lính xô bồ được chăng?
Thôi thôi xin lạy chị Hằng
Tôi trai chưa vợ xin đừng trêu ngươi
Dấn vô sợ mọi người cười
Gây nên tai họa suốt đời ăn năn!...

Một mình ngủ lại khó khăn
Làm ai vất vả nhọc nhằn cả đêm…
       
        Ba bậc thềm nhà

Thân thương ba bậc thềm nhà
Đi vào bao lượt đi ra bao lần
Mỗi ngày dăm chục bước chân
Hết lên lại xuống ngay sân nhà mình.

Ung dung như chốn cung đình
Nhà mình mình ở thềm mình mình đi
Đậu nghè bái tổ vinh quy
Cũng từ chập chững cô dì đỡ nâng.

Từ sĩ tốt đến quân vương
Nào ai quên lúc náu nương thềm nhà
Ngàn đời từ thuở ông cha
Lớn khôn - khờ dại từ ba bậc thềm…

        Ở rể

Thế là đã hai mùa phượng nở
Anh về đây em khổ hơn xưa
Trời còn có lúc nắng mưa
Tình người cũng có lúc thừa lúc vơi.

Mẹ yêu em bằng trời bằng bể
Cưng chiều em chẳng kể tháng ngày
Yêu em anh đã về đây
Nhưng nào ai hiểu lòng này quặn đau
Đi làm bè bạn kháo nhau
Nhà to vợ đẹp dễ cầu được sao?!...

Em trước đấy tựa hầu công chúa
Chẳng lo chi thiếu đủ hàng ngày
Từ ngày anh chuyển đến đây
Mẹ như đã có người thay việc nhà…

Trăm thứ việc mẹ già nhắc nhở
Anh luôn tay trả nợ nhọc nhằn
Đi sớm: mẹ bảo không cần
Về muộn: mẹ bảo lại thân người ngoài.

Em thấy vậy xắn tay chung việc
Mẹ xót con lại nhiếc anh lười
Mẹ thì cứ thế ngồi chơi
Anh lo đủ thứ chẳng ngơi giờ nào.

Có những lúc ôm đàn dạo nhạc
Mẹ rằng anh làm rác tai bà
Nhà chưa lau sạch đã ra
Gảy đàn có bớt bụi nhà hay không?!!

Ôi bao thứ nhọc lòng anh lắm
Biết là em thương cảm cho anh
Nhưng còn mẹ cứ quẩn quanh
Xét na xét nét củ hành mớ rau…

Thôi thì muốn sống với nhau
Em xin phép mẹ ở đâu tùy mình
Cảnh nghèo thiếu thốn cũng đành
Còn hơn nhà lớn mà thành Ô sin…




Bao giờ xóa hết thác ghềnh trần gian

( Thơ Thỏ Bông )

Lẽ nào anh chửa yêu em
Từ đôi mắt ướt cháy niềm khát khao
Từ bờ môi hé cánh đào
Đợi nồng đượm, nụ hôn trao mặn mà
Từ triền sông dấu phù sa
Giữa miền thăm thẳm ngọc ngà thầm phô
Qua bao phấp phỏng mong chờ
Mênh mông biển khát giấc mơ ngọt ngào.

Biết không anh tự khi nào
Đò em gió đã neo vào bến anh
Cao xanh ơi hỡi cao xanh
Bao giờ xóa sạch thác ghềnh trần gian...


Thác Bờ - Hòa Bình ngày 28 - 12 - 2018
                 Hà Nội  ngày 13 - 3  - 2019

lăng mộ đá toyota thanh hóa