Bình thơ



     Cảm nhận về tập thơ viết cho thiếu nhi
       
    “Gà mẹ - Gà con” của Nhà Thơ Nguyễn Quang Huệ      
   
                Nhà văn Huỳnh Xuân Sơn
      

Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
Bìa tập thơ
       Trong số những tác giả mà tôi thường đọc thơ của họ trên THI ĐÀN VIỆT NAM (tho.com.vn) - Gần như 100% trong số ấy có tác phẩm viết về thơ tình, thơ cho quê hương, đất nước, thơ cho cuộc sống. Nhưng  không phải ai cũng có tác phẩm viết cho lứa tuổi thiếu nhi. Nếu có cũng chỉ một vài bài… Vậy mà nhà thơ Nguyễn Quang Huệ đã giành tâm huyết, thai nghén và cho ra đời năm 2012 tập thơ Gà Mẹ - Gà Con, năm 2013 tập thơ Chuyện Gấu Và Mèo. Hai năm hai tập thơ  viết cho thiếu nhi, song song với những bài thơ tình ngọt ngào, những bài thơ viết về quê hương đất nước. Được đăng đều đặn trên trang thơ của ông. Bấy nhiêu cũng  đủ để cho ta cảm phục bút lực dồi dào, cũng như tình yêu vô bờ bến cho thơ nói chung và cho thơ viết cho thiếu nhi nói riêng của nhà thơ Nguyễn Quang Huệ…
       Cầm trên tay tập GÀ MẸ - GÀ CON do nhà xuất bản Thanh Niên phát hành,  như một ngọn gió trong trẻo đưa tôi trở về với tuổi thơ. Lật từng trang, đọc từng bài, mới cảm nhận thấy tình yêu giành cho thơ, cho tuổi  nhỏ của tác giả thật hiếm quí.
       Trước khi đọc câu chuyện về Gà Mẹ - Gà Con, ta đến với tình cảm của một người ông cũng là một nhà thơ giành cho cháu mình qua câu chuyện Ông Cháu Ở Nhà  :
                   Ông nay bảy mốt cháu lên ba, Vì sốt vì ho cháu ở nhà…
        Vậy là một lô một lốc chuyện xảy ra bởi cậu bé Gấu lên ba bị ốm mà vẫn :
   …Đùa nghịch vô hồi không quản được, Chạy nhảy lung tung thật quá trời,  Phá bẻ siêu nhân cùng dụng cụ, Lại còn làm hỏng mọi đồ chơi…
       Ông nào mà lại không yêu chiều cháu như cục cưng . Tác giả hẳn không ngoại lệ, nhưng trước sự  hiếu động quá mức của cậu bé, ông đã nghiêm khắc:
  …Ông quát  dạo này Gấu quá hư, Phá bao đồ đạc thế này ư ?
Phản ứng lại:  Cháu bảo từ giờ không thích nữa, Không yêu ông nữa từ bây giờ !
      Một ông Nội 71 tuổi với cậu bé lên ba ...bây giờ tính sao đây? Ông  loay hoay rồi cũng tìm ra cách : “Không yêu ông nữa có thật không? Ông sẽ đi xa tận phố đông, Cháu ở một mình chơi vậy nhé, Cháu cười cháu nói: Gấu yêu ông”… Chẳng có đứa trẻ nào trong hoàn cảnh này lại không sợ phải ở nhà một mình. Cậu bé vội vàng “Gấu yêu ông”…Và đây là những câu thơ xuất phát từ tình yêu và cách dạy bảo cháu khi còn nhỏ:
…Ôi lời con trẻ thật đáng yêu, Có khỏe nên chi mới nghịch nhiều, Dạy bảo tận tình cùng hướng dẫn, Lớn lên cháu sẽ biết mọi điều .  
        Đến với bài thơ Chào Ông Bà, ta gặp cách răn dạy cháu của tác giả bằng thơ: Gần gụi, dễ nhớ, nhẹ nhàng đi vào tâm thức trẻ lúc đi học và lúc về nhà :
…Chào to ông vui, Chào nhỏ ông cười, Không chào ông giận, Nghe lời ông dặn, Chào cả lúc về…
      Với cậu Gấu nghịch ngợm thì như vậy. Bé Mai Chi thì ông lại có cách viết cho cô bé lên mười khác hẳn :
       Mai Chi nay đã lên mười, Mà còn có lúc buồn cười quá đi, Học về phải nhắc Mai Chi, Chào ông bà đã có gì khó khăn…  Gửi cháu
       Bé Mai Chi chắc hẳn là cô bé tên Bông chị của cậu Gấu trong bài Gấu Và Bông
       Chị Bông nay đã lên mười, Gấu em ba tuổi luôn cười chị Bông, Hỏi rằng –chị có thuộc không ? Bài thơ ông tặng –Khăn Hồng hôm nay
      Trẻ nhỏ luôn thích được khen, được yêu chiều và đặc biệt thích tìm hiểu  đồ vật xung quanh. Có lẽ xuất phát từ những thắc mắc của cháu mà những bài thơ về những đồ vật ra đời như: Đèn ngủ, chiếc đồng hồ, giỏ rác, cây lau nhà v/v…và đây là bài Quạt Cây :
Quạt nhà em xinh xắn , Có lồng chắn bên ngoài , Bao giờ em bật quạt , Là cánh liền quay quay…Gom bao nhiêu gió mát, Quạt hướng về ông bà , Rồi quay sang chỗ cháu, Chia mát cho cả nhà , Em khen quạt tốt quá ,  Quạt đứng cười… ha ha.
       Cái hay của bài thơ là ở sáu câu dưới vì quạt đã biết kính già, yêu trẻ, và rất công bằng chia mát cho cả nhà, và rất thích được khen như bao bạn nhỏ khác mà nhà thơ là người đã thổi hồn vào đó : Quạt đứng cười ha ha .
     Ông phỗng : Ông phỗng nâng một cục vàng, Miệng cười mãn nguyện giàu sang có thừa, Quần áo mặc không còn vừa, Bụng to rốn hở vẫn chưa bận lòng, Tràng hạt mang đúng một vòng, Cổ đeo chữ phúc, chân không đi hài, Hỏi rằng thiên hạ có ai ?, Giàu sang vẫn khổ, cười hoài ngộ không ?
      Cảnh trái ngược người giàu không có áo mặc vừa, không có hài đi, mà tay nâng cục vàng, miệng cười mãn nguyện cũng thật là hài hước. Nụ cười người đời hóm hỉnh đấy chứ. Khi đọc những câu thơ này, các cháu đã nhận ra điều trái ngược ấy.
       Những câu chuyện kể bằng thơ của ông vẫn còn nối tiếp với những bài học đầu đời ông muốn các cháu học như câu chuyện về Chú Đánh Giầy
     Cơ ngơi trong túi xách, Vài hộp xi  đen vàng, Bàn chải lông đuôi ngựa, Nắm vải len mịn màng…, Tay chú đưa thoăn thoắt, Lau lau lại chùi chùi, Bôi xi vào da sạch, Vải len lại bơi bơiTrả lại giày cho khách, Rạng rỡ nở nụ cười, Làm cho đời thêm đẹp, Làm cho người thêm vui.  
Chú đánh giày cần tiền là một nhẽ. Nhưng quan trọng hơn là làm cho đời thêm đẹp, người thêm vui, cho nên chú đánh những đôi giày thật mãn nguyện: trả lại giày cho khách , Rạng rỡ nở nụ cười .
        Trong tập thơ Gà Mẹ - Gà Con ông đã giành rất nhiều tâm huyết cho những câu chuyện về các loài vật thân quen mà ông muốn kể cho các bạn nhỏ nghe: Bắt đầu là câu chuyện về Họ Hàng Nhà Kiến
      Kiến càng to nhất đám đông, Đi đứng chậm chạp như không vội vàng, Kiến thợ vừa khỏe vừa gan, Làm ai cũng nể vì hàm rất to, Kiến hôi bé tí chẳng lo, Có mùi khó chịu gây cho bao người, Kiến vàng có vẻ thảnh thơi, Thư sinh nhất họ khắp nơi mời chào, Kiến cánh như  gái ả đào, Xúng xa xúng xính với bao áo quần…
      Hay như câu chuyện giữa Sâu và Kiến mới thật hấp dẫn. Bài thơ dùng để mở đầu cho tập thơ này, tác giả muốn kể cho các bạn nhỏ nghe câu chuyện giữa họ hàng của nhà Kiến với họ hàng nhà sâu :
        Kiến đi chợ về, Gặp sâu ăn lá, Kiến chào Bác Cả, Ăn đã no chưa ?...
       Câu chuyện xẩy ra vào buổi sáng, kiến đã mời sâu vào nhà uống nước cốt để sâu không ăn lá,  để rồi sâu phải thốt lên:
   …Sâu liền cay cú, Mắc mưu kiến còi, Đã trưa mất rồi, Đừng ăn lá nữa…
              Rồi một câu chuyện nữa xảy ra vào một hôm khác :
       Sâu ta đi chợ mua về, Nào bún nào bánh nào kê nào đường, Kiến nhìn thấy thế mà thương, Bác mang vác nặng mà đường còn xa, Hay em giúp bác mang qua, Thân dài chân ngắn nhỡ đà gẫy chân…
…Nhưng mà kiến bé tí teo, Lo thân chưa được lẽ nào giúp ai? Kiến rằng bác nghĩ hơi sai, Anh em nhà kiến có hai sư đoàn, Bún bánh thì bác tự mang, Kiến em xin nhận cõng đường và kê…, Nói xong xin phép ra về, Huy động lực lượng kiến đi từng đoàn, Hò reo khí thế sẵn sàng, Mỗi kiến một bịch thẳng hàng cõng đi…
…Đến nơi sâu  kiểm lại  hàng, Thiếu đi một ít kiến mang đâu rồi ?, Chỉ vào bụng kiến trả lời, Bác thật buồn cười «Bồi dưỡng cho em », Vác không bụng đói sao nên, Cũng là công sức đôi bên thôi mà…
      Câu chuyện về Kiến và Sâu không chỉ dừng ở  chuyện sâu to xác mà bị kiến lừa hết lần này đến lần khác vì sâu phá hoại hoa màu của nông dân. Câu chuyện còn mang thông điệp đậm chất nhân văn khi mà bác Sâu chết. Chính họ hàng nhà kiến lại lo làm đám tang cho Sâu :  
        Bác sâu chết đã một ngày, Sao không thấy vợ con hay họ hàng, Chia buồn nhà kiến mới sang, Phân công lo giúp đám tang đau lòng…
     …Đến nơi thôi khỏi phải bàn, Đưa vào hỏa táng là an tâm rồi…
     …Bác sâu dưới đấy có hay?,  Nếu biết tin này chắc rất cám ơn .  Đám ma sâu
      Trong câu chuyện với các bạn trẻ hàng ngày, ông không quên kể về quê hương, nơi có những cái Ao nhà thật sinh động, nhiều loài vật được ông kể ra:
Chú ếch ngồi ở lá sen
Thảnh thơi ngắm chú dế mèn vuốt râu
Bờ ao hai chú chim sâu
Lích ta lích tích rủ nhau tìm mồi
Nhái bén quan sát một hồi
Nhớ lời cô giáo tìm nơi học bài
Chẫu chuộc có đôi chân dài
Hễ nghe tiếng động là nhoai xuống hồ
Giật mình mấy chú cá rô
Nháo nha nháo nhác nép bờ ngó nghiêng
Chuồn chuồn cánh mỏng như tiên
Đậu cành tre nhỏ làm duyên soi mình…
Từ làng quê đến thị thành
Không ao nào đẹp chỉ mình ao em.
       Một lời khẳng định thật chắc chắn của cậu chủ nhỏ. Cứ như thế ông kể hết về chú nhái bén, chẫu chuộc, cá rô, chuồn chuồn… mỗi loài vật là một hình ảnh, một tính cách riêng. Tạo ra bức tranh Ao nhà thật thanh bình, sống động và nhộn nhịp, không loại nào thôn tính loài nào. Ngược lại sống hòa thuận, giúp đỡ nhau cùng tồn tại. Đó là một môi trường sống vô cùng bình yên và hạnh phúc.  
       Các bạn nhỏ là cháu ông, hẳn mỗi dịp nghỉ hè đều được ông cho về quê chơi. Những câu chuyện mà các bé thu hoạch được chưa dừng lại trong thơ ông. Phong cảnh mùa hè ông miêu tả thật hấp dẫn ít nhất là với các bạn nhỏ ở thành phố như cháu ông:
   ….Chớm hè đã ngập tiếng ve, Đàn trời tập dượt một bè mỗi năm, Cành phượng nụ đã dậy mầm, Một trời sắc đỏ đang nằm chờ ai, Sen xanh nhú nụ hoa đàì, Tung bao cánh mỏng hồng lai nhị vàng, Đỏ bừng cánh lựu mỏng tang, Tươi trong ánh nắng chang chang mùa hè, Cuối hè đã vắng tiếng ve, Đèn trời đom đóm lập lòe sang thu...  Mùa Hè
      Với các bé dù ở thành thị hay nông thôn, thì bạn Gà mẹ - Gà con là thân thiết và gần gũi nhất. Gà Mẹ Gà Con  cũng là bài thơ lấy  làm tựa đề cho cả tập thơ.
Gà mẹ ấp khoảng ba tuần
Trứng gà cựa quậy nở dần gà non
Mẹ gà cục cục gọi con
Chân chăm bới đất tìm giun làm mồi
Rỉa thành nhiều mảnh tả tơi
Chia từng mụn nhỏ kịp thời cho con
Bới tìm cụt cả móng son
Chăm con chóng lớn quên thân mẹ gà
Xác xơ lông rụng quanh nhà
Thân gầy ngực lép cũng là vì con…
…Thế mà đến lúc lớn khôn
Gà con quên cả công ơn mẹ mình
Hết đánh nhau đến tranh dành
Miếng ăn thức uống chỉ mình phần hơn
Chẳng còn tình nghĩa mẹ con
Ăn xong quẹt mỏ no tròn mới yên…
         Đây là đúc kết những lời ông muốn nói với các bé sau khi nghe câu chuyện Gà Mẹ Gà Con . Ngay chính cả người lớn khi đọc bài này cũng phải giật mình vì cũng có lúc mình đã đối xử với ông bà, bố mẹ còn chưa trọn vẹn :
Làm người như vậy sao nên
Nhớ ơn cha mẹ tổ tiên ông bà
Không như con của mẹ gà
Mọi điều nhường nhịn mới là con ngoan.
           
          Gấp lại tập thơ gồm 24 bài, tôi đã trích 12 bài, còn trên chục bài nữa nội dung cũng rất hấp dẫn, lòng tôi dâng tràn cảm xúc với thơ ông, với tình cảm của tác giả giành cho thơ và cho các bé thiếu nhi.
         
          Tôi viết đôi dòng cảm nhận về tập thơ này. Cùng lời chúc sức khỏe tới nhà thơ Nguyễn Quang Huệ, mong ông vui khỏe và viết nhiều thêm nữa những bài thơ giành tặng cho tuổi nhỏ.
          
           Hơn ai hết, tôi biết người làm được như ông thật không dễ tìm .
           

                                                                                              Sài Gòn tháng 3 - 2014
          

Tình cô thợ máy

Một ngày bao lượt xe qua
bàn tay em với làn da dạn dày
ca pô mở sẵn rồi đây
em xem đi, sửa chữa ngay xếp chờ .

Lệnh trên chuyển xuống ban trưa
làm sao phát hiện chỗ hư hỏng gì ?
trong tay tuốc vít đen sì
nhìn qua ngó lại cái chi thế này ?...

Cặn dầu dây bẩn bàn tay
muội than từng vệt in đầy áo xanh...
được rồi đấy hỡi ông anh
bu zi dánh lửa bám quanh than dầu .

Thay ngay mới đạt yêu cầu
anh về báo xếp vài câu nhẹ nhàng
coi như sang chuyến đò ngang
không quên để lại lời vàng tặng em...

Dòng sông ánh sáng

Nhớ ngày nào anh đã dắt tay em
lên đồi vắng nhìn qua sông bên ấy
chỗ hẹp nhất cuộn lên nguồn nước chảy
nơi rộng hơn mây vẫn lặng lờ trôi .

Dòng Đà Giang nước chảy dưới chân đồi
mong chặn lại tích vào đầy hồ chứa
con sông xưa uốn mình như giải lụa
nay mênh mang thác bạc đã theo dòng .

Tuốc bin quay suốt xuân hạ thu đông
dòng sông xanh- trong tinh sương vắng vẻ
vẫn lặng lẽ qua bốn mùa dâu bể
tải điện về bao công xưởng, làng quê .

Hôm nay đây anh lại đón em về
bao kỷ niệm đã qua- mình nhớ mãi
bản thiết kế đập ngăn sông lưu lại
giờ đã thành hiện thực đến mai sau .

Ta gặp nhau trong một buổi mưa chiều
qua cơn dông sẽ bừng lên tia nắng
ở nơi ấy anh em mình thức trắng
để hôm nay ánh điện đến muôn nhà...

(Kỷ niệm đi thực tế thiết kế khách sạn chuyên gia Hòa Bình 1972)


Bến sông xưa

Đã bao lần anh đứng gần em
trong tĩnh lặng vẫn êm đềm gió thổi
hương ổi chín đã chia thành hai lối
giữa đêm đông cái rét đợi hai người .

Tay tuy gần mà vẫn cứ chơi vơi
môi mấp máy mãi còn dư vị ấm
chút nguyên sơ gửi vào trong sâu thẳm
bến sông xưa chứng giám một cuộc tình .

Đến bây giờ qua bao cuộc chiến chinh
dòng sông ấy vẫn mãi là kỷ niệm
ta nhớ thuở ban đầu trong lưu luyến
gói vào dòng ký ức đến hôm nay...

Ong rừng - ong nhà

(Thơ thiếu nhi )

Mới đầu một sáng tháng ba
ong rừng khăn gói đưa ma bạn bè
ong nhà đau bụng hôn mê
hôm qua mới báo tin về Tổ Tông .

Hỏi sao cơ sự đau lòng
mới hay nhà chủ nuôi ong toàn đường
sáng ra thấy mấy ống bương
đường đen đường bẩn gỉ đường bày ra .

Ruồi bâu kiến đậu khắp nhà
ăn vào đau bụng kêu la quá trời
sao không tìm mật như tôi ?
tìm hoa hút nhụy no xôi chán chè .


Vừa khỏe cánh, lại no nê
toàn hàng bổ phế - bổ tỳ đây nha
vi ta...chất khoáng trong hoa
mật ong ấy mới chính là mật ong .

Nói ra bác chớ phiền lòng
muốn có mật tốt thì không ăn đường
tìm hoa lấy mật tứ phương
tốt hơn cả vạn mật đường nhà ông .

Coi chừng Tào Tháo ở trong
ăn vào sẽ biết "mật ông" ra ngoài ....

Họ kiến chuyển nhà

( Thơ thiếu nhi )

Đài tin bão lụt đến nơi
họ hàng nhà kiến kịp thời chuyển quân
tránh nơi ẩm ướt mấy lần
tìm nơi khô ráo giữ phần dài lâu .

Kiến to kiến nhỏ bảo nhau
mang theo bao thứ nhu cầu cần ngay
kiến thợ khỏe mạnh chân tay
chuyển sâu ra khỏi chỗ này mang đi .

Kiến con gạo thóc khoai mỳ
kiến vàng văn nghệ duy trì như xưa
kiến đen cơm nước cho vừa
kiến cánh đặc cách che mưa chu toàn .


Chăm lo bảo vệ nguồn hàng
ai vào việc nấy rõ ràng bằng xong
kiến lửa cảnh sát đặc công
chấp hành đúng luật giao thông ban hành .

Kiến gió mắc điện cho nhanh
cùng internet chung quanh tổ mình .
đến nơi mọi sự tốt lành
kiến chúa quyết định vinh danh anh hùng...


Cái lý của lừa

















( Thơ thiếu nhi )

 Ra đường gặp chú ngựa con
lừa vừa trông thấy, đến còn hỏi han
- Anh ơi sao số anh nhàn
không thồ hàng nặng, không làm việc sao ?

- Ơ hay ông nghĩ thế nào
tôi mà phải gánh, phải bao thồ hàng ?
thân lừa ông phải đa mang
còn tôi - dòng họ cao sang kia mà !?...

- Thôi đừng bốc phét ba hoa
dù lừa hay ngựa đều là bốn chân
cao sang hèn kém cũng gần
cùng ăn cỏ, cũng là thân ngựa thồ .

Ngựa trong đền mới đáng phô
nhưng đứng một chỗ để thờ chẳng đi !
ai sinh ngựa ấy ích gì ?
làm lừa lại được nhiều khi ...sướng đời...


Giàn mướp

(Thơ thiếu nhi )

Mới đầu mướp nhú
đội hạt lên đầu
rễ bám đất sâu
xòe hai mảnh hạt .

Tiết trời ấm áp
mướp lên nhanh dần
vòi quấn chặt dàn
ra hoa ra lá .

Hoa vàng đẹp quá
ong bướm lại về
tụ họp đông ghê
vo ve tìm mật .

Lá xanh che mát
quả buông xuống dàn
như thò tay bắt
mỗi lần bạn sang .

Mỗi lần mẹ cắt
một thúng mướp đầy
mỗi nhà mấy quả
chiều về hương bay...

Về đất tổ


Rừng cây cao màu lục
trời xanh, mây thẫn thờ
hồn linh thiêng sông núi
bốn ngàn năm dựng cờ.

Cõi đất thiêng bây giờ
của ông cha để lại
người Việt nối tiếp nhau
lòng ơn sâu mãi mãi...

Qua chiều dài lịch sử
từ trong bọc trứng thiêng
qua biết bao thế hệ
xây thành bờ cõi riêng.

Lạc Long Quân đi xa
trống đồng vang thưở ấy
giờ đất nước hùng cường
chan chứa tình nhân loại.

Mẹ Âu Cơ có biết
đã gần trăm triệu người
từ hồng hoang xa lắc
con cháu dần sinh sôi.

Hôm nay con về đây
thắp hương cầu Tiên Tổ
ở  chính đất ngày xưa
dịp giáp ngày Quốc Giỗ.

Cầu Tổ Tiên phù hộ
cho Quốc thái dân an
nhà nhà đều hạnh phúc
đất nước được huy hoàng...



Hoàng Cầu

Phố Hoàng Cầu quận Đống Đa, Hà Nội
Hoàng Cầu là chiếc cầu vàng
là tên một làng trước ở ngoại ô
ao chuôm ruộng lúa liền bờ
mương đen thoát nước bùn dơ một vùng
muỗi mòng, dán chuột ung dung
sinh sôi nẩy nở sống chung một thời...

Mấy năm đô thị đổi đời
làng xưa nay đã như người đôi mươi
nhà nhà cao ốc lên ngôi
chung cư đang muốn hỏi trời... tầm cao ?
Hoàng Cầu nay sáng như sao
có đường đi dạo vòng bao quanh hồ.

Ai đi xa khỏi chốn xưa
nay về như gặp cả mùa hoa mơ...


* Hồ Hoàng Cầu đã được cải tạo kè đá 
và đường dạo quanh hồ

Giấc mơ tôi

Có nhiều ngày tôi mơ thấy em
vầng trăng ghé lại mãi bên thềm
mặt hoa da phấn như thiên lý
cả áng mây trôi cũng nhẹ êm .

Mái tóc buông dài nhớ rất lâu
óng mượt ngang lưng tới đỉnh đầu
quần nhung áo mỏng người thon thả
tình đẹp như mơ trong mắt nhau ...

Thế mà hai đứa lại hai nơi
tình cảm ngày xưa quá tuyệt vời
nhưng nay chỉ còn là ảo mộng
làm trái tim đau suốt một đời !

Biết rằng ngày ấy em qua sông
nhưng biết làm sao chuyện lấy chồng
cha mẹ họ hàng lo sắp đặt
làm anh tan nát giấc mơ hồng !

Để rồi từ ấy đến hôm nay
anh đã mang theo giấc mộng này
chắc chẳng bao giờ quên em được
trừ phi khuất núi với ngàn mây !...

Cây bàng trước ngõ

( Thơ thiếu nhi )

Thân bàng u bướu xù xì
màu thời gian đã trôi đi mấy mùa
cành vươn hứng giọt mây đùa
búp bàng cởi áo, gió lùa bay bay...

Lá bàng như những bàn tay
lớp trên lớp dưới ken dày che mưa
như rang giữa buổi nắng trưa
lá xanh phủ kín cho vừa sân chơi.

Đầu đông lá rụng về trời
xuân sang chồi nở như lời mẹ ru
hè về cành rộng dáng dù
khi làn gió mới đón thu qua nhà.

Bà bán nước, chị bán hoa
ông bơm xe - dưới cành la cây bàng
em ngồi lần giở từng trang
ôn bài ngay dưới gốc bàng nhà em.

Cây bàng là chỗ thân quen
học về cùng với dế mèn bắt tay
líu lo chim hót gọi bầy
vui như cả nhóm lâu ngày gặp nhau...

Viếng bạn

Thưa bạn đọc.

KTS Vũ Đình Phàm và  Nhà văn Trần Huy Thuận
        Nhân cuộc gặp gỡ với KTS Vũ Đình Phàm, chúng tôi lại có dịp ôn lại những bạn bè cùng lớp, cùng trường. Có người đã thành danh, có người chưa thành danh, thậm chí có bạn còn khó khăn vất vả, mặc dù tất cả đã nghỉ hưu hơn chục năm nay. Một số anh em chuyển sang làm tư vấn thiết kế, cũng có người chuyển sang viết lách trở thành nhà văn, nhà thơ. Nhưng xét cho cùng cũng chỉ là thú vui giải trí trong khi thời gian thừa thãi mà thôi. Trong số bạn nổi về văn chương có nhà văn Trần Huy Thuận. Ông đã được độc giả yêu mến qua trang Blog "Ngang qua cuộc chơi" và có nhiều bài viết trên báo "Tuổi Trẻ" và một số báo khác. Hai lần được giải thưởng của báo bởi những bài viết xuất sắc, ông trở thành nổi bật trong lớp. Nhưng ông đã không ở lại được lâu hơn do lâm bệnh hiểm nghèo! Sự vắng mặt của ông đã làm chúng tôi bùi ngùi xúc động! KTS Vũ Đình Phàm đã có bài thơ “Viếng  bạn”, và tôi có hai bài: “Chia sẻ” khi ông còn khỏe và “Chia ly” khi ông qua đời. Nhân dịp gặp mặt bạn bè cùng lớp, cùng trường, kỷ niệm 55 năm ngày nhập học, tôi xin đăng ba bài  thơ này. Xin mời các bạn cùng đọc :

Viếng bạn
Ta tiễn Người như chính tiễn ta
Chén rượu chưa vơi đã quan hà
Người đấy ta đây thôi vĩnh quyết
Âm dương cách trở đất trời xa…


Chia sẻ 21/10/2012
( Nguyễn Quang Huệ gửi Trần Huy Thuận )

Anh điện cho tôi một buổi chiều
Báo rằng đã nhận tập thơ yêu
Anh còn đi viện chưa kịp đọc
Nhưng vẫn gửi câu cảm ơn nhiều .

Tâm sự với tôi anh nhắn tin
Bệnh tình nan giải cứ phải lên (1)
Từng đợt lịch trình cho nghiêm ngặt
Quá hẹn xem ra lắm lụy phiền .

Hồng cầu ngày một giảm mà lo
Sự sống ngắn dần thử phép đo
Ông Trời đã định xin chẳng được
Bảy tám đã qua chửa hẹn đò .

Anh cười trong máy tôi lạ lắm
Càng cuối càng nghe tiếng nhỏ dần !
Hãy sống lạc quan anh Thuận ạ
Để còn vui tiếp những mùa xuân .

Chia ly ( 07/10/2013 )
Hôm nay được tin anh đã đi !
Lòng tôi luyến tiếc nặng như chì
“Ngang qua cuộc chơi” còn giang dở
Bạn bè nào muốn cảnh biệt ly !...

Suối vàng an giấc tôi cầu mong
Sự nghiệp văn chương đã xuống dòng !
Khép lại một đời đầy biến động
Linh hồn siêu thoát với hư không…

(1)Nhà văn quê Nam Định, lên viện huyết học để thay máu

Lời cuối sách



                                               
        Thưa các bạn

     Tôi xin trích đăng bài  “Lời cuối sách” của tập thơ ( Dòng sông ký ức ) sau đây để bạn đọc tham khảo thêm, đồng thời là bài tóm tắt của tập thơ này :

      Tôi đến với thơ kể đã mấy chục năm, nhưng đậm đặc nhất mười năm gần đây tôi mới có ý thức sưu tập, sửa chữa, bổ sung cho thật hoàn chỉnh  những bài thơ của mình .
      Khi còn công tác, tôi chỉ lo vào lĩnh vực chuyên môn là thiết kế và xây dựng các công trình dân dụng và công nghiệp, riêng thơ chỉ là tay trái, ngẫu hứng, nghiệp dư . Nay thì khác, thời gian rảnh rỗi dư thừa, lại ham viết, ham đọc .
      Kể cũng lạ, tôi càng sưu tầm, đọc nhiều thơ hay của nhiều tác giả, thành ra đam mê, lại muốn sáng tác. Những cảm hứng từ những mùa xuân đã qua thôi thúc tôi làm thơ trở lại:

...Bảy mốt xuân qua đà đúng hạn
Nhưng còn chưa tới tuổi trung bình
Lòng tự bảo mình là còn trẻ
Thói quen viết lách lại hồi sinh…

        Đọc những bài thơ viết về Mẹ của các nhà thơ nổi tiếng, tôi tâm đắc vô cùng và tìm ra những câu ngay sau đó. Tôi cảm thấy nghe cũng được:

Mẹ như chiếc lá trên cành
Chắt chiu những giọt nắng hanh cuối trời
Đón từng hạt nhỏ sương rơi
Tạo giòng sữa ngọt nuôi người trong mơ…

         Bài thơ “Tình mẹ” của tôi xuất xứ từ nguồn cảm hứng ấy.

                           …Mong con nên nghĩa nên tình
                           Gặp người tin cậy mới đành tạm vui.

       Xin nhớ là mẹ chỉ tạm vui chứ  chưa vui vì còn cả thời gian dài sau đó nữa. Ai mà biết được cuộc sống của con sau này như thế nào?
       Nói đến chuyện tình và tình yêu đối với ai cũng vậy, nó luôn luôn trường tồn, một phạm trù rộng lớn, sống mãi theo thời gian, mới mẻ và hấp dẫn.
      Tình yêu luôn luôn thơ mộng dù nó cách xa sáu bảy mươi năm. Đó là đề tài luôn cuốn hút mọi người.

Tình đẹp thì nhớ rất lâu
Tình non, tình ép ai đâu nhớ tình

        Ai là người đã từng trải nghiệm, phải công nhận điều ấy là rất đúng.

            Mặt trời đã đổ về tây
            Em đi gặt lúa cỏ may dạt bờ
            Xốn xang những đợi cùng chờ
            Cỏ may đứng dậy phất phơ bóng chiều...
                                                      “Cỏ may”

 Hoặc:    Mặt trời chênh chếch ngọn tre
              Nắng chui lỗ vách nắng tia vào nhà
              Ước gì em mở cửa ra
              Để anh vào nhà gom nắng cho em.
                                                                 “Gom nắng”

       Một điều ước thật đơn giản, nhẹ nhàng nhưng không tưởng vì làm sao gom được tia nắng cho nàng, mà cốt chỉ được gần nàng mà thôi. Cho nên mãi mãi chỉ là ước ao chờ đợi :
              Mấy năm chum nếp vẫn đầy
              Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời
                                                       “Chuyện hai nhà”

        Hai nhà cạnh nhau cùng ngoảnh hướng Nam, chỉ cách nhau bờ duối. Đôi trai gái như đã bén duyên và hò hẹn. Hai gia đình đã có lời qua lại và chuẩn bị cho hai trẻ về chung một nhà.
       Thế mà không hiểu sao chuẩn bị điều kiện chín muồi như vậy mà mấy năm chum nếp vẫn đầy?
        Sang bài khác: bài “Tiễn nàng” :

              Thế là nàng đã sang sông
              Nàng đi lấy chồng tôi ở lại sau
              Ngậm ngùi chẳng trách được nhau
              Nỗi buồn dấu kín, chôn sâu vào lòng
              Tình yêu như một đóa hồng
              Nhưng còn gai nhọn mà không trọn lời
              Còn lo những việc xa xôi
               Sợ không lấp đủ đầy vơi cho nàng…

        Khi tình yêu tuổi học trò 17, 18 qua đi, trai gái đã chín chắn hơn, tình yêu cũng thiết thực hơn, và tất nhiên nàng đã gặp tình yêu mới, thỏa mãn mọi điều. Mừng cho nàng có một bến mới rộng rãi, cao xanh hơn:

             …Thế là nàng bước sang ngang
             Thời gian đâu mãi dở dang đợi chờ
             Thôi đừng trách cứ vu vơ
             Tiễn nàng bằng mấy vần thơ của mình.

            Lãng mạn hơn, hình ảnh chiếc áo của người con gái trong bài:
           “Chiếc áo nâu non”

             …Xẻ tà lưng áo eo thon
             Chiết ly vừa đủ bao tròn cả đôi
             Chắc thương chị vợ tuổi mùi?
             Bù cho những lúc nửa vời yêu thương…

         Đối với sự chung thủy trong tình yêu thì có ai sánh được Chú Cuội và Chị Nguyệt:

             …Nghìn năm ngồi gốc đa này
             Chỉ chờ gặp mặt ở ngay Thiên Đình
             Chị Nguyệt như thể vô tình
             Mặc cho chú Cuội theo mình ngàn năm
                                                                      “Hỏi thăm”

        Trong tập thơ cũng có những bài mang dáng dấp gia đình và quê hương theo nghĩa hẹp. Nhưng trong thực tế có biết bao gia đình giống nhau, cũng có ông bà, cha mẹ, các cháu nội ngoại, con dâu, con rể. Quê hương cũng vậy, cũng cây đa giếng nước, sân đình, cũng nhà thờ xóm đạo, giòng sông xanh, đường làng cạnh bờ dâu bãi mía…Miền quê Việt Nam rất đẹp, rất nên thơ. Cho nên tôi yêu quê tôi  lắm lắm, cũng như các bạn yêu quê hương mình vậy.

            Gia đình như mọi gia đình
            Một miền quê ấy như thành quê chung.

          Đọc tập thơ sẽ thấy giá trị nhân văn của gia đình Việt Nam:

            …Con trai đã có vợ hiền
            Biết lo biết liệu mới yên cửa nhà
            Một lòng quý trọng mẹ cha
            Dù là tiến sĩ , vẫn là con dâu
                                               “Nói với con dâu”

 Hay :   …Gặp cháu ông bà đã thấy vui
             Sợ nhất cô đơn cuối cuộc đời
             Tuổi cao ăn uống đâu được mấy
             Chỉ bát canh chua là được rồi…
                                                        “ Thăm cháu”

          Như thế tôi đã nói thay lời các cụ đó sao? Người già đâu có đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần tình cảm của con cháu sao cho hiếu đễ để ông bà, cha mẹ đỡ cô đơn và được tôn trọng, đi chào về hỏi là được. Tiếc thay có những người con không làm nổi điều này, mặc dù được học cao và  có địa vị trong xã hội ! Cho nên vẫn còn có trường hợp con cái tệ bạc với ông bà , cha mẹ mình...Nhưng có nhiều con cháu các thế hệ sau ngoài việc tìm cách nuôi sống gia đình mình, con cái mình, còn chăm lo chu đáo cho ông bà, cha mẹ và trả nghĩa lớn với đất nước.

              …Quê hương  - mình giữ bao kỷ niệm
              Có bao chiến sĩ đã không về
              Các thế hệ sau hoài bão lớn
              Góp phần làm đẹp một vùng quê…
                                                             “Nhớ quê”

         Thưa bạn đọc:
        Có thể nói 63 bài thơ trong tập thơ “Dòng sông ký ức” là những lời tâm huyết. Mỗi bài là một câu chuyện được viết bằng những vần thơ mộc mạc mà từ đó  ta có thể rút ra nhiều điều để suy ngẫm.
        Tôi xin phép được hầu chuyện cùng bạn đọc mấy lời ngắn ngủi, tỏ lòng chân thành cám ơn bạn đọc đã quan tâm đến tập thơ này.

         Kính chúc các bạn có nhiều niềm vui và hạnh phúc

                                                          Hà Nội ngày 7 tháng 7 năn 2012

Đợi Xuân



        ( Tác giả Nhà thơ Đỗ Hàn )

Nhà thơ Đỗ Hàn
        Thưa bạn đọc.
      Nhà thơ Đỗ Hàn sinh năm 1959 tại Vĩnh Phúc, hiện nay là chánh văn phòng Hội Nhà Văn VN. Trong lần gặp ở Hội Nhà Văn cuối thu 2013, Tôi thấy anh thật bận rộn. Khi giao cho người này gọi điện liên hệ với nhà văn nọ chuẩn bị bài phát biểu cho một cuộc hội thảo, xong anh lại  giao cho nhân viên khác chuẩn bị hội trường để tiếp khách hội nhà văn các nước ASEAN, chuẩn bị xe cho cán bộ Hội đi công tác một tỉnh miền núi v.v…
      Làm chánh văn phòng biết bao việc sự vụ trong một ngày. Tuy vậy anh vẫn tranh thủ sáng tác trong khi làm việc. Nhiều lúc tôi thấy anh trầm ngâm một vài phút khi có tứ thơ chợt đến, lại ghi vào máy, giờ rỗi lại mở ra xem, kiểm tra bổ sung cho bài thơ thật hoàn chỉnh.
     Theo QĐND “Thơ Đỗ Hàn nhiều suy tư, chiêm nghiệm, anh không cố cách tân thơ bằng những tiểu xảo, lập ngôn, lập tứ mà bằng những cảm xúc chân thành và tấm lòng ưu ái với cuộc đời.”
      Trân trọng gới thiệu cùng bạn đọc hai bài thơ hay “ĐỢI XUÂN” và "CHUỖI NGỌC TRAI" của anh vừa sáng tác gần đây :

                                     ĐỢI XUÂN

Ngày chị đi lấy chồng xa
Mẹ vun lại mấy luống cà dở dang…
Đình làng trống hội xênh xang
Cha ngồi so lại đôi hàng guốc son.
Em từ cô bé cỏn con
Phổng phao hỏi mẹ “Chị còn áo hoa”…?
Anh qua
Rồi lại
Anh qua…
Hỏi thăm chị, cứ như là thăm ai !
Chân đeo guốc đóng lại quai
Mà sao em thấy như cài khuy hoa…
Làng nghèo Xuân chẳng ngại qua
Nhà mình Xuân ở như là lâu hơn…
Hội làng trống giục đầu thôn
Em ngồi mong chị…nhiều hơn…mong… Trời !


       CHUỖI NGỌC TRAI

Chuỗi ngọc trai rơi ở bên đường
Hàng trăm người qua, không ai cúi nhặt
Bao ánh mắt nheo cười
Làm gì còn ngọc thật?
Nườm nượp trên đường ngọc giả cứ như gương…

lăng mộ đá toyota thanh hóa