Tình yêu và nỗi nhớ
Trò chuyện với nhà thơ Trần Đăng Khoa

Tôi có việc tới Tạp chí Thơ (Hội nhà văn VN) nhận tạp chí số mới, nhân thể ghé vào thăm nhà thơ Trần Đăng Khoa, tặng anh tập tuyển thơ thiếu nhi BẮC CẦU VỒNG vừa mới xuát bản. Nhắc đến nhà thơ ai cũng biết anh là thần đồng cách đây 50 năm. Lúc anh mới 8 đến 10 tuổi. Thơ Trần Đăng Khoa ghi dấu ấn bao thế hệ bạn đọc: Hạt gạo làng ta, Vàng ơi, Mẹ ốm… Rất nhiều, rất nhiều bài thơ hay, nhiều người thuộc. Tập thơ GÓC SÂN VÀ KHOẢNG TRỜI của anh đã tái bản hàng trăm lần. Thơ anh đã đi vào sách giáo khoa các lớp tiểu học, trung học của các em thiếu nhi. Bao bản nhạc hay lay động lòng người cũng đã lấy thơ anh làm lời cho các ca khúc đó. Thơ anh còn được dịch ra nhiều thứ tiếng nước ngoài v.v… Kể sao cho hết những thành công về thơ của anh: Nhà thơ Trần Đăng Khoa. Bảo tàng văn học VN chắc chắn không quên những sáng tác của anh đã đóng góp cho nền văn học nước nhà. Anh là người rất khiêm tốn, có chút hài hước, thường không thích nghe những lời ca ngợi về mình. Trong bài thơ “Gửi bác Trần Nhuận Minh” (Anh trai TĐK) viết năm 1998, bài thơ có 9 khổ, tôi thích nhất hai khổ thơ thứ 3 và thứ 4:… “Bác âm thầm chìm nổi / Cùng kiếp người lang thang / Em lông nhông bầu bạn / Với kiến đen chó vàng / Biết bao nhiêu giun dế / Đã khiêng vác em lên / Tên tuổi em xủng xoảng / Những mõ ran trống rền”…Những câu thơ ngộ nghĩnh nhưng rất lạ và rất thơ, đọc lên ai cũng vui cười và khâm phục….
Chum Nếp
![]() |
| Ảnh chỉ mang tính minh họa |
Chỉ chờ cánh thiếp tung bay gọi mời
Nhà gần - tình vẫn chơi vơi
Có duyên không phận nhận lời chia tay
Công chum chờ đợi bao ngày
Xin đừng trách mối tình này làm chi!...
Chùm thơ
Chỉ có mình em
Cửa khép hờ
Bao giờ xóa hết thác ghềnh trần gian
( Thơ Thỏ Bông )

Lẽ nào anh chửa yêu em
Từ đôi mắt ướt cháy niềm khát khao
Từ bờ môi hé cánh đào
Đợi nồng đượm, nụ hôn trao mặn mà
Từ triền sông dấu phù sa
Giữa miền thăm thẳm ngọc ngà thầm phô
Qua bao phấp phỏng mong chờ
Mênh mông biển khát giấc mơ ngọt ngào.
Biết không anh tự khi nào
Đò em gió đã neo vào bến anh
Cao xanh ơi hỡi cao xanh
Bao giờ xóa sạch thác ghềnh trần gian...
Thác Bờ - Hòa Bình ngày 28 - 12 - 2018
Hà Nội ngày 13 - 3 - 2019
Thơ nối thơ
( Thơ Thu Hà )
Anh là miền đá lạnh
Trên vùng đất khô cằn
Em như nhành liễu nhỏ
Giữa cuộc đời mong manh.
- Mầm cây ươm trên đá
Biết có còn màu xanh
Nếu đất mãi khô hanh
Có còn chăng lá biếc.
- Anh là miền đá xiết
Nhưng đó là đá non
Em mềm như dòng nước
Nước chảy đá phải mòn.
- Chảy đến hết ngọn nguồn
Chưa hiểu lòng đá núi !...
- Trong lòng tuy muốn nói
Những lời thật thân thương
Đành tránh xa một nẻo
Phòng tai ương trên đường...
- Em hiểu lòng anh hơn
Trong mưa buồn có nắng
Giờ tuy còn xa vắng
"Vẫn một lòng bên anh"...
Gửi Thỏ Bông
Thỏ Bông bốn bảy xuân xanh
Mắt thu cả chục bóng hình ngẩn ngơ
Miệng xinh như đợi như chờ
Ai đem con sáo lượn lờ quanh em...
THỎ BÔNG TRẢ LỜI:
Bốn bảy em vẫn mặn mà
Bốn bảy vẫn trẻ chưa già toàn thân
Bốn bảy em vẫn còn xuân
Bốn bảy em vẫn rất cần cúc cu...
LỜI BÌNH:
Thỏ Bông - Đúng là Thỏ Bông, không lẫn vào đâu được.
Đi tìm mặt trời
( Thơ ngày 14 tháng 2. 2019.
Một nữ tác giả giấu tên )
Em muốn tìm mặt trời
Giữa đêm đông
sưởi ấm con tim lạnh giá.
Anh ơi nếu có thể
Em sẽ chia trái tim mình
ra làm nhiều ngả
Xếp thành hai chữ YÊU ANH
Cho ngày tình nhân hoa đua nở trên cành
Như cỏ mãi xanh, một màu xanh vĩnh cửu...
Hoa Xuân
Thơ Cẩm Nga
Yêu thơ để biết đa sầu
Yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
Yêu hoa để biết đợi chờ
Yêu anh để biết dại khờ thế thôi!...
Bún chả Hàng Mành
BÚN CHẢ HÀNG MÀNH
Ngày 10 hàng tháng Hội Nhà Văn Hà Nội tổ chức ra mắt sách mới của các nhà văn, nhà thơ hội viên. Đây như một Diễn Đàn về trao đổi học thuật sáng tác, nghiên cứu và phê bình văn học.
Gặp gỡ Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo
Phụ nữ tuổi năm mươi
Chẳng ai trẻ mãi được đâu em
Tuổi năm mươi, đã vào kỳ tàn phai sắc nắng
Dù có giữ gìn cho mình bình lặng
Vẫn chung chiêng đi đến chặng tuổi già.
Tóc điểm màu, da nhạt phôi pha
Thêm rạn nứt làn môi, chân chim khóe mắt
Tiếng con gái một thời khoan nhặt
Hồng thắm đâu? Nhan sắc lặn đâu rồi !
Ôi thiên nhiên như quy luật của trời
Có sáng ban mai bình minh rực rỡ
Trưa đứng bóng chiều tràn nắng lửa
Hoàng hôn chìm- bóng tối đến tàn canh...
Gửi cho người ở lại
( Thơ Cẩm Nga )
Chúng ta khoảng cách quá xa vời
Cố gắng gượng chỉ thêm rơi dòng lệ
Em đã thấy có những điều không thể
Nên nhủ lòng mạnh mẽ để rời đi
Chẳng hợp hòa thì mình cứ chia ly
Cứ đối diện đừng nghĩ suy gì cả
Ở bên nhau mà cõi lòng băng giá
Thì yêu thương nên trả lại cho đời!
Đừng gắng lòng đừng giả bộ vui tươi
Khi trái tim không trao người trọn vẹn
Khi hai ta không còn chung điểm đến
Yêu thương nào trọn vẹn được đâu anh...
Cuộc đời này thực sự rất mong manh
Nếu chẳng đủ chân thành thì dừng lại
Để tổn thương đừng kéo dài ra mãi
Lối đi nào chẳng vướng phải hận đau...
Thực lòng mình em đã nghĩ rất lâu
Đã im lặng để tìm câu giải đáp
Cuộc sống kia còn bao điều phức tạp
Sẽ thế nào khi tắt hết niềm tin?


