Nón úp nón ngửa

      Thưa bạn đọc.
 
     Tôi có ông bạn thân là KSXD, đồng thời là nhà báo, nhà văn có tài. Hơn hai mươi năm trở lại đây ông đã viết nhiều bài báo mang tính phản biện rất sắc sảo mà ai đọc cũng thấy kiến thức xã hội của mình còn chưa đầy đủ, khi đọc cuốn "XÂY DỰNG VÀ TRĂN TRỞ" của ông. Ông viết truyện ngắn, truyện ký lại càng hay, nhiều câu chuyện đến thật tình cờ mà có sức hấp dẫn đặc biệt với những ai quan tâm đến xã hội, đến con người...Ông là Nguyễn Xuân Hải, hiện là trưởng ban biên tập tạp chí NGƯỜI XÂY DỰNG của Tổng Hội XD VN.
      Xin giới thiệu cùng bạn đọc hai câu chuyện "NÓN ÚP NÓN NGỬA" và  "HƯƠNG THÁI LAN"
trong tập " TRUYỆN VÀ KÝ " của Ông do NXB VĂN HỌC cấp phép xuất bản gần đây như sau :



                                 NÓN ÚP NÓN NGỬA[1]
Trong quán thịt chó Nhật Tân, một chuyên gia Việt ngồi nhậu với một thương gia đại Pháp quốc, vị thương gia này ngồi xếp bằng tròn trên sàn gỗ, gắp miếng chả chó chấm với mắm tôm chanh ớt, bẻ đôi củ sả cho vào miệng, uống cạn chén rượu nếp cái hoa vàng, khà một tiếng, chà tuyệt... chỉ từng ấy cử chỉ, đã minh chứng rằng ông đã là thổ công của nước Việt ta. Họ nói chuyện đủ thứ trên trời dưới đất, rồi chuyển sang chuyện phiếm về tham nhũng lúc nào không hay.
Ông ta thao thao: - Tham nhũng thì nước nào mà chẳng có, đó là vấn nạn toàn cầu mà, ở Pháp chúng tôi cũng vậy thôi, nhưng tham nhũng của chúng tôi nó khác với tham nhũng của các ông. Tham nhũng ở Pháp giống như cái nón để ngửa còn tham nhũng ở Việt Nam nó giống như cái nón để úp.
Vị chuyên gia Việt ngẩn tò te, tại sao của hắn là ngửa của mình là sấp, chẳng hiểu lão ta định nói gì, chắc là vì uống nhiều rượu nếp quá nên lão nói lung tung.
Ông cứ bình tĩnh nghe tôi nói cái đã, ở nước các ông, nước mà tôi coi là quê hương thứ hai của tôi đó, nó có nhiều điều kỳ lắm, nó chẳng giống ai cả. Bất kỳ ai được giao một trách nhiệm gì dù nhỏ đến to, hễ có tí chức tí quyền đều có thể tham nhũng. Rồi ông kể có một lần đi chơi, khi vào cổng làng, có một chiếc barie, anh lái xe đưa 5.000 đồng cho người gác cổng và chiếc barie được dựng lên, trong khi đó biển đề phí vào làng phải là 10.000 đồng. Lẽ ra chúng tôi phải nộp 10.000 đồng và người gác cổng phải đưa cho tôi một cái vé. Như vậy cả hai bên cùng có lợi, người gác cổng thì được 5.000 đồng, còn chúng tôi thì đỡ 5.000 đồng. Đi xin một tài liệu lưu trữ, ngoài phí theo quy định, nếu không lót tay cho người lưu trữ thì không xong. Đi xin một con dấu vô thưởng vô phạt cũng phải lót tay, không lót tay thì họ kiếm đủ cớ để gây khó khăn làm cho công việc của mình bị đình trệ vì những việc không đáng có. Còn với những con dấu quan trọng thì thôi khỏi phải bàn. Vậy là tham nhũng tràn lan từ thành thị đến nông thôn, từ miền núi đến đồng bằng... Muốn chống tham nhũng phải chống bằng cơ chế, pháp luật. Nghĩa là phải vạch ra mọi tình huống tham nhũng để xử lý chứ không thể nói chung chung được.
Nên hiện nay các ông rất khó chống tham nhũng bởi tham nhũng nó thành một hệ thống từ trên xuống dưới, nó giống như cái nón úp, mà cái nón úp thì nó bền vững lắm, không thể đổ được, cùng lắm thì ông di chuyển nó chỗ này thì nó đến chỗ khác, có thể nói nó vững như bàn thạch, lật ngược nó lên rất khó. - Thế nước ông nó giống như hình nón ngửa nghĩa là sao?
Ở nước chúng tôi, muốn tham nhũng được thì phải ở trên thượng tầng, đó là những người có chức có quyền cực lớn mới có thể tham nhũng được, thế nên nó giống như cái nón để ngửa, rất dễ bị quật đổ. Chẳng nói đâu xa, Jacques Chirac, cựu Tổng thống Pháp cũng phải ra hầu Tòa vì bị nghi là trong thời gian làm Thị trưởng Paris bị tố cáo là có tham nhũng. Ngay cả Nicolas Sarkozy, mới đây thôi, ngay khi còn đang ngồi tại điện Elyseé đã bị tố cáo là có liên quan đến tham nhũng trong lần tranh cử lần trước, cho nên cái ghế Tổng thống của ông ta đã bị bay tại nhiệm kỳ hai. Lẽ ra thông thường nhiệm kỳ hai thường là dành cho Tổng thống nhiệm kỳ một, bởi lúc đó Tổng thống vẫn đầy đủ quyền lực.
Như để minh họa câu chuyện của mình cho nó linh hoạt, vị thương gia này mượn ngay một chiếc nón của gia chủ: - Đấy ông thấy chưa, cái nón để úp làm sao lật được, nó vững thế này kia mà, còn cái nón để ngửa, trước tiên là ông không thể để đứng được trừ phi ông khoét một cái lỗ ở sàn để giữ cho cái chóp nón nó khỏi bị lật, còn hiện nay nó đang nằm ngửa, chỉ một cơn gió nhẹ nó cũng đủ bay.
Xuân Quý Tỵ 2013


[1] Tham khảo: Như Thổ
   Cổ học... ranh ma




                                               HƯƠNG THÁI LAN

Thu Hương là Việt kiều Thái. Gia đình Hương từ ông bà, bố mẹ, anh chị em đều ở Thái Lan từ mấy đời nay và sống bằng nghề buôn bán tạp hoá, có cửa hàng, cửa hiệu riêng, có thương hiệu, thuộc loại tiểu thương khá giả phong lưu, chị em Hương đều được học hành đến hết cấp trung học của trường Thái. Hương, tiếng Thái gọi là Thu. Kết hợp hai ngôn ngữ gọi là Thu Hương cho tiện.
 Hương người cao ráo, trắng trẻo, xinh đẹp, hàm răng đều đặn, tóc đen dài, duyên dáng, nết na và thuộc mốt chân dài. Hương có người chị gái tên Lan, lấy chồng là công chức bên ngành giao thông ở Lào. Lan ở Lào với đồng lương của chồng cũng đủ ăn và khá sung túc cho cả gia đình. Nhưng ăn không ngồi rồi rất buồn, tính Lan lại hoạt bát, năng nổ nên Lan đã mở cửa hàng tạp hoá ở trong chợ và mời cô em Hương từ Thái sang cùng làm ăn cho có chị có em. Hương cũng muốn thay đổi không khí, nên khi được chị mời là sang liền. Mạnh là kỹ sư, cán bộ giám sát thi công đường bộ từ Việt Nam sang, trong một dự án giao thông hợp tác Việt - Lào.
Một hôm sau giờ giám sát công trình, Mạnh đi lang thang ở chợ, cũng chỉ để xem hàng chứ không có ý định mua bán gì. Gặp Hương ở cửa hàng trong chợ, hai người làm quen với nhau ngay. Mới nhìn nhau lần đầu mà cảm giác như là đã thuộc về nhau từ lâu rồi. Có thể nói là tình yêu sét đánh. Hôm Mạnh đến nhà ông công chức giao thông của Lào để bàn công việc, không ngờ lại gặp Hương ở đó, và cái ông công chức đó lại chính là anh rể của Hương. Mạnh là con trưởng, cũng là đứa con trai duy nhất của vợ chồng ông cán bộ ngành giao thông đã về hưu, bố mẹ anh, mong anh lấy vợ như ruộng nứt nẻ muốn có mưa rào. Bởi anh đã tuổi trên băm. Cuộc gặp bất ngờ tại nhà anh rể, khiến họ đã đi đến quyết định hôn nhân một cách nhanh chóng, bởi nguồn gốc gia đình đã được xác minh. Đám cưới tổ chức đơn giản nhưng được tiến hành ở ba nước: một ở Lào, một ở Thái và một ở Việt. Nhưng ở Việt đám cưới được tổ chức đầy đủ nhất, có một đoàn đại diện của nhà gái từ Thái bay qua, vợ chồng cô chị từ Lào cũng sang dự. Cưới xong, cô dâu ở lại Việt và chú rể cũng vừa kết thúc công trình ở Lào. Một năm sau khi cưới, Hương sinh được cậu con trai khôi ngô bụ bẫm.
Gia đình sáu miệng ăn, trông vào hai sổ lương hưu của vợ chồng ông bà già nguyên là cán bộ trung cấp và lương của anh kỹ sư đương chức, sao mà đủ được. Hương không thể chỉ ở nhà nuôi con. Cô phải hoạt động để kiếm tiền. Với bản năng di truyền cái nghề của cha mẹ để lại, Hương quan sát tìm hiểu “Việt Nam cần hàng gì của Thái, của Lào; Lào, Thái cần hàng gì của Việt Nam”. Thế là cái tam giác kinh doanh Việt - Thái - Lào được hình thành. Người làm nhiệm vụ trung chuyển, áp tải các mặt hàng là Lâm. Lâm có vợ con, gia đình đàng hoàng, Lâm là con người đứng đắn, mẫu mực, giao dịch khéo, biết lái xe tải, xe con... Nhân vật nắm vai trò chủ chốt của đường dây chính là Hương. Cháu nhỏ có ông bà chăm nuôi, Hương tập trung vào kinh doanh. Tiền về nhà Hương mỗi ngày một tăng.Toàn bộ nội thất, trang thiết bị hiện đại của nhà chồng đều do Hương sắm. Nhà còn lên thêm một tầng cho rộng rãi, khu vệ sinh, bếp, toàn thứ đắt tiền. Cả nhà chồng Hương đều tiêu tiền thoải mái. Có tiền, Mạnh trở nên hư đốn, lơ là việc công, toàn lấy tiền của vợ đi bao gái. Hương biết nhưng cũng coi như không biết, bỏ qua, không ghen tuông, không chì chiết. Ngược lại, Mạnh lại tỏ ra ghen tuông với Lâm, vì nghĩ rằng Lâm có ý chim chuột vợ mình. Nhiều lần Lâm bị xúc phạm nhưng cố nhịn. Càng về sau Mạnh càng vô lý và quá đáng đến mức cả Hương cả Lâm đều không thể chịu được. Đỉnh điểm cao nhất là Mạnh đã đánh Hương tơi tả, đánh vô cớ, không có nguyên nhân, không có bằng chứng gì. Bố mẹ chồng lại bênh con trai chằm chặp. Quá tức giận, Hương đã tuyên bố dõng dạc và rất khiêu khích: “Anh đừng tưởng tôi là vợ anh thì anh muốn làm gì tôi thì anh làm. Anh cấm đoán tôi cũng không được đâu”. Rồi Hương gầm lên: “Thể xác của tôi là của tôi, không phải là của anh, tôi muốn cho ai là quyền của tôi”. Bố mẹ chồng và chồng Hương nghe câu đó cứ đứng phỗng ra như trời trồng. Thằng cu con ngơ ngác không hiểu người lớn đã có chuyện gì. Không ngờ cô con dâu lại có câu nói ghê gớm đến vậy, câu tuyên ngôn mà từ kim chí cổ chưa có người phụ nữ Việt Nam nào dám nói. Thế là cuộc hôn nhân tan vỡ sau đó một tháng. Hương được quyền nuôi con và phải ra khỏi nhà chồng. Sẵn có tiền lại được sự hỗ trợ thêm của vợ chồng người chị ở Lào và của bố mẹ bên Thái, Hương đã mua được ngôi nhà 3 tầng mặt phố nhỏ. Hai mẹ con sống tại đó. Hương nuôi con hoàn tòan, không cần chồng chu cấp. 4 tháng sau ly hôn, Mạnh cưới vợ khác, rồi lại đẻ được đứa con trai. Hai mẹ con Hương như bị lãng quên trong tâm trí nhà chồng. Cái cậu con trai là cháu đích tôn của ông bà là bố mẹ Mạnh, nhưng ông bà cũng quên luôn nó vì đã có đứa cháu mới. Vả lại chỉ có quan tâm bằng cái lỗ mồm mà không có vật chất kèm theo thì nó cũng nhạt nhẽo lắm... Từ hôm Hương rời khỏi nhà, bố mẹ Mạnh và Mạnh chưa một lần đến thăm thằng bé, không cần biết nó ốm đau, mạnh khỏe ra sao. Không hiểu họ là giống người gì!
Hương một mình nuôi con cũng khá cực nhọc. Cái đường dây buôn bán ba nước nhiều lúc bị đứt đoạn vì thằng bé cứ ốm đau luôn, nhất là khi nó phải nằm viện. Lâm phải thường xuyên đến nhà Hương vì công việc buôn bán. Tuy vậy cũng bị Hương hạn chế đến mức tối đa, vì cũng muốn chứng tỏ với bên nhà chồng biết là mình hoàn toàn trong sạch, hơn nữa còn muốn giữ gìn hạnh phúc cho gia đình nhà Lâm. Nhưng rồi hoàn cảnh kinh tế và điều kiện không cho phép cứ cố giữ gìn như thế mãi được. Hương đã gửi con bán trú tại trường để thuận tiện cho việc buôn bán nhưng nhiều lúc cũng không ổn vì thằng bé con có nhiều chuyện phải đáp ứng cho nó. Lâm thấy thực sự thương cho hoàn cảnh éo le của Hương. Một lần, anh nửa đùa nửa thật: “Thôi cậu cứ tập trung nuôi dạy con, việc buôn bán để tớ lo cho, vốn mỗi người góp một nửa, lãi chia đôi sòng phẳng, có sổ sách đàng hoàng, tớ không tính tiền công... nhưng với điều kiện là cậu phải vui vẻ và chiều tớ tới số...”. Nói rồi Lâm nheo nheo mắt tình tứ với Hương. Hương tự nhiên thấy nghẹn đến tận cổ, mọi uất ức dồn nén bấy lâu nay tập trung vào nơi bàn tay mềm mại bỗng nẩy lửa, một cái tát như trời giáng lên mặt Lâm, nảy đom đóm con mắt: “... Này thì chiều tới số này”, “Này thì tới số này”, nói rồi lại bồi thêm một quả tát nữa. Bị một cú quá bất ngờ, và cũng rất đau, Lâm đứng lặng hồi lâu, lấy tay xoa xoa bên má đỏ tím, rồi rất bình tĩnh: “Tớ nói là nói vậy, còn đồng ý hay không là việc của cậu, chứ tớ đã làm gì cậu đâu mà cậu hung dữ là vậy”. Hương ôm mặt khóc. Hai người lặng lẽ, rồi cả hai không ai bảo ai đều đồng thanh: “Coi như hôm nay không có chuyện gì xảy ra”.
Những ngày sau đó họ lại bàn bạc việc kinh doanh, đúng là “Coi như hôm đó không có chuyện gì xảy ra”.
Dù muốn hay không thì Hương vẫn phải cần tiền, bởi nuôi thằng bé khá tốn kém, nó lại hay ốm đau. Vì thế Hương không thể không nhận tiền của Lâm được, hết lần này đến lần khác, khá nhiều tiền. Tuy có ngôi nhà 3 tầng, có trang thiết bị đầy đủ, nhưng chỉ là cái xác, còn phải có tiền để vận hành nó, nào điện, nước, gas, điện thoại, mạng, vệ sinh, xà phòng... rồi tiền đóng góp ở khu phố... ti tỉ thứ tiền, lúc hỏng cái này, lúc phải sửa cái kia.
Một chiều, Lâm đến nhà, Hương đã gửi con bán trú, đến tối mới phải đón. Hương ra khóa trái cổng, cửa ngoài và đóng rèm lại. Pha trà mời Lâm uống nước... vào phòng trong, thoa lớp phấn trắng hồng lên má, xịt chút nước hoa nhẹ... Lâm đứng lên, đi đi lại lại, nhìn quanh quẩn xung quanh phòng, chăm chú xem tranh ảnh treo trên tường. Hương tiến sát gần Lâm thốt kêu lên: “Trời ơi! Tôi nợ anh Lâm nhiều tiền quá rồi”. Nói rồi, nhanh tay, Hương cởi ngay cái áo mặc ngoài vứt xuống ghế, để lộ bộ xu chiêng đen làm tôn đôi vai tròn lẳn và bộ ngực trắng nõn nà... “Đây... thân tôi đây... anh cứ sử dụng đi... tôi sẽ chiều anh tới số... tới số...”, vừa nói Hương vừa run bần bật, người tự nhiên như nhũn ra. Lâm bá vai Hương, rồi sờ sờ... nắn nắn... miệng nuốt nước bọt ừng ực... thèm. Đột nhiên như tỉnh cơn mê, Lâm buông tay xuống: “Thôi mặc áo vào đi, tôi không cần đâu, đừng làm thế, tôi không thích thế đâu...” Hương không những không mặc áo vào mà ngược lại tung nốt cái xu chiêng màu đen ra, lộ luôn đôi bầu vú căng tròn. Hương ôm chặt Lâm, thở hổn hển rồi đẩy Lâm vào giường. Cô cởi nốt đồ, đè lên người Lâm, chủ động vuốt ve Lâm rồi từ từ cởi cúc áo sơ mi, cởi dây lưng giúp Lâm, cho tới khi cả 2 trần như nhộng...
Hai sinh vật quần thảo nhau trên giường hơn nửa giờ. Trong nửa giờ đó họ chỉ hành động, không ai nói với ai một lời nào, chỉ thỉnh thoảng khe khẽ, khe khẽ có tiếng rên...
Xong việc, cả hai đều mặc quần áo chỉnh tề, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ, chẳng ai hiểu ai nghĩ gì.
Với Lâm, anh đã loé ra một cao kiến không hiểu là nhân đạo hay độc ác... Còn với Hương thì bị mất phương hướng hoàn toàn...
Hai ngày sau Lâm dẫn một người đàn ông trung niên đến, người đàn ông khỏe mạnh, hào hoa phong nhã, vẻ trí thức hiện rõ ra mặt. Lâm giới thiệu với Hương đây là anh Minh, anh họ của Lâm. Hương pha trà mời khách ngồi, lại còn bưng thêm một đĩa, trên đĩa có đặt hai phong sôcôla của Nga. Lâm kéo Hương vào phòng trong và nói nhỏ: “Cậu nhớ chiều ông anh tớ như đã từng chiều tớ hôm vừa rồi, mọi nợ nần giữa chúng ta, tôi xoá sạch cho cậu, cậu không phải lo việc trả nợ cho tớ, bây giờ tớ có việc phải đi”.
Minh là giáo sư tiến sĩ, làm việc ở một cơ quan nghiên cứu khoa học, vợ anh mới mất năm ngoái vì căn bệnh hiểm nghèo, để lại cho anh một cô con gái nhỏ chưa đầy 3 tuổi. Lâm gọi điện cho Minh từ hôm trước, nói: “Chiều mai anh nhớ ở nhà, em sẽ đón anh, đưa anh đi đến một nơi, rất cần cho anh đấy”. Lâm chỉ nói có vậy, không nói rõ là “cần cho anh” là cần cái gì. Minh đoán già đoán non, chắc là đi tìm mẹ kế cho con bé con. Nếu vậy thì quá hay, mình cũng đang rất cần, cảnh gà trống nuôi con một mình khổ hết chỗ nói.
Khi Lâm ra về trong nhà chỉ còn Hương và Minh. Mới thoáng nhìn Hương, Minh đã bị hút hồn, Minh thầm nghĩ, người phụ nữ này mà làm mẹ kế con My thì hay biết mấy, nhưng lý trí lại yêu cầu cần phải bình tĩnh, bình tĩnh, hình thức thì trên cả tuyệt vời rồi, nhưng cần tìm hiểu kỹ cô ta, xem đạo đức tư cách thế nào, cái đó mới là quan trọng số một, cô ấy có chịu làm kế không, có yêu con gái mình thật lòng không, vì thế nhiệm vụ của mình chiều nay là cực kỳ trọng đại. Bằng những biện pháp khoa học vốn có, phải đi tắt đón đầu, phải làm sao nắm được cái cơ bản nhất. Xem quan điểm sống của cô ấy ra sao, lý tưởng sống là gì... cho nên câu chuyện với Hương cứ nhát gừng, nhát gừng, nhiều lúc chẳng câu nào ăn nhập với câu nào, nhưng đó chính là thuật tìm hiểu, điều tra của Minh, mà thuật này chỉ có trình độ giáo sư tiến sĩ mới có được...
Còn với Hương thì nhiệm vụ đã rõ, phải thực hiện bằng được lời của Lâm “Cậu nhớ chiều ông anh tớ như đã từng chiều tớ hôm vừa rồi”. Lâm đã xoá hết nợ cho Hương rồi, không thể phụ lòng Lâm. Không chỉ thế, bản thân Hương bao lâu nay chịu kìm chế tình dục kể từ ngày ly hôn với chồng, lại vừa mới được Lâm khơi dậy cách đây mới hai hôm, sự ham muốn đã được khơi lại, nay càng trở nên mãnh liệt hơn, vả lại được quan hệ ân ái với con người hào hoa phong nhã kia, dẫu có nằm mơ cũng không thấy. So với anh này thì Lâm và Mạnh có mà xách dép cũng không đáng. Ý muốn chiếm đoạt Minh càng thôi thúc trong Hương. Chính vì vậy mà khi nghe những câu hỏi nhát gừng của Minh, Hương rất sốt ruột, rất nóng lòng muốn “chiều ông anh của Lâm tới bờ tới bến”. Chính vì thế mà Hương không kìm được lòng mình và tiếp tục diễn lại cái bài giống hệt như đã làm với Lâm hai hôm trước, nhưng làm quyết liệt hơn, táo tợn hơn, và cũng điêu luyện hơn...
... Xong việc, Minh và Hương lại quần áo chỉnh tề. Với Minh, như một cơn mê, mình đến đây có phải làm việc đó đâu. Tìm mẹ kế cho con My, phải mất dăm bảy tháng tìm hiểu, phải có lễ ăn hỏi, phải mua sắm váy cho cô dâu, chụp ảnh, tổ chức lễ cưới, mời mọc bạn bè, đăng ký kết hôn, tốn kém bao nhiêu thời gian và tiền của. Vậy mà bỏ qua mọi chuyện, đi tắt đón đầu... Chớp nhoáng không đầy một tiếng đồng hồ quen biết nhau đã đè con người ta ra làm chuyện ấy. Thật không hiểu nổi. Cuộc đời anh, từ lúc cưới vợ cho đến giờ, anh chỉ biết có vợ, không chung chạ với bất kỳ người phụ nữ nào khác, anh không biết kiểu bóc bánh trả tiền là gì. Anh mơ hồ không còn phân biệt được đúng sai. Mọi lập luận trong anh về luân lý đạo đức nay bị đổ nhào... Bây giờ đã đến lúc phải về, biết nói chuyện gì nữa đây, câu chuyện tìm hiểu đạo đức để tìm mẹ kế cho con My vừa qua là quá vô nghĩa. Mình đã bóc bánh rồi, mà thực ra là người ta đã bóc bánh sẵn đưa đến miệng mình, nhưng mình đã ăn một cách ngon lành. Cả đời Minh chưa bao giờ được thưởng thức cái bánh nào thơm ngon đến thế. Ăn bánh rồi thì bây giờ phải trả tiền đi chứ. Nhưng trả tiền bao nhiêu, thằng Lâm nó có nói với mình gì đâu. Đứng dậy ra về thì mặt mo, người ta kéo lại đòi tiền thì mình tính sao. Suy đi tính lại, lấy hết dũng khí nam nhi, anh mới lý nhí được một câu: “Bao nhiêu? Cho tôi gửi tiền”. Hương, trong mơ màng: “Tùy anh”. “Tùy anh”, vậy là đánh đố mình rồi.
Để có một đêm ngủ với vợ mới cưới phải mất cả trăm triệu, tốn kém cả năm trời đeo đuổi, vậy mà mới chỉ tìm hiểu chưa đầy một tiếng đồng hồ, chẳng phải qua một thủ tục gì mà đã có được niềm khoái lạc trên cả tương đương, vậy trả bao nhiêu đây, Minh đau đầu quá... khó hơn cả phải giải phương trình vi phân bậc 6. Muốn ra sao thì ra, cuối cùng Minh quyết định đứng dậy, móc hết tiền trong ví, cả tiền chẵn đến tiền lẻ, đặt sang bàn bên cạnh, chặn cái cốc lên trên: “Thôi chào cô, tôi về đây”.
Sau khi Minh về, Hương suy nghĩ mung lung lắm, rồi, vô cùng tức giận bản thân vì cái hành động tồi tệ của mình. Hình dung lại sự việc xảy ra lúc đó, rõ ràng, anh ta đến đây không phải để muốn làm chuyện ấy. Mà ngay cả hai hôm trước nữa, Lâm đến cũng không phải vì muốn làm chuyện ấy. Mình nhơ nhuốc đến thế, đê tiện đến thế, mình khốn nạn đến thế là cùng. Nghĩ rồi Hương ôm mặt khóc rưng rức. Cuộc đời, nay, tay đã nhúng chàm rồi làm sao gột được. Hương muốn nhảy lầu tự tử, muốn uống một liều thuốc sâu để kết thúc cuộc đời. Nhưng chợt nghĩ còn đứa con trai đang ở trường đợi mẹ đến đón, nghĩ đến bố mẹ già, chị em bên Thái, bên Lào... không thể chết được, không thể vô trách nhiệm với người thân được...
Trời đã tối sẫm, Hương vội vã phóng xe đến trường đón con, cho con ăn uống, tắm rửa, bản thân không ăn uống gì, lên giường, ôm con ngủ, trong cơn mê, Hương lảm nhảm: “Ngày mai sẽ ra sao đây, ngày mai, ôi ước gì đừng có ngày mai, Chúa ơi! Người hãy thương con, chỉ cho con một lối đi...”
Cục tiền, cả lẻ lẫn chẵn dễ có đến trên 8 triệu đồng, vẫn nằm nguyên, dưới chân cốc, đặt trên bàn...

Mùa xuân

( Kỷ niệm bài thơ thứ 500 của tác giả 
 đúng ngày mồng một tết Giáp Ngọ 2014 )

Bức tranh Mùa xuân
Xuân đến rồi dục chồi cựa quậy
cây trở mình thức dậy sau đông
đào phai chen với nắng hồng
mai vàng mở nụ từng bông thầm thì .

Đàn em nhỏ vui khi áo mới
cha mẹ dành tết đợi trao tay
món quà nhận được hôm nay
công lao bố mẹ những ngày lo toan .

Đồng quê khắp xóm làng vào vụ
mùa bội thu đang rủ nhau về
rau màu trải tận chân đê
lúa xanh hẹn én bay về đưa thoi .

Lộc xuân đã đến với người
cảnh xuân tô thắm đất trời quê hương...

Giao thừa

Pháo đã nổ đì đùng
tung hoa chào năm mới
người người đang chờ đợi
đón lộc xuân vào nhà .

Chén rượu mới rót ra
gửi trao lời chúc tụng
cành đào hoa thêm thắm
bông cúc nở thêm vàng .

Thời khắc đã sang trang
mọi người thêm một tuổi
đón chào mùa xuân mới
phúc lộc đầy cả năm...

Ngủ trưa

Ngủ trưa
Trưa hè gió thổi hiu hiu
Bờ ao bóng mát mây chiều lang thang
Tình cờ mây gặp cô nàng
Váy đen yếm thắm trễ tràng chõng tre
Ngủ quên hay muốn mây che ?
Mà khoe đồi núi song le một thời
Khó mà đi nổi cô ơi !
Của đâu lại để rong chơi mé làng ?

Dậy đi che lại đồi hoang
Kẻo bầy ong bướm ghé sang quấy rầy...

Hoa xuân

Hoa xuân
Chiều xuân lãng đãng mưa rơi
Lộc xuân ôm cả một trời xuân sang
Đông qua như thấy bẽ bàng
Tình yêu không được như nàng xuân xanh .

Lá già cây vội trút nhanh
Chờ cho xuân đến nẩy cành đơm hoa
Trắng vàng hồng tím tung ra
Mỗi cây một vẻ giao hòa đón xuân .

Chim vui tiếng hót trong ngần
Người vui hoa nở đầy sân nắng chiều...

Rượu xuân

Gần tết, gà vô tư gáy sáng
Có ngờ đâu mai rạng... chầu trời !
Thắp hương nếu chỉ đĩa xôi
Thiếu gà sao gọi đủ đôi xôi gà...

Dăm ba chén đưa qua đẩy lại
Anh em ta "dzô" mãi mấy lần
Mặt mày đỏ lựng nổi gân
Chân tay múa máy như dân lên đồng !

Miệng lắp bắp lời không chuẩn xác
Giọng ê a tửu sắc mới hăng
Khi vui nên nhớ cho rằng :
Dùng lời thân mật để bằng lòng nhau .

Coi chừng đó sứt đầu mẻ trán
Vợ con lo quá chén làm càn
Con người cốt ở chữ nhân
Chỉ đôi ba chén vui xuân là vừa .

Xin đừng câu nệ hơn thua
Mà thành rắc rối buổi vừa sang xuân...


Chiều Hồ Tây

Chiều Hồ Tây Hà Nội
Mặt trời gác lưng chừng núi
Ráng chiều đỏ lựng chân mây
Mặt hồ sương giăng mờ ảo
Thuyền qua sóng sánh nước đầy .

Sóng xô mạn thuyền ì ọp
Tung bọt trắng ngần tan xa
Đôi lứa ngồi trên yên lặng
Gom cả trời thơ về nhà .

Mặt trời khuất dần sau núi
Mây chiều nhuộm tím trời đêm
Chim cuốc quay về tìm tổ
Lung linh lấp lánh ánh đèn .

Bến thuyền người đi lên cầu
Tạm biệt bầu trời mưa mau
Em đứng bên anh lặng lẽ
Có gì để lại trong nhau ?...

Món quà đầu xuân


                 

Phó viện trưởng Phạm Hoàng Nam trao thẻ cho tác giả
   ( Ghi chép của  Nguyễn Quang Huệ )

        Tôi đến Thi Đàn Việt Nam vào một chiều cuối năm Quý Tỵ . Gọi là đến cũng được mà gọi là về cũng đúng vì đây vốn là nơi tôi thường qua sinh hoạt, gặp gỡ bạn bè sáng tác thơ văn nên trở thành thân thuộc như về nhà. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, Phó Viện trưởng Viện khoa học nghiên cứu nhân tài nhân lực VN Phạm Hoàng Nam hồ hởi báo tin: Năm nay Thi Đàn Việt Nam có chuẩn bị một món quà có nhiều ý nghĩa tới một số hội viên và các nhà thơ . Anh nói vui: Quà mừng năm mới cho các nhà thơ là quà gì đây? Thật khó nghĩ quá! Hoa quả thì ai chả có, bánh kẹo các cụ ít dùng, rượu ngoại nhà các cụ không hiếm và quá khả năng của Thi Đàn. May sao trong một chuyến đi thăm người thân bị ung thư dạ dày, đã đi nước ngoài chữa bệnh ba đợt mất gần một tỷ đồng nhưng không thuyên giảm, họ lại trả về và thất vọng nằm chờ…. Vậy mà sau khi có người mách bảo dùng gạo lứt thay cho gạo thường, mới ăn sáu tháng bệnh đã thuyên giảm, người hồng hào khỏe mạnh trở lại. Nghe nói tổ chức y tế thế giới WHO đã xác nhận gạo lứt VN có nhiều chất bổ và không hại sức khỏe, mà còn có tác dụng chữa nhiều bệnh nan y, trong khi ăn các loại gạo khác đã được xát sạch, dùng thuốc bảo quản chống mục mọt và đánh bóng trắng tinh thì làm gì còn các Vitamin và các chất bổ khác. Cho nên mang nhiều bệnh tật vào người là đúng quá rồi. Vì vậy chúng tôi chọn mua mỗi phần quà là nửa cân gạo lứt Việt. Các nhà thơ về ăn thử xem sao và sau đó có thể thay gạo thường bằng gạo lứt, mỗi cân khoảng 35.000 – 40.000 đ là cùng. Túi quà gồm ba thứ: Gạo lứt , một bài thơ có tựa đề  Sống …” gồm tám câu và một tập sách của ngài Thích Minh Quang biên soạn, dày hơn chín mươi trang.
        Bài thơ  như sau:
                                      Sống …

Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười, với thử thách chông gai
Sống vươn lên, theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa, với những người chung sống
Sống là động, nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương, nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui, danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến, giữa dòng đời vạn biến.

           Dưới bài thơ có ghi: Khi đặt bút viết một vần thơ, không thể nào mình lại nghĩ,
           nói, hay làm điều gì xấu.
           Viện khoa học nghiên cứu nhân tài nhân lực – Thi Đàn Việt Nam kính tặng.
        Thật thú vị phải không các bạn ?
      
        Đọc bài thơ tôi thiết nghĩ chẳng cần giải thích gì thêm vì nó là phương châm sống của những người am hiểu cuộc đời mà ra.
       Thế còn cuốn sách “ Tích phúc cải mệnh ” là sách ghi lại gia huấn của Viên Liễu Phàm đời Minh bên Trung Quốc, ông dạy con trai là Viên Thiên Khải biết được chân tướng vận mệnh, phân biệt thiện ác, cải ác làm lành của việc hành thiện, tích đức, khiêm tốn…Đây là quyển sách quý, có ích cho thế đạo nhân tâm, chuyển hóa lòng người, xây dựng xã hội an lạc…
       Trong ba món quà thì tôi thích nhất là bài thơ “Sống…” vì nó là phương châm sống cho từng người. Còn nửa cân gạo lứt cũng rất tốt vì đã giới thiệu một loại lương thực sạch và đầy đủ chất bổ và dinh dưỡng cho mỗi chúng ta. Tôi khuyên mỗi người nếu không ăn cả tháng thì một tuần cố gắng ăn ba ngày xen kẽ nhau, như vậy cũng rất lợi cho sức khỏe và chữa bệnh. Thực hiện sống khỏe , sống vui, sống có ích.
      Vậy là món quà của Viện khoa học Nghiên cứu Nhân tài Nhân lực và Thi Đàn Việt Nam mang nhiều ý nghĩa thiết thực đối với mọi hội viên chúng ta.
     Phó viện trưởng Phạm Hoàng Nam nói: Thi Đàn rất vui khi món quà nhỏ mà không nhỏ được các nhà thơ và hội viên trân trọng và quý mến dành cho Thi Đàn.
      Năm mới chúc các nhà thơ và hội viên Hạnh Phúc – An Khang – Thịnh Vượng .

Tắm tiên

Thả mình vào chốn bồng lai
tưởng đâu tiên giới ở ngoài hành tinh
nào ngờ ngay ở xứ mình
tắm tiên tiên tắm hữu tình mênh mang .

Một chiều giữa vụ hè sang
mấy cô thôn nữ xốn xang trong lòng
mang khăn đội áo ra đồng
lội ùm xuống khúc sông trong đang chờ .

Xiêm y để cả trên bờ
tấm thân bì bạch ngẩn ngơ bao người
hoa thơm bướm lượn giữa trời
tao nhân mặc khách quên vời ngựa xe .

Dùng dằng thôi chẳng muốn về
giam đôi mắt ngọc bên lề thiên nhiên
mấy nàng đẹp khác gì tiên
giữ hồn ai lại ở miền quê xa...

Giỗ Bố

Thắp hương đã mấy chục lần
nhớ ngày giỗ Bố tần ngần trong con
ảnh thờ vẫn nét vàng son
tiếng Người đã khuất nay còn nữa đâu !

Thấy con dao sắc bên rào
giật mình: lại nhớ năm nao Bố dùng !
chặt cây bổ củi vót cung
đun nồi bánh tét nấu chung giao thừa .

Khói hương quấn quýt xa đưa
như hình ảnh Bố sớm trưa vào nhà
chập chùng từ lúc ê a
đến nay con đã bảy ba tuổi tròn .

Lời thề giữ trọn lòng son
quý thương Bố Mẹ trong con tháng ngày
Bố đi từ bấy đến rày
con nuôi dạy cháu đến nay trưởng thành .

Nhớ ơn Tiên Tổ của mình
như dòng suối nhỏ, mát dành đời sau
trọn đời ghi tạc ơn sâu
hôm nay uống nước giữ câu nhớ nguồn...





Lần đầu đến Hội Nhà Văn


                        ( Ghi chép của Nguyễn Quang Huệ)

      
       Tôi đứng ngắm cái cổng chính vào trụ sở Hội một hồi lâu mới mạnh dạn dắt xe qua thường trực. Chẳng phải tôi e ngại điều gì mà đơn giản chỉ để kiểm chứng lại những gì tôi tưởng tượng trước đó. Từ ngày tôi bắt đầu ti toe viết lách, đã nghĩ có ngày mình sẽ đến đây, nhưng đến để làm gì thì chưa rõ.     
       Cổng chính rộng mở như mời gọi ai có việc cứ vào tự nhiên.
      
       Bác thường trực tận tình chỉ dẫn vị trí phòng tôi cần tìm và cũng chẳng khó khăn gì, qua một tầng thang, tôi đã đứng trước cửa. Gõ nhẹ ba tiếng, tôi chẳng thấy động tĩnh gì, đến lần gõ thứ hai mạnh tay hơn tý chút, đã nghe  bước chân nhẹ nhàng mỗi lúc cứ lớn dần. Cửa bật mở, một cán bộ người tầm thước, khoảng trên năm mươi, mắt đen to, sáng long lanh, mái tóc  phủ kín tai và gáy, da không đen, không trắng. Tôi chưa bao giờ gặp ông. Nhưng tôi đã đoán ra ông vì thường xuyên đọc tác phẩm và xem hình ảnh ông trên TV và các ảnh minh họa của các bài viết liên quan tới ông. Ông là nhà văn, nhà thơ  Nguyễn Quang Thiều, Phó Chủ Tịch Hội Nhà Văn Việt Nam.
Sau khi mời tôi ngồi vào ghế, ông nhẹ nhàng hỏi :
-         Bác có việc gì phải không ạ ? 
-         Vâng, tôi có chút việc, ít thôi, là đến nộp tác phẩm dự thi ấy mà.
Vẫn giọng nói thân tình và ấm áp: Mời bác đợi tý chút, có chị Hoàng Tuyên về sẽ nhận cho bác, mời bác uống nước đã. Nói rồi ông cầm ấm, pha chè, rót nước mời tôi. Bác cứ ngồi đợi nhé, rồi đi vào phòng trong tiếp tục làm viêc. Sau quãng vài phút, nghe chừng chủ nhà sốt ruột hơn khách, ông lại ra và nói: tôi sẽ tìm chị ấy về gặp bác. May mắn chị Hoàng Tuyên về, ông chào tôi, bắt tay tạm biệt .
       Tôi thầm nghĩ cán bộ nào cũng lịch sự và tận tâm với dân như vậy thì hay biết mấy. Tiếc thay số ngược lại không phải ít !
       Tôi chào chị Hoàng Tuyên và nói về việc đến nộp tác phẩn. Cầm trên tay hai cuốn sách, chị khen in đẹp, chắc tốn tiền lắm đây. Chị cho biết thơ  về mảng thiếu nhi những năm qua có ít tác giả quan tâm . Bây giờ được anh sáng tác là quý lắm. Như kiểm chứng lại những gì in trong bìa trang hai và ba chị hỏi tên tuổi, quê quán, chỗ ở hiện nay của tôi. Mọi sự trả lời đều chuẩn. Sở dĩ chị hỏi kỹ thế vì có tác phẩm dự thi năm ngoái, khi được giải bằng khen, chắc tác giả nghĩ không xứng tầm nên không nhận và trả lại. Sau đó chỉ trích ban giám khảo  và Hội, nói rằng bản thân không nộp và do ai đó đưa tới. Câu chuyện lình xình, gay gắt một thời gian. Cuối cùng không những Hội mất điểm và tác giả cũng mất nhiều điểm trong mắt người đọc. Thật đáng tiếc! Tôi cũng nghĩ các nhà văn, nhà thơ đã thành danh, chẳng cần tham gia các cuộc thi này làm gì. Làm phận học trò cho thầy chấm bài thì còn  thú vị gì nữa ! Càng không nên cố sưu tầm số lượng giải thưởng vì đã thành nhà văn tên tuổi là giải lớn nhất của mình còn gi?
        Năm nay Hội quy định tác giả phải tự tay đưa tác phẩm đến hoặc gửi qua bưu điện tới mới coi là hợp lệ. Đúng, mỗi ngày quy định một chặt chẽ vậy, cũng không thừa.
        Phòng lại có khách, một nữ nhà văn đến cũng có việc như tôi. Chúng tôi trao đổi với nhau về tình hình sáng tác hiện nay và việc phát hành sách xuất bản. Nói chung là khó khăn vì hiện nay báo mạng nhiều, chỉ cần vài cái nhấp chuột muốn đọc gì cũng có thì báo giấy, sách in tiêu thụ ít là đúng rồi. Tác phẩm sáng tác của tôi cũng đưa lên mạng, vừa nhanh chóng vừa có thể sửa chữa, bổ sung cho hoàn hảo hơn. Đúng là một trăm cái tiện.
       Tôi ký tặng hai chị tập thơ của mình. Cả hai đều mừng và yêu cầu tôi viết đích danh tên các cháu nội ở nhà. Cháu Đậu Đậu và cháu Lê Hoàng Anh, ghi rõ tên tác giả, địa điểm và ngày tặng sách. Các cháu rất thích những dòng ghi này, chị Hoàng Tuyên tâm sự.
      Chào tạm biệt các chị và gửi lời cám ơn nhà văn Nguyễn Quang Thiều, tôi ra về trong niềm vui khó tả.


Địa chỉ liên hệ:
Nguyễn Quang Huệ
ĐT :  01255745587
Email : quanghueatk@gmail.com

Ôi chim tu hú

( Thơ thiếu nhi )

Tháng tư trời nóng giao mùa
nghe tu hú gọi ai đưa vải về ?
len vào ngõ thị làng quê
đem về ngon ngọt say mê bao người .

Vải thơm đổi lấy nụ cười
quả tròn óng đỏ cho môi thêm hồng
qua cơn gió bấc lạnh lùng
nắng oi giặt áo cho ông cho bà
cho khô rơm rạ quê nhà
trâu bò bận rộn giúp ta cày bừa .

Vải làm chín cả nắng trưa
rủ ve đánh nhịp gọi mùa hè sang...

Tết nghèo

Tết này đã đến ngoài hiên
Phải lo trăm thứ, hỏi tiền ở đâu?
Người ta mua sắm tranh nhau
Còn mình ngó trước nhìn sau mà buồn !
Lần tìm đáy túi trống trơn ?
Sao mình chẳng có nhẫn con một lần*

Lương còm chưa đủ lo thân
Con mong, chồng đợi mỗi lần nhắn tin  :
- Mẹ gửi con mấy chục nghìn
Nộp cho cô giáo học tin tháng này...

Bữa cơm chưa hẳn đủ đầy
Nhưng còn chịu được ngày ngày cũng qua
Mấy ngày nữa đến tết ta
Tiền đâu mừng tuổi ông bà nữa đây ?
Áo quần con đã đến ngày
Phải mua bộ mới hôm nay đây mà...

Ôi chao bao thứ nghĩ ra
Việc gì cũng hỏi tiền à : ở đâu ?...   

* Nhẫn vàng

Giữa xuân




Cải vàng đã hết mùa hoa
húng thơm rau muống bước ra khoe mình
cau xanh ra bẹ nở xinh
từng đôi chim sẻ đan nhanh tổ mềm .

Đầu xuân ong bướm đông thêm
tìm hoa lấy mật tận miền xa xôi
người đi tìm bạn kết đôi
giữa xuân nắng ấm xanh trời mây bay ...

lăng mộ đá toyota thanh hóa