Trùng tên

 ( Thơ vui đi đường )

May mắn gặp bạn trùng tên

Trong chuyến thăm đất Quảng Yên quê người

Xưa kia nơi ấy xa vời

Hôm nay ngay giữa đất trời đầu sông.


Ngồi xe xóc nhảy bềnh bồng

Góp chung câu chuyện vui cùng đường xa

Thăm quê thăm bạn thăm nhà

Vừa là hiếu khách vừa là thâm giao.


Mở lời thăm hỏi đôi câu

Em tên chi? bạn gật đầu cùng tên

Nghe qua thoáng chút ngạc nhiên

Vậy là dễ nhớ trùng tên của mình.


Em còn trẻ tuổi lại xinh

Tôi xưa nay hiếm dáng hình ngẩn ngơ

Vô tình nảy một tứ thơ

Hoa trai, Hoa gái có chờ Hoa con...


Quảng Yên ngày 5. 12. 2022

Táo 27 tâu gì?

 Hôm nay rằm tháng chạp

Tuần tới Táo lên trời

Dân phố họp đông vui

Tất niên Nhâm Dần hết.


Táo về trời trước Tết

Đúng vào tối 23

Muốn hỏi Táo nhà ta

Tâu Ngọc Hoàng gì thế?


Ôi việc nhiều vô kể

Nói ra thật dễ dàng

Táo tâu với Ngọc Hoàng

Năm điều ta làm được.


Một là mấy năm trước

Ngõ xóm vẫn tối thui

Nhờ đóng góp mỗi người

Đèn sáng trưng đêm đến.


Cờ treo theo đúng hẹn

Nhìn đẹp mắt mọi người

Dịp lễ tết càng vui

Ai nấy đều phấn khởi.


Đổ rác đã thay đổi

Không bừa bãi như xưa

Cứ tập kết đúng giờ

Tiếng leng keng mời gọi.  


Cuối tuần bao người đợi

Quét dọn sạch môi trường

Phụ nữ là tấm gương

Đi đầu công tác Hội


Việc cuối năm tuy vội

Vẫn mở tiệc tất niên

Cả tổ góp chung tiền

Vui liên hoan đoàn kết.


Còn vài điều chưa biết 

không tiện tấu trình ai

Táo thở ngắn than dài

Xin tấu trình nội bộ.


Việc đỗ xe đầu ngõ

Cứ chiếm chỗ suốt ngày

Không biết của nhà ai?

435 là biển.


Mỗi lần bạn bè đến

Khách chưa xếp gọn xe

Ách tắc lối đi về

Giao thông không thông thoáng...


Năm qua thật xứng đáng

Được Quận cấp giấy khen

Tổ trưởng được nêu tên

Là cá nhân tiêu biểu.


Khắc phục điều còn yếu

Năm sau sẽ tốt hơn

Tình đoàn kết keo sơn

Tổ dân cư 27...


Hà Nội ngày 7 tháng 1. 2023 viết ngày cả tổ dân cư vui lễ tất niên năm Nhâm Dần 2022


Láng giềng

 Láng giềng sớm tối có nhau

Đi xa gửi lại đôi câu trông nhà

Về gần mang những phần quà

Bắp ngô, quả mướp đậm đà quê hương.


Ốm đau thăm hỏi lẽ thường

Động viên nhau lúc ẩm ương đổi mùa

Quan tâm tình cảm sớm trưa

Khuyên răn các cháu thi đua ngoan hiền.


Láng giềng là chỗ ưu tiên

Nhớ câu tối lửa tắt đèn có nhau

Thân xa chẳng thể lụy cầu

Láng giềng vẫn giữ chung câu trọn đời.


Láng giềng là láng giềng ơi

Đi xa thì nhớ, về rồi lại vui...


( Kỷ niệm đêm liên hoan tất niên tết 2023 của tổ 27 khu dân cư 19 Ô Chợ Dừa Đống Đa Hà Nội ngày 7 tháng 1 năm 2023)

Tâm sự của Mỳ Tôm

 Thưa bạn đọc.

Cháu ngoại tôi là Nguyễn Thảo Linh đã đăng ký kết hôn được 3 năm, đã có cậu con trai 2 tuổi.

Chồng cháu là Nhữ Xuân Trình.

Do dịch bệnh hoành hành cách ly triệt để không được tập trung đông người nên chưa tổ chức lễ cưới được.

Năm nay, nguyện vọng của cháu muốn mặc váy cô dâu nên hai gia đình đã đồng ý tạo điều kiện cho cháu toại nguyện.

Ngày 24 tháng 12 năm 2022 đám cưới đã được tổ chức trọng thể tại Hà Nội.

Tôi có bài thơ tặng cháu như sau:


TÂM SỰ CỦA MỲ TÔM


Cụ ơi chắt đã ra đời

Mỳ Tôm tên gọi như lời Cụ mong

Lên hai mẹ ước đôi dòng

- Chắt làm phù rể hai ông gật đầu

- Muốn mình mặc váy cô dâu

Vì con covid bên Tàu tràn sang

Yêu nhau trong lúc xóm làng

Lao vào chống dịch nhỡ nhàng cưới xin

Hôn nhau bố mẹ phải tìm

Khẩu trang che miệng cho nghiêm lệnh phòng...


Hôm nay mẹ đã thỏa lòng

Tiệc tùng đám cưới thiệp hồng tung bay

Chắt mong sau lễ cưới này

Năm sau em gái hoặc trai ra đời

Cầu cho Cụ sống thảnh thơi

Tròn trăm có lẻ mọi người mới vui...


Hà Nội ngày 24. 12. 2022


Giới thiệu Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

                                             Sinh ngày 26 tháng 12 - 1941

       Quê quán: Diễn Châu, Nghệ An

     Học vấn: Kĩ Sư Xây Dựng 

     Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội

     Hội viên CLB Văn Chương hội Nhà văn VN

     Chủ tịch Diễn đàn Văn thơ Xây Dựng

     Cộng tác viên Tạp chí Người Xây dựng

     Email: quanghueatk@gmail.com

Blog: Trang thơ Nguyễn Quang Huệ

Website: www. nguyenquanghue.nghesi.vn

 

Tác phẩm đã xuất bản:

A.   Thơ Thiếu nhi:                            

1.     Gà mẹ gà con                        NXB Thanh niên

2.     Gấu và mèo                           NXB Thanh niên

3.     Dê trắng dê đen                     NXB Thanh niên

4.     Công chúa ếch                       NXB Văn học

5.     Bắc cầu vồng                         NXB Hội Nhà văn

6.     Cậu ông trời                           NXB Thanh Niên

 

B.    Thơ trữ tình và các thể loại khác:

1.     Dòng sông ký ức                   NXB Hội Nhà văn     

2.     Cánh én mùa xuân                NXB Hội Nhà văn

3.     Chợ quê                               NXB Văn học

4.     Ba bậc thềm nhà                   NXB Văn học

5.     Cửa khép hờ                         NXB Hội Nhà văn

6.     Tình yêu và nỗi nhớ              NXB Hội Nhà văn

 

C.   Tác phẩm văn xuôi:

1.     Ra ngõ mà trông ( Tản văn )            NXB Hội Nhà văn

2.     Trên đất vườn treo ( truyện ngắn )    NXB Thanh niên

3.  Cưới nghèo ( Tiểu thuyết )               NXB Thanh niên

4.     Tuyển chọn Thơ- Văn                       NXB Thanh niên

Được chọn và giới thiệu trong các ấn phẩm:

1.     Chân dung tác giả và tác phẩm văn học - (NXB Hội Nhà văn)

2.     Sách vàng: Những gương mặt vì sự nghiệp khoa học, giáo dục, văn hóa ở Việt Nam  (Gold book - Notable figures in field of science, Education, Culture in Vietnam. (Liên hiệp các hội UNESCO VIỆT NAM)

3.     Di sản các nhà khoa học Việt Nam và thế giới (Heritage of Vietnamese and World Scientists) Tổ chức Văn hóa, khoa học và giáo dục của Liên hiệp quốc, Liên hiệp UNESCO VIỆT NAM

4.     Chân dung 100 nhân vật vì sự nghiệp phát triển ASEAN (The portrait of 100 characters for ASEANs development) Hội đồng biên soạn và NXB Thanh niên 

Khen thưởng

1.     1965: Giải B cuộc thi thơ của Đoàn các cơ quan Trung ương

2.     2015: Tập thơ “CÔNG CHÚA ẾCH” nhận giải tập thơ xuất sắc của năm

3.     2016: Giải Khuyến khích cuộc thi thơ toàn quốc do Trung tâm văn hóa Hội Người Cao Tuổi Việt Nam tổ chức.


Hoạt động truyền thông

·        2012: Tham gia chương trình CLB Người yêu thơ của Đài Truyền hình VN

·        2013: Phóng sự của Đài Truyền hình Hà Nội: Nguyễn Quang Huệ - hai trong một: Thơ thiếu nhi và thơ tình.

·        2014: Là đại biểu và là nhân vật trong phim truyền hình “Tiếng thơ vọng mãi” do VOV- TV Đài Tiếng nói Việt Nam, Viện nghiên cứu Nhân tài – Nhân lực và Thi đàn VN đồng tổ chức.

·        2015: Tham gia chương trình “Người yêu nghệ thuật” của VOV – TV Đài Tiếng nói Việt Nam: Giới thiệu về thơ Nguyễn Quang Huệ.

·        2016: Phóng sự của Đài tiếng nói Việt Nam “Nguyễn Quang Huệ - Những công trình và những vần thơ”

·        2017: Đài Truyền hình Diễn Châu đã giới thiệu chương trình tặng sách của nhà thơ Nguyễn Quang Huệ cho trường PTCS Diễn Hạnh (ngày 10 tháng 2 năm 2017)

·        Các báo Người Hà Nội, báo Chăm học, Tạp chí Người Xây Dựng, Tạp chí Tài Nguyên Nước đã đăng nhiều kỳ thơ của nhà thơ Nguyễn Quang Huệ.

 

Các phóng sự và chương trình trên đã được phát sóng toàn quốc.

 

        Hà Nội ngày 20 tháng 8 năm 2022

Chùm thơ Namkau

  Tháng 8. 

 

Trời chuyển sang thu, mưa ngập lối

Phập phồng bong bóng nổi mặt hồ

Phố xá đứng im nhìn nước chảy

 

Mong chờ mưa tạnh

Đường khô.

 

Lũy tre làng

 

Tre ban bóng mát

Ngập lối đi về

Chiều chiều ở chốn làng quê

 

Đàn ve hòa nhạc

Cuối hè lưa thưa.

 

Hồ Tây

 

Trong xanh nước Hồ Tây

Mặt hồ gợn lên từng dây sóng

Bẻ nụ cười làm đôi tặng bạn

 

Em có nghe chăng tiếng sóng rì rầm

Chờ đón mùa yêu.

 

 Đêm

 

Đêm khâu vào bóng tối

Để mở lối sang ngày

Bình minh dần mở mắt

 

Cho chim chóc xa bay

Cho đất trời bình yên trở lại.

 

Hoa sen

 

Cánh hồng vẫy gọi gió

Đung đưa nghiêng ngả thân gầy

Chui từ bùn đen lấm láp

 

Ngào ngạt hương thơm ai hay?

Nở bung nhụy vàng anh say.

Trải nghiệm Du lịch Cam Ranh

                 ( Tản văn của Nguyễn Quang Huệ )

1.     Hành trình từ nhà lên Nội Bài

     Những ngày cuối tháng sáu vừa rồi, chúng tôi đã thực hiện chuyến du lịch Cam Ranh cả gia đình. Lên kế hoạch từ tháng ba năm nay. Các con đặt phòng cách đây hơn ba tháng. Địa điểm du lịch tại Cam Ranh Khánh Hòa. Nghỉ tại khu Resort Duyên Hà, cách sân bay Cam Ranh 6 ki lô mét, một địa điểm ngay sát bờ biển thơ mộng.

     Giá một biệt thự 3 phòng ngủ lúc đó 6 triệu đồng một đêm. Đợt nghỉ 4 ngày 3 đêm  18 triệu, thuê 2 biệt thự 36 triệu đồng. Hiện nay giá mỗi biệt thự gần gấp đôi: 10 triệu một đêm.

     Từ phố Hoàng Cầu đến sân bay Nội Bài chúng tôi đi bằng xe gia đình. Con trai Hạnh cầm lái. Tôi vững tin vì mấy năm nay ngày nào Hạnh cũng đi làm bằng ô tô, trung bình mỗi ngày trên trăm cây số, chưa bị va quệt lần nào. Hàng ngày mỗi lần con về, tôi vẫn có thói quen quan sát xe cộ, không bị xây xước, nên đi với con lần này rất yên tâm. Tuy vậy trên đường đi, xe lớn, xe bé chen kín mặt đường, Hạnh vẫn một tay cầm lái, một tay cầm điện thoại làm việc với các nhân viên của công ty mình, hoặc gặp gỡ đối tác. Suốt gần 40 cây số lúc nào tôi cũng thấy con tôi bận rộn.

     Gần đến Nội Bài, Hạnh gọi cho người trông xe ra ga giao xe, chìa khóa cho người ta đem về nơi trông giữ. Hẹn bốn ngày sau về lấy. Đúng hẹn bốn ngày, sau khi gọi điện thoại, người ta lại đánh xe ra ga giao lại, nhận tiền công. Tôi nghĩ cách làm này có lợi cho người gửi, người trông giữ vì không mất thời gian cho cả hai bên.

 

2.     Trên máy bay Boeing 737

     Máy bay nhận khách lúc 8 giờ 30, cất cánh lúc 9 giờ. Sau 2 tiếng, máy bay đã đáp xuống sân bay Cam Ranh. Hai sân bay cách nhau gần 1.200 ki lô mét. Tôi đi bằng phương tiện này đã nhiều lần, kể cả đi ra nước ngoài. Nhưng lần này sao tôi quên mọi thứ. Đơn cử việc mở khóa dây an toàn lúc cất hạ cánh đến việc sử dụng bàn ăn trước mặt. Bà xã cứ phải nhắc nhở, hướng dẫn như chỉ bảo đứa trẻ. Tôi chỉ cười trừ nghĩ rằng: Đúng, phải học tập suốt đời.

     Trong khoang hành khách cứ bốn hàng ghế lại có một màn hình trước mặt. Chủ yếu đem thông tin đến mọi người từ chỉ dẫn khóa dây an toàn, hướng dẫn sử dụng áo phao, cách thở khi máy bay gặp nạn. Cho đến vị trí máy bay trên đường đi, hướng dẫn các lưu ý cần thiết tới khách hàng. Mặc dù thời gian bay chỉ 2 tiếng nhưng vẫn có bữa ăn nhẹ bằng bánh ngọt, nước uống miễn phí. Nhân viên lịch sự, chu đáo, điều nhận thấy rõ ràng trên gương mặt từng người. Hãng Việt Nam Airline đã đào tạo, tuyển dụng được đội ngũ nhân viên, tiếp viên hàng không tận tụy với khách hàng, thật đáng khen ngợi.

 

3.     Xuống sân bay:

     Người ta nói hạnh phúc nhất của người đi máy bay là thời khắc bánh xe chạm đất. Sau âm thanh lục cục khác thường, chúng tôi biết bánh xe đã chạm đường băng. Mọi người vui vẻ thở phào nhẹ nhõm. Chuyến bay đã an toàn tuyệt đối. Sau khi vào sảnh nhận lại hành lý, ra cửa chính, chúng tôi vội lên taxi do khách sạn khu Resort Duyên Hà ra đón. Quãng đường 6 ki lô mét chẳng mấy chốc đến nơi. Hai bên đường rất ít cây xanh. Chỉ gặp những cồn cát trắng chưa được khai thác, mấy cây dại, cỏ dại chịu hạn sống được trên đó.

     Gần đến nơi mới thấy trên khu đồi thoai thoải có những cây dừa, cây cọ, các  chậu cây, hoa tươi do khu Resort trồng tưới đã hàng chục năm trên một khu đồi cằn cỗi. Những thảm cỏ, bụi cây ở đây quý hiếm đã làm mát mắt khách hàng. Có lẽ khu nghỉ dưỡng này nhiều cây xanh nhất nên khách dồn về đông đúc.

Các con tôi đã đặt phòng từ tháng 3, lúc ấy chưa có khách du lịch nhiều như bây giờ. Tuy vậy chỉ có khách nội địa, không thấy khách nước ngoài như Nga, Trung Quốc. Tài xế taxi nói: Năm chưa có dịch bệnh, khách Nga, Trung Quốc sang nhiều. Người Trung Quốc phần lớn dân các tỉnh xa biển. Họ ăn uống nhiều, mua sắm cũng nhiều. Họ đi đông, ồn ào, mua bán. Họ du lịch sang Việt Nam thường ăn hải sản, gọi toàn món đắt tiền như tôm hùm, mực nướng, ốc hương, hàu nướng ...  để hưởng thụ sau những ngày tháng thiếu thốn. Lúc về, mua rất nhiều hàng hóa bánh kẹo, tôm mực khô về làm quà. Trái lại khách Nga mua sắm, ăn uống chừng mực, Người Nga sang đây chủ yếu nghỉ Đông, đi tắm nắng.

 

4.       Ăn uống ở các cửa hàng ngoài khách sạn.

     Do khách sạn chỉ tổ chức cho khách ăn búp phê buổi sáng, buổi chiều phải đi ăn ngoài nên chúng tôi tìm  hàng khác.

     Cuối chiều ngày thứ nhất, gọi taxi đi ra ngoài. Người lái nói sẽ đưa đến nhà hàng Bến Phà ở bên bờ Đầm Thủy Triều, khu vực gần Cầu Mới, cách khách sạn 8 ki lô mét, nhà hàng quen của anh ta. Ăn xong mọi người không hài lòng vì chất lượng các món ăn không được như mong muốn. Phục vụ chậm chạp, vệ sinh thực phẩm có vấn đề. Chỉ được cạnh đầm nước rộng nên gió thổi mát rượi. Tuy vậy lúc thanh toán tiền ăn tính ra trên ba trăm ngàn một người.

     Chiều ngày hôm sau, ta xi khác đón, đưa đến nhà hàng Phú Quý ở Bãi Dài, cách khách sạn 12 ki lô mét. Tài xế nói của người quen, thực phẩm tươi sống chuẩn mực. Nấu nướng phục vụ dân Bắc đã lâu nên ai cũng khen. Lại còn hứa nếu ăn không ngon sẽ không lấy tiền ta xi cả đi lẫn về.

     Quả thật, nhà hàng ngay mép biển nên rất mát, tha hồ ngắm sóng vỗ bờ. Thực phẩm gồm tôm to còn nhảy tanh tách trong bể, cá chim còn lặn trong nước, mực tươi hồng hào đẹp mắt, hàu to thịt nhiều… Mấy loại đó nướng kỹ trên bếp than hồng. Lại còn cơm, canh chua, rau muống xào thịt lợn rang với hành củ dậy mùi hấp dẫn. Bữa ăn thỏa mãn ngon lành ai cũng khen. Ăn xong ra tính tiền hết 380 ngàn đồng một người kể cả đồ uống như bia Sài Gòn, nước cam, nước dừa, lạc luộc bánh đa.

     Về khách sạn, các con, các cháu lại đi chơi Thành phối Nha Trang cách đó 30 cây số mãi 23 h mới về, không quên mua chục gói mì tôm phòng khi nhỡ bữa.

5.     Chuyện ở trong khu Resort Duyên Hà.

Khu Resort Duyên Hà rộng hơn chục héc ta trên một khu đồi thoai thoải. Trong khu ấy có một khách sạn 5 sao cao trên 20 tầng. Ngoài ra có gần 20 biệt thự một tầng nằm rải rác trong khu đồi được bố trí dưới tán cây dừa cao trên 2 mét đã có quả, lá xanh vươn dài đón nắng mặt trời.

Đường đi trong khu Resort lát bằng đá đen, rộng đủ 2 xe điện tránh nhau. Đội ngũ lái xe điện lành nghề, nhiệt tình giới thiệu khu du lịch. Sẵn sàng phục vụ khách khi gọi điện yêu cầu đi lại.

Biệt thự có 3 phòng ngủ rộng rãi. Ga đệm trắng muốt. Có thảm trải sàn đi lại êm chân. Khu bếp, bàn ăn, khu vệ sinh sạch sẽ. Phòng khách rộng rãi, bàn ghế sang trọng.

Bữa ăn búp phê phong phú, gia công chế biến ngon miệng. Khách hàng hài lòng không kêu ca gì.

 

6.     Vui chơi giải trí

Trong khách sạn có phục vụ mát sa chân, mỗi người 1 tiếng. Có karaoke đăng ký để khách sạn xếp lịch.  Phía ngoài có bể bơi cho người cao tuổi và trẻ em, nước bể trong xanh, sạch sẽ.

Cạnh đó, khu vườn dừa, bãi cỏ non tơ, các tiểu cảnh để khách chụp hình cá nhân hoặc tập thể. Nước biển trong xanh, sóng nhẹ, bờ cát dài khô ráo, bước chân lên cát rào rào lún xuống đẩy từng nắm cát mịn quanh bàn chân, gây khó bước cho người cao tuổi nhưng rất thích thú cho giới trẻ như con cháu của tôi.. Mỗi lần đi vào bãi cát hoặc lên xuống các bậc tam cấp, tứ cấp tôi phải nhờ con cháu đỡ tay  để tránh ngã do khớp gối bị đau mấy tháng nay.

Qua chuyến du lịch tôi ngẫm ra không gì bằng tình cảm gia đình, gắn bó nhất là lúc tuổi cao phải nương tựa vào con cháu.

Tôi viết đôi dòng này giới thiệu với những ai sắp đến Cam Ranh, Nha Trang du lịch. Cũng là để ghi lại một phần trải nghiệm của tôi về chuyến đi vui vẻ, thú vị, nhớ mãi một kỷ niệm mùa hè năm nay, năm 2022 của mình.

              Hà Nội ngày 28 tháng 6 năm 2022

                  Nhà văn Nguyễn Quang Huệ

Chuyện vui người thợ nề

 

           ( Truyện ngắn của Nguyễn Quang Huệ )

     Câu chuyện này nói về những cán bộ, công nhân Việt Nam đi xuất khẩu lao động ở Cộng hòa Iraq những năm 1988 – 1990.

       Để trả nợ việc nước ta được chính phủ bạn cho vay dầu phục vụ chiến tranh, xây dựng hòa bình sau năm 1975.

      Không như anh em đi các nước Đông Âu, sang đến nơi chỉ làm việc một thời gian rồi tìm cách bỏ việc ra ngoài kinh doanh buôn bán các mặt hàng khan hiếm, kiếm tiền dễ dàng hơn. Ở Iraq không có chuyện tìm việc làm ngoài. Nhưng một ít công nhân mình lại có sáng kiến làm bánh cuốn. Muốn có sản phẩm phải có công cụ là cối xay bột. Chụm đầu vào nhau phát huy sáng kiến để tạo ra cối xay.

       Mấy thợ nề bậc cao mày mò rồi cũng làm ra một cái cối bằng xi măng cát, sỏi nhỏ. Thớt trên thớt dưới đủ cả. Sau khi đổ khuôn, bảo dưỡng tưới nước đủ 28 ngày. Đến khi cối đạt cường độ cho phép, mỗi người một việc: Người ngâm gạo, người xay, người tráng bánh, hào hứng như một xưởng sản xuất. Từ đó bánh phở, bánh cuốn ra đời phục vụ anh em mình. Chỉ có điều không có nước mắm để pha chế nước chấm, đành phải lấy mì chính pha nước muối, hạt tiêu, đường thắng lên tạo mầu như nước mắm. Ăn bánh cuốn xứ người để đỡ nhớ một sản phẩm quê hương. Ăn để an ủi phần nào khi xa làng quê yêu dấu.

      Một bạn đã sang, làm việc được sáu tháng viết thư về cho vợ báo tin: Chú Nguyễn Văn Hữu ( Thợ nề ) đã làm giúp anh cái cối xay bột để làm bánh cuốn, bán bánh kiếm tiền. Nhưng được mấy chục hôm cối bị vỡ. Bạn này cũng hóm hỉnh làm mấy câu thơ gửi về quê trêu vợ:

-         Anh sang  Iraq làm mì

Cối xay thì hỏng, cối dì còn nguyên?

  Vợ  viết thư sang động viên chồng:

-          Mười tám tháng nữa hàn huyên

Thớt trên thớt dưới lại liền như xưa.

 

Ông chồng viêt thư về giải thích cho rõ vì chắc chắn vợ hiểu lầm:

 

-         Anh sang Iraq làm mì

Cối nhà đã hỏng, cối Dì còn không ?

 Ý của ông chồng hỏi Dì ( em vợ ) đã tổ chức cưới chồng chưa?...

 Vợ điên tiết viết thư sang:

-         Hỏi gì nhăng cuội vậy ông

Cối nhà không giữ chỉ trông cối Dì ?

Cối Dì người đã mang đi

Có mong chẳng được làm chi đến phần

Khôn hồn thì giữ lấy thân!...

       Lao động tại nước bạn vất vả đã có những câu chuyện bi hài nhưng cũng có những câu chuyện do chính anh em mình tạo ra nhiều tiếng cười để động viên nhau vượt qua khó khăn trước mắt…

      Cái bức xúc nhất tại công trường thiếu bóng dáng của phái đẹp. Cả công trường gồm các loại Tây, ta ngót ngàn người, không có một phụ nữ nào gọi là sạch nước cản, mặt hoa da phấn. Đàn ông qua mấy tháng không trông thấy bóng dáng đàn bà đâm ra phát cuồng vì tình. Một số quân mình còn đón lõng mấy cô nhân viên văn phòng của ban quản lý người da trắng cứ chiều chiều từ trung tâm đi xe buýt qua đường chỉ lấp ló trông thấy cái mặt đội khăn. Thế mà hả hê bất chấp đang trong giờ làm việc.

      Có chàng về đến khu nhà ở, vào căng tin hỏi mua một khay trứng nhưng cứ đòi chị chủ quán người Việt cùng đoàn đáng tuổi mẹ mình mang ra ngoài. Anh chàng luồn tay vuốt từ chân đến ngang bụng, lướt qua đụng vào cả vùng nhậy cảm. Anh ta bị mắng té tát nhưng hắn chỉ cười trừ bảo rằng do xa vợ lâu ngày quá nên xin chị thông cảm. Tất nhiên khay trứng không bị rơi, thế mới lạ. Cả bọn được trận cười khoái chí.

     Chúng tôi sang Iraq làm việc được ba tháng thì được tin đợt công nhân mới sắp sang. Trong số đó có một nhân vật nữ Kiến trúc sư Tạ Minh Hải. Cô sang đây với nhiệm vụ phiên dịch tiếng Anh. Vốn xuất thân con gái của một cán bộ cao cấp hàm Thứ trưởng, ở Hà Nội, học ở Nga về, làn da trắng trẻo, cao ráo, xinh gái có khuôn mặt ưa nhìn nên có sức hấp dẫn lạ kỳ ở xứ sở chỉ có đàn ông. Một bông hồng giữa sa mạc khô cằn nên được cả công trường quan tâm.

      Mấy đêm đầu tiên lúc cô sang cứ phải đóng cửa ngồi trong nhà vì người đến chen nhau xem mặt. Tây trắng như Ba Lan, Nam Hàn, Tây đen như Xu Đăng, da nâu như Ấn Độ, Bangladesh Cai ro, cả da vàng Việt Nam, xúm xít vây quanh phòng ở. Ngó nghiêng cố tìm ra một lỗ nhỏ để ngó xem cho rõ.

       Có người ở ngoài cố hỏi vọng vào những câu vu vơ: - Chị ơi, chị đi đường có mệt không? Chị có bị sao không? Hoặc : - Em ơi, em mở cửa ra có được không? Tất nhiên không có câu trả lời nào cả!

Tôi có làm bài thơ tặng em như sau:

Chỉ có mình em

( Tặng Kiến trúc sư Tạ Minh Hải,

Kỷ niệm một thời làm việc tại Iraq 1988 – 1990 )                                                                                                                                    

 Cả công trường chỉ có một mình em

Như bông hoa giữa bạt ngàn sa mạc

Khi em sang bao người thêm nháo nhác

Muốn hỏi thăm nhưng cửa đóng then cài.

 

Người chung quanh vây kín khắp vòng ngoài

Đủ bốn màu da: đen nâu vàng trắng

Em trong đó như bình minh ló rạng

Chỉ trông qua hình dáng cũng được mà…

 

Cả công trường chỉ có một bông hoa

Trên ngàn người, một mình em khác giới

Mấy tháng nay quay cuồng như muỗi đói

Khi em sang sáng chói cả bầu trời.

 

Thôi em đừng đi làm nữa em ơi

Ra công trường làm chi cho bụi bậm

Em cứ ở nhà cho mọi người được ngắm

Việc phòng ban nhiều ít các anh lo.

 

Chỉ cần tươi như hoa nở giữa mùa

Làm đẹp Việt Nam ở xứ người Ả Rập

Các anh mong không gì khuất lấp

Hết hợp đồng ta về lại cố hương…

 

     Nói rằng chỉ mình em là nữ thì không khách quan. Trong một đoàn sang cũng có vài ba người đi làm cấp dưỡng. Các bạn ấy chỉ cao tầm thước rưỡi, da bánh mật, tóc tai ít được chăm sóc nhưng tốt tính, không ngại công việc nặng nhọc nào. Thực sự  những lao động nữ ở công trường. Nhưng trong con mắt đàn ông xuất ngoại, tiêu chuẩn đó  chưa đủ nên các lão thờ ơ. Tính chất công việc lại khác nhau. Các chị dậy làm việc từ sớm, tối về các chị lo tắm giặt, nghỉ ngơi hết thời gian, ít khi có điều kiện gần gũi để làm quen tâm sự.

     Nhưng cuối cùng cũng có đôi, có cặp, đâu vào đấy cả…

 

Xe ôm và những người khách

                  ( Truyện ngắn của Nguyễn Quang Huệ )

       Trên đường đi từ cổng chùa Trấn Quốc ( đường Thanh Niên ) đến Bảo tàng Văn học Việt Nam  (đường Lạc Long Quân ) là một quãng khá dài., Tôi phải đi xe ôm qua đường Yên Phụ men theo Hồ Tây. Ông xe ôm chừng gần bảy mươi tuổi. Trông ông phúc hậu thật thà, tôi bắt chuyện:

- Bác năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Tôi hỏi.

- Dạ, em sáu tám ạ. Ông trả lời.

- Sao bác không nghỉ ngơi, để con cháu đỡ đần cho bác?

- Một số người đi xe em cũng có câu hỏi như ông.

Ông lái kể: Chả là trước đây em làm bên đường sắt, khi giảm biên chế họ cho em một cục, Về theo chế độ 176 của nhà nước, tưởng có vốn làm ăn nhưng hóa ra không có hậu ông ạ. Buôn bán không được, vốn hụt dần. Cơ duyên thương trường mình không có kinh nghiệm nên thất bại. Bây giờ các cháu lớn cả rồi. Gia thất tạm ổn, chưa được đầy đủ, nhưng chúng nó nhờ bên ngoại là chính nên các cháu nội ngoại đứa nào cũng xinh đẹp, giỏi dang cả. Cũng do các con tự lập cả thôi. Bố mẹ giúp đỡ chẳng được bao nhiêu.

- Mừng cho bác có những đứa con biết tự lập sớm.

      - Cũng do hoàn cảnh cả thôi ông ạ.

      Tôi nói và hỏi luôn, thế trong khi đi phục vụ khách hàng có câu chuyện nào vui hay buồn không? 

     - Vui có, buồn cũng có. Như khách đi xe nhiều người thương cảm hoàn cảnh của em họ cứ nài nỉ trả thêm tiền. Có người mười ngàn, cũng có người hai mươi, năm mươi, thậm chí cả trăm. Em nói chỉ lấy đúng giá nhưng họ không nghe, bảo rằng giúp bác mấy đồng có đáng là bao. Em nhận để người ta vui lòng ông ạ.

      - Hoàn cảnh như bác ai cũng muốn giúp đỡ. Chứ như người chở khách khác họ cứ tăng thu vô tội vạ, nhất là với người nước ngoài, người tỉnh xa về Hà Nội. Ông hưởng ứng luôn:

    -  Quả cũng có người như thế.

Thế còn chuyện buồn? tôi hỏi? bác trả lời: Có một lần em đón xe ở dốc An Dương đường Thanh Niên, một cô gái nhờ em lai về tận trong Hà Đông. Cô ấy quãng hai bốn hay hai lăm gì đó. Trông người rất tươi trẻ, vóc dáng đài các lắm. Em nghĩ bắt được cuốc xe  này hên rồi vì đường xa nên tiền công cũng được thỏa thuận trước 150 ngàn đồng.

       Đi được hơn nửa đoạn đường thấy khoảng cách hai người cứ ngắn dần và ép vào nhau. Vòng một cô ấy cứ đụng cọ vào lưng em. Hai tay cô ta ôm chặt ngang hông. Em thực sự cũng thấy buồn buồn, làm em hồi hộp. Suy nghĩ mãi chả nhẽ con bé này nó định cưa mình. Một già một trẻ có thể nào xẩy ra được. Với lại mình là xe ôm thì hy vọng cái nỗi gì mà bám. Khi xe qua thị xã Hà Đông, cô gái bấm bấm vào tôi và nói anh cho em xuống đây. Em giảm tốc dừng xe lại cho cô ấy xuống. Đứng bên cạnh tôi, nhìn quanh một lượt không có ai cô ta nói:

      -  Bây giờ em không có tiền, hay anh, em cùng vào nhà nghỉ cạnh đây, anh muốn làm gì em thì làm. Nói rồi cô ấy mở túi ra đưa trước mặt, quả là không có tiền thật. Cô ta nói thêm: Đêm qua thằng chó nó quỵt tiền nên không có đồng nào cả. Anh giúp em nhé.

     - Em chửi luôn: Đồ khốn nạn. Người khác quỵt tiền mày, mày lại quỵt tiền tao à? Mày có biết sáng sớm tao đi mở hàng bao nhiêu hy vọng ở mày không?

     - Anh ơi, nói nhỏ thôi. Anh thông cảm cho em, để xe ở ngoài khóa lại vào đây uống nước đã.

    -  Ăn uống gì? Tao không có tiền. Mày không biết tao cũng như mày à. Đồ giẻ rách, cút ngay. Con bé vừa sợ người ngoài túm tụm hóng chuyện, vừa lý nhí em cám ơn anh và đi thẳng. Tôi thẫn thờ một lúc rồi quay xe lại. Một mình lẩm bẩm với mình: Mẹ kiếp, sao hôm nay mình đen thế!

     Em dịu giọng ông ạ. Nghĩ cho cùng chúng nó cũng cơ cực mới phải đi bán thân như vậy.

Thật là “Ngựa người-Người ngựa” như tác phẩm của Lưu Quang Vũ ông nhỉ !…

     Thấy đề tài còn hấp dẫn, tôi hỏi thêm:

     - Còn chuyện gì nữa không bác?

Ông ta kể: Một lần đang đợi xe, có khách ăn mặc rất lịch sự, dày đen bóng, quần áo vét tông, sơ mi màu rất hợp, xách một cặp da đen không lớn không nhỏ như cặp tài liệu, nhờ tôi chở đến tòa soạn một tờ báo.

      Tôi đoán anh ta là phóng viên hoặc quản lý báo chí cơ quan này. Đến nơi anh ta xuống xe, rút trong túi ra  tờ 100 đô la nói rằng: Tôi không có tiền việt, nhờ bác đi đổi hộ, trừ tiền công của bác, số còn lại trả tôi. Một trăm đô tôi chỉ đổi 1,8 triệu đồng thôi.

-  Nhưng tôi làm gì có tiền triệu để đổi cho anh.

      - Vậy  Thế này nhé, bác đợi ở đây mười phút, tôi vào cơ quan mượn tiền anh em, ra trả cho bác.

Em đang lưỡng lự thì hắn đã đi vào khỏi cổng thường trực. Đứng đợi nửa tiếng không thấy hắn ra em đành vào hỏi mấy ông bảo vệ. Người ta bảo không biết ông khách này, chúng tôi không giám hỏi vì nom ông ấy rất đàng hoàng.

     -  Vậy phía sau cơ quan có cổng phụ không? Bác xe hỏi.

      -  Không có cổng phụ, chỉ có mấy hộ gia đình phía sau có một lối nhỏ đi vừa một xe cải tiến để người ta đi ra ngoài. Ông bảo vệ trả lời.

Thế là lại gặp một thằng lừa đảo! có khi tờ 100 Đô la kia là tờ tiền âm phủ cũng nên. Em chỉ trách mình không cảnh giác, giá như cứ cầm, phát hiện tiền giả thì hắn đã no đòn với em rồi…

      Hình như ông là nhà văn à? Không nhà văn, nhà báo cũng là nhà thơ vì em thấy ông chú ý những chuyện em kể. Em ở khu vực này lâu em biết, ai đến Bảo tàng Văn Học đều như vậy cả.

    -  Tôi cám ơn bác về những câu chuyện vừa rồi.

     -  Không có gì. Mấy khi gặp được khách quý như ông đâu, giãi bày tâm sự với nhau  hiếm có lắm ông ạ. Em mong mấy ngày lại gặp ông một lần, em còn nhiều chuyện lắm.

     - Vâng, xin cám ơn bác.

    Tôi gửi bác 50 ngàn. Bác nói: Em chỉ lấy ông 30 ngàn như thỏa thuận ban đầu.

Thôi, bác cứ nhận đi, không phải trả lại, tôi xin bác một kiểu ảnh làm quen bác nhé.

    Tôi đưa máy lên chụp. Khuôn mặt ông tươi rói, rạng rỡ.

   Chắc ông ấy vui lắm…

 

             Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 2018

lăng mộ đá toyota thanh hóa