Thơ Phạm Phương Thảo và lời bình của Nguyễn Xuân Dương

NOEL NGỌT VÀ LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN XUÂN DƯƠNG

Dấu yêu ơi
Mùa vai kề vai
Mà như xa vắng ?
Mến thương ơi
Đông đã mềm trên lá
Tuổi theo mùa
Từng hạt nắng chậm rơi
Noel ngọt ngào khúc ca Giáng Sinh
Em hiện hữu hay giấc mơ níu đêm bước phiêu bồng
Mây lang thang cuối trời
Ngày có còn trong veo mắt nắng ?
Những đóa đêm trinh nguyên
Người người đắm say
còn ta mong ngóng?
Nhớ nhung ơi
Tóc có pha sương mềm
Noel ngọt trắng đêm
Ăm ắp nhân gian
Vàng, nhũ hương, mộc dược...
Từ trên cao
Chúa cúi nhìn chốn khổ nạn
Lung linh
Căm giận?
Khổ đau?
Hạnh phúc?
Nhân gian còn tràn ngập
Yêu thương ?
(Phạm Thị Phương Thảo - Trích trong tập Mắt Sóng- NXB VH 2013)
BÀI BÌNH CỦA NHÀ PHÊ BÌNH NGUYỄN XUÂN DƯƠNG
Dẫu cho cuộc đời còn lắm bão giông , còn nhiều ngang trái , đầy căm giận khổ đau... nhưng thơ của Phạm Thị Phương Thảo bao giờ cũng vậy, luôn dịu dàng, êm ái, huyền ảo, mê say và đặc biệt luôn tràn ngập niềm tin yêu cuộc đời.
Đọc bài thơ “Nọel ngọt” của chị được viết từ nhiều năm trước, ta càng cảm nhận rõ điều đó .Chỉ một đêm Noel ngắn ngủi mà hiện sinh trong thơ chị bao điều kì diệu và cũng nhiều trăn trở.
Đêm Noel huyền ảo và kì diệu với bao người vai kề vai tay trong tay đi đến các nhà thờ trong mùa Giáng Sinh.Trong đêm Noel ngọt ngào và dấu yêu của thi nhân .Nói vậy có nghĩa rằng Noel ngọt là do thi nhân sáng tạo ra trong khát vọng đắm say chứ chưa hẳn là hiện hữu trong đời.
Trong cảnh vai kề vai mà sao thi nhân như hụt hẫng
" Dấu yêu ơi
Mùa vai kề vai
Mà như xa vắng.."
Vâng, vắng xa một dáng hình yêu dấu, vắng xa một bờ vai , một bàn tay cho thi nhân tựa vịn nắm cầm để cùng nhau sánh bước trong dòng người ồn ạ đắm say .Một chút cô đơn-một chút thôi trong đêm giá lạnh vì xung quanh náo nức quá .Ta hiểu thi nhân đi đón Noel chỉ có mình đi với chính mình trong dấu yêu của cuộc đời
Rồi cái rét ngọt mềm của mùa đông như đánh thức nỗi niềm trong thi nhân bừng dậy .Cái rét của mùa đông đang mềm trên lá cành .Vì chính nỗi niềm thi nhân đang mềm lại trong dấu yêu của cuộc đời.dù phải xa người yêu, thi nhân vẫn không cảm thấy lòng mình giá buốt.Lại một nỗi niềm xốn xang nữa ùa về vừa yêu thương và cũng vừa tiếc nuối
"Mến thương ơi
Đông đã mềm trên lá
Tuổi theo mùa
Từng hạt nắng chậm rơi.. "
Trong thương mến của cuộc đời, của đất trời dịu ngọt lại nhắc nhở thi nhân về sự hữu hạn của thời gian kiếp người, về cái phút giao thoa của năm cũ và năm mới. Năm cũ qua đi và năm mới đã đến Đời người lại thêm một tuổi .Khi đã qua nửa cái “trăm năm” của đời người, cảm thức về sự trôi đi của thời gian thường vướng vất, nặng nề .Ta không níu giữ được thời gian mà nó cứ theo mùa trôi đi như hạt nắng của mùa đông chậm rơi xuống vai xuống tóc ta . Ai chẳng tiếc nuối khi mùa đông dịu mềm của thi nhân trôi đi và mùa xuân náo nức đang ùa ập tràn về .Đoạn đường ngắn ngủi đưa ta trở về với cát bụi đang bị cắt xén bớt đi.Tuổi cứ theo mùa trôi đi không dừng lại..
Trong khoảng mông mênh thực ảo, trong vòng tay dấu yêu của xa vắng, trong mến thương của cuộc đời, trong giọt nắng chậm rơi và rét mùa đông cứ làm mềm thân lá .Thi nhân đã không thể nhận chân nổi chính mình đang tồn tại hay không tồn tại.Cứ thế người thơ ấy lang thang theo những ý nghĩ và hoài niệm cùng gió, cùng mây, cùng cảnh vật và con người... trong đêm Noel ngọt ngào
"Noel ngọt ngào điệp khúc giáng sinh
Em hiện hữu hay giấc mơ níu đêm bước phiêu bồng
Mây lang thang cuối trời
Ngày có còn trong veo mắt nắng?
Đây là những câu thơ được viết ra từ trong cõi vô thức. Hình như cái thực,cái ảo cứ đan xen quyện hòa trong nhau . Ngày quyện hòa trong đêm . Một chút nghi ngờ không hiểu " Ngày có còn trong veo mắt nắng? " Mắt nắng nó có hình hài sao đây mà ta vẫn cảm thấy sự hiện hữu của nó bởi câu thơ đa nghĩa đẹp quá , nó cứ níu kéo ta đi vào cõi thẳm sâu của nỗi buồn xa vắng nhiều tiếc nuối .
Những đóa đêm trinh nguyên
Người bên người đắm say
Sao còn ta mong ngóng "
Ai đã nhìn thấy “đóa đêm” của tác giả như thế nào ? Một từ mới đã được đưa vào từ điển tiếng Việt vì đây là lần đầu tiên tôi gặp nó trong đời và cả trong thơ. Tôi cứ băn khoăn mãi phải đến khi đọc câu thơ "Người bên người đắm say " Tôi mới bừng ngộ đó là những đóa hoa người đắm say trong đêm Nọel ngọt ngào của Phạm Thị Phương Thảo . Nhìn những đóa hoa đêm đắm say thi nhân lại chạnh lòng: " Sao còn ta mong ngóng "
Vẫn là nỗi chờ mong dài như vô tận . Có lẽ các thi nhân là thế bao giờ họ cũng nhân hậu trong cô đơn và sáng tạo, nỗi đợi chờ trở nên tươi mới mà họ vẫn cứ khát vọng, sẻ chia những gì trinh nguyên tốt đẹp của cuộc đời . Hình nh ư họ luôn có chức năng phân thân để có thể lãng du trong cõi ảo và hiện hữu trong cõi thực mà cảm nhận thế giới khách quan, cảm nhận vũ trụ mà những người bình thường chúng ta không cảm nhận được . Chỉ khi đọc kỹ thơ họ ta mới thức ngộ ra những điều kì diệu mà thi ca mang đến
Rồi thi nhân lại trở về với hiện thực và trào dâng một nỗi nhớ nhung
" Nhớ nhung ơi
Tóc có pha sương mềm
Noel ngọt trắng đêm "
Vẫn vương vất một chút hoài niệm và đưa ra một câu hỏi như bâng quơ mà nao lòng ta đến vậy? Sương trắng hay tóc thi nhân đã có đôi sợi sương mềm ? Câu thơ lắng rồi mà vẫn đọng lại trong ta một nỗi buồn man mác đầy vơi vì đã có chút gì của sự phai tàn và nuối tiếc.
Thi nhân bỗng bừng thức một lần nữa và chợt nhận ra rằng đây là đêm Noel của trần gian với bao lễ vật đang dâng lên đức Chúa Trời
" Ăm ắp nhân gian
Vàng,nhũ hương,mộc dược"
Nhưng thật bất công từ trên xanh thẳm trời cao ấy Chúa đã nhìn xuống cỏi nhân gian buồn thương này những gì vậy. Thi nhân đã gửi đức Chúa trời một câu hỏi lớn:
" Từ trên cao
Chúa cúi nhìn xuống trần gian khổ nạn
Lung linh sắc màu
Căm giận
Khổ đau
Hạnh phúc? "
Đức Chúa Trời có thấu hiểu trên cán cân công lý của Người trong ba phần khổ đau ,căm giận , hạnh phúc thì cái nào nặng nhẹ hơn .Nhưng chắc chắn hạnh phúc là thứ mong manh nhỏ bé nhất dưới cõi nhân gian đau buồn này. Nhưng đối với nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo, chị vẫn đặt niềm tin yêu cuộc sống và sự lạc quan vào cuộc đời:
Mắt nhân gian
Còn tràn ngập yêu thương?
Đó luôn là tâm thế của nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo . Tôi còn nhớ rõ trong tập thơ trước mang tên “ KHÚC RU NOI LƯNG NÚI” nhà thơ cũng đã khẳng định tâm thế của mình bằng câu thơ đầy bản lĩnh:
"TRƯỚC BÃO GIÔNG TÔI BÌNH THẢN MỈM CƯỜI "
(Nguyễn Xuân Dương cảm nhận)
Tác giả bài viết: Nguyễn Xuân Dương
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
32 bình luận
Bình luận
Đỗ Thu Yên Thơ hợp với hôm nay thế nhỉ? Hiiii
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời1 năm

Sinh nhật

Các bạn thân mến.
Nhân ngày sinh nhật tôi, nhiều bạn gần xa đã gửi những lời chúc tốt đẹp. Tôi làm bài thơ này cám ơn chung gửi tới các bạn. Chúc các bạn nhiều sức khỏe và hạnh phúc vẹn toàn để đón mừng năm mới.

SINH NHẬT

Tôi sinh sau Chúa một ngày
Tưởng rằng chẳng có ai hay biết mình
Ao chuôm nhà ở sau đình
Ra đời rơm rạ làm thinh ấm người.
Chúa còn máng cỏ nghỉ ngơi
Tôi lọt lòng đã nằm nơi ruộng đồng
"Coi thường" tã chéo khăn bông?
"Coi thường" mũ bỉm tất lồng tay chân?
Oe oe khóc ngất vài lần
Nằm lăn ra ngủ chẳng cần đến ai
Bọc bằng váy đụp phên cài
Nhóm than vỏ bưởi hun hoài mũi thông...

Lớn thành một dáng đàn ông
Tháng năm tựa một cánh đồng lớn lên
Học hành mỗi nấc một nên
Xa quê vỗ cánh trăm miền đã qua...

Nghĩ từ lúc mới sinh ra
Một đời lận đận vậy mà cũng xong
Mẹ cha thanh thản yên lòng
Bạn bè thân thiết vui cùng ngày sinh.

Nghĩ mình cũng chẳng trách mình
Bao lời gửi tặng tâm tình bấy lâu
Qua cầu lại nhớ sông sâu
Anh em bè bạn tâm đầu thủy chung...

Thơ Vũ Cao

NÚI ĐÔI
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa
Bữa thì anh tới bữa em sang.
Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.
Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Ai ngờ từ đó mất tin nhau.
Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng.
Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.
Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông.
Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh nhớ thăm nhà thăm Núi Đôi.
Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành chết thuỷ chung.
Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn Đôi mà anh mất em.
Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.
Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay.
Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương trắng khuấy dần chuyện xót đau.
Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.
Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?
Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.
Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
VŨ CAO.
Thiên nhiên cũng khéo vẽ vời ,tạo ra ở vùng quê nơi đây hai ngọn núi song song nhìn từ trên xuống trông như bộ ngực thanh tân của một cô gái trẻ .Hình dáng núi đôi thật tuyệt vời khi cho một liên tưởng rất sinh động và phồn thực .Chàng trai và cô gái ở hai làng có lối đi giữa hai sườn núi .Như một sự sắp xếp của định mệnh khi tuổi trẻ và tình yêu của họ nảy nở từ nơi đây
Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai nhánh lúa
Bữa thì anh tới bữa em sang.
Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.

Thơ báo đăng: Buổi sáng

Từ mờ sáng
Tiếng gà canh ba treo trên ngọn tre
Chuông nhà thờ  lan theo làn gió
Từ đầu ga, cuối phố
Mẹ xuống giường
Tìm ánh lửa đầu Đông.

Rổ rau thơm, cây giống chờ qua đêm giông
Ngái ngủ
Vẫn im lìm trong rổ
Chân mẹ gầy bơi trong bão tố
Gánh gồng niềm hy vọng vu vơ
Đi chợ sáng kịp phiên, các bạn đang chờ
Mong cho mua may bán đắt
Để trưa về có thêm tấm bánh đồng quà
Cho những đứa con thơ bé ở nhà
Chờ mẹ....

Thơ báo đăng: Thăm cháu

Mẹ tôi: Cụ Nguyễn Thị Thoán


Ngày vui con nhắn tin về
Mẹ tôi mang cả giọng quê lên tàu
Xa gần mình ngại chi đâu
Biết răng là được, biết lâu là dừng.

Thương con, nhớ cháu vô chừng
Tui đi thăn nó khi ưng thì về
Tỉnh ngoài không nói mô tê
Quê tui như rứa - Ai chê mặc người.

Cháu tui đầy cữ hôm rồi
Bữa ni bà mới rảnh rơi lên tàu
Một toa đầy tiếng Diễn Châu
Không quen cũng biết bạn bầu đồng hương...



Ai thích nào

Thời nay ai cũng muốn vào hội đồng chấm thi, xét giải.
Đây là cuộc đua mà các thí sinh phải biết mọi điều
Cửa sau rộng mở bao nhiêu
Cửa trước hẹp lại, có nhiều lý do
Giải càng cao, quà càng to
Ai xông vào đó - bán bò hay chưa?
(Dân trí) - Ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND TP Hà Nội - vừa giao Sở Nội vụ kiểm tra đơn thư do bà Nguyễn Hồng Nhung (vợ NSƯT Xuân Bắc) đăng tải trên Facebook cá nhân phản ánh một số biểu hiện tiêu cực tại nơi bà này công tác là…
DANTRI.COM.VN

Thơ Dương Đoàn Trọng

Nhân ngày NHÀ GIÁO VN . DĐT xin đăng lại bài VNTH đã tuyển chọn ;
CÔ GIÁO CỦA TÔI
Ngày ấy đã xa xưa
Sau buổi tan trường
em đóng vai cô giáo
Anh hoá học trò mở lớp dưới hàng tre
Cũng giơ tay thưa gửi lắng nghe
Cục than đen viết lên tường nghuệch ngoạc
Anh bướng bỉnh nào chịu nghe em quát...
Cô giáo gì
chữ viết chẳng tròn o
Anh muốn làm thầy em chẳng chịu cho
Hai đứa cãi nhau phá tan lớp học
Trò dỗi hờn còn cô giáo khóc
Giận nhau hoài đến cả mấy hôm sau
Rồi một ngày khi rơi bẹ hoa cau
Em tiễn anh lên đường ra trận
Hai đứa lạc nhau vì thư đi không đến
Em đã thành cô giáo dạy mầm non
Đợi anh hoài
em mấy chục đứa con
Vẫn ngóng trông lá thư ngoài tiền tuyến
Lúc anh về chiếc thuyền rời bến
Anh ngỡ ngàng
cô giáo đã sang sông
Nay em lên bà
anh đã thành ông
Vẫn đau đáu với bài cô dạy dở
Vẫn thấy thương thương cái hòn phấn vỡ
Bao nhiêu năm một chữ viết không tròn

Nơi ở cuối trời

Tôi đi tìm nơi ở cuối trời
Khi tôi xa bà con thân thuộc
Bát cơm hàng ngày con trao không ăn được
Cốc nước đầy không màng tới khi cháu trao tay
Chỉ vui thú với trăng sao, mưa gió , mây bay
Với chim hót và cây xanh quanh nơi tôi nghỉ
Gần Phật Đài Quan Âm u hoài mộng mỵ
Đất Tổ vĩnh hằng che chở những kiếp sau.

Chùa Thiên Long tiếng mõ vẫn rì rào
Hồ Lục Thủy cùng cá, chim và cây đại ngàn xứ Phật
Trục Thần Đạo trên đường đời bất tận
Chốn linh thiêng nơi ấy vẫn đợi chờ.

Thiên Phúc ấm tình, ấm đất - đẹp như mơ
Nơi gửi gắm những gì còn lại
Một đời người qua bao ngày nắng trải
Chờ về đây vui cùng giấc thiên thu.

Rừng cây  Hồ nước  Sân chùa
Chín tầng mây phủ gió ru mộng vàng...

Kết quả hình ảnh cho công viên thiên đức tỉnh phú thọ

Thơ Lê Gái



ĐẦU ĐÔNG
Đầu đông gió đã lạnh lùng
Đưa câu thơ lạc giữa vùng không nhau
Bên vườn ngơ ngác hàng cau
Giấc đêm nhàn nhạt phơi màu cô đơn
Sương rơi nhoè nhoẹt dỗi hờn
Gối hoa nhấp nhổm đội cơn mộng hoài
Đôi dòng không đủ nguôi ngoai
Viết bao nhiêu để cho ai hiểu mình
Hoàng hôn rồi lại bình minh
Chút duyên chẳng mặn chút tình bâng quơ
Trái mùa mắt nhãn trơ trơ
Thương dây lưới nhện cứ hờ hững giăng
Lê Gái

Thơ Nguyễn Đức Trọng

Tham quan công viên nghĩa trang Thiên Đức
( Người ta đổ xô đi du lich 5 châu 4 biển.Đoàn chúng tôi chọn mùa thu
đi tham quan công viên Thiên Đức .Trọn vẹn hiếu nghĩa- Phúc hưởng
thiên thu)

CHIỀU THU TRÊN CÔNG VIÊN THIÊN ĐỨC

Chúng tôi đến công viên chiều thu se lạnh
Lá vàng lã chã rơi về cội nguồn
Ai mở trang xuân cho mùa hoa nở
Ai thắp nắng vàng cho mùa hạ sen thơm.

Ai mang mùa Thu bằng sắc nắng vàng
Bằng nét vẽ mềm xanh chín ngọn đồi bên hồ Lục Thủy
Hương dìu dịu như chia đều từng ngôi mộ
Tiếng chuông chiều mỏng mảnh sương giăng.

Tôi lặng yên trước bia mộ nối hàng
Bao cuộc đời từ trăm nơi về đây yên nghỉ
Sau vất vả lo toan ngổn ngang trần thế
Cuộc đời thơm ga cuối vĩnh hằng

Tôi nghe thu về trong bước gió lang thang
Trong tiếng lá sắc hoa trong rì rào xanh cỏ
Chiều bình yên và đêm buông lặng lẽ
Cả trời sao ngàn nến thắp ngang trời...
Công viên Thiên Đức, Phú Thọ ngày cuối thu 2017
NĐT
• Dự kiến : Nhạc sĩ Thanh Tùng làm Chủ Tịch Liên hiệp hội VHNT công viên nghĩa trang Thiên Đức. Phó chủ tịch thường trực là nhà báo NĐT, phó chủ tịch thứ nhất
Nhà thơ PPT, ủy viên thường vụ, ca sĩ nhạc sĩ Trần Lập, nhiếp ảnh gia Hoàng Thái Sơn ( danh sách Ban chấp hành sẽ thông báo sau ).

Tao đàn Mùa Xuân

Tôi yêu Tao Đàn mang tên Mùa Xuân
Nơi gửi gắm những vần thơ mềm mại
Đất Thăng Long
qua những chiều hè nắng trải
Gió mùa Thu dìu dịu vắt ngang trời.

Giọng hát câu hò neo giữa lòng tôi
Gói cốm xanh giữ chân thiếu nữ
Ngàn câu thơ - Qua bao mùa rụng vỡ
Hương hoa sữa vào mùa chưa gói trọn lời ru.

Sâm cầm nay khản giọng gọi Tây Hồ
Tiếng cuốc vỡ - Loang trên mặt nước
Tao Đàn tôi yêu đã ra đời qua bao mùa trước
Nay heo may về giữ lại đóa sen xưa.

Tao Đàn Mùa Xuân -
 Thơ cứ nở bốn mùa...

Kết quả hình ảnh cho mùa xuân hà nội

Thơ Hà Quang

NGẠI
Ngại mình tóc đã muối tiêu 
Vẫn còn tơ tưởng những điều mộng mơ
Tưởng mình đã hết dại khờ
Tưởng mình đã hết ngu ngơ cuối đường...
Thế mà vẫn ngại giọt sương
Đậu trên mái tóc ngày thường tinh khôi.
Thương em ngại nói thành lời,
Gặp nhau ngại cả nụ cười em trao.
Cầm tay lòng cứ nôn nao
Ngại nhìn vào mắt...ngại sao ngại ngùng.
Ngại người ta hỏi lung tung
Sợ mình nói thật bỗng dưng thành đùa.
Ngại hay nhắc đến ngày xưa
Lời nỉ non với hạt mưa giữa trời...
Ngại sao ngại thế, người ơi
Ước gì trở lại cái thời trẻ trai !
HQ
Thích
Bình luận

Đường làng

Đường làng nâng bước ta đi
Bờ lau bụi mía thầm thì hai bên
Đất vườn đất ruộng mà nên
Người ra đi chẳng thể quên lối về.

Mỗi lần đi giữa làng quê
Hàng cau e lệ bờ đê cúi chào
Em xinh đứng nép bờ ao
Dành dành hoa nở trắng màu tháng năm.

Đường xưa chật hẹp tối tăm
Đường nay thẳng tắp trăng nằm soi gương
Đường đi ra vạn nẻo đường
Đường quanh vô ngõ đẫm sương trắng mờ.

Người đi đường lại đợi chờ
Lối về mong đợi những giờ gặp nhau...

Kết quả hình ảnh cho đường làng đẹp

Gặp Thủ Tướng

Thưa bạn đọc.
Năm 1996 là năm VN đăng cai tổ chức Hội nghị quốc tế các nước nói tiếng Pháp.
Công ty VINACONEX 6 được giao nhiệm vụ xây dựng Nhà khách Chính Phủ tại 37 Hùng Vương ( Ba Đình - Hà Nội ). Đến lúc sắp hoàn thành, Thủ Tướng Võ Văn Kiệt qua thăm và kiểm tra công trình. Chúng tôi được gặp Thủ Tướng để tiếp thu những ý kiến đóng góp của Người. Tôi có bài thơ kể lại sự kiện đó như sau:

Hôm nay Thủ Tướng kiểm tra
Cả công trường trở nên nhộn nhịp
Dọn dẹp lối đi để Người khỏi vấp
Những đống cốp pha - Bề bộn trước nhà.

Tổng công ty thông báo hôm nay Thủ Tướng qua
Xếp trưởng đã ra - Áo quần tươm tất
Quét rác, gom hàng chồng cao gọn mắt
Điện sáng, nước trong - sơn tường nổi bật
Nền nhà lau sạch, cửa mở đón Người.

Tầng thấp, tầng cao - phòng khách nghỉ ngơi
Khu bếp, phòng ăn sao cho thoáng rộng
Màn cửa màu kem đẹp đẽ tinh khôi
Khi đón tiếp chắc là sang trọng?

- Trung tâm báo chí có kịp làm xong?*
Các phòng hội thảo sao được yên lòng
Cây xanh, bồn hoa trong ngoài hoàn chỉnh
Làm sao thật đẹp như điều ước mong?...

- Năm nay quốc tế sẽ đến ta nhiều*
Làm sao để lại trong lòng khách yêu
Tiếng tăm lan xa - Việt Nam chu đáo
Chính phủ đang chờ bàn tay khéo léo
Các bạn có làm được việc đó không?

- Xin Người hãy cứ yên lòng
Đến ngày đón khách xứng Rồng Việt Nam...

* Lời Thủ Tướng.




Vườn cây trong thùng xốp

( Thơ vui )

Tứ mùa dâm bụt cứ khoe hoa
Chanh cốm đung đưa mấy cành la
Mồng tơi uốn éo leo dàn hẹp
Đu đủ mon men đứng góc nhà.

Chè vối vươn vai thân đứng thẳng
Húng quế mong tin chú cầy già
Mau mau gặp lại ngày vui nhé
Quốc lủi đang phiền rượu Quốc gia.

Cải xanh mời gọi cá rô đồng
Khóm hành chờ lợn suốt mùa đông
Cả vườn rau quả trên sân thượng
Khác gì trang trại ở miền trong...

Kết quả hình ảnh cho vườn cây trong thùng xốp Kết quả hình ảnh cho trồng cây trên sân thượng

lăng mộ đá toyota thanh hóa