Đường tình


Thế gian muôn nẻo đường tình
Chuyến tàu ngày ấy cho mình gặp nhau
Đêm khuya vang tiếng còi tàu
Nhớ ai da diết buổi đầu mới quen
"Tàu anh qua núi" cất lên
Là tình anh đã dừng bên ngõ nàng
Xuân về vui khắp xóm làng
Mối tình ngày ấy mang mang đến rày
Đường tình bao nỗi mặn cay
Kỷ niệm xưa mãi đến nay vẫn đầy...

Cô em bán dạo

Thương thay một tấm thân gầy
Chân đi xiêu vẹo đó đây hỡi người
Phố phường khắp chốn khắp nơi
Vai mang bao thứ lạ đời bán rong!
Chào bà chào cụ chào ông
Mua con mấy thứ - nhà không thiếu gì?
Tăm tre, bao ví, bút bi
Dây lưng túi máy nhiều khi nhà cần...
Mua là mua đức mua nhân
Giúp con một phần qua khỏi can qua
Sinh ra con thiệt nhất nhà
Đôi chân lệch lạc mới ra thế này.!...

Được rồi cô cứ lại đây
Mười ngàn một gói tăm này được không?
Trao tiền ông chẳng lấy dùng
Khó khăn chia sẻ như chung nỗi niềm
Bà cười trao tiếp một trăm
Gọi là quà mọn lo chăm người nghèo.

Bao giờ?

Nắng vàng soi tỏ con đê
Hoa cau rụng trắng lối về nhà em
Bồi hồi thôi thúc con tim
Liều sang là để biết thêm tự tình
May sao em chỉ một mình
Màu hoa sim tím kết hình đường tơ
Ra về lòng những ngẩn ngơ
Bao giờ cho hết nỗi chờ em sang...

Thiếu anh


Với tay bốc lửa sao trời
Đem về sưởi ấm cho người anh yêu
Với mây với gió mỗi chiều
Mang theo ve vuốt lên kiêu tóc mềm...

Với trăng hỏi Chị Nguyệt xem
Em tôi đã biết làm quen buổi nào?
Mà lòng thổn thức lao xao
Thiếu anh như cá thiếu ao nước đầy...

Em gái Tân An

Ơi cô em gái Tân An
Đời em sao lắm gian nan não nề?
Thế mà có chí đam mê
Học hành, giảng dạy song lê vẹn toàn
Thiệt thòi bao nỗi đa đoan
Đã vượt qua - với gió ngàn khôn đo
Lời bà, cha mẹ dặn dò
Nuôi đàn em dại, lo cho trưởng thành...

Bây giờ bệnh tật hoành hành
Mà thơ vẫn mượt vẫn xanh cho đời
Anh mong số phận mỉm cười
Cho em sức khỏe cùng người em thương
Vẫn còn gần nửa đoạn đường
Nhiều thơ nhiều bạn tai ương tự lùi
Thôi đừng buồn nữa em ơi!
Cố mà giữ lấy niềm vui cho mình...

Bóng mây











Giang tay níu áng mây trời
Vần thơ gửi tặng níu người Phương Nam
Dòng sông níu chuyến đò ngang
Tình người níu cả bao trang thơ tình
Gốc đa níu cả sân đình
Bóng mây níu ánh bình minh diệu kỳ...

Mây trôi

Ra đồng gặp áng mây trôi
Hỏi trời chẳng biết, hỏi người chẳng hay!
Đi đâu ? hỡi áng mây bay
Lang thang theo gió có quay đường về?
Mải mê vui bạn vui bè
Đi không trở lại hay chê đất nghèo?
Đất nghèo dù đến bao nhiêu
Mong mây nán lại mang theo mưa rào
Trời dông - sấm chớp ì ào
Đất vui, cây lá lao xao đón mừng...

Giấc mơ

Ngày mệt đêm về ngủ giấc sâu
Mơ hoa ẩn hiện ở trong đầu
Giang tay ôm chặt người trong mộng
Từ giờ thoát khỏi cảnh bể dâu...

Đã mấy năm rồi theo người ta
Ai như đâu đó ở trong nhà
Chỉ mong sớm tối nàng bên cạnh
Nhưng tại làm sao cứ cách xa ?

Tỉnh dậy thì đây ...lại bị lừa
Bóng người tăm cá gọi chả thưa
Nàng đã qua sông đâu còn nữa?
Để mình theo mãi giấc mơ xưa!

Dẫu biết là mơ chả sự thành
Mơ màng thật giả cứ lộn quanh
Thở than luyến tiếc làm chi mãi?
Bao cô gái đẹp đợi chờ anh...

( Viết vào ngày cá 1 - 4 - 2013 )

Đồng làng



Trên đồng lúa chín vàng mơ
Đàn trâu mê mải gặm bờ cỏ non
Trên lưng vài chú bé con
Nghé ơi nghé ọ lon ton theo đàn
Sáo bay vui cả xóm làng
Có đàn cò trắng xếp hàng xa xa
Mùa vui vui khắp thôn nhà
Đón mùa no ấm quê ta sắp về.

Tóc vương cổ áo

Tóc em vương cổ áo anh
Làm sao dấu được chúng mình yêu nhau?
Tóc thơm đã bắc nhịp cầu
Đó là kỷ niệm lần đầu em ơi .

Mong manh một sợi tóc rơi
Hương chanh hương bưởi thay lời đôi ta
Tóc vương cổ áo cũng là
Giàu thêm thi vị đậm đà tình yêu
Cho dù trắc trở bao nhiêu
Thì mình vẫn giữ trọn điều thủy chung.

Bên Tú Quỳnh


Loài hoa nào trong trắng như em
Anh đã gọi em là hoa tinh tú
 Bừng nở về khuya, 
 khi mọi người đã ngủ
 Mở mắt buồn lặng lẽ một loài hoa
 Sáng muộn rồi mùi hương vị  đi qua
 Để nuối tiếc cho người chăm sáng sáng.
Em chỉ nở trên cành, 
không vấn vương  lọ cắm
Cũng chẳng cần 
nhiều người ngắm  khen xinh
Hoa lụi tàn trước buổi bình minh
Chỉ bóng đêm với mình lặng lẽ
Đời ngắn ngủi sao kiêu sa đến thế?
Cảm xúc buồn ngấn lệ Tú Quỳnh ơi…

Thăm đồng


              Về quê thăm cánh đồng làng

 Tình cờ mới gặp cô nàng cắt rau
 Hỏi rằng rau ấy bao nhiêu?
       -Năm đồng một bắp có nhiều đâu anh?
        Riêng anh là chỗ thân tình
Không đồng cũng được, rau xanh của nhà ...

Thôi nào cứ giá người ta
Mười đồng hai bắp được mà hộ tôi
Biết nhau từ thưở chín mười
Bây giờ mới biết là người giỏi dang
Trồng rau nuôi lợn nhất làng
Lời ăn tiếng nói dịu dàng dễ nghe
Giá mà bên ấy đừng chê
Bây giờ đã trọn đi về có nhau .

Gửi Thương Huyền

Đã lâu rồi anh chẳng gặp em
Ngày sơ tán như còn mới đó
Xóm ven đê vừa vào đầu vụ
Lúa mơ vàng thơm ngọn gió bờ tre.

Đến bây giờ vẫn chưa biết mô tê
Hai đứa hai đường phận ai nấy liệu
Đã có mấy con? lại còn mấy cháu?
Muốn hỏi thăm mà không biết số nhà
Điện thoại buồn không số ghé qua
Gửi mấy câu thơ làm quà nhắn lại
Thả vào không gian nếu em nhìn thấy
Nhấn tin vào số máy của thơ anh.

Gió mùa đông bắc

Gió về nhiều thế gió ơi?
Gió mang rét mướt biếu người không mong
Tưởng đâu chỉ có đêm đông
Gió chui thấm áo cả trong khoang thuyền .

Mong sao anh được đắp đền
Cưỡi mây về gió gửi miền quê xa
Mang theo hơi ấm hiền hòa
Gửi về tặng vợ món quà anh yêu .

lăng mộ đá toyota thanh hóa