Đứng giữa sân nhà

Sân Nhà ( 21/12/2015 ) Ảnh NQH

Bâng khuâng đứng giữa sân nhà
Nhớ ngày trốn học mẹ cha đánh đòn
Vài roi đi suốt đời con
Những lời răn dạy mãi còn đâu đây.

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Gắng công học tập sau này lập thân
Lời vàng nhắc nhở bao lần
Thương con càng xót song thân tuổi già.

Tấm lòng của mẹ của cha
Vài roi thuở trước đưa ta vào đời...


Chào tạm biệt

Khách sạn BAVICO ( 4 sao )
Máy bay vừa rời khỏi đường băng
Mắt quay lại ngắm nhìn lần cuối
Biển một màu trong xanh vời vợi
Nhà lô xô úp bát - núi giăng hàng.

Có nơi nào đẹp như Nha Trang
Cửa vịnh vòng cung tàu thuyền tấp nập
Trên phố cũ chen chân chật hẹp
Da trắng da vàng... nhộn nhịp đùa chơi
Tận hưởng bình minh trên biển rạng ngời
Cảnh đẹp như tranh bao người thổn thức...

Giờ chia tay ra về xứ Bắc
Gửi lại lời chào tạm biệt tới Nha Trang...

Chào Nha Trang

Một góc Thành phố Nha Trang  ( Ảnh NQH )
Một vùng trời nước cỏ cây
Một vùng trù phú nhà xây chen nhà
Bên Đông bãi tắm mặn mà
Bên Tây xanh thẳm rừng qua dãy dài
Nên thơ có một không hai
Nha trang mời gọi những ai độ đường.

Ga tàu đi đến vấn vương
Sân bay tấp nập bốn phương tụ về
Trăm năm vẫn giữ thói lề
Mừng vui gặp gỡ nếp quê lạ kỳ
Tấm lòng như bạn cố tri
Hẹn hò quay lại cũng vì Nha Trang...

Những áng bình thơ

Xuân Sơn Huỳnh đến NHỮNG ÁNG BÌNH THƠ
2 giờ ·
Cảm Nhận bài thơ Nhớ Em của tác giả Thiên Tú (Tu Truong)
Ca Dao viết về nỗi nhớ có câu:
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ,
Nhớ ai, ai nhớ bây giờ nhớ ai?
Nỗi nhớ ở đây không có đối tượng cụ thể, phải chăng trong đó có một nỗi nhớ bâng quơ? Một nỗi nhớ vô bờ hoặc giả nỗi nhớ ấy không thể nào ghi lại bằng ngôn từ cụ thể để gửi cho một đối tượng rõ ràng...

Không như trong câu Ca Dao trên, ở Song Thất Lục Bát Độc Tôn có một nỗi nhớ đặc biệt mang tên Nhớ Em được tác giả Thiên Tú viết để gửi gắm nỗi nhớ của mình :
Nhớ Em
Biển yên sóng lặng bờ cát trắng
Đàn hải âu trong nắng đẹp xinh
Bình minh trên biển một mình
Có cơn gió gọi cuộc tình năm xưa (Thiên Tú)
Bài thơ ngắn theo thể thơ Song Thất Lục Bát với niêm vần chặt chẽ, cùng những câu từ chắt lọc, được tác giả sắp xếp theo một giai điệu nhẹ nhàng, như những cơn sóng biển bạc đầu dìu dặt chở ý thơ Nhớ Em xô bờ...
Nhớ Em được tác giả bắt đầu bằng một khung cảnh cụ thể
Biển yên sóng lặng bờ cát trắng
Với câu Thất mở đầu, tác giả đã vẽ ra một không gian, một quang cảnh và địa điểm cụ thể. Có lẽ đây chính là nơi khởi nguyên cho Nhớ Em xuất hiện.
Biển luôn dập dìu những khúc tình ca vang lên, lan xa muôn thủa của mình hoà cùng vũ khúc của gió và nước ào ạt xô bờ. Biển không yên, sóng không lặng, chỉ có lòng người đang đứng trước "Bờ cát trắng đẹp xinh" kia thấy lòng mình bình yên, lặng sóng trước biển nên mới cảm vậy mà thôi!
Khi lòng người thư thái cùng bước chân trần trên cát trắng, bên bờ biển xanh dạt dào sóng vỗ ấy, hẳn là Nhớ Em chưa xuất hiện cho đến lúc ánh mắt Lãng Tử bắt gặp hoặc giả những sải cánh dũng mãnh của "Đàn hải âu" xuất hiện, phá vỡ không gian "trong nắng đẹp xinh" Và yên bình ấy!
Lúc này Lãng Tử mới nhận ra phía chân trời, hừng đông đã thế chỗ cho bình minh rạng rỡ xuất hiện. Những ánh nắng ban mai lao lên xé toang vầng mây, rồi toả ra sà xuống mặt biển chúng nô đùa với sóng nước bao la...
Có lẽ chính những tia nắng trên biển khiến cho bước chân LãngTử khựng lại nhìn quanh tìm tiếng reo vui ngày nào,cũng nơi này và những tia nắng ấy. Để rồi chợt nhận ra "Bình minh trên biển" hôm nay, ngay lúc này, ta chỉ có "Một mình". Biển xanh, cát trắng, nắng, gió, cả đàn hải âu kia cũng trở nên vô vị bởi nỗi nhớ ùa về.
Nhớ Em lúc này mới xuất hiện:
Có cơn gió gọi cuộc tình năm xưa
Một câu kết nên thơ, nặng tình, làm điểm nhấn của bài thơ thể hiện một nỗi nhớ về một cuộc tình đã xa (năm xưa)... Nhưng chưa khuất và có lẽ nó chỉ ẩn khuất đâu đó trong một ngăn bí mật của trái tim đa cảm, để rồi sớm nay trước biển nó bật dậy.
Nhớ Em nhưng cả bài thơ hai mươi tám chữ không có chữ nào mang tên Nhớ, Chỉ đến cuối cùng có "Cơn gió gọi" mà thôi!
Cơn gió ấy gọi "cuộc tình năm xưa". Cuộc tình ấy đã trả lời thành giai điệu cùng nhịp đập trái tim người nghe,để rồi tứ thơ xuất hiện và có một Nhớ Em hiện diện ...
Cám ơn tác giả Thiên Tú đã viết Nhớ Em và Cám ơn Song Thất Lục Bát Độc Tôn đã làm cầu nối cho người viết có duyên được gặp một bài thơ hay.
Sài Gòn 12/11/2015
Huỳnh Xuân Sơn

Tình riêng

Tình riêng đủ sắc cùng màu
Đủ ngàn cung bậc tận sâu đáy lòng
Biết yêu từ thuở còn không
Bây giờ đã có vợ, chồng vẫn yêu.

Tóc mây đã ngả sang chiều
Vẫn còn nhớ mãi những điều trước đây
Ngăn tim chẳng thể lấp đầy
Vẫn còn chỗ trống chứa ngày trẻ thơ
Tình đầu tuổi mới mộng mơ
Nhìn đôi mắt liếc đợi chờ bóng ai?

Cõi riêng chẳng thể giãi bày
Chỉ mình lưu giữ những ngày gặp nhau
Tình riêng giữ trước gìn sau
Thủy chung nhất bậc chẳng cầu cho ai
Riêng mình một mảnh trăng cài
Cõi riêng mình giữ khó ai tỏ tường...

( Trích trong tập thơ Chợ quê )

Lên chùa

Chùa Long Sơn Nha Trang ( Ảnh NQH )
Muôn nẻo đường trần
Trăm năm vẫn vậy
Mấy ai được thấy
Cảnh cực mưu sinh

Lên chùa thăm Phật
Lòng ta thanh thản
Chẳng chút lo toan
Quên cả chính mình.

Bỏ qua hận thù
Gom đầy quả phúc
Mở lòng từ bi
Rõ đời vinh nhục

Thương người khốn khó
Như thể thương thân
Cuộc sống thanh bần
Lòng ta thanh tịnh...


Cũng là một cách ăn chơi

...Bày ngay đường cái ven làng

Lá chuối giải sẵn mâm mang làm gì?

Chỉ cần rượu thịt túy luy

Vẫn cười vui - vẫn nhâm nhi bạn bè...

Trai làng chạm bát hả hê

Phố phường đâu có cảnh quê thế này?

Mời làng du lịch đến đây

Ai vui uống bát rượu đầy càng vui...

Thủy cung

Ảnh Nguyễn Quang Huệ
Lạc vào thế giới thủy cung
Nước trong xanh
của một vùng biển xanh
Cá bơi tựa pháo hoa xinh
Trong đêm
mà vẫn khoe mình đẹp không?

Tần ngần du khách mải trông
Bao nhiêu loài cá
lượn vòng khoe vây
Đòi ăn - Người chỉ dơ tay
Nô đùa cùng cá
cảnh này đế vương...

Mưa nắng Nha Trang

Tháp cổ Nha Trang ( ngày 9/12/2015 )
Tháp cổ chờ trông khách tới thăm
Mưa rơi nặng hạt ướt ba tầm
Bông đỏ lá xanh cành trĩu nặng
Gục đầu buồn lặng giữa ngày đông.

Trời sáng mây quang nắng lại vàng
Hoa cười đón khách đợi người sang
Gió đưa hè đến trong khoảnh khắc
Đông lại tranh ngôi ướt lạnh đàng.

Nắng mưa, mưa nắng cứ thay nhau
Lúc sẫm lúc quang đổi sắc màu
Muốn biết Nha Trang trời thay đổi?
Gọi mời du khách tới đây mau...


Đưa em về quê

Ông Nguyễn Minh Châu (1943 - 2013 )
Hơn hai năm em chưa về quê
Cứ ở mãi trong buồng chật hẹp
Anh thăm mấy lần em đâu có tiếp
Cứ lặng im nhìn -
không chớp mắt là sao?

Áo vài manh chưa thay giặt lần nào
Mảnh giấy phẳng em náu mình trong đó
Không uống không ăn
không mừng vui gặp gỡ
Mắt nhìn xa hương khói tỏa quanh mình.

Vào mâm ăn vẫn bát đũa để dành
Bát cơm trắng vợ xới đầy mời gọi
Nhưng em tôi có khi nào động tới
Con cháu đành chia lộc của em đây!

Hơn hai năm kể từ lúc chia tay
Làn khói mỏng đưa em về thượng giới
Còn chút hình hài em vào bình đợi
Nay em về theo tiếng gọi mẹ cha.

Vẫn còn nhà của ta đó em nha
Em cứ vào ra như ngày còn sống
Anh dành cho em một gian nhà rộng
Về chuyện trò như ngày trước nghe em...

Gối đệm chăn bông sạch sẽ dịu êm
Ngủ đi em như ngày trong lòng mẹ
Quê hương ta nuôi ta từ tấm bé
Nay trở về trong lòng đất thân thương...



Em trai tôi bị TNGT mất ngày 27/9 AL 2013. Hỏa táng nay đưa về quê an táng.


Thăm lại chốn quê

Tôi vừa trở lại chốn quê xưa
Thăm lại vườn rau cạnh gốc dừa
Bóng ai đứng đó đang chăm bón
Người cũ lẩn mình trong bóng mưa.

Thấp thoáng trông người quen quá đỗi
Từ màu áo sẫm vải nâu sồng
Mùi hoa ngào ngạt hòa sương lạnh
Gió quạnh buông dần ngày cuối đông.

Nhớ mãi lời khen của mẹ yêu
Rằng O Mận đấy tốt hơn nhiều
Con gái vùng này ai sánh kịp
Ai mà lấy được phúc bao nhiêu.

Cho đến một hôm đi học về
Mẹ báo tin này cho con nghe
Cơi trầu dạm hỏi mình mang tới
Ông bà bên ấy rất vui nè...

Nghĩ lại bây giờ chuyện đã qua
Các cụ đôi bên kết một nhà
Kén rể chọn dâu đều mãn nguyện
Hoa vàng bướm trắng mãi bay xa...

Hạ, em tôi

                ( Thơ Phạm Hoàng Tuyên )



Tôi bước đi trong lặng lẽ bơ vơ
Đường trải thắm xác hoa, hồng phượng vỹ
Kỷ niệm xưa gõ đều theo ý nghĩ
Chợt mơ màng trở lại tháng ngày xanh
Đó là những ngày đã vụt qua nhanh
Chưa kịp viết hết bài thơ tình nóng bỏng
Chưa kịp trao ai để đêm về mơ mộng
Lảng tránh ánh nhìn, khi cánh cổng chật làm sao.
Đó là những ngày trong dạ nao nao
Khi đôi mắt người ta dường chực khóc
Cứ lóng ngóng đưa bàn tay gãi tóc
Mà con tim xao xót đến vô cùng
Đó là những ngày hai đứa đội mưa chung
Chiếc nón lá thì sao cho khỏi ướt
Tôi hiên ngang ...Nhường dưới mưa riêng bước
Có biết đâu em khóc tự bao giờ.
Đó là những ngày tôi mới tập làm thơ
Mà khi viết lên mỗi bài đều có tên ai trong đó
Tim đập nhanh khi bóng người qua ngõ
Và chỉ thôi nhìn khi bóng ấy mịt mờ xa
Đó là ngày....Trên một chiếc xe hoa
Người đẹp lắm... Bên người ta say đắm
Tôi đứng yên dưới tàng hoa phượng thắm
Bài thơ rơi bay theo gió rưng rưng
Người đi rồi... Tôi biết...Dẫu người dưng
Mà thương nhớ trong lòng da diết quá...

Giúp nhau

Cháu bò cày ruộng về qua
Nhẹ nhàng mở cổng thăm nhà ông trâu:
- Mấy hôm chẳng thấy ông đâu?
Ruộng sâu đành để dãi dầu tháng sau
Cháu còn cày mấy ruộng rau
Đỗ ngô khoai lạc việc đầu cháu lo
Ruộng sâu rất khó cho bò
Nên đành chờ đợi ông lo việc này.

- Hôm rồi tôi chẳng gặp may
Giẵm gai nên khổ chân này sưng đau
Nghỉ nhà nhưng vẫn lo âu
Ai người cày giúp ruộng sâu sau chùa?

Thôi ông ạ việc bây giờ
Thuốc thang chân khỏi qua cơ là mừng
Từ mai cháu cố xem chừng
Giúp ông mấy buổi cạnh bưng sau nhà.

Được rồi cháu cứ lại qua
Vài ngày nữa tôi sẽ ra khỏi cần
Đừng nên nghĩ ngợi phân vân
Khỏi chân tôi lại làm thân trâu cày...

Thăm cô giáo cũ

( Kính tặng cô Lê Thị Kim Ninh )

Ảnh minh họa internet
Lâu rồi thăm cô tại nhà
Học trò nay đã thành bà thành ông
Đã thành quan chánh quan phòng
Đã thành ông giám ông đồng mà ra
Học trò nay tuổi đã già
Ngoài bảy mươi đợi dịp là "Xuất dương".

Thăm cô là chuyện lẽ thường
Tình riêng anh chị, nghĩa trường thầy cô
Vui vì cô chỉ khác xưa
Tóc xanh nay đã hương đưa đổi màu
Học trò có khác gì đâu
Pha sương nhuộm bạc mái đầu cựu sinh...

Bao lần đi họp phụ huynh
Cho con cho cháu nhớ tình thầy cô
Vẫn nguyên là phận học trò
U70 vẫn nhớ cô từng lời...

Chúc cho cô giáo yêu đời
Xuân này sức khỏe như mười xuân qua...

Lời bình bài thơ "Con hãy về với má"

Lê Hữu Trọng



Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

Chắc ai trong chúng ta cũng từng đắm chìm vào giai điệu và ca từ của bài LÒNG MẸ. Quả thật tình cảm của người mẹ đối với con không thể tả thành lời. Bởi thế đã có biết bao tác giả đã ca ngợi tình mẹ trong tác phẩm của mình nhưng xem ra việc đó chỉ như những giọt nước đổ vào lòng đại dương bao la tình mẹ. Và hôm nay tôi có dịp chiêm ngưỡng một giọt nước trong những giọt nước đó.

CON HÃY VỀ VỚI MÁ
(Tác giả Nguyễn Quang Huệ )


Đã bao mùa lá rụng
Sao con lại không về?
Lòng má còn tái tê
Ngóng chờ con từng phút!

Tuổi xanh con xếp bút
Theo con đường ba đi
Từ đất nước chia ly
Nay đã thành một dải.

Má mong chờ con mãi
Sao con lại không về
Ba đã trọn lời thề
Chỉ còn con hy vọng.

Hay con về báo mộng
Cho má một lần thôi
Con đang ở trên đồi
Hay chơi vơi bờ suối?

Ở cây cao bóng núi
Ở ngay giữa đồng bằng?
Giữa thành phố huy hoàng
Hay làng quê cuối hạ?

Nếu con về với má
Hãy đi thẳng vào nhà
Đừng dừng bước nữa mà
Đừng đứng nhìn ngoài ngõ.

Nhà của ta ở đó
Má chỉ mong con về
Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má...



Bài thơ năm chữ, bảy khổ bốn câu với góc nhìn ngôi thứ nhất bày tỏ nỗi niềm của người mẹ khi con chẳng thể trở về.
Người con chính là cả cuộc đời của người mẹ nên không có gì xót xa hơn khi "người đầu bạc khóc kẻ đàu xanh"

Đã bao mùa lá rụng
Sao con lại không về?
Lòng má còn tái tê
Ngóng chờ con từng phút!
Giọng thơ thiết tha vói câu hỏi nhấn mạnh ý, khiến ta cảm thấy hình ảnh mẹ già ngồi ngóng chờ con từng phút, đã trải qua đằng đẳng bao năm khiến cả cơ thể và tấm lòng mẹ tê buốt. Thời gian đằng đẳng ngóng chờ đã quá dư dả để mẹ hồi tưởng lại bao kỷ niệm khi vẫn còn ở bên con.

Tuổi xanh con xếp bút
Theo con đường ba đi
Từ đất nước chia ly
Nay đã thành một dải.
Giọng thơ vẫn tha thiết, nhẹ nhàng cho ta biết lý do người con phải xa lìa vòng tay của mẹ. Không có người mẹ nào muốn xa con, nhất là còn "tuổi xanh" và dang dở việc học hành, lại đi vào nơi nguy hiểm. Nhưng vì "đất nước chia ly" nên mẹ mới để con ra đi. Đó ắt hẳn là bà mẹ vĩ đại. Nhung cuối cùng người vẫn là một phụ nữ, một bà mẹ nên:

Má mong chờ con mãi
Sao con lại không về
Ba đã trọn lời thề
Chỉ còn con hy vọng.
"Ba đã trọn lời thề" cho ta biết người chồng thân yêu của mẹ đã vì nước vĩnh viễn không trở về . Và việc "Chỉ con còn hy vọng" nói lên việc người con của mẹ chính là người con duy nhất, là vạch nối sự sống duy nhất của mẹ ở cỏi đời nay. Hơn nữa câu thơ trên cũng chỉ việc người con bị mất tích. Việc bị mất tích là niềm hy vọng nhỏ nhoi nhưng lại là nỗi đau gấp bội phần và dai dẳng. Vì người Việt ai cũng muốn người thân khi mất đi được "mồ yên mả đẹp" để sớm hôm nhang khói. Chính vì thế:

Hay con về báo mộng
Cho má một lần thôi
Con đang ở trên đồi
Hay chơi vơi bờ suối?
Ở cây cao bóng núi
Ở ngay giữa đồng bằng?
Giữa thành phố huy hoàng
Hay làng quê cuối hạ?
Tác giả đã dành cả hai khổ thơ để bày tỏ niềm ưu tư khắc khoải, niềm hy vọng mong manh của bà mẹ. Với chặng thời gian dài 40 năm, hy vọng người con vẫn sống đã không còn: " hay con về báo mộng". Điều duy nhất mẹ hy vọng là biết được con mình ở chân trời góc biển nào:
đồi- suối
núi - đồng bằng
thành phố- làng quê
Nhưng xem ra vẫn khó có thể thực hiện được nên mẹ chỉ ước được "báo mộng".
Con người ta dù có tuyệt vọng đến đâu thì đâu đó trong lòng vẫn le lói tia hy vọng. Hy vọng nhỏ nhoi được người mẹ thể hiện bằng việc giả dụ người con quay về (dù có trong mơ)

Nếu con về với má
Hãy đi thẳng vào nhà
Đừng dừng bước nữa mà
Đừng đứng nhìn ngoài ngõ.
Ắt hẳn từ lúc con đi cửa nhà mẹ chẳng bao giờ đóng, chỉ sợ con về không vào được sẽ "bước nữa mà" hay "nhìn ngoài ngỏ"
Liên tiếp hai câu đừng: đừng dừng - đừng đứng tác giả đưa ra đã nhấn mạnh niềm khắc khoải - lo nghĩ trong lòng mẹ.
Khổ thơ cuối kết dòng suy tưởng của mẹ chính là việc người quay lại với thực tại. Mẹ khẳng định lại lần nữa với người con là sau bao năm cửa nhà vẫn mở và

Nhà của ta ở đó
Má chỉ mong con về
Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má
Chiến tranh đã trôi qua 40 năm rồi. Ắt hẳn tin về người con mất tích đã còn lâu hơn thế nữa. Vậy nên mẹ giờ này đã gần đát xa trời, lưng đau gối mỏi. Việc đi lại đối với mẹ hết sức khó khăn. Nhưng không vì thế mà làm nản lòng mẹ.

Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má
Mẹ khẳng định là sẽ đi tìm con. Hai câu kết này khiến tôi hết sức phân vân. Tại sao bao nhiêu năm chờ đợi đến khi sức tàn mẹ mới quyết định đi tìm con. Chắc là có một tổ chức nào đó giúp mẹ tìm con hay là... Và vỡ òa ra rằng mẹ chuẩn bị cho chuyến đi một chiều và chắc chắn gặp con ở cõi vĩnh hằng.
Hai câu cuối đã khẳng định chắc chắn, niềm hy vọng chưa bao giờ tắt trong lòng mẹ dù thời gian có bao lâu đi nữa. Và đến phút cuối cuộc đời, mẹ vẫn hướng về con. Xin nghiêng mình kính phục tấm lòng của tất cả các bà mẹ trên cõi đời này.
Bài thơ thể hiện rõ tâm tư của người mẹ cũng như ẩn hiện nỗi ray rứt của người con, cùng với việc đề ngày 30/4 tôi có cảm giác tác giả đã từng trải qua cuộc chiến. Tác giả hẳn rất ray rứt về các đồng đội đã ngã xuống khi xưa nhung đến giờ xác vẫn chưa tập kết được. Bài thơ như là lời "trả nợ ân tình" với người đã khuất.
Bài thơ rất hay, gây xúc động cho người đọc. Cám ơn tác giả Nguyễn Quang Huệ cho tôi cảm giác ấm áp với tấm lòng người mẹ. Chúc tác giả vui khỏe và có thêm nhiều tác phẩm hay hơn nữa.


* Kính gửi nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

Cám ơn anh đã cho em đọc bài thơ của anh. Một câu chuyện đau thương và xúc động được dựng lên với một thể thơ truyền thống rất phù hợp. Câu chữ xúc tích nhưng rung cảm và sâu sắc.

Kính chúc anh mạnh khỏe, sáng tác nhiều thơ hay.
Nguyễn Quang Thiều

lăng mộ đá toyota thanh hóa