Bình thơ



  Huỳnh Xuân Sơn với cảm nhận bài thơ “Vượt Đèo Nai” của tác giả Nguyễn Quang Huệ

        Ai đã từng ngồi trên những chiếc xe khách lao vun vút trên quốc lộ, rồi leo đèo, đổ đèo đặc biệt là những cung đường lên tây bắc hùng vĩ với những con đèo như đèo Ô Quy Hồ trên dãy Hoàng Liên Sơn nối Sơn La với Lai Châu, hay là đèo Pha-Đin nối Sơn La với Điện Biên, hoặc đèo Khau Phạ thuộc Yên Bái. Nếu bạn chưa có dịp lên Tây Bắc xa xôi ấy thì những con đèo trên Quốc Lộ 1 như đèo Ngang, đèo Hải Vân, đèo Cù Mông… ( thời chưa có hầm )  rồi đèo Ngoạn Mục lên Đà Lạt từ Phan Rang, đèo Khánh Lê từ Nha Trang lên Đà Lạt. Trên những chuyến xe  thuộc diện “Những chuyến xe bão táp” mới thấy thực sự sợ hãi…
       Và nếu bạn chưa có dịp trải nghiệm thì hôm nay, ngay lúc này, bạn cùng tôi đến với bài thơ “Vượt Đèo Nai” ( đèo thuộc tỉnh Tuyên Quang ) của tác giả Nguyễn Quang Huệ. Thú thật là tôi đã sợ thật sự. Dẫu tôi đã đi qua rất nhiều con đèo lớn nhỏ bằng nhiều loại xe.
“Một bên dốc đá cao vời
Một bên vực thẳm in trời sông Gâm
Lưng chừng đá đổ ầm ầm
Đường gập lại tiếp chồng mâm trên đèo”...
        Tác giả đi lên Tuyên Quang vì công việc riêng, hay du lịch ông không nói rõ. Nhưng hai bên “Đường lên Tây Bắc xa xôi ấy” phong cảnh đẹp lắm, núi non trùng trùng điệp điệp, mây giăng giăng huyền ảo, núi đá cao vời vợi, nhưng không thấy ông giới thiệu.
         Có lẽ vì cảm giác bất an khi ngồi trên xe mà ông không phải người cầm lái và có lẽ ông cũng ít đi trên những cung đường hiểm trở như thế này. Ông tả con đèo “Một bên dốc đá cao vời” thì chưa gây chú ý nhiều. Nhưng “Một bên vực thẳm in trời Sông Gâm” rồi bồi thêm cú “Lưng chừng đá đổ ầm ầm” rồi khi qua những khúc cua tay áo( Cua cánh trỏ) thì được ông diễn tả khúc cua ngoặt đến nỗi ngồi trên xe ông có  cảm giác là “đường gập lại” và nhìn xuống vách núi phía dưới những đoạn đường ngoằn ngoèo như “Chồng mâm trên đèo”. Thật sự là bất cứ ai từng trải qua cảm giác này thì chả còn hồn vía nào mà ngắm “Dải tóc màu diệp lục” của Sông Gâm đang uốn lượn dưới chân những dãy núi kia nữa.
      Khổ đầu bài thơ ông đã rất thành công khi diễn tả nỗi bất an và miêu tả cung đường đèo nguy hiểm ấy. Ta đi tiếp cùng ông lên Đèo Nai:
                    “Qua truông chút nắng buổi chiều
Mong sao không gặp những điều hiểm nguy
Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi
Lần tìm xuống núi mấy khi nhẹ lòng” !?...
       Vâng! Đúng rồi đấy . Ai cũng vậy, gặp cảm giác bất an ta thường cầu mong mình và bạn đồng hành bình an. Huống chi ông giờ được ví như “Chút nắng buổi chiều” và đã qua rất nhiều truông rồi chứ không chỉ là qua một truông thôi đâu . Một ẩn dụ rất thật, rất tình người trong câu thơ này. Nhưng chưa hết bởi “Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi”, mà đã như vậy thì: “Lần tìm xuống núi…” làm sao mà thoát khỏi cảm giác bất an được ? Ta cùng ông bắt đầu đổ đèo với cảm giác: “Mấy khi nhẹ lòng” của ông và nỗi bồn chồn trong lòng:
                     “Bánh xe bám chặt đường vòng
Vực sâu hun hút cách cùng bước chân
Vượt qua những phút khó khăn
Cuối chân dốc đứng… một lần bất an” .
        Hai câu đầu là hai câu thơ rất hay. Bánh xe là thứ vô tri vô giác mà cũng phải bám chặt đường vòng vì sợ đường quá chật chỉ quá một bước chân là lăn xuống vực sâu hun hút . Người lái xe thận trọng thật không thừa . Xe đi nhanh thì nguy hiểm vì đường dốc lại quanh co, xe đi chậm cũng không được vì sợ tụt xuống núi, chỉ có cách đi vừa phải là giữ được tốc độ hợp lý để “bánh xe bám chặt đường vòng”. Tác giả thật tài tình khi khổ thơ thứ ba được miêu tả sự khó khăn trên Đèo Nai: Lấy cái “Bánh xe bám chặt đường vòng” để thay cho sự cẩn trọng của người lái và cả đoàn. Đổ Đèo Nai hay bất kỳ đèo nào cũng vậy, con đường ngoằn ngoèo trước mặt với những khúc quanh gấp khúc đã đủ lo sợ rồi, huống chi ở đây lại “Vực sâu hun hút” so với mặt đường lại có khoảng cách chỉ đo được bằng “Bước chân”. Quả thật là ông đang trải qua những “Phút khó khăn” thật sự. Vượt qua được nỗi sợ mơ hồ ấy thì lại: “Cuối chân dốc đứng… một lần bất an” chuyện gì bất an nữa đến với ông khi mà xe đã đến “cuối chân dốc” nghĩa là nỗi sợ một bên vách đá chỉ cách mặt đường với một bước chân là vực sâu thì chuyện gì mà phải đứng lại? “Lưng chừng đá đổ ầm ầm” trên núi xuống? hay một chiếc xe ngược chiều chạy ẩu? hoặc vài đứa trẻ người bản địa mải chơi chạy ngang đường?
         Dù sao thì ông cũng đã tới đoạn kết
                    “ Thở phào nhẹ những lo toan
Vượt đèo mong được an toàn qua đây”...
       Vậy là tác giả đã “Vượt Đèo Nai” thành công và quan trọng nhất là dù có “Một lần bất an” thực sự thì ông cũng đã vượt qua cảm giác bất an mơ hồ để mà “Thở phào nhẹ những lo toan”. Sau khi ông đã bình an thì tới câu kết ông thể hiện tính nhân văn, nhân hậu khi ông viết “Vượt đèo mong được an toàn qua đây...”.
       Vâng ông mong, bạn mong và tôi cũng mong ai cũng được an toàn khi qua những cung đường hiểm trở ấy. Thật khó nhưng ta hãy cầu mong và cầu an để mỗi chuyến xe lăn bánh hàng ngày trên đường dù là đường đèo dốc hiểm trở hay đường bằng phẳng trên đại lộ hay đường cao tốc đều về bến với hai chữ an toàn , trọn vẹn .
       Cám ơn Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ và bài thơ “Vượt Đèo Nai” đã cho tôi có cảm xúc để đồng hành cùng ông một chuyến vượt đèo trong thơ.
       Mong rằng bạn đọc và tác giả bỏ qua cho tôi nếu có gì không phải, bởi những cảm nhận này xuất phát từ một phía cá nhân tôi sau khi đọc bài thơ hay của ông…
        Và đây là bài thơ ấy:
                       Vượt Đèo Nai 
Một bên dốc đá cao vời
Một bên vực thẳm in trời sông Gâm
Lưng chừng đá đổ ầm ầm
Đường gập lại tiếp chồng mâm trên đèo...

Qua truông chút nắng buổi chiều
Mong sao không gặp những điều hiểm nguy !
Đỉnh đèo mới nửa chuyến đi
Lần tìm xuống núi mấy khi nhẹ lòng .

Bánh xe bám chặt đường vòng
Suối sâu hun hút cách cùng bước chân
Vượt qua những phút khó khăn
Cuối chân dốc đứng một lần bất an .

Thở phào nhẹ những lo toan
Vượt đèo mong được an toàn qua đây...

Tác giả : Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ
Sài Gòn 6/11/2013
Nhà văn - Huỳnh Xuân Sơn

Lời mời của chim sâu

( Thơ thiếu nhi )

Ra vườn ngắm quả khế "Vua" (1)
chim sâu vội hỏi ông vừa đi đâu ?
lâu rồi chẳng thấy bắt sâu
cháu thay ông, đã bắt đầu ra tay...

Biết bao quả trĩu trên cây
mỡ màng óng mượt hôm nay chín vàng
nhờ ông hái giúp bỏ sàng
đưa vào bà gọt khế càng ngon hơn...


(1) Quả khế to và ngọt nhất

Tình Anh

Mấy ngày nay bầu trời như ủ dột

Bốn chị em (tác giả ngồi đầu bên trái em út ngồi đầu bên phải)
áng mây buồn đen kịt lững lờ trôi
kiếp nhân sinh kết thúc một cuộc đời
em đã ra đi không lời nhắn lại !...

Cơn gió nào đưa em đi tới
chốn bồng lai tiên cảnh vội vàng ?
vì sao nào chiếu dọi mệnh đa đoan
mà vội vã làm chi thêm cay đắng ?!...

Phút chia ly mang nỗi buồn câm lặng
trên quãng đường quạnh vắng một miền xa               
hai anh em những dịp thăm nhà
đã thấm đẫm công ơn cha mẹ
xa quê hương qua bao miền dâu bể
càng thương nhau gắn bó ruột rà .

Bây giờ em đã đi xa
anh đành bất lực... nhìn hoa lìa cành
tình thương quặn thắt tim mình
không sao giữ được trọn  tình anh em...


Tình quê


Đi học vừa về đến nhà
 Mẹ cười gọi lại, mẹ đà chọn dâu
Nói rằng mẹ đã bỏ trầu
 Hỏi O Mận đấy, xa đâu ? : - Trước nhà

Xóm giềng chẳng ở đâu xa
Gái ngoan xinh đẹp mặn mà có duyên
Má tuy không lúm đồng tiền
Nết na thùy mỵ rất hiền dễ thương ...

Nghe xong lòng cũng vấn vương
Nhưng còn đi học yêu đương vội gì ?
Lời Người nói lại nói đi
Học thì cứ học lo chi việc này .

Hãy xem anh Đệ xóm Tây
Bạn cùng tuổi đấy mà nay cưới rồi
Cũng còn đi học đấy thôi
Anh lo vợ sớm cho tôi được nhờ .

Gái xinh họ chẳng đợi chờ
Mình không ước được như mơ khó tìm ...

Ngày em đi

Biết nói gì đây với em tôi
Hai phương cách biệt đã chia rồi
Em đã về nơi phương xa ấy
Bỏ lại anh, cay đắng ngậm ngùi .

Anh biết làm chi tự lúc này
Anh giờ như mất một bên tay
Trách em không nổi vì nghẹn đắng
Sao nỡ bỏ anh chỉ mấy ngày...

Vội vàng chi vậy bao nhớ thương
Chia ly hai ngả rẽ hai đường
Hôm trước hẹn anh về quê nhé
Sao giờ để nhỡ chuyến hồi hương .

Bao lần về quê anh cùng em
Chia bùi sẻ ngọt chuyện bên thềm
Anh em trở thành đôi tri kỷ
Đến bao giờ anh lại....gặp em.?....

Vụ mùa

Đông sang gọi  gió hanh về
cuối thu lá rụng vàng hoe cánh rừng
xoan vườn khoe cảnh khom lưng
lá đi về đất bỗng dưng trơ cành
lúa đồng đã nhẹ màu xanh
ruộng sâu bớt nước cho nhanh khô bùn...

Máy vui gặt đập dập dồn
bông to hạt mẩy tuôn tròn từng bao
gặt rồi đã bớt lo âu
giờ lo gối vụ mùa sau làm gì ?...

Nhà nông nhàn hạ mấy khi
vụ này thu hoạch tiếp kỳ vụ sau
bốn mùa vất vả như nhau
năm qua tháng lại tránh sao nhọc nhằn !?...

Đông về

Rét về lại thấy nhớ nhau
đêm nằm ớn lạnh nhớ đầu kề bên
bầu trời che khuất mây đen
trăng lu đâu tỏ đôi miền cách xa .

Gió mang lạnh tới mọi nhà
món quà không đợi vậy mà vẫn trao !
gió về làm chột hoa cau
trầu không héo úa trở màu vàng hoe .

Hanh hao má nám ngại kề
chân tay nứt nẻ đông về khó đi
lúa đồng đứng chật chân đê
gặt vào vụ mới có nghe sóng lòng .

Rét về bao nỗi chờ mong
cho tình sum họp cho hồng môi em...

Chim sâu

 ( Thơ thiếu nhi )

Ra vườn ngửa mặt lên trời
thấy chùm khế ngọt đang mời gọi ai
chim sâu núp bóng phía ngoài
cất lên tiếng hót trong bài ca dao .

Khế vàng chín mọng trên cao
chim con tìm bắt hết sâu giúp người
mong đem ngon ngọt cho đời
hái vào mấy quả ông mời bà vui...

Cây đa sân chùa

Vời vợi đa cao ở chốn này
Rễ buông xuống đất tự cành cây
Gặp bao màu mỡ ngày càng lớn
Thân chùm tán rộng đứng nơi đây .

Chứng tích thời gian chùa tồn tại
Linh thiêng bí sử tích càng dày
Cây cao bóng cả nơi đất Phật
Người người chiêm bái lúc qua đây...

Quả vừa chín mọng tím vườn cây
Rợp bóng cây đa rụng lá đầy
Đàn chim kéo đến kêu ồn ã
Người đi lễ Phật cũng vui lây...

Lên chùa

" Hôm nay mười bốn mai rằm "
Cô Màu đội thúng lăm lăm lên chùa
Thầy Tiểu mô phật vội thưa
Lá đa rơi khắp sao vừa lòng sư ...

Mở lời Màu thật vô tư
Tiểu ơi đừng ngại chổi đưa cho Màu
Lá nhiều tôi quét càng mau
Tiểu đừng chạy vội, trước sau đợi chờ .

Lòng tôi nhớ Tiểu ngẩn ngơ
Chỉ mong mười bốn lên chờ Tiểu đây
Thế gian mặc xác kệ thây
Còn Màu với Tiểu vơi đầy bên nhau ...

Ai thương cho phận của Màu
Tiểu ơi liệu có lần sau lên chùa ?...

Ngược dòng Sông Gâm

( Kỷ niệm Tuyên Quang )


Sông Gâm giữa chốn núi rừng
thành hồ thủy điện lưng chừng đèo mây
ngồi thuyền ngược nước ai hay ?
bến này bến nọ hết ngày vẫn sâu .

Non xanh nước biếc một mầu
núi cao thăm thẳm đỉnh đầu xô nghiêng
Cheo leo lên chốn cửa thiền
núi non trùng điệp xếp liền hai bên ...

Gái Tày mặc áo tím đen
khăn nhung quấn tóc đã quen một thời
đeo vòng bạc trắng tinh khôi
chút hoa văn ở "núi đồi" người thương .

Mặt hoa da phấn vấn vương
miệng cười nửa nụ khiêm nhường xinh xinh
ai lên thăm huyện Lâm Bình
ghé vào Bản Chợ hữu tình mà say...

Vượt đèo Nai

Một bên dốc đá cao vời
một bên vực thẳm in trời Sông Gâm
lưng chừng đá đổ ầm ầm
đường gập lại tiếp chồng mâm trên đèo .

Qua truông chút nắng buổi chiều
mong sao không gặp những điều hiểm nguy
đỉnh đèo mới nửa chuyến đi
lần tìm xuống núi mấy khi nhẹ lòng...

Bánh xe bám chặt đường vòng
Vực sâu hun hút cách cùng bước chân !
vượt qua những phút khó khăn
cuối chân dốc đứng một lần bất an...

Thở phào nhẹ những lo toan
vượt đèo mong được an toàn qua đây...

Cơn mưa

Vù vù gió nổi cơn say
mây đen cuồn cuộn bao vây bầu trời
mịt mù bụi cuốn khắp nơi
hàng cây ven lộ nghiêng trôi một chiều .

Ỳ ầm sấm động chân đèo
họ hàng nhà nhái ăn theo mở mồm
trời mưa nước nổi quanh cồn
mừng vui cây lúa mỏi mòn chờ mong .

Mấy ngày nắng hạn nghẹn đòng
bây giờ nước đã đầy sông đầy hồ
cá tôm tung tẩy mở cờ
đồi cau vẫy lá thẫn thờ... chưa tin .

Cô em tát nước đồng trên
gàu dây quấn lại đứng nhìn trời mưa...

Cái phong bì

( Thơ vui )

Phong bì hầu hết giống nhau
đều là phương tiện mưu cầu, báo tin
tiệc cưới bỏ mấy trăm nghìn
việc tang cũng vậy chẳng nên so bì
đi bệnh viện có khác chi ?
đến thăm cô giáo mấy khi không cần !...

Nói chung bao thứ bà rằn
báo tin thì ít làm ăn thì nhiều
thói quen đưa, nhận đều đều
có người không nhớ cứ liều thi gan
để người mẹ trẻ thác oan
con em cuối lớp, ...bệnh càng hiểm nguy
cho nên có cái phong bì
nộp tô đầy đủ việc gì cũng xong!!!

Có việc vào chốn cửa công
cho dù vi phạm khó lòng bỏ qua
ai lo việc cửa việc nhà
học hành, chữa bệnh...."nhớ qua phong bì" !...

Đợi chờ


Ngập ngừng bấm đốt ngón tay
Xa nhau từ ấy đến nay đã nhiều
Qua xuân, hè đến vèo vèo
Qua hè lại đến thu gieo lá vàng...

Mỗi năm mỗi độ thu sang
Sông Ngân nối nhịp dễ dàng thăm nhau
Đầm đìa nước mắt chảy mau
Tình riêng như đã thấm màu thời gian...

Ai lên Quán Dốc ngược ngàn
Cho ta về bến Sông Than đợi chờ...

lăng mộ đá toyota thanh hóa