
Xa quê lại nhớ cầu ao
Bóng ai thấp thoáng rẽ vào rửa chân
Gặp nhiều tình lại nên thân
Những ngày vắng bóng phân vân chuyện gì?
Bờ tre khóm mía bên lề
Không bằng một buổi đi về cùng nhau
Đơn sơ là một chiếc cầu
Mà tôi thổn thức từ lâu đến giờ...
Cầu ao
Hoa cúc quỳ
Mọc hoang hai dẫy bên đường cái quan
Gió đưa phơ phất cành vàng
Đung đưa trước gió ngỡ ngàng sớm mai.
Sương mù bụi phủ thân ai?
Cúc quỳ hứng chịu đơn sai cả đời!
Một cơn mưa lớn qua rồi
Cúc quỳ rửa mặt sáng ngời màu hoa.
Trên đường em đến trường nhà
Cúc quỳ đón đợi như là thân quen.
Chờ con
Con đi đã mấy chục năm
Mà không báo mộng con nằm ở đâu?
Ven đồi hay chốn rừng sâu
Anh em đồng đội với nhau ai tường?
Lần tìm thắp mấy nén hương
Mong con của mẹ tìm đường thăm quê
Đã lâu mong chẳng thấy về
Mẹ già heo hắt não nề nhớ con!...
Con đi vì nước vì non
Hy sinh là lẽ sống còn mà thôi
Nghĩa trang có mộ con rồi
Chỉ chờ nắm đất ở nơi con nằm!
Mẹ giờ nhà nước lo chăm
Cửa nhà đầy đủ, dân thăm hàng ngày
Về đây với mẹ sum vầy
Những ngày cuối ở đời này con ơi!...
* Mẹ Phạm Thị Thất ở Diễn Châu, Nghệ An
Hữu duyên
Hữu duyên ta lại gặp nhau
Vô duyên có gặp gật đầu bỏ qua
Tình người như khúc thi ca
Mấy ai đoán được mặn mà đến đâu?
Qua đò mới biết sông sâu
Không dưng ai nỡ trách nhau làm gì?
Chuyện buồn hãy bỏ qua đi
Thi đàn ngóng đợi những gì vui hơn?...
Bỏ qua
Xem thơ đã thấy nụ cười
Mà nay sao lại bùi ngùi thế em?
Kệ người mặc sức bon chen
Tự lòng mình tránh vũng đen bùn lầy!
Thi đàn là chỗ rất hay
Vừa làm vừa học đến nay đã nhiều
Giữ cho trong sáng mỗi chiều
Bỏ qua ta sẽ được nhiều hơn thua.
Viết về cha
Cha đã đi xa hai chục năm
Lặng như khép lại cánh chim bằng
Con chuyển cha về ngôi nhà nhỏ
Cùng với tổ tiên cõi vĩnh hằng.
Nhớ thời cắp sách tới trường làng
Cha dẫn đi - vào buổi thu sang
Giấy nứa kẻ ngang vài quyển sách
Bảng đen phấn trắng kịp trao hàng.
Mỗi học kỳ qua lại một lần
Giấy bút tiền nong nợ đến chân
Bán đi gánh thóc làm sao đủ?
Bớt ăn để học nợ trả dần.
Ngày lại qua ngày thế cũng xong
Mười năm đèn sách chẳng uổng công
Chịu đói chịu nghèo không chịu dốt
Đời con : cha mẹ đã vun trồng...
Chuyện gà
( Thơ vui )
Gà nhà đang cục tác
bác gà lậu mò sang
Miệng cứ nói oang oang
Cô làm sao thế vậy?
Thôi bác đừng đứng đấy!
Em chỉ chuyển dạ thôi
Đẻ trứng được xong xuôi
Em hầu vui chuyện bác.
Bên nước em có khác
Khách đến phải được mời
Cứ tự động đến chơi
Không có người đón tiếp!
Tôi sang sao cô biết?
Chuyện có khó gì đâu
Chỉ thấy dáng ủ sầu
Đầu còn đâu tóc bạc.
Nhìn qua em đoán bác
Chắc xấp xỉ tám mươi
Đã nghỉ hưu lâu rồi
Người rụng lông xơ xác.
Ngửi phải hơi của bác
Em mắc cúm tức thì
Cả chuồng trại cách ly
Sợ toi đời cả loạt.
Lây sang người là chắc
Cả thế giới đề phòng
bác chui lủi lung tung
Bệnh lây lan nguy hiểm.
Thôi bác ơi đừng đến
Gây oan trái cho em
bác thử nghĩ mà xem
Đừng trách em nhạt nhẽo...
Chưa già
( Thơ vui )
Sáu mươi chưa gọi là già
Ra đường vẫn phải mượt mà tóc tai
Quần Âu đi với dày Tây
Sơ mi trong, áo vét ngoài chỉn chu...
Chân dài thấp thoáng trong khu
Mắt tròn mắt dẹt xem vô nhà nào
-Chào ông - cô gái hỏi mau
Ông B nhà ở lối nào thưa ông?..
-Thôi đừng ông cháu lung tung
Cứ anh mà gọi sẽ xong thôi mà
Ông B ở cách không xa
Bước thêm mấy bước ông ta ra liền.
Gọi là anh, mới tự nhiên
Nghe ông chán lắm - chỉ nên lần đầu!
Được rồi thôi để lần sau
Lần này nhỡ miệng con đâu cố tình.
Con xin lỗi - bố làm thinh
Vẫn chưa vừa ý, chỉ mình anh thôi !...
Một đời thơ
( Tặng HTLM )
Một đời nhớ
Một đời thương
Một đời chìm nổi
Vấn vương một đời
Nên câu thơ cũng bùi ngùi
So cùng sóng biếc mây trời đa đoan
Gửi thơ bay với gió ngàn
Hóa thành cánh tím nhị vàng thơ em
Ai người đã mở ra xem
Sẽ cảm thương với thơ em một đời.
Khúc thi ca
"Niết Bàn lạc cảnh người ơi"*
Khúc sông còn đợi để vơi con đò
Lênh đênh từ nhỏ đến giờ
Bao nhiêu sướng khổ dại khờ đã qua...
Để dành bao khúc thi ca
Đem dâng tất cả làm quà đời vui.
* (Thơ của Hoang Thị Lãng Mây)
Mua buồn
Ai buồn bán bớt cho tôi?
Tôi đang cần gấp nửa cơi nỗi buồn
Vui nhiều chẳng mấy lệ tuôn
Mắt khô mi cạn nhìn luôn nhạt nhòe
Khấn trời đằng ấy không chê!
Đổi tôi một nửa sẽ huề buồn vui.
Trở lại mái nhà xưa
Con lại về thăm lại mái nhà xưa
Nơi cất giữ bao nhiêu kỷ niệm
Viên gạch nứt ngoài thềm bên xó bếp
Cây cột xoan gian giữa cạnh ban thờ
Một cái đinh nghịch ngợm tuổi ngây thơ
Cắm vào cột vẫn còn nguyên chỗ cũ...
Có thể nào con lại quên nhanh
Hình bóng xưa vai mẹ bồng bềnh
Quảy gánh thóc nặng vai thêm sầu tủi
Gặt lúa về chia ba phần người đợi
Gánh một phần nộp chủ ruộng cho thuê
Cày cấy xong tiếp vụ xuân hè
Qua đợt tết lúa chỉ còn một ít
Rồi chạy chợ xoay mình mù mịt
Chỉ mong sao ngày đỏ lửa hai lần
Thân mẹ gầy mà chẳng chút bận tâm
Miễn sao để đàn con không đứt bữa...
Rồi kháng chiến trường kỳ gian khổ
Ba anh em lần lượt lên đường
Khôn lớn rồi để lại mẹ sau lưng
Ra mặt trận cùng đoàn quân cứu nước...
Hòa bình rồi nước hoàn toàn độc lập
Ba anh em nguyên vẹn trở về
Bố nói rằng nhà đại phúc đó nghe
Lại đoàn tụ trong ngày vui giải phóng...
Lời chối từ
Thôi anh đừng đến nữa mà
Đi tìm người khác người ta hơn nhiều
Tôi giờ đã có người yêu
Làm phiền nhau mãi là điều không nên
Tình yêu đẹp tự hai bên
Đơn phương như vậy chẳng bền được đâu!
Có qua sông mới nhớ cầu
Đò ghe tạm bợ chỉ màu tai ương!...
Mai em đi?
( Thơ của Nguyễn Hồng Hải )
Yêu em là sự đã liều
Anh nào tính được ít nhiều thiệt hơn
Mong em chớ có dận hờn
Chớ hoài lẩn tránh để buồn cho nhau!
Mai này có thể thương đau
Nhưng mà anh biết làm sao bây giờ?...
Mai em đi ...hết mong chờ
Câu ca lắng đọng, lời thơ thêm buồn
Người thương ơi!...hỡi người thương!
Hồn anh lạc bến biết đường nào ra?...
Ly thân
Đi không ngoảnh lại là sao?
Vắng người chất chứa nỗi đau muộn phiền
Ngày xa không báo một tin
Không tường nơi đến biết tìm ở đâu?
Xưa kia mặn đắng chung nhau
Tưởng rằng ấm lạnh trước sau chia cùng...
Lòng người vẫn cứ mông lung
Tìm đâu cho được chữ chung vẹn toàn!
Một mình gánh vác lo toan
Hỡi người có biết gian nan cỡ nào?
Thà rằng cứ nói một câu
Rằng tôi không thể ở lâu chốn này!
Kiếp người có dở có hay
Sẽ dửng dưng !...nếu muốn say người tình...







