Cái lúm đồng tiền





Con gái má lúm đồng tiền
tóc dài da trắng như tiên giáng trần
chân dài bao kẻ kết thân
đại gia nhào tới theo chân lạ gì ?...

An nhàn số sướng mấy khi
bông hoa giữa núi ong đi bướm về
gái đẹp chẳng có ai chê
mong sao tư cách mọi bề đều vui.

Lời ăn tiếng nói nụ cười
có tâm có đức thành người giỏi dang
đừng như Mầu Thị bên làng
cửa chùa gây họa cho nàng Kính tu...

Vắng mẹ

Chị cả nay đã lên mười
em trai bốn tuổi vui cười tự nhiên
mẹ đi đâu hở chị Hiền?!
xót xa lòng chị ưu phiền lòng em.

Mấy tháng rồi chẳng có tin
bố con như thể chịu nghìn mũi dao
đâm vào giữa trái tim đau
cạn khô nước mắt mong mau mẹ về.

Từ khi theo bạn theo bè
kiếm tiền nên phải xa quê đất nghèo
làm ăn ở những nơi nào
mà không tin tức ra sao nhắn về!?...

Thôi rồi giữa chốn sơn khê
buôn người nhẹ dạ tái tê tim  mình.
xa lìa con nhỏ mưu sinh
xa chồng mới thật tội tình mẹ ơi!...

Mẹ đâu lên tiếng một lời
dẫu rằng xa cách vẫn ngời trong con...


Vì sao ta xa nhau

Bóng chiều vừa buông tắt
Anh và em hai đường
Nỗi buồn vương chất ngất
Lẫn cả niềm yêu thương .

Vẫn hy vọng có anh
Trên đường đời quạnh dốc
Nhưng em ơi lòng anh
Nỡ để em khó nhọc ?

Cưới nhau rồi sẽ khổ
Vì hai đứa hai nơi
Một mình em tần tảo
Cha mẹ già buông xuôi !

Ta xa nhau đi thôi !?
Vì em nay đã có
"Người ta" đang mong chờ
Vì sao ?... em đã rõ ?...

Tạm biệt nhau em nhé
Tình đẹp sẽ nhân đôi
Còn hơn theo lời hứa
Mà tình lại ngậm ngùi !...

Đồi thông

Lưng đồi một vạt nắng hanh
Rừng thông khoe sắc lá xanh trải đều
Vi vu gió thổi sớm chiều
Ngàn thông vẫy gọi hò reo ngập ngừng .

Da ngoài vẩy cứng bám lưng
Lớp trong cho nhựa thơm từng đồi non
Ngàn tay gom hạt nắng tròn
Khẳng khiu cành lá nhẹ vòm mây bay .

Ai trông thông ở đất này ?
Lắng nghe thông hát suốt ngày ngẩn ngơ...

Nhớ người xưa

Bao mùa cải trôi qua
Mà anh còn nhớ mãi
Bóng một người em gái
Cứ lúc tỏ lúc mờ .

Tình lãng mạn như thơ
Chiếc áo màu sim tím
Mái tóc dài lưu luyến
Da bánh mật duyên thầm .

Chiều xuân trải mưa dầm
Vườn rau xanh mướt lá
Bóng em thân thuộc quá
Hoa cải vàng vườn bên .

Bao nỗi nhớ không tên
Ùa về từ dĩ vãng
Bóng hình em sâu nặng
Hết cả chiều mưa bay...

Đơn côi



Người ta như đũa có đôi
Còn tôi lẻ bóng đơn côi một mình!
Vấn vương chỉ một chữ tình
Trách người hờ hững nên đành lẻ loi
Mong ai hiểu được lòng tôi
Cho tôi chia sẻ đơn côi cùng người...

Vô tình





Vô tình nhặt được bài thơ
Chỗ ương chỗ chín bây giờ làm sao?
Nhớ khi đã có được nhau
Đừng xem thơ nhặt là câu vô tình...

Vui - buồn

Trong đời ai tránh được buồn vui
Tránh đâu nước mắt với nụ cười
Buồn ít vui nhiều là hạnh phúc
Buồn nhiều vui ít quá ngậm ngùi .

Tuổi nhỏ buồn khi đêm vắng mẹ
Lớn lên thích nhất lúc gặp cha
Buồn nhất khi bị cô giáo phạt
Vui nhất khi ai đó tặng quà...

Người buồn thân thể không lành lặn
Người thân mất mát lúc trẻ trung
Gia đình: con cái hư nghiện ngập
Phản dân phản nước mẹ đau lòng...

Muốn vui êm ấm đến trọn đời
Mỗi người phải sống chẳng vì tôi
Vì cha vì mẹ vì con cái
Vì kiếp nhân sinh ở cuộc đời...

Biển quê hương

Đứng trước biển quê hương
Mừng vì mây trôi nhẹ
Sóng nhẹ nhàng khe khẽ
Ôm vào bờ cát xa .

Thuyền về bến đi qua
Lướt êm trên sóng vỗ
Bao cá hồng tôm đỏ
Kịp chợ buổi trời chiều .

Ta yêu biển bao nhiêu
Mùa trăng này nhẹ lướt
Biển yêu ta tha thiết
Tím trời hạt mưa rơi...

Đi Phú Quốc

- Bố mẹ đi Phú Quốc một lần
Lời con vận động cứ phân vân
Bệnh tật thế này đi chẳng được
Muốn lắm nhưng sao cứ ngại ngần .

- Con đã mua xong vé khứ hồi
Thuê phòng khách sạn đã xong xuôi
Bố mẹ cứ đi chơi một chuyến
Cùng con, cùng cháu mới thật vui .

Nể lời con nói bước lên xe
Máy bay xếp chỗ tiện mọi bề
Đến nơi bệnh tật lui đâu cả
Tắm biển, vui chơi chẳng muốn về .

Bốn ngày ngắn ngủi đã trôi nhanh
Tham quan mọi điểm ở đất lành
Phú Quốc sao mà sung sướng thật ?
Bao khách đón chờ một địa danh...

Bão lụt

Bầu trời tháng tám mây vần vũ
Phố ngập đường quen chặn lối vào
Tính đã mấy ngày, sao khó tạnh
Lẽ nào cứ mãi thế này sao ?...

Trách trời chẳng được trách chi ai ?
Thôi cứ bảo nhau chống lụt hoài !
Lúc hạn nắng to trâu bò chết
Sao không nghĩ kế sách lâu dài ?

Chống hạn ngăn sông chuyện của mình
Lụt đến bớt phần chạy lộn quanh
Bao nhiêu hồ đập cho vững chắc
Sẽ bớt lo âu hạn hoành hành...

Bữa ngon

Bữa ngon nhớ buổi dưa cà
Đến khi giàu có nhớ ta lúc nghèo
Từ ngày cà muối dưa leo
Mỗi năm bao bận sớm chiều lo toan .

Vợ chồng lúc bực lúc an
Coi như hòa thuận Đông Ngàn tát vơi
Không bó tay trước phận đời
Chăm lo gắng sức bằng người mới yên .

Bây giờ nhà cửa, bạc tiền
Con ngoan học giỏi - mẹ hiền thỏa mong
Bát canh cải cá rô đồng
Cà dưa mặn nhạt mát lòng lại ngon ...

Chờ anh



Mùa xuân hoa lạc nở vàng
Ruộng dưa kín lá, quả đang đỏ lòng
Con nay ra lớp phổ thông
Anh còn luyện tập có mong tin nhà ?

Hàng ngày hai bậc mẹ cha
Nhắc em chuẩn bị xuân qua anh về...

Miếng trầu


Hoa cau nở giữa vườn cau *
Trầu không, vôi vỏ trao nhau đậm đà
Môi hồng nồng thắm duyên ta
Vui lòng cha mẹ sinh ra chúng mình
Trầu cau nên nghĩa nên tình
Duyên tơ trời định ta thành một đôi...

*  "Hoa chanh nở giữa vườn chanh"
của Nguyễn Bính

Hẹn mùa cốm mới

Nắng chiều đã nhuộm vàng trên lá
Gió đưa lay động mọi thân cành
Trời thu trong mắt ai xanh ngắt
Cho lòng em gái mãi thương anh .

Ba lô con cóc khoác lên vai
Áo mới xanh tươi, mũ đã cài
Chân bước lên xe lòng bịn rịn
Nhưng còn đôi mắt mãi nhìn ai ?...

Ra đi anh gửi bao kỷ niệm
Hẹn đến mùa sau lúc nắng vàng
Anh sẽ về quê làm cỗ cưới
Đúng mùa cốm mới đón em sang...


lăng mộ đá toyota thanh hóa