Ký ức Sông Lam



Bến Dùng đã bắc cầu treo
Thanh Chương lại nhớ mái chèo Sông Lam
Chiều về quen gọi đò ngang
Bây giờ nối nhịp dễ dàng thăm nhau
Quên sao được mối tình đầu
Đò ngang nay đã có cầu lại qua...

Sông sâu nhớ chiếc đò già
Cầu treo thắt lại tình ta với mình .

Chơi trăng



Em ơi hãy xuống đi nào
Thuyền tình đang đợi đưa vào cõi trăng
Nhỏ nhoi một chiếc buồm căng
Càng xa bờ - giữa ánh vàng xôn xao.

Ngồi thuyền nhớ chiếc cầu ao
Cùng nghe cá đớp ánh sao trên trời
Giữa dòng trăng bạc chơi vơi
Hai con tim - rộn tiếng cười cùng trăng .

Trách em



 Trách em sao vội lấy chồng
Để buồn ở lại cho lòng phôi phai .

- Yêu sao không nói thành lời
Để ai chờ đợi héo người vì anh?
Bây giờ thuyền đã đóng đinh
Làm sao chọn lựa phận mình anh ơi!
Tuy rằng đũa đã có đôi
Xem ra còn lệch bởi người năm xưa .

Đón em

Anh đón em về trong chiều lạnh
Mờ mờ sương muối phủ giăng giăng
Bên cầu bến nước xuân trong vắt
Rửa tạm đôi chân đẹp ngỡ ngàng .

Dắt em mấy bậc lên thềm đá
Vào nhà mẹ hỏi rét không con ?
Bếp than còn ấm hơ tay lạnh
Lời mẹ cho em đỡ phút buồn .

Về nhà chồng bao người mơ ước
Như mùa xuân đến nở đầy hoa
May mắn cho em người xa lạ
Như mầm xanh nẩy lộc giữa quê nhà .

Ghen

Hoa hồng tuần trước anh trao tặng
Mười tám xuân xanh thỏa nỗi niềm
Hương sắc cả hai đều mãn nguyện
Tình cảm riêng mình anh trao em.

Những buổi tan trường anh đứng đợi
Bên cây sấu cổ mé cổng trường
Lòng vẫn không vui khi bắt gặp
Em đi cùng với bạn đồng hương.

Anh vẫn không nguôi được nỗi đau
Bên em đâu chỉ có anh đâu ?
Biết rằng như thế là nhỏ mọn
Nhưng yêu không muốn có lần sau!

Anh cứ yên tâm chẳng có gì
Chuyện trò đôi lúc có phân ly
Nhưng đâu có dễ làm thay đổi
Tình cảm mình em đã khắc ghi.

lăng mộ đá toyota thanh hóa