
Một chiều ra cạnh bờ đê
Ngắm đàn cò trắng bay về phương xa
Giữa đường hái một bông hoa
Hòa vui cùng bạn cỏ gà cỏ may
Chân trần bỏ dép bỏ dày
Thả hồn thơ mộng em say tình chờ...
Cảm tác ảnh
Thơ Quang Nguyễn
Thưa bạn đọc:
Bạn Quang Nguyễn ( Nguyễn Thành Quang ) ở Sài Gòn gửi cho tôi trên 40 bài thơ. Do thời gian có hạn tôi xin trích 3 bài đăng trên trang thơ này. Cám ơn Quang Nguyễn đã nhiệt tình sáng tác và gửi bài, tôi sẽ đọc thêm và giới thiệu cùng bạn đọc những vần thơ mới của tác giả.
CÀ PHÊ ĐEN
Não nề buồn về với chàng trai
Tàn thuốc rụng ly cà phê tối
Chơi vơi sầu đếm những u hoài.
Dường như trăng khóc trên sân lầu
Chị Hằng đi vắng buồn càng lâu
Cà phê đen không đường nên đắng
Thấu tận lòng thức suốt canh thâu .
Thơm mùi giấy trinh nguyên
Nghiêng nghiêng nét chữ mới
Ấm lòng một đêm huyền
” Nhớ mặc thêm áo choàng
Cái đông dài bất tận
Dễ cảm khi gió sang “
Anh chỉ muốn về nhà
Nhớ em niềm tha thiết
Trong mỗi độ đi xa
Ló dạng ngoài sơn khê
Một mai anh sẽ về
Khi nào mùa xuân nở .
Suy ngẫm
Tự cho mình là người thông thái
phê phán khen chê khắp cả làng
ông nọ ngu lâu bà kia dại
dùng lời phét lác để khoe khoang...
Ta đây uyên bác chứa đầy đầu
tiếng Anh tiếng Pháp nói làu làu
mấy bố chỉ dăm câu tiếng Việt
hỏi rằng kiến thức đến từ đâu?...
Lại nữa ông kia là tiến sĩ
đề tài trong nước dễ như cho
chưa thi đã góp tiền chống trượt
hỏi ai không đỗ có là bò!...
...
Khen chê kiểu ấy vẫn còn nhiều
tiếc là lợi lộc chẳng bao nhiêu
mắt đã quáng gà nhìn không tỏ
sẵn máu ăn thua vẫn cứ liều!
Mỗi nước đều có riêng pháp luật
mọi lời đề đạt phải đàng hoàng
góp ý chân thành ai cũng quý
hay gì chửi đổng bứa cành ngang.
Nhân dân mong muốn luôn ổn định
được sống an vui cảnh thái bình
đất nước hùng cường và vững mạnh
diệt trừ tham nhũng sẽ phồn vinh...
Em thôi giả đò
Khen ai sao khéo giả đò
hỏi nàng mượn thúng nàng cho mượn sàng
ngày hè trời nắng chang chang
mà nàng đã vội khăn quàng áo tơi.
Hỏi nàng có chốn có nơi?
nàng lại trả lời em đã một con
mẹ cha nghe vậy hỏi dồn
bạo mồm bạo miệng chồng con bao giờ?
Hỏi cô chỉ thấy giả vờ
kiên trì ngồi lại duyên cơ thế nào?
trả lời em chả làm sao
thử xem anh có tâm giao thực lòng?...
Mời anh ở lại được không?
thưa với cha mẹ xin cùng thành đôi
thương nhau chín bỏ làm mười
tình yêu đã gặp em thôi giả đò...
Noel năm ấy
![]() |
| Nhà Thờ Lớn Hà Nội |
anh đến đưa đi lễ nhà thờ
đón Chúa Hài Đồng trong hang đá
ngoài trời gió rét lại mưa thưa.
Đêm Chúa giáng sinh bao kỷ niệm
người người chen lấn cố vào trong
ôm chặt tay nhau tìm hơi ấm
mỗi bước đi qua lại nặng lòng...
Tan hội ra về trong giá lạnh
giữ mãi trong tim buổi giao hòa
mắt dấu hình nhau từ sâu thẳm
soi vào trong đó thấy hình ta...Một mùa lễ Thánh lại đến nơi
cầu Chúa cho con khỏe trọn đời
để mãi bên nhau theo lời nguyện
lòng còn vương vấn mãi không nguôi...
1979
Ngủ rừng
Lấy lá khô làm thảm
em ngả lưng giữa rừng
núi đôi khoe với lá
hai ngọn đều tung tăng.
Đôi môi hồng khép dở
như chờ đợi ai đây?
gió ru cho em ngủ
nụ tuyết sương tròn đầy.
Khép mắt dưới rừng cây
chỉ một vài tia nắng
tôi thương em ngủ ngày
giấc chìm vào sâu thẳm.
Như chờ ai say đắm
đến bên em một lần
để ghi vào nỗi nhớ
em đẹp hơm thiên thần.
Thôi dậy nào em ơi
cánh rừng này còn rộng
một bóng mây rạng ngời
đến bên em dệt mộng...
Ga si
Đã bao lần tôi xuống Ga Si
về nơi đó mẹ đang chờ đợi
ở ngôi nhà ẩn sau lũy tre xanh.
Sải đôi chân hơn cây số bước nhanh
qua ngõ nhỏ đã thơm mùi rơm rạ
tấm gỗ mỏng đóng đinh làm ván cửa
bậc thềm thô đi mãi bóng lên mầu.
Vào trong nhà mẹ đã đi đâu?
trên bếp ấm vẫn còn nồi khoai nóng
mấy bắp ngô vừa thơm vừa đậm
nhớ một thời gian khó ở làng quê...
Nơi ga đầu của mỗi chuyến đi
là ga cuối mỗi lần về thăm mẹ
những buổi tiễn đưa làm nhòa mắt trẻ
phút hân hoan khi đón chồng về.
Xa Ga Si bao lưu luyến bộn bề
khi gặp lại thỏa niềm vui tràn ngập
tiếng còi đêm làm cả vùng thức giấc
khách ồn ào lại lên xuống Ga Si...
Đón anh về
(Kỷ niệm ngày thành lập QĐNDVN )
Em tiễn anh đi giữa nắng chiều
rơm vàng vụ gặt gió thu reo
hanh hao tiễn biệt vương trên tóc
nơi đã nuôi anh ở xóm nghèo.
Chinh chiến bao mùa hoa gạo nở
đôi lần nhận được cánh thư xa
anh báo đã qua miền biên giới
viết mấy dòng thư hỏi thăm nhà...
Chiến thắng mang về tin dồn dập
em giờ mong ngóng bóng hình anh
ruộng lúa đang chờ người gặt gấp
mùa vàng chín rộ ở quê mình...
Mãi đến năm sau anh báo tin
chữ nhìn khác lạ thiếu tự nhiên
ai viết không ngay hàng thẳng lối
bối rối làm em chẳng dám nhìn!
Anh đã làm sao cứ nghĩ hoài
tay còn lành lặn hoặc nhờ ai?
trong thư sao anh không nói rõ
để em lo lằng mấy canh dài...
Nay dịp đầu xuân đón anh về
một tay để lại chiến trường C (xê)
nước mắt tuôn trào thương anh lắm
thua thiệt - nhưng anh đã trở về.
Anh hãy ở nhà cùng định liệu
việc to việc nhỏ có em lo
đã quen từ lúc chồng ra trận
giờ bên nhau ...như thuở hẹn hò...
Thơ Huyền Chương
Thưa bạn đọc:
Trong quá trình giao lưu thơ, tôi quen và thân thiết với tác giả Huyền Chương. Ông nay đã ngoại bát tuần mà trông còn khỏe và minh mẫn lắm. Những bài thơ mượt mà đến khó tin nhưng là sự thật. Cảm phục tài năng của ông, tôi đăng hai bài thơ tình sáng tác gần đây của nhà thơ. Trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
THUỞ HỌC TRÒ
Tôi biết em khi tóc chỏm đào
Là con nhà lễ giáo thanh cao
Cuối tuần nghỉ học tôi thường đến
Được mẹ em ra cổng đón chào.
Cha em là một vị đồ nho
Ngày tháng vui cùng lũ học trò
Anh trai em đã thành danh phận
May vá trong nhà có chị lo.
Thầy mẹ tôi tiền của chẳng nhiều
Gia tài chỉ đáng bậc trung lưu
Hai nhà đã mấy lần đi lại
Cho đến một thu đổ nắng chiều.
Qua tuổi tròn trăng đã lớn rồi
Mẹ khen em đẹp nết ngoan lời
Dục cha anh tới nhà xin ngỏ
Thầy mẹ bên em đã nhận lời.
Tôi phải rời quê đi học xa
Nghỉ hè tôi có dịp thăm nhà
Thẹn thùng em nép bên song cửa
Khe khẽ em chào ...anh mới qua?
Tôi nợ tình em vốn đã nhiều
Nào tôi có trả được bao nhiêu
Xa em như thấy lòng hoang vắng
Lại nhớ một thu nhuộm nắng chiều...
EM VÀ TÔI
Bên nhau trên một chiến trường
Yêu tôi em ngỏ lời thương mấy lần
Hẹn ngày hai đứa ra quân
Năm chờ tháng đợi cứ dần dần trôi.
Trên điều hai đứa hai nơi
Kẻ xuôi người ngược dặm khơi mịt mờ!
Thương nhau năm đợi tháng chờ
Sài Gòn giải phóng bấy giờ đón em.
Ở nơi chung sách chung đèn
Còn nghe chung những lời khuyên của thầy
Luận bàn những áng văn hay
Em bên tôi thấm thoát đầy ba năm.
Tuổi xuân như ánh trăng rằm
Tiếng thơ em lẫn tiếng cầm đêm khuya
Nhưng rồi đến một ngày kia
Con chim nhỏ phải bay về rừng xanh.
Thế là hoa lại xa cành
Em đi còn lại một mình tôi thôi
Lần này hai đứa chia phôi
Chưa vui trọn vẹn đã rồi xa nhau.
Mai ngày tăm cá bóng câu
Thân nhi nữ có biết đâu là nhà
Em đi mỗi bước một xa
Thôi đành nâng chén quan hà tiễn đưa.
Dặm ngàn sớm nắng chiều mưa
Hạ nồng đông giá có chừa ai đâu
Gập ghềnh ván mỏng sông sâu
Thuyền em rời bến biết đâu là bờ!
Tiễn em chỉ có bài thơ
Một mối tình chờ thầm lặng bao năm
Lòng tôi vẫn tựa trăng rằm
Giấc ngủ đêm nằm lẫn bóng hình em.
Từ rày đáy bể mò kim
Đường về còn ngóng cánh chim sông hồ
Đêm vào phòng nhỏ làm thơ
Trống điểm giao thừa thời khắc sang xuân.
...Thương em
...Cô gái
...Phong trần
Dòng sông biên giới
![]() |
| Cửa khẩu Lào Cai |
đêm tháng mười giá buốt cóng bàn tay
bên này sông người xuôi ngược suốt ngày
và bên kia núi rừng cây rậm rạp.
Đất Bảo Thắng một thời in đạn giặc
trời Mường Khương súng nổ chặn quân thù
dòng sông chung phân định tự bao giờ
nay vẫn vậy vẫn một dòng biên giới.
Im tiếng súng cả bao người mong đợi
giữ hòa bình là cả bởi hai bên
trời Lào Cai mây trắng khắp mọi miền
bên Hà Khẩu bướm vàng bay rực rỡ.
Nhưng ai biết Hỏa Diệm Sơn phun lửa
vì mưu đồ bành trướng đã từ lâu
dòng Nậm Thi chứng kiến biết bao điều
nếu chúng đến - mọi nẻo về khép chặt...
Đi tìm giấc mơ
Đang đêm trời đổ mưa
ướt tiếng gà gáy sáng
giấc mơ bay bảng lảng
rơi ngược vào tim tôi.
Nhớ về chốn xa xôi
một mảnh hồn cô quạnh
chắc cũng đang rất lạnh
sưởi mình bằng câu thơ.
Xa nhau lòng ngẩn ngơ
gặp lại nhau rất vội
bao điều chưa kịp nói
lại chia li xa vời.
Giấc mơ đi đâu rồi?
khi mặt trời thức dậy
hỏi có ai nhìn thấy
giấc mơ tôi nơi nào ?...
Làng tôi
Đầu làng kênh lớn ngang quacó cầu ba nhịp nối ra hai bờ
đường thôn rộng đến không ngờ
mặt bằng trải nhựa em thơ đi về.
Ngôi trường kiên cố ven đê
PTTH cạnh lề làng tôi
người người qua lại ngược xuôi
xe băng thẳng hướng nối đuôi đêm ngày.
Rộn ràng xen những hàng cây
đèn đêm tỏa sáng quê này như mơ
chợ Chùa họp sáng đến trưa
........
Thời xưa quê thật nghèo hèn
mẹ tôi chân đất đã quen một thời
chân khô gót nứt máu tươi
móng vàng vẩy ốc suốt đời lo toan.
Đường xưa ngoắt nghoẻo trong làng
gai cào rác bẩn cạnh hàng tre xanh
nhà tranh vách cót đã đành
lối quê tăm tối trở thành nỗi đau...
Bây giờ làng đã đổi mau
đường ngang ngõ dọc nhà lầu nhà xây
ăn ngon mặc đẹp đủ đầy
cô dâu chú rể đẹp ngày thành hôn.
Quê tôi vẫn ở nông thôn
một trời một vực có hơn thiên đình?
làng quê chẳng khác thị thành
đông vui nhộn nhịp tứ linh tụ về...
Cũng là chỉ một vùng quê
làng nay đổi mới ... Xưa về thiên thu...
Tóc bạc
( Thơ vui )
Tóc đen điểm bạc làm chi
để ai sầu muộn những khi gặp nàng
lơ thơ tóc trắng dăng hàng
cứ như đùa cợt nghênh ngang khoe mình!
Tóc đen nặng nghĩa nặng tình
thủy chung như nhất có mình có ta
không như tóc bạc sa đà
chỉ rình chứng kiến tuổi già trêu ngươi!...
........
Đã qua tuổi trẻ một thời
tóc đen giữ lại những lời sắt son
tuổi cao sức đã yếu mòn
tóc đen chuyển bạc người còn tiếc sao?
Bao giờ tóc rụng hết đầu
khỏi chê đen bạc qua cầu mới hay...
Phớt lờ cho tôi
( Thơ vui về tuổi già )
Sáu mươi là tuổi trưởng thành
gọi bác thì trẻ gọi anh thì già
ngồi buồn có gái đi qua
mắt la mày lét...em à đi đâu?
Bảy mươi mái tóc hai màu
em ơi anh chỉ tóc sâu thôi mà?
nếu cần nhuộm sẽ đen ra
khó chi việc ấy kêu ca làm gì?
Bảy lăm thích phở hơn mỳ
cơm nhà đã nguội nuốt thì không trôi
tôi ra quán cạnh nhà thôi
tái bò dai lắm ... phở môi lẫn đùi!
Tám mươi hết đứng lại ngồi
nếu bà đi trước thì tôi... ở nhờ
chị hàng xóm... chắc đang chờ
bà thông cảm nhé...phớt lờ cho tôi...
Chín mươi trống dục liên hồi
thiên đình mở sổ gọi mời kiểm kê
cụ ông nấn ná không về
vì còn bà bé ngoài lề giữ chân...
Cô Tấm ngày nay
( Thơ vui )
![]() |
| Cô Tấm ngày nay |
Áo để nhà đi mót lúa rơi
Mò cua bắt ốc quê người
Có về Hà Nội xin tôi đi nhờ...
Nón mê vứt ở đầu bờ
Con cua trong lỗ đang chờ tay cô
Rùng mình chẳng dám đưa vô
Eo ơi sợ quá, mắt cua trừng trừng...
Ốc gì há miệng lung tung
Mình thì nhớt nhát như sung chín già
Thôi về trả giỏ mẹ cha
Tập làm Cô Tấm thật là khó khăn...








