Bạn đọc thân mến.
Thơ Nguyễn Xuân Hải
Cô đơn
Tác giả: Hải Anh
Chiều nay bên bờ Hồ Tây
bâng khuâng nhớ lại ngày này năm xưa
bên em, như một giấc mơ
nắm tay, vuốt má, em chờ nụ hôn.
Lăn tăn sóng nước gió vờn
môi hồng, răng trắng cười buồn với trăng
em xinh chẳng kém Chị Hằng
tim anh thổn thức rộn ràng niềm vui.
Đâu rồi, kỷ niệm xa xôi?
ai làm chia rẽ cuộc đời hai ta
trải qua năm tháng phôi pha
em đi xa mãi để ta một mình.
Cô đơn trống trải đã đành
nhưng sao khắc khoải năm canh đợi chờ
ước gì đó chỉ là mơ
sự thật đừng thế để thơ cạn lời.
Cuộc đời cứ thế trôi xuôi
để ta đơn chiếc lẻ loi một mình
nhớ nhung đến thế là cùng
gió trăng sóng nước xin đừng xa ta.
Để ta vui chút tuổi già
sầu thương tuy cạn vẫn là cô đơn
cô đơn trống trải tâm hồn
Hồ Tây sóng nước gió vờn tóc sương.
Hồ Tây chiều 2-9-2016
Ao sen thầm nhớ
Thương nàng ra tắm ao sen
Hai hoa chúm nở làm quen ghẹo mình
Hai sen hai nụ một hình
Ao làng chung một đoạn tình khoe hương...
Đường thơ
Sinh ngày 26 – 12 - 1941. * Nhiều thơ đăng trong tạp chí Người Xây Dựng
bình chọn.
Văn phong sách và Tri thức Việt tổ chức.
Lục bát gió
Nguyễn Trọng Tạo với Vân Anh Đinh tại TP Ninh Binh.
Đã lần thấy gót chân trơn
Vẫn nghe đá vấp một cơn mòn chiều
Trăm năm rụng một đôi điều
Bên hiên chiếc lá còn yêu lấy mùa
Giang tay ôm ngọn gió lùa
Gió bao nhiêu ngọn cho vừa mùa đông
Tay vừa nắm lấy tay xong
Thân đã tận mà hồn không kịp già
Sóng lừng, bão gió giông xa
Nằm nom thương cả mái nhà còn sơ
Cây ưa nước đến tận giờ
Vẫn lo cái ngập mà thơ thắt lòng
Trông cơ trời đất xoay vòng
Mà lo lắng cái gánh gồng trần gian
Đã lần thấy ngón lầm than
Vẫn nghe tay vấp nỗi càn khôn. Xa!
(NGUYÊN NGUYÊN)
Tình cờ tôi vào mạng gặp blog Nguyên Nguyên (tên thật là Đinh Vân Anh), thấy chị viết nhiều bài thơ lục bát rất duyên mà cũng chất chứa tâm trạng, nghĩ suy về phận người, về thơ ca, về thời cuộc. Phải nói là có nhiều câu lục bát khá hay:
- Mưa trong - dù rất mưa trong
Vẫn mang tiếng đục giữa dòng đời trôi
- Vượt rào qua bức cách tân
Đâu hay chân đã sượng sần vì đêm
- Nỗi hờn nuốt ngược vào trong
Một cơn gió lạ nạ dòng cùng mây
Rất nhiều những câu thơ lục bát là lạ như thế trong thơ chị. Nhưng tôi lại thích cảm nhận cho bài LỤC BÁT GIÓ.
Gió vô hình. Nhưng gió ẩn chứa biết bao cung bậc. Gió mát, gió nóng, gió lạnh. Gió nhẹ, gió ngang, gió bão. Gió làm cho ta thấy mây bay, thuyền trôi, cây vẫy, tuyết nghiêng... Gió cũng đổ cây, đổ nhà, bay đá... Vì thế mà mở đầu bài thơ lại không phải là gió, mà là chân là đá. Chân cứng đá mềm lại gợi cho Nguyên Nguyên một điều gì không bình ổn, là bởi gió chăng:
Đã lần thấy gót chân trơn
Vẫn nghe đá vấp một cơn mòn chiều
Vào bài thơ như vậy kể cũng bất ngờ. Bất ngờ trong thơ thường gây cảm giác lạ. Từ mòn chiều không mới, nhưng đá vấp mà mòn chiều thì tạo nên cảm giác thơ lạ và ẩn ý.
Cũng vì cái ẩn ý gợi ấy mà tác giả liền đẩy tới chiêm ngẫm:
Trăm năm rụng một đôi điều
Bên hiên chiếc lá còn yêu lấy mùa
Gió bao nhiêu ngọn cho vừa mùa đông
Tay vừa nắm lấy tay xong
Thân đã tận mà hồn không kịp già
Đến khổ thơ thứ ba, cấp gió trong bài thơ được gia tăng cao: "Sóng lừng, bão gió giông xa" thì cái quặn thắt trong hồn người cũng hiện lên cùng với niềm thương và nỗi lo:
Cây ưa nước đến tận giờ
Vẫn lo cái ngập mà thơ thắt lòng
Mà lo lắng cái gánh gồng trần gian
Vẫn nghe tay vấp nỗi càn khôn. Xa!
Ý kiến Nhà thơ
Kính gửi Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo.
Tôi xin phép anh đăng lại bài viết này của anh lên trang cá nhân để bạn bè tôi cùng tham khảo. Anh vui lòng nhé.
Xem phần 1 ở đây: https://www.facebook.com/nguyentrongtao/posts/10205891929291950
https://www.facebook.com/nguyentrongtao/posts/10205891929291950
Con hãy về với má
Đã
bao mùa lá rụng 
Nghĩa trang Trường Sơn
Cám ơn anh đã cho đọc bài thơ của anh. Một câu chuyện đau thương và xúc động được dựng lên với một thể thơ truyền thống rất phù hợp. Câu chữ xúc tích nhưng rung cảm và sâu sắc.
Kính chúc anh mạnh khỏe, sáng tác hay.
Nguyễn Quang Thiều
Ba mươi mùa sen nở
"NGƯỜI XÂY DỰNG" chính là nơi
(1) 1987
Chiếc ghế mẹ ngồi
![]() |
| Cụ Nguyễn thị Thoán ( 1901- 1987 ) |
Chiếc ghế gỗ đơn sơ
mẹ dùng ngồi đun nấu
chăm con - rồi bế cháu
mong chúng lớn từng ngày.
Kể từ đó đến nay
mấy chục mùa lá rụng
con về nào thấy bóng
mẹ ngồi trên ghế xưa?
Bếp đã lạnh bao mùa
đâu còn rơm còn rạ?
nồi niêu đâu hết cả?
chỉ còn ghế mẹ ngồi!...
Lòng con lại bồi hồi
nhớ những ngày thơ bé
đưa bát cơm mẹ sẻ
dành cho con phần nhiều...
Con ơn mẹ bao nhiêu
lại ngắm nhìn chiếc ghế
một thời hình bóng mẹ
đã in vào đời con...
Nàng lọ lem

Cô gái Việt Nam đang đi trên đất Síp
người Á Đông đẹp hơn gái Tây Phương
áo màu mây trông hấp dẫn lạ thường
hàm răng trắng nụ cười thêm quyến rũ.
Đôi dép đen trên đôi chân vừa đủ
túi Guci mang nhẹ ở bên mình
quần ngắn vừa tầm khoe chân trắng rất xinh
và nhẹ bước trên đường hoa lát đá.
Trông thanh thản có cần chi vội vã
thêm rạng ngời trên đường phố nàng qua
từ tóc đến chân mang bóng dáng điệu đà
nào ai biết nàng lọ lem xứ Nghệ...







