Hoàng Cầu

Phố Hoàng Cầu quận Đống Đa, Hà Nội
Hoàng Cầu là chiếc cầu vàng
là tên một làng trước ở ngoại ô
ao chuôm ruộng lúa liền bờ
mương đen thoát nước bùn dơ một vùng
muỗi mòng, dán chuột ung dung
sinh sôi nẩy nở sống chung một thời...

Mấy năm đô thị đổi đời
làng xưa nay đã như người đôi mươi
nhà nhà cao ốc lên ngôi
chung cư đang muốn hỏi trời... tầm cao ?
Hoàng Cầu nay sáng như sao
có đường đi dạo vòng bao quanh hồ.

Ai đi xa khỏi chốn xưa
nay về như gặp cả mùa hoa mơ...


* Hồ Hoàng Cầu đã được cải tạo kè đá 
và đường dạo quanh hồ

Giấc mơ tôi

Có nhiều ngày tôi mơ thấy em
vầng trăng ghé lại mãi bên thềm
mặt hoa da phấn như thiên lý
cả áng mây trôi cũng nhẹ êm .

Mái tóc buông dài nhớ rất lâu
óng mượt ngang lưng tới đỉnh đầu
quần nhung áo mỏng người thon thả
tình đẹp như mơ trong mắt nhau ...

Thế mà hai đứa lại hai nơi
tình cảm ngày xưa quá tuyệt vời
nhưng nay chỉ còn là ảo mộng
làm trái tim đau suốt một đời !

Biết rằng ngày ấy em qua sông
nhưng biết làm sao chuyện lấy chồng
cha mẹ họ hàng lo sắp đặt
làm anh tan nát giấc mơ hồng !

Để rồi từ ấy đến hôm nay
anh đã mang theo giấc mộng này
chắc chẳng bao giờ quên em được
trừ phi khuất núi với ngàn mây !...

Cây bàng trước ngõ

( Thơ thiếu nhi )

Thân bàng u bướu xù xì
màu thời gian đã trôi đi mấy mùa
cành vươn hứng giọt mây đùa
búp bàng cởi áo, gió lùa bay bay...

Lá bàng như những bàn tay
lớp trên lớp dưới ken dày che mưa
như rang giữa buổi nắng trưa
lá xanh phủ kín cho vừa sân chơi.

Đầu đông lá rụng về trời
xuân sang chồi nở như lời mẹ ru
hè về cành rộng dáng dù
khi làn gió mới đón thu qua nhà.

Bà bán nước, chị bán hoa
ông bơm xe - dưới cành la cây bàng
em ngồi lần giở từng trang
ôn bài ngay dưới gốc bàng nhà em.

Cây bàng là chỗ thân quen
học về cùng với dế mèn bắt tay
líu lo chim hót gọi bầy
vui như cả nhóm lâu ngày gặp nhau...

Viếng bạn

Thưa bạn đọc.

KTS Vũ Đình Phàm và  Nhà văn Trần Huy Thuận
        Nhân cuộc gặp gỡ với KTS Vũ Đình Phàm, chúng tôi lại có dịp ôn lại những bạn bè cùng lớp, cùng trường. Có người đã thành danh, có người chưa thành danh, thậm chí có bạn còn khó khăn vất vả, mặc dù tất cả đã nghỉ hưu hơn chục năm nay. Một số anh em chuyển sang làm tư vấn thiết kế, cũng có người chuyển sang viết lách trở thành nhà văn, nhà thơ. Nhưng xét cho cùng cũng chỉ là thú vui giải trí trong khi thời gian thừa thãi mà thôi. Trong số bạn nổi về văn chương có nhà văn Trần Huy Thuận. Ông đã được độc giả yêu mến qua trang Blog "Ngang qua cuộc chơi" và có nhiều bài viết trên báo "Tuổi Trẻ" và một số báo khác. Hai lần được giải thưởng của báo bởi những bài viết xuất sắc, ông trở thành nổi bật trong lớp. Nhưng ông đã không ở lại được lâu hơn do lâm bệnh hiểm nghèo! Sự vắng mặt của ông đã làm chúng tôi bùi ngùi xúc động! KTS Vũ Đình Phàm đã có bài thơ “Viếng  bạn”, và tôi có hai bài: “Chia sẻ” khi ông còn khỏe và “Chia ly” khi ông qua đời. Nhân dịp gặp mặt bạn bè cùng lớp, cùng trường, kỷ niệm 55 năm ngày nhập học, tôi xin đăng ba bài  thơ này. Xin mời các bạn cùng đọc :

Viếng bạn
Ta tiễn Người như chính tiễn ta
Chén rượu chưa vơi đã quan hà
Người đấy ta đây thôi vĩnh quyết
Âm dương cách trở đất trời xa…


Chia sẻ 21/10/2012
( Nguyễn Quang Huệ gửi Trần Huy Thuận )

Anh điện cho tôi một buổi chiều
Báo rằng đã nhận tập thơ yêu
Anh còn đi viện chưa kịp đọc
Nhưng vẫn gửi câu cảm ơn nhiều .

Tâm sự với tôi anh nhắn tin
Bệnh tình nan giải cứ phải lên (1)
Từng đợt lịch trình cho nghiêm ngặt
Quá hẹn xem ra lắm lụy phiền .

Hồng cầu ngày một giảm mà lo
Sự sống ngắn dần thử phép đo
Ông Trời đã định xin chẳng được
Bảy tám đã qua chửa hẹn đò .

Anh cười trong máy tôi lạ lắm
Càng cuối càng nghe tiếng nhỏ dần !
Hãy sống lạc quan anh Thuận ạ
Để còn vui tiếp những mùa xuân .

Chia ly ( 07/10/2013 )
Hôm nay được tin anh đã đi !
Lòng tôi luyến tiếc nặng như chì
“Ngang qua cuộc chơi” còn giang dở
Bạn bè nào muốn cảnh biệt ly !...

Suối vàng an giấc tôi cầu mong
Sự nghiệp văn chương đã xuống dòng !
Khép lại một đời đầy biến động
Linh hồn siêu thoát với hư không…

(1)Nhà văn quê Nam Định, lên viện huyết học để thay máu

Lời cuối sách



                                               
        Thưa các bạn

     Tôi xin trích đăng bài  “Lời cuối sách” của tập thơ ( Dòng sông ký ức ) sau đây để bạn đọc tham khảo thêm, đồng thời là bài tóm tắt của tập thơ này :

      Tôi đến với thơ kể đã mấy chục năm, nhưng đậm đặc nhất mười năm gần đây tôi mới có ý thức sưu tập, sửa chữa, bổ sung cho thật hoàn chỉnh  những bài thơ của mình .
      Khi còn công tác, tôi chỉ lo vào lĩnh vực chuyên môn là thiết kế và xây dựng các công trình dân dụng và công nghiệp, riêng thơ chỉ là tay trái, ngẫu hứng, nghiệp dư . Nay thì khác, thời gian rảnh rỗi dư thừa, lại ham viết, ham đọc .
      Kể cũng lạ, tôi càng sưu tầm, đọc nhiều thơ hay của nhiều tác giả, thành ra đam mê, lại muốn sáng tác. Những cảm hứng từ những mùa xuân đã qua thôi thúc tôi làm thơ trở lại:

...Bảy mốt xuân qua đà đúng hạn
Nhưng còn chưa tới tuổi trung bình
Lòng tự bảo mình là còn trẻ
Thói quen viết lách lại hồi sinh…

        Đọc những bài thơ viết về Mẹ của các nhà thơ nổi tiếng, tôi tâm đắc vô cùng và tìm ra những câu ngay sau đó. Tôi cảm thấy nghe cũng được:

Mẹ như chiếc lá trên cành
Chắt chiu những giọt nắng hanh cuối trời
Đón từng hạt nhỏ sương rơi
Tạo giòng sữa ngọt nuôi người trong mơ…

         Bài thơ “Tình mẹ” của tôi xuất xứ từ nguồn cảm hứng ấy.

                           …Mong con nên nghĩa nên tình
                           Gặp người tin cậy mới đành tạm vui.

       Xin nhớ là mẹ chỉ tạm vui chứ  chưa vui vì còn cả thời gian dài sau đó nữa. Ai mà biết được cuộc sống của con sau này như thế nào?
       Nói đến chuyện tình và tình yêu đối với ai cũng vậy, nó luôn luôn trường tồn, một phạm trù rộng lớn, sống mãi theo thời gian, mới mẻ và hấp dẫn.
      Tình yêu luôn luôn thơ mộng dù nó cách xa sáu bảy mươi năm. Đó là đề tài luôn cuốn hút mọi người.

Tình đẹp thì nhớ rất lâu
Tình non, tình ép ai đâu nhớ tình

        Ai là người đã từng trải nghiệm, phải công nhận điều ấy là rất đúng.

            Mặt trời đã đổ về tây
            Em đi gặt lúa cỏ may dạt bờ
            Xốn xang những đợi cùng chờ
            Cỏ may đứng dậy phất phơ bóng chiều...
                                                      “Cỏ may”

 Hoặc:    Mặt trời chênh chếch ngọn tre
              Nắng chui lỗ vách nắng tia vào nhà
              Ước gì em mở cửa ra
              Để anh vào nhà gom nắng cho em.
                                                                 “Gom nắng”

       Một điều ước thật đơn giản, nhẹ nhàng nhưng không tưởng vì làm sao gom được tia nắng cho nàng, mà cốt chỉ được gần nàng mà thôi. Cho nên mãi mãi chỉ là ước ao chờ đợi :
              Mấy năm chum nếp vẫn đầy
              Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời
                                                       “Chuyện hai nhà”

        Hai nhà cạnh nhau cùng ngoảnh hướng Nam, chỉ cách nhau bờ duối. Đôi trai gái như đã bén duyên và hò hẹn. Hai gia đình đã có lời qua lại và chuẩn bị cho hai trẻ về chung một nhà.
       Thế mà không hiểu sao chuẩn bị điều kiện chín muồi như vậy mà mấy năm chum nếp vẫn đầy?
        Sang bài khác: bài “Tiễn nàng” :

              Thế là nàng đã sang sông
              Nàng đi lấy chồng tôi ở lại sau
              Ngậm ngùi chẳng trách được nhau
              Nỗi buồn dấu kín, chôn sâu vào lòng
              Tình yêu như một đóa hồng
              Nhưng còn gai nhọn mà không trọn lời
              Còn lo những việc xa xôi
               Sợ không lấp đủ đầy vơi cho nàng…

        Khi tình yêu tuổi học trò 17, 18 qua đi, trai gái đã chín chắn hơn, tình yêu cũng thiết thực hơn, và tất nhiên nàng đã gặp tình yêu mới, thỏa mãn mọi điều. Mừng cho nàng có một bến mới rộng rãi, cao xanh hơn:

             …Thế là nàng bước sang ngang
             Thời gian đâu mãi dở dang đợi chờ
             Thôi đừng trách cứ vu vơ
             Tiễn nàng bằng mấy vần thơ của mình.

            Lãng mạn hơn, hình ảnh chiếc áo của người con gái trong bài:
           “Chiếc áo nâu non”

             …Xẻ tà lưng áo eo thon
             Chiết ly vừa đủ bao tròn cả đôi
             Chắc thương chị vợ tuổi mùi?
             Bù cho những lúc nửa vời yêu thương…

         Đối với sự chung thủy trong tình yêu thì có ai sánh được Chú Cuội và Chị Nguyệt:

             …Nghìn năm ngồi gốc đa này
             Chỉ chờ gặp mặt ở ngay Thiên Đình
             Chị Nguyệt như thể vô tình
             Mặc cho chú Cuội theo mình ngàn năm
                                                                      “Hỏi thăm”

        Trong tập thơ cũng có những bài mang dáng dấp gia đình và quê hương theo nghĩa hẹp. Nhưng trong thực tế có biết bao gia đình giống nhau, cũng có ông bà, cha mẹ, các cháu nội ngoại, con dâu, con rể. Quê hương cũng vậy, cũng cây đa giếng nước, sân đình, cũng nhà thờ xóm đạo, giòng sông xanh, đường làng cạnh bờ dâu bãi mía…Miền quê Việt Nam rất đẹp, rất nên thơ. Cho nên tôi yêu quê tôi  lắm lắm, cũng như các bạn yêu quê hương mình vậy.

            Gia đình như mọi gia đình
            Một miền quê ấy như thành quê chung.

          Đọc tập thơ sẽ thấy giá trị nhân văn của gia đình Việt Nam:

            …Con trai đã có vợ hiền
            Biết lo biết liệu mới yên cửa nhà
            Một lòng quý trọng mẹ cha
            Dù là tiến sĩ , vẫn là con dâu
                                               “Nói với con dâu”

 Hay :   …Gặp cháu ông bà đã thấy vui
             Sợ nhất cô đơn cuối cuộc đời
             Tuổi cao ăn uống đâu được mấy
             Chỉ bát canh chua là được rồi…
                                                        “ Thăm cháu”

          Như thế tôi đã nói thay lời các cụ đó sao? Người già đâu có đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần tình cảm của con cháu sao cho hiếu đễ để ông bà, cha mẹ đỡ cô đơn và được tôn trọng, đi chào về hỏi là được. Tiếc thay có những người con không làm nổi điều này, mặc dù được học cao và  có địa vị trong xã hội ! Cho nên vẫn còn có trường hợp con cái tệ bạc với ông bà , cha mẹ mình...Nhưng có nhiều con cháu các thế hệ sau ngoài việc tìm cách nuôi sống gia đình mình, con cái mình, còn chăm lo chu đáo cho ông bà, cha mẹ và trả nghĩa lớn với đất nước.

              …Quê hương  - mình giữ bao kỷ niệm
              Có bao chiến sĩ đã không về
              Các thế hệ sau hoài bão lớn
              Góp phần làm đẹp một vùng quê…
                                                             “Nhớ quê”

         Thưa bạn đọc:
        Có thể nói 63 bài thơ trong tập thơ “Dòng sông ký ức” là những lời tâm huyết. Mỗi bài là một câu chuyện được viết bằng những vần thơ mộc mạc mà từ đó  ta có thể rút ra nhiều điều để suy ngẫm.
        Tôi xin phép được hầu chuyện cùng bạn đọc mấy lời ngắn ngủi, tỏ lòng chân thành cám ơn bạn đọc đã quan tâm đến tập thơ này.

         Kính chúc các bạn có nhiều niềm vui và hạnh phúc

                                                          Hà Nội ngày 7 tháng 7 năn 2012

Đợi Xuân



        ( Tác giả Nhà thơ Đỗ Hàn )

Nhà thơ Đỗ Hàn
        Thưa bạn đọc.
      Nhà thơ Đỗ Hàn sinh năm 1959 tại Vĩnh Phúc, hiện nay là chánh văn phòng Hội Nhà Văn VN. Trong lần gặp ở Hội Nhà Văn cuối thu 2013, Tôi thấy anh thật bận rộn. Khi giao cho người này gọi điện liên hệ với nhà văn nọ chuẩn bị bài phát biểu cho một cuộc hội thảo, xong anh lại  giao cho nhân viên khác chuẩn bị hội trường để tiếp khách hội nhà văn các nước ASEAN, chuẩn bị xe cho cán bộ Hội đi công tác một tỉnh miền núi v.v…
      Làm chánh văn phòng biết bao việc sự vụ trong một ngày. Tuy vậy anh vẫn tranh thủ sáng tác trong khi làm việc. Nhiều lúc tôi thấy anh trầm ngâm một vài phút khi có tứ thơ chợt đến, lại ghi vào máy, giờ rỗi lại mở ra xem, kiểm tra bổ sung cho bài thơ thật hoàn chỉnh.
     Theo QĐND “Thơ Đỗ Hàn nhiều suy tư, chiêm nghiệm, anh không cố cách tân thơ bằng những tiểu xảo, lập ngôn, lập tứ mà bằng những cảm xúc chân thành và tấm lòng ưu ái với cuộc đời.”
      Trân trọng gới thiệu cùng bạn đọc hai bài thơ hay “ĐỢI XUÂN” và "CHUỖI NGỌC TRAI" của anh vừa sáng tác gần đây :

                                     ĐỢI XUÂN

Ngày chị đi lấy chồng xa
Mẹ vun lại mấy luống cà dở dang…
Đình làng trống hội xênh xang
Cha ngồi so lại đôi hàng guốc son.
Em từ cô bé cỏn con
Phổng phao hỏi mẹ “Chị còn áo hoa”…?
Anh qua
Rồi lại
Anh qua…
Hỏi thăm chị, cứ như là thăm ai !
Chân đeo guốc đóng lại quai
Mà sao em thấy như cài khuy hoa…
Làng nghèo Xuân chẳng ngại qua
Nhà mình Xuân ở như là lâu hơn…
Hội làng trống giục đầu thôn
Em ngồi mong chị…nhiều hơn…mong… Trời !


       CHUỖI NGỌC TRAI

Chuỗi ngọc trai rơi ở bên đường
Hàng trăm người qua, không ai cúi nhặt
Bao ánh mắt nheo cười
Làm gì còn ngọc thật?
Nườm nượp trên đường ngọc giả cứ như gương…

Tôi ước...

Tôi ước đời tôi toàn chuyện may
học hành chăm chỉ lại hăng say
cứ thế mỗi năm lên một lớp
cuối khóa xênh xang trả ơn thầy .

Tôi ước ra trường nhận việc luôn
được làm chỗ tốt có gì hơn
lương cứ ba năm lên một bậc
đời tư thuận lợi chẳng gì buồn .

Tôi ước quanh năm sáng lại chiều
tươi vui mạnh khỏe biết bao nhiêu
bệnh tật lùi xa vào một góc
con cháu thông minh tiến bộ đều .

Tôi ước thơ tôi ngày một hay
lên đài, đăng báo quá trăm bài
năm tập in rồi nay đã hết
vẫn chăm sáng tác cả đêm ngày.

Ôi sao mơ ước quá tham lam
nhìn lại bao năm việc đã làm
đến nay như vẫn còn mơ ước
sống trên đời - đến tuổi một trăm...

Bán dạo

Ảnh tác giả
Trời vừa mới sáng tinh mơ
em đi bán dạo bơ vơ một mình
đẩy xe hàng tạ đồ sành
nào ấm chén, nào độc bình,... lọ hoa
quây tròn những cốc cùng ca
một xe thồ nặng đẩy ra ven đường .

Lạy trời quý khách thập phương
mua em mấy thứ mở hàng lấy may :
- Ông bà mua mấy thứ này
sứ nung đủ lửa trắng tày đồ Tây
chỉ mong đủ vốn hôm nay
ông xem mua giúp thứ này cho con .

Có anh đứng lại hỏi dồn
- Liệu đây có phải hàng tồn hôm qua ?
- Anh ơi đừng nói thế mà
em đi từ suốt chiều qua mới vào
- Đường đông chật kín hay sao
mà em lại phải đi vào ban đêm ?
- Nhà xa cần phải cố tìm
đẩy xe đi bộ cách đêm là thường
chỉ mong bán được hết hàng
trút đi gánh nặng để mang thân về .

Rã rời đường sá thôn quê
ổ gà ổ lợn chán chê mỏi nhừ
hàng nhiều thồ nặng lắc lư
xoay mình cố giữ khỏi hư mất hàng
bán buôn giờ thật phũ phàng
công nhiều lời ít đa mang nghiệp nhà .

Bây giờ em đã nghĩ ra
sẽ không buôn bán đi xa kiểu này
cầu cho bán hết chiều nay
mai về quê quán chăm cây cho nhàn...

Tặng quà 8/3

Quà 8/3 tặng vợ
Nhân ngày mồng 8 tháng 3
anh vui khi được trao quà tặng em
vội vàng mở hộp ra xem
lọ nước hoa, với kem mềm dưỡng da .

Cũng là một lọ nước hoa
nhưng quà anh, thật đậm đà trong em
kem dưỡng da - chút nỗi niềm
mong em thêm đẹp, thêm duyên từng ngày .

Chẳng cần câu đẹp lời hay
một chút quà nhỏ nói thay lòng mình
hoa thơm, bướm lượn trên cành
gia đình hạnh phúc - an lành là vui...

Chung việc gia đình

Lau nhà giúp vợ
Lâu rồi anh chẳng giúp em
chỉ lo công việc hết đêm lại ngày
quên không chăm sóc đủ đầy
làm em vất vả luôn tay việc nhà .

Hôm nay mồng 8 tháng 3
là ngày vui của mọi nhà đó em
hồng nhung mười đóa thân quen
anh mua chỉ tặng mình em thôi mà ...

Còn bao việc cửa việc nhà
anh chung tay để tham gia một phần
từ giờ những lúc khó khăn
nhắc anh - sẽ bớt phân vân một mình .

Lau nhà đổ rác có anh
em chuyên bếp núc cơm canh cho vừa
con giờ học sáng học trưa
anh vui đảm nhận đón đưa tới trường .

Hàng ngày ăn mặc tinh tươm
em nên chú ý soi gương cho mình
cố quen nếp sống gia đình
bình yên hạnh phúc - chung tình bên nhau...

Em bảo anh đi đi

(Armenia Silva Kaputikian)

Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại về ngay ?

Ôi lời nói gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em ?



Chài lưới ven sông

Ông mặt trời sắp chui vào đỉnh núi
Nhuộm tím mặt hồ, tối cả trời đêm
Những ngôi sao lấp lánh sáng dần lên
Màn mây bạc cũng trở nên tối sẫm .

Trăng đầu hạ hiện ra đi rất chậm
Gió vi vu lướt nhẹ quấn chân cầu
Nước thủy triều dâng đầy giải sông sâu
Thuyền xuôi ngược miệt mài giăng mẻ lưới .

Đàn ve sầu thôi reo vui chờ đợi
Đôi sáo diều cũng ngừng gọi về nhau
Sáng mai ra cô hàng cá lên cầu
Phiên chợ sớm qua  một vùng đánh bắt .

Trưa chợ về sau một ngày tất bật
Mủng gạo đầy chan bao hạt mồ hôi
Đàn con thơ thấy mẹ sẽ reo cười
Và chiều đến lại quay vòng trở lại...

Lán Nà Lừa

Ôi sao giản dị lán Nà Lừa
Mái lá phên tre vách nứa thưa
Phòng khách rộng chừng hai chiếc chiếu
Tre rừng làm cột có đung đưa ?
Chiều cao nhà - chỉ trên tầm với
Ở dưới trống không gió lạnh lùa
Dựng ở cạnh rừng cây nứa nhỏ
Bên dòng suối bé đá lưa thưa
Lối vào bờ ruộng trồng cấy lúa
Địch có vào đây dễ bị lừa
Thế mà Bác ở trên ba tháng
Là vùng căn cứ chiến khu xưa
Nơi đây Bác quyết giao Đại Tướng
Mở chiến dịch ngay trước mùa mưa
Điện Biên giải phóng vui trăm họ
Ơi sao vĩ đại Lán Nà Lừa...

Đi chợ cầu may

( Tác giả Đồng Đức Bốn )

Chợ nào bán rủi mua may
Bán mưa mua nắng bán ngày mua đêm
Người nào bán nhớ mua quên
Bán yêu mua ghét, bán phiền mua vui ?
Chợ trời đâu chỉ mình tôi
Bán mua những cái cuộc đời bỏ đi
Không tiền chẳng giám mua gì
Có tiền hoang phí nhiều khi cũng đành
Nhiều tiền mua cả trời xanh
Ít tiền ước một bát canh cua đồng...
Còn tiền mua cả dòng sông
Hết tiền nhịn đói chạy rông cả ngày
Rủ nhau đi chợ cầu may
Mai xa thành phố mà đầy vấn vương...

Lỗi hẹn...!

( Thân tặng KTS Vũ Đình Phàm )


KTS Vũ Đình Phàm và tác giả
Ông điện hẹn thăm tôi
Từ tết đến giờ,
đây là lần thứ mấy ?
Lúc ở Nghệ An
Khi đang Hà Nội
Lúc đi họp vội
Khi lại trên đường !
Tình bạn bè, cùng lớp cùng trường
Chỉ có thân nhau -
                    Thực lòng mới thế
Nghe bạn hẹn, tôi tự nhiên nói khẽ
Ôi ! là mình sao tệ với ông
Chẳng cách đò
Cũng chẳng cách sông
Thế mà tôi
Lại không hẹn ông một lần chắc chắn ?...

Hôm nay ông đến
Đúng ngõ đúng nhà
Đứng ở ngoài gọi điện tôi ra
Mở cửa đón ông
Thấy mình mắc lỗi
Mời vào ngồi, tôi chân thành nói vội :
Thời gian qua ít gọi
Ông lại chơi - mà bối rối vô cùng
Cũng bởi vì có việc không mong
Đến với tôi quá chừng đột ngột
Nên mọi việc cứ chồng lên từng đợt !...
Lỗi với mọi người,
lỗi cả với bạn thân .

Ông nghe xong đã hiểu đôi phần
Trách cứ làm chi - Sao không báo trước ?
Chuyện buồn chuyện vui
Sẻ chia là được
Chỗ bạn bè dễ thông cảm cho nhau...

Ông lại phải về đón cháu mau mau
Nó đã đợi ông - Ở cổng trường
- Hẹn gặp lại lần sau...






lăng mộ đá toyota thanh hóa