Bài giới thiệu của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo


http://nguyentrongtao.info/2013/10/31/tho-thieu-nhi-cua-nguyen-quang-hue/ 

THƠ THIẾU NHI CỦA NGUYỄN QUANG HUỆ
Được đăng bởi nguyentrongtao vào lúc: 7:23 chiều ngày 31/10/2013 0 Bình luận


NGUYỄN TRỌNG TẠO: Tuổi nhỏ thường thích làm “người lớn”. Người già tính khí như “trẻ con”. Hình như ở hai đầu cuộc đời lại rất dễ gặp nhau, chia sẻ cùng nhau. Đọc thơ Nguyễn Quang Huệ viết cho thiếu nhi, tôi có cái cảm giác hồn nhiên ấy.
Thơ Nguyễn Quang Huệ giản dị, mộc mạc và tha thiết với những câu chuyện làng quê. Riêng với trẻ thơ, anh có một góc nhìn, góc cảm thật hồn nhiên và nhân hậu. Hai tập thơ “Gà mẹ gà con”, “Chuyện gấu và mèo” của anh vừa xuất bản đã làm sinh khởi cho không khí thơ viết cho thiếu nhi ở ta hiện nay vốn nhiều năm quá bình lặng. Không có một tâm hồn trẻ thơ trong con người thất thập ấy thì không thể viết ra được những tập thơ như thế.Thực ra  Nguyễn Quang Huệ đã làm thơ từ khi còn là sinh viên, nhưng công việc của một kỹ sư xây dựng đã cuốn anh đi, mãi đến khi nghỉ hưu, anh mới chợt nhớ tới nàng thơ thời trẻ mình đã từng say đắm. Và, tiếng gõ cửa của nàng thơ đã lại đánh thức trái tim nhạy cảm của anh thêm lần nữa. Chỉ trong vòng 10 năm, Nguyễn Quang Huệ đã cho ra đời 4 tập thơ, trong đó có 2 tập thơ viết cho tuổi nhỏ. 
    Xin giới thiệu cùng bạn một số bài thơ trích từ hai tập thơ vừa mới xuất bản của anh :

           
           Trích tập : Gà mẹ - gà con


Chiếc đồng hồ

Chiếc đồng hồ tích tắc
Em đặt ở trước bàn
Chăm chỉ đếm thời gian
Nhắc nhở em chăm học .

Đã nhắc em tập đọc
Đã nhắc em thuộc bài
Cùng hẹn tới ngày mai
Đếm ước mơ mỗi khắc
Chiếc đồng hồ tích tắc
Chiếc đồng hồ tích tắc…

                                  Chú đánh giày

Cơ ngơi trong túi xách
Vài hộp xi đen vàng
Bàn chải lông đuôi ngựa
Nắm vải len mịn màng
Len lỏi trong các phố
Miệng chú rao vang vang .

- Nào ai đánh giày đây ?
Nào ai đánh giày nào ?
Dù cách năm mươi bước
Vẫn nghe tiếng chú rao .

- Nào chú ơi dừng lại
Đánh hộ mấy đôi nào
Trông chú vui ra mặt
Thế là dừng tiếng rao .

Tay chú đưa thoăn thoắt
Lau lau lại chùi chùi
Bôi xi vào da sạch
Vải len lại bơi bơi .

Trả lại giày cho khách
Rạng rỡ nở nụ cười
Làm cho người thêm đẹp
Làm cho đời thêm vui …

 Ông phỗng

Ông phỗng nâng một cục vàng
Miệng cười mãn nguyện giàu sang có thừa
Áo chật mặc không còn vừa
Bụng to rốn hở nhưng chưa bận lòng
Tràng hạt đeo đúng hai vòng
Cổ đeo chữ “ phúc ” chân không đi hài
Hỏi rằng thiên hạ có ai ?
Giàu sang vẫn khổ, cười hoài ngộ không !...
                                    
                                  Ao nhà

Chú ếch ngồi ở lá sen
Thảnh thơi ngắm chú dế mèn vuốt râu
Bờ ao hai chú chim sâu
Lích ta lích tích rủ nhau bắt mồi
Nhái bén quan sát một hồi
Nhớ lời cô giáo tìm nơi học bài
Chẫu chuộc có đôi chân dài
Hễ nghe tiếng động là nhoai xuống hồ
Giật mình mấy chú cá rô
Nháo nha nháo nhác nép bờ ngó nghiêng
Chuồn chuồn cánh mỏng như tiên
Đậu cành tre nhỏ làm duyên soi mình .

Từ làng quê đến thị thành
Không ao nào đẹp chỉ mình ao em…

                                   Gà mẹ gà con

Gà mẹ ấp khoảng ba tuần
Trứng gà cựa quậy nở dần gà non
Mẹ gà cục cục gọi con
Chân chăm bới đất tìm giun làm mồi
Rỉa thành nhiều mảnh tả tơi
Chia từng mụn nhỏ kịp thời cho con
Bới tìm cụt cả móng son
Chăm con chóng lớn quên thân mẹ gà
Xác xơ lông rụng quanh nhà
Thân gầy ngực lép cũng là vì con…

Nắng to mưa dập bão dồn
Giang đôi cánh mỏng ôm con vào lòng
Rắn chuột dù có trông mong
Bắt từng con nhỏ canh phòng vẫn hơn…

Thế mà đến lúc lớn khôn
Gà con quên cả công ơn mẹ mình
Hết đánh nhau lại tranh giành
Miếng ăn thức uống chỉ mình phần hơn
Chẳng cần tình nghĩa mẹ con
Ăn xong quẹt mỏ no tròn mới yên…

Làm người như vậy sao nên ?
Nhớ ơn cha mẹ tổ tiên ông bà
Không như con của mẹ gà
Mọi điều nhường nhịn mới là con ngoan…


    Quạt cây

Quạt nhà em xinh xắn
Có lồng chắn bên ngoài
Bao giờ em bật quạt
Là quạt liền quay ngay

Dồn bao nhiêu gió mát
Quạt quay về ông bà
Rồi quay sang chỗ cháu
Chia mát cho cả nhà
Em khen quạt tốt quá
Quạt đứng cười ha ha…

                                  Cây lau nhà

Lau nhà dựng ở góc sân
Mỗi khi nhà bẩn là cần lấy ra
Đầu tiên em nhúng nước qua
Tiếp theo vắt sạch để ta tiện dùng
Từ hành lang đến các phòng
Đẩy qua đẩy lại sạch bong bụi mờ
Lau xong vắt lại cho khô
Để vào chỗ cũ đứng chờ góc sân…

                                 

Sâu và kiến
        ( 1 )
Kiến đi chợ về
Gặp sâu ăn lá
Kiến chào bác cả
Ăn đã no chưa ?
Sâu liền vội thưa
Đến trưa chưa đủ…

Kiến mời niềm nở :
- Bác nghỉ vào chơi
Nhà em đây rồi
Bác ngồi xơi nước .

Sâu nhìn sau trước
Chẳng thấy nước đâu
Kiến mới mau mau
Đưa ra một chén .

Sâu nhìn hổ thẹn
Chén bé tý ti
Uống nước kiểu gì
Biết bao cho đủ .

Sâu liền cay cú
Mắc mưu kiến còi
Đã trưa mất rồi
Đừng ăn lá nữa…

        ( 2 )

Sâu ta đi chợ mua về
Nào bánh nào bún, nào kê nào đường
Kiến nhìn thấy thế mà thương
Bác mang vác nặng mà đường còn xa
Để em giúp bác mang qua
Thân dài chân ngắn nhỡ đà gẫy chân !…

Sâu nghe thấy thế ngại ngần
Ừ nhận một lần coi thử xem sao ?
Nhưng mà kiến bé tí teo
Lo thân chưa được lẽ nào giúp ai ?
Kiến rằng : Bác nghĩ hơi sai
Anh em nhà kiến có hai sư đoàn
Bún bánh thì bác tự mang
Kiến em xin nhận cõng đường và kê…

Nói xong xin phép ra về
Huy động lực lượng kiến đi từng đoàn
Hò reo khí thế sẵn sàng
Mỗi kiến một bịch thẳng hàng cõng đi
Đường xa thấm mệt ngại gì
Bụng đói thì đã có kê có đường…

Đến nơi sâu kiểm lại hàng
Thiếu đi một ít kiến mang đâu rồi ?
Chỉ vào bụng, kiến trả lời :
- Bác thật buồn cười  : “Bồi dưỡng cho em”
Vác không bụng đói sao nên ?
Cũng là công sức đôi bên rõ ràng…

Sâu gây sự - kiến chẳng màng
Dương đôi càng khỏe lại quàng đôi râu
Bừng bừng khí thế bảo nhau
Sâu gặp lần đầu lạnh hết sống lưng !
Thôi thôi thoát chết là mừng
Người còn, của đấy bác đừng lo chi …

Sâu rằng kiến bé tý ti
Mà sao nghĩ được điều gì cũng thâm
Sâu ta to khỏe như vâm
Còn bị lừa dối mấy lần nữa đây ?
Nhanh nhanh mình phải rút ngay
An toàn trên hết cách này cứu nguy
Lần lữa liệu có ích gì
Chậm chân một chút có khi chầu trời…


                                        Trích tập :
                 CHUYỆN GẤU VÀ MÈO

 Chú mèo trốn học

Mèo khoang đi học
Quên cặp ở nhà
Sợ cô kiểm tra
Bèn không vào lớp .

Lang thang một lúc
Gặp cún nô đùa
Mê mải đến trưa
Nhớ ra thôi chết !
                       Mẹ mèo mà biết
Trốn học hôm nay
Phạt ăn một ngày
Đói sao chịu nổi ?...

Cún ơi hãy đợi
Cùng tớ về nhà
Xin lỗi mẹ cha
Sau không thế nữa…

                                   Chuyện gấu và mèo

Gấu cậy thế người to
Bắt nạt mèo yếu ớt
Tiếng gầm gào sấm sét
Hét ra lửa oai phong :
- Mèo kia muốn yên lòng
Thì nộp đây tất cả
Tất những gì mèo có
Không một phút chần chừ .

Mèo tức quá làm ngơ
Gấu xem chừng quá lắm
Bao đời nay mèo vẫn
Chỉ hiền với người hiền
Nếu giở thói quàng xiên
Mèo không từ sống chết .
                        Của mèo là bất diệt
Không có chuyện nhịn nhường
Của gấu quyền thiêng liêng
Thì của mèo cũng vậy.

Tuy mèo nhỏ thật đấy
Nhưng đâu phải dễ xơi
Mèo khuyên gấu một lời :
Của ai người ấy giữ .

Đừng côn đồ đe dọa
Mèo chẳng coi là gì
Muốn trật tự tôn ty
Thì hãy mau về chỗ…


    Bố về đi

Bố đi đâu mấy tháng
Sao bố lại không về ?
Con vẫn thấy ti vi
Đưa lên hình bố diễn .

Phượng nở mùa hè đến
Ai đưa con đi chơi ?
Mẹ bảo mẹ đưa rồi
Không cần chơi với bố .
                        Chắc mẹ còn giận bố
Nên mới nói thế thôi
Con đã hiểu ra rồi
Bố không thương con nữa !

Nhưng con rất cần bố
Bố mau về với con
Con có bố vẫn hơn
Làm sao con quên được .

Hàng ngày mắt mẹ ướt
Chắc lại nhớ bố rồi !
Bố xin lỗi một lời
Bố về thôi bố nhé…

                   Hươu cao cổ

Chị dẫn chơi công viên
Em thấy hươu cao cổ
Trông hươu thật là ngộ
Cái cổ quá là dài
Chân cao đuôi lại ngắn
Cái cổ dài gấp hai .

Cho chị hỏi hươu này :
- Cổ mày sao dài thế ?
Hươu trả lời thật dễ :
     - Lá cỏ ở dưới chân
Trâu bò đã tranh phần
Có còn gì hươu sống ?...

Thượng đế thấy cảm động
Đã nối cổ cho hươu
Nối thêm chân cho cao
Để hươu ăn cành ngọn…


   Chơi nhà dì

Quanh nhà có lắm ao chuôm
Không đi ra đó ngã tùm ao sâu
Cầu ao không được bước vào
Sẩy chân ngã lộn ao bèo thì nguy
Em chơi quanh ngõ nhà dì
Làm về dì bảo cháu dì rất ngoan…

                                   
                   Qua đường

Em đi qua đường
Mỗi khi thăm ngoại
Nhà bà rộng rãi
Tha hồ nhảy dây .

Mỗi lần đến đây
Mẹ dặn cẩn thận
Người đông xe lấn
Trông trước trông sau .

Em bước thật mau
Qua đường đúng lối
Gặp người lớn tuổi
Bám tay đi cùng…


 Chuyện hai chú chuột

Chú chuột đồng nhàn rỗi
Đi tìm bác chuột nhà
Chào hỏi rồi lân la
Bác sao mà sướng thế ?
Ăn uống thì vô kể
Không đào bới như em
Thỉnh thoảng lại có nem
Không nem thì có cháy .

Thịt xay rang không đậy
Bác thưởng thức tha hồ
Còn hoa quả tươi khô
Đều có phần của bác .

Ăn xong có sữa nước
Đóng trong bịch giấy mềm
Chủ sơ ý không xem
Là tha hồ bác hưởng …

Số bác sao mà sướng ?
Chẳng giãi nắng dầm mưa
Nóng đã có điều  hòa
Lò sưởi khi trời rét …

Chú nói ra chưa hết
Tôi có khổ của tôi
Tuy ăn uống nhờn môi
Không thảnh thơi như chú .

Trong nhà còn chó dữ
Cô mèo mướp rình mò
Có thân tôi phải lo
Không tự do hưởng thụ…

                        Sống cả nhà đoàn tụ
Như chú sướng cả đời
Chỉ có một mình tôi
Sống cô đơn khốn khó .

Nghĩ cho cùng đều khổ
Ai cũng vậy cả thôi
Sống như chú thật vui
Chẳng lo ai lấy mạng…

                       
                                   Chim gõ kiến

Con chim gõ kiến
Đỗ ở thân cây
Dùng mỏ cứng dày
Đục ngay một lỗ .

Vào thân cây gỗ
Làm tổ cho mình
Tránh được nắng hanh
Lại thêm mát mẻ .

Đàn con còn bé
Có ngay nhà xinh
Diều hâu mò rình
Không sao bắt được .

Thói quen đời trước
Truyền lại đời sau
Em khen một câu
Chim thông minh lắm…
                                   
                   Đám ma sâu

Bác sâu chết đã một ngày
Mà sao không vợ, con hay họ hàng
Chia buồn nhà kiến mới sang
Phân công lo giúp đám tang đau lòng :
                         - Kiến càng to nhất đám đông
Chịu trách nhiệm chính đánh cồng lúc đưa

- Kiến thợ hàm khỏe dư thừa
Người kéo người đẩy cho vừa chuyến đi
- Kiến hôi người bé tý ti
Phun mùi sát khuẩn trước khi xuống đường
Làm sao giữ sạch môi trường
Mọi người dễ chịu trên đường đưa tang …

Đến nơi thôi khỏi phải bàn
Đưa vào hỏa táng là an tâm rồi
Kiến đen yếu ớt được mời
Tiếp khách, gọi điện báo nơi quê nhà
                        Mọi việc như thế diễn ra
Làm sao tiết kiệm tối đa tang này …

Bác sâu dưới ấy có hay ?
Nếu biết tin này chắc rất cám ơn…


 Bắc cầu vồng
         ( Đồng giao )

Xúc xa xúc xắc
Tay bắc cầu vồng
Phố tây phố đông
ĐỎ hồng chọn trước
CAM quê là được
CHÀM áo yêu thương
TÍM huế quê hương
VÀNG mơ áo lụa
XANH xanh đồng lúa
LỤC vương khói chiều
Hòa vui cùng màu
Đếm đi đếm lại
Đếm rồi lại thấy
Bảy bạn bảy màu
Nắm chặt tay nhau
Xúc xa xúc xắc…

                       
                                    Chiếc ba lô

Hàng ngày em đi học
Lại cõng chiếc ba lô
Trong có nhiều sách vở
Giúp em học từng giờ .

Thầy cô giáo của em
Người mở kho kiến thức
Ở trong chiếc ba lô
Bao điều em học được .

Từng môn từng môn một
Lúc đi chưa có gì
Lúc về bao điều mới
Cô giáo giảng em ghi .

Hàng ngày em đi học
Lại cõng chiếc ba lô
Túi với em là bạn
Chẳng quên nhau bao giờ …


 Cún con đi viện

Trời mưa lất phất
Chân đất ra đường
Cún con coi thường
Không mũ không tất .

Mẹ về lật đật
Tìm cún khắp nơi
Hỏi cả chục người
Mới tìm ra cún .

Mẹ sờ lên trán
Sao nóng thế này ?
Tái nhợt mặt mày
Miệng ho liên tục .

Uống thuốc một lúc
Chẳng giảm tý nào !
Sốt ngày một cao
Mẹ đưa đi viện !

May không nguy hiểm
Bác sĩ khám xong
Uống đủ thuốc dùng
Khỏi ngay tất cả…

Đừng mải chơi quá
Quên cả trời mưa
Lần sau xin chừa
Khỏi đi bệnh viện…


  Nhường ghế

Sáng đi ra ngoại thành
Khởi hành cùng xe buýt
Chỗ ngồi trông đã hết
Phải đứng tạm chờ may .

Một cháu trẻ cầm tay :
- Mời ông ngồi đỡ mỏi
Cháu nhường chỗ ông đấy
Nhà cháu gần đến rồi .

Cám ơn cháu một lời :
- Ông ngồi vào vậy nhé
Hỏi đầu đuôi mọi nhẽ
Mới biết nhà còn xa .

- Ôi cháu tốt quá à
Làm ông thêm nhớ mãi
- Ông yên tâm đừng ngại
Cháu trẻ đứng được mà .

Đi xe nhường chỗ người già
Nhường cho cháu nhỏ thật là đáng khen…

Cáo vàng

( Thơ thiếu nhi )

Cáo vàng tìm bắt trống choai
đào hang ẩn nấp ở ngoài bụi tre
đêm đêm cáo lén mò về
cửa chuồng chưa đóng lắng nghe tiếng gà .

Thò đầu khua khoắng dò la
cửa chuồng sập xuống!... ôi sa bẫy rồi !
trống choai la hét vang trời
chủ nhà nghe tiếng cầm cời ra ngay !

Khóc gào van lạy luôn tay
cáo vàng đã hứa từ nay xin chừa
mấy roi quất mạnh là vừa ??!...
thói quen ăn trộm khổ chưa ?...cáo vàng ?...

Dê trắng - Dê đen

 ( Thơ thiếu nhi )

Dê trắng ăn lá trên đồi
dê đen hùng hổ đến nơi quát rằng :
- Quê mày ở tận Cung Trăng
sao không ở đó chị Hằng cho ăn ?
chú Cuội ngồi đợi góc sân
phần mày để sẵn sao lần đến đây ?
bụng tao còn đói thế này
liệu hồn mày phải cút ngay bây giờ !...

Dê trắng đủng đỉnh rồi thưa :
- Tôi đi hái thuốc đến trưa mang về
chị Hằng bệnh tật ủ ê
chú Cuội không về, chờ sẵn gốc đa
mời anh đến đó thăm nhà
mấy khi có dịp cùng ta lên Trời...

Dê đen ân hận quá lời
nên đành từ chối :
- "Được rồi lần sau"...

Bê và Bò

( Thơ thiếu nhi )

Một hôm nắng đẹp trời quang
Bê con lững thững đi ngang anh Bò
Làm quen tỏ ý thăm dò :
- Sao anh phí sức cày cho mọi người?

Bò nghe hỏi thế buồn cười
Lộ hàm răng trắng nhếch môi mà rằng :
- Chú em đừng có nói xằng
Giúp người cày ruộng để tăng thóc vàng .

Rơm khô đậu lạc khoai lang
Người ăn củ quả bò mang thân cành
Về nhà nhai suốt năm canh
Giúp người thì ít phần anh thì nhiều...

Bê nghe suy nghĩ bao điều
Anh bò nói đúng,... làm theo sau này...

Giỗ Mẹ

Giỗ mẹ đã mấy chục lần

Mẹ tôi và cháu nội (1974 )
hôm nay con nhớ đến tuần thắp hương
nhang thơm bảng lảng bên tường
khói mây quấn quýt quanh gương ảnh thờ .

Xôi gà mẹ vẫn hằng mơ
mâm cơm cúng mẹ đơn sơ mẹ à
cơm canh thịt cá - hoa quà
như thời của mẹ đã qua tảo tần ...

 Con thưa với mẹ một lần :
 rằng anh con, em con đã dành phần ra đi (1 ) !
hai tuần rồi có khác chi
ngày xưa vắng mẹ nay thì anh em ?!...

Chung nhau cùng khúc ruột mềm
vắng em thiếu mẹ nỗi niềm đắng cay !
suối vàng mẹ đấy có hay
đón anh em, để bõ ngày xa con !

Mong cho trời đất vuông tròn
cam lai con hưởng, mỏi mòn con mang...

Hà Nội 17/11/2013 ( 15/10/năm Quý tỵ ) 
(1) Anh mất vì tuổi cao bệnh tật.
 Em mất vì TNGT cách nhau 1 ngày


Bình thơ



  Huỳnh Xuân Sơn với cảm nhận bài thơ “Vượt Đèo Nai” của tác giả Nguyễn Quang Huệ

        Ai đã từng ngồi trên những chiếc xe khách lao vun vút trên quốc lộ, rồi leo đèo, đổ đèo đặc biệt là những cung đường lên tây bắc hùng vĩ với những con đèo như đèo Ô Quy Hồ trên dãy Hoàng Liên Sơn nối Sơn La với Lai Châu, hay là đèo Pha-Đin nối Sơn La với Điện Biên, hoặc đèo Khau Phạ thuộc Yên Bái. Nếu bạn chưa có dịp lên Tây Bắc xa xôi ấy thì những con đèo trên Quốc Lộ 1 như đèo Ngang, đèo Hải Vân, đèo Cù Mông… ( thời chưa có hầm )  rồi đèo Ngoạn Mục lên Đà Lạt từ Phan Rang, đèo Khánh Lê từ Nha Trang lên Đà Lạt. Trên những chuyến xe  thuộc diện “Những chuyến xe bão táp” mới thấy thực sự sợ hãi…
       Và nếu bạn chưa có dịp trải nghiệm thì hôm nay, ngay lúc này, bạn cùng tôi đến với bài thơ “Vượt Đèo Nai” ( đèo thuộc tỉnh Tuyên Quang ) của tác giả Nguyễn Quang Huệ. Thú thật là tôi đã sợ thật sự. Dẫu tôi đã đi qua rất nhiều con đèo lớn nhỏ bằng nhiều loại xe.
“Một bên dốc đá cao vời
Một bên vực thẳm in trời sông Gâm
Lưng chừng đá đổ ầm ầm
Đường gập lại tiếp chồng mâm trên đèo”...
        Tác giả đi lên Tuyên Quang vì công việc riêng, hay du lịch ông không nói rõ. Nhưng hai bên “Đường lên Tây Bắc xa xôi ấy” phong cảnh đẹp lắm, núi non trùng trùng điệp điệp, mây giăng giăng huyền ảo, núi đá cao vời vợi, nhưng không thấy ông giới thiệu.
         Có lẽ vì cảm giác bất an khi ngồi trên xe mà ông không phải người cầm lái và có lẽ ông cũng ít đi trên những cung đường hiểm trở như thế này. Ông tả con đèo “Một bên dốc đá cao vời” thì chưa gây chú ý nhiều. Nhưng “Một bên vực thẳm in trời Sông Gâm” rồi bồi thêm cú “Lưng chừng đá đổ ầm ầm” rồi khi qua những khúc cua tay áo( Cua cánh trỏ) thì được ông diễn tả khúc cua ngoặt đến nỗi ngồi trên xe ông có  cảm giác là “đường gập lại” và nhìn xuống vách núi phía dưới những đoạn đường ngoằn ngoèo như “Chồng mâm trên đèo”. Thật sự là bất cứ ai từng trải qua cảm giác này thì chả còn hồn vía nào mà ngắm “Dải tóc màu diệp lục” của Sông Gâm đang uốn lượn dưới chân những dãy núi kia nữa.
      Khổ đầu bài thơ ông đã rất thành công khi diễn tả nỗi bất an và miêu tả cung đường đèo nguy hiểm ấy. Ta đi tiếp cùng ông lên Đèo Nai:
                    “Qua truông chút nắng buổi chiều
Mong sao không gặp những điều hiểm nguy
Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi
Lần tìm xuống núi mấy khi nhẹ lòng” !?...
       Vâng! Đúng rồi đấy . Ai cũng vậy, gặp cảm giác bất an ta thường cầu mong mình và bạn đồng hành bình an. Huống chi ông giờ được ví như “Chút nắng buổi chiều” và đã qua rất nhiều truông rồi chứ không chỉ là qua một truông thôi đâu . Một ẩn dụ rất thật, rất tình người trong câu thơ này. Nhưng chưa hết bởi “Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi”, mà đã như vậy thì: “Lần tìm xuống núi…” làm sao mà thoát khỏi cảm giác bất an được ? Ta cùng ông bắt đầu đổ đèo với cảm giác: “Mấy khi nhẹ lòng” của ông và nỗi bồn chồn trong lòng:
                     “Bánh xe bám chặt đường vòng
Vực sâu hun hút cách cùng bước chân
Vượt qua những phút khó khăn
Cuối chân dốc đứng… một lần bất an” .
        Hai câu đầu là hai câu thơ rất hay. Bánh xe là thứ vô tri vô giác mà cũng phải bám chặt đường vòng vì sợ đường quá chật chỉ quá một bước chân là lăn xuống vực sâu hun hút . Người lái xe thận trọng thật không thừa . Xe đi nhanh thì nguy hiểm vì đường dốc lại quanh co, xe đi chậm cũng không được vì sợ tụt xuống núi, chỉ có cách đi vừa phải là giữ được tốc độ hợp lý để “bánh xe bám chặt đường vòng”. Tác giả thật tài tình khi khổ thơ thứ ba được miêu tả sự khó khăn trên Đèo Nai: Lấy cái “Bánh xe bám chặt đường vòng” để thay cho sự cẩn trọng của người lái và cả đoàn. Đổ Đèo Nai hay bất kỳ đèo nào cũng vậy, con đường ngoằn ngoèo trước mặt với những khúc quanh gấp khúc đã đủ lo sợ rồi, huống chi ở đây lại “Vực sâu hun hút” so với mặt đường lại có khoảng cách chỉ đo được bằng “Bước chân”. Quả thật là ông đang trải qua những “Phút khó khăn” thật sự. Vượt qua được nỗi sợ mơ hồ ấy thì lại: “Cuối chân dốc đứng… một lần bất an” chuyện gì bất an nữa đến với ông khi mà xe đã đến “cuối chân dốc” nghĩa là nỗi sợ một bên vách đá chỉ cách mặt đường với một bước chân là vực sâu thì chuyện gì mà phải đứng lại? “Lưng chừng đá đổ ầm ầm” trên núi xuống? hay một chiếc xe ngược chiều chạy ẩu? hoặc vài đứa trẻ người bản địa mải chơi chạy ngang đường?
         Dù sao thì ông cũng đã tới đoạn kết
                    “ Thở phào nhẹ những lo toan
Vượt đèo mong được an toàn qua đây”...
       Vậy là tác giả đã “Vượt Đèo Nai” thành công và quan trọng nhất là dù có “Một lần bất an” thực sự thì ông cũng đã vượt qua cảm giác bất an mơ hồ để mà “Thở phào nhẹ những lo toan”. Sau khi ông đã bình an thì tới câu kết ông thể hiện tính nhân văn, nhân hậu khi ông viết “Vượt đèo mong được an toàn qua đây...”.
       Vâng ông mong, bạn mong và tôi cũng mong ai cũng được an toàn khi qua những cung đường hiểm trở ấy. Thật khó nhưng ta hãy cầu mong và cầu an để mỗi chuyến xe lăn bánh hàng ngày trên đường dù là đường đèo dốc hiểm trở hay đường bằng phẳng trên đại lộ hay đường cao tốc đều về bến với hai chữ an toàn , trọn vẹn .
       Cám ơn Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ và bài thơ “Vượt Đèo Nai” đã cho tôi có cảm xúc để đồng hành cùng ông một chuyến vượt đèo trong thơ.
       Mong rằng bạn đọc và tác giả bỏ qua cho tôi nếu có gì không phải, bởi những cảm nhận này xuất phát từ một phía cá nhân tôi sau khi đọc bài thơ hay của ông…
        Và đây là bài thơ ấy:
                       Vượt Đèo Nai 
Một bên dốc đá cao vời
Một bên vực thẳm in trời sông Gâm
Lưng chừng đá đổ ầm ầm
Đường gập lại tiếp chồng mâm trên đèo...

Qua truông chút nắng buổi chiều
Mong sao không gặp những điều hiểm nguy !
Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi
Lần tìm xuống núi mấy khi nhẹ lòng .

Bánh xe bám chặt đường vòng
Suối sâu hun hút cách cùng bước chân
Vượt qua những phút khó khăn
Cuối chân dốc đứng một lần bất an .

Thở phào nhẹ những lo toan
Vượt đèo mong được an toàn qua đây...

Tác giả : Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
Sài Gòn 6/11/2013
Nhà văn - Huỳnh Xuân Sơn

Lời mời của chim sâu

( Thơ thiếu nhi )

Ra vườn ngắm quả khế "Vua" (1)
chim sâu vội hỏi ông vừa đi đâu ?
lâu rồi chẳng thấy bắt sâu
cháu thay ông, đã bắt đầu ra tay...

Biết bao quả trĩu trên cây
mỡ màng óng mượt hôm nay chín vàng
nhờ ông hái giúp bỏ sàng
đưa vào bà gọt khế càng ngon hơn...


(1) Quả khế to và ngọt nhất

Tình Anh

Mấy ngày nay bầu trời như ủ dột

Bốn chị em (tác giả ngồi đầu bên trái em út ngồi đầu bên phải)
áng mây buồn đen kịt lững lờ trôi
kiếp nhân sinh kết thúc một cuộc đời
em đã ra đi không lời nhắn lại !...

Cơn gió nào đưa em đi tới
chốn bồng lai tiên cảnh vội vàng ?
vì sao nào chiếu dọi mệnh đa đoan
mà vội vã làm chi thêm cay đắng ?!...

Phút chia ly mang nỗi buồn câm lặng
trên quãng đường quạnh vắng một miền xa               
hai anh em những dịp thăm nhà
đã thấm đẫm công ơn cha mẹ
xa quê hương qua bao miền dâu bể
càng thương nhau gắn bó ruột rà .

Bây giờ em đã đi xa
anh đành bất lực... nhìn hoa lìa cành
tình thương quặn thắt tim mình
không sao giữ được trọn  tình anh em...


lăng mộ đá toyota thanh hóa