Ở nơi hy vọng

Cây dừa nhờ gió gọi mưa
Cây lim buồn bã tiễn đưa lá vàng
Từ nhà điều trị nhìn sang
Ung dung lặng đứng như đang đón người
Ô tô đỗ kín sân trời
Xe sang xe đẹp đưa người đến thăm.

Một ngày như thể một năm
Nằm trong bệnh viện nghĩ thầm điều chi?
Thôi thì mặc kệ sầu bi
Ngày nào vui được vui thì cứ vui
Không may gặp sự rủi xui
Chẳng còn ân hận ngậm ngùi trối trăng...

Nằm viện

( Thơ vui )

Ngày dài đếm giọt nước rơi
Đếm sao cho đủ đầy vơi lòng mình
Ngổn ngang bao nỗi đường tình
Tình thơ tình bạn tình mình tình ta.
Tình ông cháu - tình mẹ cha
Tình con, tình bố, cả nhà ra sao?

Hỏi trời trời lại quá cao
Hỏi đất lại bảo làm sao mà buồn!
Nam Tào giữ sổ Cửu Môn
Ai chưa đến lượt thì buồn làm chi?
Đất tôi chẳng giúp được gì
Chỉ là thừa lệnh mỗi khi Tào cần
Gạch ai người ấy đến lân
Đất tôi giúp đỡ mộ phần mà thôi...

Phòng 306

Phòng 306 nhà 10
Bệnh viện Hữu Nghị một thời Việt Xô
Biển đề khoa ngoại khá to
Ai qua cũng thấy nỗi lo đến mình!

Bao nhiêu hình ảnh vô tình
Mổ gan mổ thận u lành u xơ
Tiền liệt tuyến to bất ngờ
Máu đông tắc tiểu đang chờ mổ ngay.

Tay vàng tay ngọc ở đây
Cứu bao ca bệnh khỏi cây tử thần
Lời khuyên chỉ bảo ân cần
Ấm lòng người bệnh tình thân ruột rà.

Bác sĩ y tá hiền hòa
Nhiệt tình chăm sóc người ra kẻ vào
Không may bệnh nặng tuổi cao
Mấy ai trách cứ lời nào ở đây.
Đau lòng gặp cảnh không may
cùng chung tình cảm dứt day nỗi niềm...

Chăm bố chồng

( Tặng cô gái tên Hương )

Cô gái Sài Gòn ra Bắc
Chăm sóc bố chồng ốm đau
Tất tả ngược xuôi xuôi ngược
Sáng mai đến tận cuối chiều.

Thìa cháo quả nho cốc sữa
Chăm chút từng ly cho ông
Ngày ngày nâng lên đặt xuống
Miễn sao bố được yên lòng.

Quý giá biết bao những lời
Động viên dịu ngọt trên môi
Thay chồng chăm cha xứ lạ
Thế gian liệu có mấy người?

Có nhiều cô dâu hiền thục
Nhưng nào thương bố như cha
Như cô gái này đã đủ
Xứng là đẹp tựa nhành hoa...

Quà của rừng

Mận Mộc Châu đi đâu cũng nhớ
Thơm, ngọt dòn ăn dở muốn ăn thêm
Màu tím đen hấp dẫn phái tay mềm
Cành trĩu quả như muốn tìm xuống đất.

Một vùng đồi nhấp nhô cao thấp
Phủ màu xanh rừng rậm chốn thiên đàng
Từ cao nguyên trên ngàn mét nhìn sang
Mùa quả chín từng đoàn xe nặng bánh.

Vất vả ngựa thồ thay quang thay gánh
Chở về nơi tập kết chẳng đợi lâu
Chất lên xe rồi - không biết mận đi đâu
Hay mận đã tìm đường ra thế giới?...

Em gái Thái đẹp như tranh mời gọi
Em gái Mông xúng xính váy đủ màu
Chiếc khăn quàng ngang cổ hẹn mùa sau
Cùng chồng hái đưa mận về thăm phố...






Trở về tuổi thơ

( Thơ thiếu nhi )

Chẳng mấy khi ra biển
Thấy diều căng đầy trời
Mùa hè càng nóng nực
Chỉ thấy người và người.

Lao xao ngàn sóng vỗ
Thuyền đánh cá ra khơi
Các em nhỏ đùa vui
Ven bờ cùng với sóng.

Kỷ niệm ngày nắng nóng
Chụp kiểu ảnh làm vui
Để tuổi thơ trở lại
Xa bảy chục năm rồi.

Cỡi cá kình của biển
Đã trôi dạt vào bờ
Ai ngờ trong bụng cá
Chỉ có hơi và thơ...


Chị tôi- Mẹ VN anh hùng

 ( Bà Phạm Thị Thất, có 2 con liệt sĩ, 
ở xã Diễn Hạnh, Diễn Châu, Nghệ An )

Anh hùng - chị đã từ lâu
Bốn lăm năm - mới được bầu vinh danh
Nay bằng công nhận đã đành
Đúng tên đúng họ rõ rành trên giao
Ủy ban tổ chức lễ trao
Trong trang trọng - gợi nhớ bao lệ buồn...

Mong con về với cội nguồn
Ôm niềm hy vọng sóng dồn bão dông
Nhưng rồi mãi mãi chờ mong
Chị đành cỡi núi lội sông kiếm tìm
Bao năm tăm cá bóng chim
Chị theo con, cũng lặng im tháng ngày...

Hôm nay nhà nước ơn đầy
Dẫu rằng có muộn đã hay lòng người
Em xin chia sẻ mấy lời:
- Biết ơn chị, cả cuộc đời hy sinh...

            Nguyễn Quang Huệ
    Hà Nội ngày 16 tháng 6 - 2016

Chú dế ham chơi

( Thơ thiếu nhi )

Đêm về nghe dế nỉ non
Ông trăng sáng tỏ như còn tơ vương
Vì sao dế lại lạc đường?
Nhỏ to rầu rĩ cạnh mương cạnh rào!

Trăng hỏi mẹ dế đi đâu?
Sao không dặn: mẹ đi lâu bế bồng
Mải chơi dế nhảy lung tung
Cho nên lạc mẹ buồn không về nhà!

Nỉ non dế mới la cà
Góc vườn bờ dậu dế ra đây ngồi
Chờ cho mẹ dế đến nơi
Mải vui dế lại ham chơi không về...

Hương chè

( Kỷ niệm thăm nông trường chè Mộc Châu )

Trưa hè đổ nắng chang chang
em đi hái lộc từng hàng búp xanh
nắng nhiều khăn áo quấn quanh
yêu chè yêu cả mái đình gốc đa.

Lộc non hái kịp nõn nà
thấm mồ hôi hột đậm đà thơm bay
bàn tay bám nhựa chè này
như khung dệt đẹp bao cây chè đồi.

Sọt, nừng đầy búp chè tươi
qua vò, sấy, tẩm lên mùi thơm hương
dần sàng phân loại tinh tươm
ẩn trong hộp đẹp lên đường xa quê...

Giải yếm em trao

Một cái tên mới nghe đã cảm
một địa danh in đậm Mộc Châu
thác cao đổ xuống khe sâu
va vào vách đá hợp nhau thành dòng
như là cô gái đang hong
tóc mây nối giữa tầng không xuống trần.

Giải yếm trao mấy lần lớn nhỏ
nước trong rừng tuôn đổ xuống đây
rừng xanh trộn với trời mây
cho dòng nước trắng hôm nay gặp người.

Trao giải yếm trao lời mát lịm
cho bao chàng bịn rịn đam mê
Mộc Châu giữ trọn lời thề
gửi anh giải yếm đem về làm tin...

Thác Giải Yếm ở Mộc Châu

Ba cô yếm đỏ

Hỡi ba cô gái yếm đào

Thi Đàn lướt sóng nơi nào hôm nay?

Màu sen nhuộm đỏ Hồ Tây

Yếm đào xinh đẹp mai này tặng ai?...


Ấn tượng của Trần Đăng Khoa về chuyến thăm của B.Obama

Thưa bạn đọc.
Tôi đã đọc bài báo về ấn tượng của Trần Đăng Khoa qua chuyến thăm VN của tổng thống Obama. Tôi coi đây là bài tổng hợp đầy đủ nhất nên xin đăng lại để bạn bè chia sẻ, và biết đâu lại có những bài thơ mới thật hay về đề tài này...

Ấn tượng về Obama qua con mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa

Tổng thống Mỹ B.Obama đã kết thúc tốt đẹp chuyến thăm Việt Nam. Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã nêu lên những ấn tượng cá nhân về sự kiện này.
Ấn tượng về Obama qua con mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Ông Obama phát biểu tại Việt Nam
- Thưa ông Trần Đăng Khoa! Rất vui sau một tuần lại có dịp gặp ông. Ấn tượng nhất của ông trong tuần qua là gì?
- Là chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ B. Obama. Có thể nói tràn ngập các kênh truyền thông, từ truyền hình, báo chí chính thống cho đến các trang mạng xã hội, các trang Facebook của những người dân bình thường là hình ảnh B. Obama. Báo chí, truyền thông cũng đã khai thác đến hết mọi góc độ của chuyến thăm lịch sử ấy. 
Từ chuyên cơ, trực thăng, lính bắn tỉa bảo vệ, chó nghiệp vụ, người phiên dịch, người viết diễn văn, cô trợ lý gốc Việt, ông đầu bếp, cho đến cả hai cái máy nhắc chữ… Có lẽ mọi ngóc ngách của chuyến đi, cả những chuyện “hậu cung” của ông B. Obama cũng được lôi ra bàn luận, mổ xẻ.
Dường như đến Việt Nam, Ngài Tổng thống chẳng còn gì bí mật nữa. Tất cả đã thành một cơn sốt B. Obama. Không chỉ những người dân ở mạng xã hội, cả chính khách, trí thức, văn nghệ sĩ và các “yếu nhân” của công chúng cũng bàn về ông. Nhiều người còn đưa ra cả những lý giải, vì sao ông B. Obama được người dân Việt Nam yêu mến đến thế…
- Vâng! Đúng là rất ấn tượng. Và đối với ông thì ấn tượng nhất trong các ấn tượng ấy là gì?
- Là những người dân ta đón ông. Đấy mới là điều đáng bàn. Còn nói B. Obama diễn thuyết hay thì đó là điều dĩ nhiên. Vì ông là một nhà hùng biện. Bản thuyết trình của ông còn trên cả tuyệt vời. Vì nó hoàn thiện đến tuyệt đối. 
Ông đã lấy văn hoá Việt làm đại lộ đến với người Việt là lựa chọn thông minh nhất để chinh phục tuyệt đối những người tiếp xúc với mình. Cả ba Tổng thống Mỹ tới Việt Nam đều chọn con đường này nhưng đến B. Obama mới hoàn thiện nhất, chính xác nhất và cũng hay nhất. 
Những danh nhân văn hoá tiêu biểu nhất của Việt Nam trong tất cả các lĩnh vực chính trị, quân sự, tôn giáo, ngoại giao, khoa học, văn hoá nghệ thuật  đều được ông “huy động” trong bản thuyết trình. Như Lý Thường Kiệt, Phan Chu Trinh, Hồ Chí Minh, Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Giáo sư Ngô Bảo Châu, nhạc sĩ Văn Cao, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - những trích dẫn rất đích đáng. 
Tôi muốn nói thêm về Văn Cao. Năm 1975, khi thống nhất đất nước, nhiều người, trong đó có những nhà thơ rất lớn gọi đó là năm vĩ đại, ngày vĩ đại, nhưng Văn Cao chỉ coi đó là ngày bình thường: “Ngày bình thường, ngày vui nay đã về…”. 
Ấn tượng về Obama qua con mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Ông Obama được chào đón khi đến Việt Nam
Đúng thật. Chiến tranh là bất thường. Chúng ta đã trải qua gần nửa thế kỷ sống trong sự bất thường, đến nỗi cái bất thường đã trở thành bình thường, khi có được những ngày bình thường đích thực mà chúng ta giành được bằng bao xương máu, thì ta lại choáng ngợp, rồi phải rất vất vả mới làm quen được với nó, cho đến nay, cũng đã hơn một phần tư thế kỷ rồi, mà chúng ta vẫn chưa nhuần với đời sống dân sự. “Từ nay người biết thương người. Từ nay người biết yêu người”. 
Văn Cao quả là một nghệ sĩ có tầm nhìn vượt trước thời đại. Ông có rất nhiều tác phẩm đặc sắc. Và tác phẩm đặc sắc nhất của đời ông, theo tôi, có lẽ lại chính là “Mùa xuân đầu tiên” này, một ca khúc vừa hay vừa lớn, vừa đẹp về giai điệu lại rất sâu sắc trong ca từ, mà ông B. Obama đã chọn để trích dẫn. 
Và cuối cùng trên đại lộ văn hoá mà Tổng thống Mỹ chọn để đến với chúng ta là đại thi hào Nguyễn Du. B. Obama đã dẫn Nguyễn Du để bàn về mối bang giao giữa hai nước: “Rằng trăm năm cũng từ đây – Của tin còn một chút này làm ghi”. Phải nói là rất tuyệt vời. Đúng vậy. Vấn đề là niềm tin. Không có niềm tin thì không có gì hết. Chơi với nhau thì phải tin nhau.
Nhiều người bạn lớn cũng đến với chúng ta, thậm chí họ còn có cả những tấm áo rất đẹp, rất lộng lẫy được đính thêm những hạt kim cương bằng lòng tốt, mà có đến những bốn tốt với mười sáu chữ vàng, nhưng vẫn không tạo được niềm tin để chúng ta có thể yên tâm, sống chết với họ, khi họ cứ nói một đằng, làm một nẻo. Lại còn đe chúng ta: “Chơi với Mỹ cần phải cẩn thận”. 
Vâng! Đúng là chơi với ai cũng phải cẩn thận. Nhất là những người không tạo cho chúng ta có được niềm tin, dù chúng ta luôn tin và rất muốn tin. 
Ông B. Obama được dân ta quý chính vì ông rất hiểu chúng ta và tạo cho chúng ta có được niềm tin này. Đặc biệt ông dẫn Lý Thường Kiệt để bàn về chủ quyền của chúng ta: “Sông núi nước Nam, vua Nam ở”. 
Ông còn nói: “Việt Nam là một nước có chủ quyền độc lập và không có quốc gia nào khác có thể áp đặt lên ý chí của người dân Việt Nam. Độc lập, chủ quyền ấy do người dân Việt Nam quyết định. Mỹ rất quan tâm đến sự thành công của đất nước Việt Nam”. 
Về Biển Đông, đây là vấn đề nhạy cảm nhất, ông cho rằng: “Ở Biển Đông, chúng tôi không phải là một bên tranh chấp, nhưng chúng tôi khẳng định và đề cao quyền tự do hàng hải và hàng không; tự do thương mại không bị ngăn trở; giải quyết các tranh chấp phải thông qua pháp lý và luật pháp quốc tế. Nước Mỹ sẽ đưa tàu và máy bay di chuyển ở bất kỳ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép, và ủng hộ quyền của các nước khác cũng hành động như vậy”. 
Ông còn nói: “Không thể cứ cậy nước lớn mà bắt nạt nước nhỏ”. Rồi ông tuyên bố xoá bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Đây cũng là vấn đề mấu chốt khiến nhiều kẻ tức tối…
- Vậy thì ấn tượng quá chứ…
- Vâng! Rất ấn tượng. Nhưng ấn tượng nhất, như tôi nói, lại chính từ phía ta, phía những người dân đối với B. Obama. Họ đứng đặc hai bên đường để chào đón ông và tiễn ông về. Như thế, B. Obama không chỉ là vị khách trọng thể của nhà nước mà còn là khách quý của nhân dân. Không phải Tổng thống nước nào cũng có được hạnh phúc này. 
Ấn tượng về Obama qua con mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Vị tổng thống Mỹ rất hiểu nền văn hóa của Việt Nam
Và điều ấy làm cho chính B. Obama và đoàn tuỳ tùng của ông thấy choáng ngợp và xúc động. Nhân dân bao giờ cũng rất sâu sắc. Họ mới đúng là những nhà ngoại giao siêu đẳng nhất: Ngoại giao Nhân Dân. Họ đã đưa ra một thông điệp: Người Việt Nam không thù dai. 
Người Việt Nam rất trọng hoà bình. Anh đến với tôi bằng tấm lòng thì chúng tôi cũng mở hết lòng ra để đón anh. Và thông điệp thứ hai: Việt Nam là Đất nước Hoà bình. 
Người dân quây quanh B. Obama. Và B. Obama cũng hoà đồng với họ, ăn bún chả với họ, tránh mưa bên mái hiên với họ, chụp ảnh “tự sướng” cùng họ. Và thế là trực thăng hộ tống, chó nghiệp vụ, lính bắn tỉa bảo vệ Tổng thống Mỹ trở thành ế ẩm, không còn việc để làm. Bởi bảo vệ B. Obama chính là những người dân Việt Nam. 
Ấn tượng về Obama qua con mắt của nhà thơ Trần Đăng Khoa
Ông Obama giản dị ngồi ăn bún chả ở Hà Nội
Đại tá, nhà thơ nổi tiếng Vương Trọng lại thấy ở B. Obama có cái gì đó rất gần với Đại Tướng Võ Nguyên Giáp. Đấy là hai nhân vật nổi tiếng, năm sinh cách nhau trên nửa thế kỷ, lại cách nhau nửa vòng trái đất, cứ tưởng như chả có gì liên quan với nhau, chả có điểm gì chung. Thế mà có đấy! Đó là lòng mến mộ của người dân Việt Nam. 
Có lẽ sau Bác Hồ, thật hiếm có một vị lãnh tụ nào khi qua đời lại được dân tiếc thương như tướng Giáp, và ngoài nghi thức Quốc tang là Dân tang. Cũng hiếm có một vị khách nước ngoài nào được người Việt Nam quan tâm, yêu mến và chào đón như Tổng thống B. Obama. Có người phân vân rằng, tại sao rừng người đón Tổng thống Mỹ này lại không cầm cờ Mỹ hay cờ Việt, mà chỉ có hai bàn tay không. 
Xin thưa, chính điều ấy nói lên rằng, họ không đi đón vì một sự tổ chức hay sự vận động nào cả, mà đi theo tiếng gọi của trái tim mình.
Đại tá, nhà thơ Vương Trọng cũng có một bình luận xác đáng: “Không ai đánh giá cao giá trị của phản biện bằng Tổng thống Obama. Trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua, ông nói đại ý rằng: Hàng ngày tôi nhận được không ít những lời chỉ trích. Và chính những lời chỉ trích đó đã làm cho nước Mỹ tốt đẹp hơn. Đó là nhận định của vị Tổng thống quyền lực nhất thế giới! Có hai thông tin từ nhận định này. Thứ nhất, nhà cầm quyền phải biết lắng nghe ý kiến ngược chiều, trái với mình để tìm ra hoạch định chính sách đúng đắn. Thứ hai, những người phản biện cũng cần xác định mục đích của sự phản biện, không phải là phá rối mà là làm cho đất nước tốt đẹp hơn…”.
Đừng bỏ lỡ
- Nếu cần nói một câu về Tổng thống B. Obama thì ông sẽ nói sao?
- Tôi thấy có rất nhiều học giả nói rồi, và họ nói rất hay. Ví như Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết. Ông Thuyết nhiều năm ở Uỷ ban Văn hoá của Quốc hội. Ông cũng từng là một Đại biểu Quốc hội rất có uy tín. Ông Thuyết cho rằng: “B. Obama rất hiểu nền văn hóa, tập quán của Việt Nam".
Ba lần các nhà lãnh đạo cao nhất Hoa Kỳ "lẩy" Kiều, câu nào cũng hay, cũng trúng và giàu cảm xúc, ý nghĩa. Nhưng người Việt tâm đắc và đánh giá cao nhất là câu Kiều mà Tổng thống B. Obama đã chọn, nhất là việc lấy câu Kiều để kết bài phát biểu quá hợp cảnh, hợp tình, khó có câu nào trong truyện Kiều hợp hơn. 
Trước tấm chân tình đối với Việt Nam, sự lịch thiệp và thân thiện cũng như tầm vóc mà Tổng thống B. Obama đã thể hiện, tôi cũng xin gửi tặng Ngài một câu Kiều nói lên ấn tượng sâu sắc của tôi cũng như rất nhiều người dân Việt Nam về Ngài: "Thiên tư, tài mạo tót vời - Vào trong phong nhã, ra ngoài hào hoa".
- Vâng, chúng ta cũng có thể lấy câu Kiều của G.S Nguyễn Minh Thuyết dựng chân dung Ngài Tổng thống B. Obama để kết thúc cuộc trò chuyện này. Xin cảm ơn ông!
Thu Hằng ghi
(Theo Tuổi trẻ & Đời Sống)

Trúng cử


Chỉ tiêu trên giao cho
phải chọn cho một vị
đúng yêu cầu tiêu chí
ngoài đảng, trình độ cao.

Xin ý kiến đồng bào
cùng bí thư chi bộ
mấy người đủ nhân tố
không ai chịu ghi tên.

Chả nhẽ báo lên trên
cụm mình đành thôi vậy
nhường trên chỉ tiêu ấy
cho cụm khác đang cần...

Nhưng lòng lại phân vân
mấy nhiệm kỳ vắng mặt
cụm dân cư thua thiệt
lời dân không đến tai!

Thôi chẳng cử được ai
con dâu ơi cố nhé
tuy công ty nhỏ bé
vẫn làm ăn đàng hoàng...

Tên được gửi lên trang
ứng cử viên là nữ
cụm dân cư đề cử
giám đốc - trình độ cao.*

Ba vòng chọn đều vào
cộng đề cương hoạt động
kiểm phiếu xong hy vọng
trúng cử "Quốc Hội" phường...*

* Thạc sĩ kinh tế.
* Đã trúng cử HĐND phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, TP Hà Nội.


Tôi với ông...

( Thân tặng KTS Vũ Đình Phàm )

Tôi với ông chẳng sinh đôi
hai quê hai quán lại ngồi bên nhau
suốt từ mấy chục năm sau
cứ gặp mặt lại đôi câu chuyện trò
giọng đằm đằm chẳng nhỏ to
mà nghe rút ruột cả bồ tim gan...

Ra đi từ lũy tre làng
trai quê lên phố đa mang cuốc cày
từ ngày xa ruộng đến nay
tay chai đã lặn để thay bút cầm.

Sáo diều xa vắng bao năm?
bờ xôi ruộng mật đã nằm vào tranh
tưởng quê là mảnh đất lành
nào ngờ lên phố ẩn danh cả đời...

Thôi rồi từ thuở nằm nôi
Chờ cho đến hẹn đáo hồi về quê...

Thăm nhà KTS Vũ Đình Phàm

Ý kiến nhà văn

 Bài viết của Nhà văn Thái Sơn

Tình quê nồng thắm trong " CHỢ QUÊ " 

của Nguyễn Quang Huệ.

( Trích trong tập CHÂN DUNG TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM VĂN HỌC
 NXB Hội Nhà Văn năm 2015

"Chợ quê họp ở cuối làng/ Bên dòng sông nhỏ, bên đàng liên thôn/ Rổ rau mẹt cá mớ tôm/ Đôi ba hàng thịt, dăm con lợn gà/ Vài ba chục trứng bày ra/ Trước là gặp bạn sau là đổi trao..." ( Trích "CHỢ QUÊ" ).
     Đó là những câu thơ được viết lên bởi một hồn thơ mộc mạc, dung dị mà sâu sắc, tinh tế của nhà thơ xứ Nghệ - Nguyễn Quang Huệ. Có lẽ bất kỳ ai xa xứ khi đọc những câu thơ trên cũng thấy nhớ quê đến nao lòng. Chợ quê là bức tranh đời sống văn hóa của một vùng đất, chợ họp thường đem lại không khí đông vui làm nao nức lòng người trong cảm giác gần gũi, thân quen. Tôi đã được đọc một số tập thơ của Nguyễn Quang Huệ nhưng để lại trong tôi nhiều xúc cảm nhất, nhiều dư vị nhất chính là tập "CHỢ QUÊ"  (NXB Văn học năm 2014).
     CHỢ QUÊ ngời sáng tình yêu quê hương đất nước, khơi dậy tinh thần dân tộc, ý thức bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Nhà thơ đã viết nên những vần thơ tràn đầy hào khí, thể hiện truyền thống yêu nước của người dân nước Việt: Hồn sông núi qua bao đời chốt giữ/ Đến hôm nay vẫn đau đáu lời thề/ Canh đảo xa giữ yên cả bốn bề/ Quyết chiến đấu vì vẹn toàn đất nước" (Hòn đá ở chân cột cờ Lũng Cú).Theo suốt chiều dài lịch sử, đất nước ta luôn phải đối mặt với họa xâm lăng. Và ngay lúc này đây, trước tình hình phức tạp ở Biển Đông, đứng trước sự bành trướng của một số nước lớn, chúng ta quyết không lùi bước. Quang Huệ đã viết những câu thơ mang tính thời sự nóng bỏng:  ..."Giọt nước kia khi làm cốc đã tràn/  Dân Việt này sẽ không lùi bước/  Theo ngọn cờ tung bay phía trước/ Quyết một lòng vì Tổ quốc thiêng liêng..." ( Biển Đông dậy sóng ).  Cũng như bao người con của đất Việt, Nguyễn Quang Huệ yêu thiết tha giải đất cong cong hình chữ S mà bao đời nay cha ông ta dựng xây, gìn giữ. Nhà thơ coi mình như là một hạt mưa , ước mong góp chút công lao bé nhỏ cho "hoa lá xanh tươi" , mang lại niềm vui đến cho mọi người, làm cho Tổ quốc sáng ngời: "Luôn giữ gìn nhân cách/  Góp hạt mưa cho đời/  Cho hoa lá xanh tươi/ Cho cờ thêm thắm đỏ/  Công lao dù bé nhỏ/  Cùng chung vào niềm vui/  Cho hạnh phúc mọi người/ Cho sáng ngời Tổ quốc..." (Chỉ là hạt mưa rơi)...
     "Chợ quê" có những bài thơ viết rất cảm động về tình cảm gia đình. Trong bài "Giỗ mẹ" chúng ta thấy tâm trạng ngậm ngùi nhớ thương người mẹ của mình dù mẹ đã đi xa mấy chục năm. Bên cạnh đó sự xót xa, tiếc thương người em trai đã mất vì tai nạn giao thông:  "Giỗ mẹ đã mấy chục lần/  Hôm nay con nhớ đến tuần thắp hương/.../Chung nhau cùng khúc ruột mềm/  Vắng em thiếu mẹ nỗi niềm đắng cay/  Suối vàng mẹ đấy có hay/  Mẹ đón em để bõ ngày xa con".  Viết về mẹ Nguyễn Quang Huệ nhớ lại kỷ niệm tuổi thơ bên mái nhà xưa:  "Nay con về thăm lại mái nhà xưa/  Nơi cất giữ bao nhiêu kỷ niệm/  Viên gạch nứt ngoài thềm bên xó bếp/ Cây cột xoan gian giữa cạnh ban thờ/  Một cái đinh nghịch ngợm tuổi ngây thơ/  Đóng vào cột vẫn còn nguyên chỗ cũ"... Và hình ảnh người mẹ tảo tần lại hiện lên: "Hình bóng xưa vai mẹ bồng bềnh/  Quảy gánh thóc nặng vai thêm sầu tủi/  Gặt lúa về chia ba phần người đợi/  gánh một phần nộp chủ ruộng cho thuê..." ( Trở lại mái nhà xưa ).
     Ai được sinh ra từ làng quê khi xa mới thấm thía nỗi nhớ quê hương mình tha thiết, mới luôn khao khát được trở về sống trong tình làng nghĩa xóm. Hãy xem Nguyễn Quang Huệ nói lên ý nghĩa to lớn của phiên chợ quê:  "Tiền nhiều mặc những đâu đâu/  Chợ quê góp nhặt lá trầu quả cau/  Cảnh quê nghèo túng có nhau/  Không đi nhớ bạn nhớ bầu lại đi.../  Quà quê bánh đúc bánh đa/  Tuy đơn giản, vẫn đậm đà tình quê"  ( Chợ quê ).
Nhà thơ có cách tâm tình về một cái chợ nhỏ quê mình với dáng vẻ riêng, thấp thoáng chút hoang sơ, quê kiểng của một vùng đất còn nghèo. Bài thơ làm toát lên nét văn hóa cộng đồng đoàn kết, gắn bó, đậm đà tình cảm của người dân quê thật thà, chất phác, chịu thương chịu khó.
     Đọc thơ Nguyễn Quang Huệ, độc giả không thể bỏ qua mảng đề tài viết về tình yêu đôi lứa. Thơ tình Nguyễn Quang Huệ dịu dàng, ngọt ngào như dòng suối mát trong, không ngừng tuôn chảy. Đó là những kỷ niệm về mối tình đầu mộng mơ, dẫu qua bao năm tháng vẫn lưu giữ trong một góc con tim: "Tình riêng giữ trước gìn sau/  Thủy chung nhất bậc chẳng cầu cho ai/  Riêng mình một mảnh trăng cài/  Cõi riêng mình giữ khó ai tỏ tường"  ( Tình riêng ).  Viết về những giây phút ngọt ngào trong tình yêu, nhà thơ có cách thể hiện rất tinh tế, ý tứ:  "Tóc em vương cổ áo anh/  Làm sao giấu được chúng mình yêu nhau/  Tóc thơm đã bắc nhịp cầu/  Đó là kỷ niệm lần đầu em ơi   " ( Tóc vương cổ áo ).
     Nhà thơ may mắn có được một người vợ hiền đã yêu ông bằng cả trái tim chân thành:  "Nhà nghèo nhưng đũa có đôi/  Còn hơn giàu có mà đời khổ đau/  Cưới năm trước , bỏ năm sau/  Chẳng cần suy nghĩ con đầu mới sinh!"  ( Thiệt ...).

     Tôi muốn viết nữa, viết thật nhiều về thơ Nguyễn Quang Huệ, song khuôn khổ một bài giới thiệu không cho phép. Càng đi sâu vào thế giới thơ của ông tôi càng khâm phục người kỹ sư có tâm hồn thi sĩ và một trái tim luôn biết yêu thương.

lăng mộ đá toyota thanh hóa