Tôi ước đời tôi toàn chuyện may
học hành chăm chỉ lại hăng say
cứ thế mỗi năm lên một lớp
cuối khóa xênh xang trả ơn thầy .
Tôi ước ra trường nhận việc luôn
được làm chỗ tốt có gì hơn
lương cứ ba năm lên một bậc
đời tư thuận lợi chẳng gì buồn .
Tôi ước quanh năm sáng lại chiều
tươi vui mạnh khỏe biết bao nhiêu
bệnh tật lùi xa vào một góc
con cháu thông minh tiến bộ đều .
Tôi ước thơ tôi ngày một hay
lên đài, đăng báo quá trăm bài
năm tập in rồi nay đã hết
vẫn chăm sáng tác cả đêm ngày.
Ôi sao mơ ước quá tham lam
nhìn lại bao năm việc đã làm
đến nay như vẫn còn mơ ước
sống trên đời - đến tuổi một trăm...
Tôi ước...
Bán dạo
![]() |
| Ảnh tác giả |
em đi bán dạo bơ vơ một mình
đẩy xe hàng tạ đồ sành
nào ấm chén, nào độc bình,... lọ hoa
quây tròn những cốc cùng ca
một xe thồ nặng đẩy ra ven đường .
Lạy trời quý khách thập phương
mua em mấy thứ mở hàng lấy may :
- Ông bà mua mấy thứ này
sứ nung đủ lửa trắng tày đồ Tây
chỉ mong đủ vốn hôm nay
ông xem mua giúp thứ này cho con .
Có anh đứng lại hỏi dồn
- Liệu đây có phải hàng tồn hôm qua ?
- Anh ơi đừng nói thế mà
em đi từ suốt chiều qua mới vào
- Đường đông chật kín hay sao
mà em lại phải đi vào ban đêm ?
- Nhà xa cần phải cố tìm
đẩy xe đi bộ cách đêm là thường
chỉ mong bán được hết hàng
trút đi gánh nặng để mang thân về .
Rã rời đường sá thôn quê
ổ gà ổ lợn chán chê mỏi nhừ
hàng nhiều thồ nặng lắc lư
xoay mình cố giữ khỏi hư mất hàng
bán buôn giờ thật phũ phàng
công nhiều lời ít đa mang nghiệp nhà .
Bây giờ em đã nghĩ ra
sẽ không buôn bán đi xa kiểu này
cầu cho bán hết chiều nay
mai về quê quán chăm cây cho nhàn...
Tặng quà 8/3
![]() |
| Quà 8/3 tặng vợ |
anh vui khi được trao quà tặng em
vội vàng mở hộp ra xem
lọ nước hoa, với kem mềm dưỡng da .
Cũng là một lọ nước hoa
nhưng quà anh, thật đậm đà trong em
kem dưỡng da - chút nỗi niềm
mong em thêm đẹp, thêm duyên từng ngày .
Chẳng cần câu đẹp lời hay
một chút quà nhỏ nói thay lòng mình
hoa thơm, bướm lượn trên cành
gia đình hạnh phúc - an lành là vui...
Chung việc gia đình
| Lau nhà giúp vợ |
chỉ lo công việc hết đêm lại ngày
quên không chăm sóc đủ đầy
làm em vất vả luôn tay việc nhà .
Hôm nay mồng 8 tháng 3
là ngày vui của mọi nhà đó em
hồng nhung mười đóa thân quen
anh mua chỉ tặng mình em thôi mà ...
Còn bao việc cửa việc nhà
anh chung tay để tham gia một phần
từ giờ những lúc khó khăn
nhắc anh - sẽ bớt phân vân một mình .
Lau nhà đổ rác có anh
em chuyên bếp núc cơm canh cho vừa
con giờ học sáng học trưa
anh vui đảm nhận đón đưa tới trường .
Hàng ngày ăn mặc tinh tươm
em nên chú ý soi gương cho mình
cố quen nếp sống gia đình
bình yên hạnh phúc - chung tình bên nhau...
Em bảo anh đi đi
(Armenia Silva Kaputikian)
Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh lại về ngay ?
Ôi lời nói gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Sao mà anh ngốc thế
Không nhìn vào mắt em ?
Chài lưới ven sông
Ông mặt trời sắp chui vào đỉnh núi
Nhuộm tím mặt hồ, tối cả trời đêm
Những ngôi sao lấp lánh sáng dần lên
Màn mây bạc cũng trở nên tối sẫm .
Trăng đầu hạ hiện ra đi rất chậm
Gió vi vu lướt nhẹ quấn chân cầu
Nước thủy triều dâng đầy giải sông sâu
Thuyền xuôi ngược miệt mài giăng mẻ lưới .
Đàn ve sầu thôi reo vui chờ đợi
Đôi sáo diều cũng ngừng gọi về nhau
Sáng mai ra cô hàng cá lên cầu
Phiên chợ sớm qua một vùng đánh bắt .
Trưa chợ về sau một ngày tất bật
Mủng gạo đầy chan bao hạt mồ hôi
Đàn con thơ thấy mẹ sẽ reo cười
Và chiều đến lại quay vòng trở lại...
Lán Nà Lừa
Ôi sao giản dị lán Nà Lừa
Mái lá phên tre vách nứa thưa
Phòng khách rộng chừng hai chiếc chiếu
Tre rừng làm cột có đung đưa ?
Chiều cao nhà - chỉ trên tầm với
Ở dưới trống không gió lạnh lùa
Dựng ở cạnh rừng cây nứa nhỏ
Bên dòng suối bé đá lưa thưa
Lối vào bờ ruộng trồng cấy lúa
Địch có vào đây dễ bị lừa
Thế mà Bác ở trên ba tháng
Là vùng căn cứ chiến khu xưa
Nơi đây Bác quyết giao Đại Tướng
Mở chiến dịch ngay trước mùa mưa
Điện Biên giải phóng vui trăm họ
Ơi sao vĩ đại Lán Nà Lừa...
Đi chợ cầu may
( Tác giả Đồng Đức Bốn )
Chợ nào bán rủi mua may
Bán mưa mua nắng bán ngày mua đêm
Người nào bán nhớ mua quên
Bán yêu mua ghét, bán phiền mua vui ?
Chợ trời đâu chỉ mình tôi
Bán mua những cái cuộc đời bỏ đi
Không tiền chẳng giám mua gì
Có tiền hoang phí nhiều khi cũng đành
Nhiều tiền mua cả trời xanh
Ít tiền ước một bát canh cua đồng...
Còn tiền mua cả dòng sông
Hết tiền nhịn đói chạy rông cả ngày
Rủ nhau đi chợ cầu may
Mai xa thành phố mà đầy vấn vương...
Lỗi hẹn...!
( Thân tặng KTS Vũ Đình Phàm )
| KTS Vũ Đình Phàm và tác giả |
đây là lần thứ mấy ?
Lúc ở Nghệ An
Khi đang Hà Nội
Lúc đi họp vội
Khi lại trên đường !
Tình bạn bè, cùng lớp cùng trường
Chỉ có thân nhau -
Thực lòng mới thế
Nghe bạn hẹn, tôi tự nhiên nói khẽ
Ôi ! là mình sao tệ với ông
Chẳng cách đò
Cũng chẳng cách sông
Thế mà tôi
Lại không hẹn ông một lần chắc chắn ?...
Hôm nay ông đến
Đúng ngõ đúng nhà
Đứng ở ngoài gọi điện tôi ra
Mở cửa đón ông
Thấy mình mắc lỗi
Mời vào ngồi, tôi chân thành nói vội :
Thời gian qua ít gọi
Ông lại chơi - mà bối rối vô cùng
Cũng bởi vì có việc không mong
Đến với tôi quá chừng đột ngột
Nên mọi việc cứ chồng lên từng đợt !...
Lỗi với mọi người,
lỗi cả với bạn thân .
Ông nghe xong đã hiểu đôi phần
Trách cứ làm chi - Sao không báo trước ?
Chuyện buồn chuyện vui
Sẻ chia là được
Chỗ bạn bè dễ thông cảm cho nhau...
Ông lại phải về đón cháu mau mau
Nó đã đợi ông - Ở cổng trường
- Hẹn gặp lại lần sau...
Nhẫn
( Đại Tướng Võ Nguyên Giáp )
Thưa bạn đọc.
Nhân dịp đi chúc tết Giáp Ngọ 2014 ở Thị trấn Thường Tín Hà Nội, tôi được một người bạn tặng một bài thơ đã phô tô sẵn có đầu đề " Nhẫn " và ghi tác giả là Đại Tướng Võ Nguyên Giáp . Bài thơ viết vào mùa thu năm Quý Mùi 2003, cách đây mười năm, lúc ấy Đại Tướng 93 tuổi . Tôi hơi bất ngờ và phân vân vì lâu nay chưa được đọc bài thơ nào của Cụ . Nhưng trong 22 câu thì có 8 câu rất đúng với phong cách sống, tư tưởng và nhân cách của Cụ . Nếu có gì thiếu chuẩn xác mong được gia đình Đại tướng thứ lỗi và mong bạn đọc chỉ bảo và tha thứ.
Bài thơ đó như sau :
NHẪN
Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường tiến thân
Có khi nhẫn để chuyển vần
Thiên thời địa lợi nhân tâm hiệp hòa
Có khi nhẫn để vị tha
Có khi nhẫn để thêm ta bớt thù
Có khi nhẫn tính giả ngu
Hơn hơn thiệt thiệt đường tu ai tường ?
Có khi nhẫn để vô thường
Không không sắc sắc đoạn trường trần ai
Có khi nhẫn để tăng tài
Khôn khôn dại dại nào ai tránh vòng
Có khi nhẫn để khoan dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi
Có khi nhẫn để tăng uy
Có khi nhẫn để kiên trì bền gan
Có khi nhẫn để an toàn
Có khi nhẫn để rõ ràng đúng sai
Bạn bè giao thiệp nào ai ?
Có khi nhẫn để khinh người trọng ta
Kể ra cũng khó đó mà
Chữ tâm - chữ nhẫn xem ra cũng gần
* Ngày 15/3/2014 khi đi sinh hoạt câu lạc bộ thơ Hoàng Cầu, tôi có đọc bài thơ này cho mọi người cùng nghe và nói về nỗi băn khoăn của mình. Rất may được một số bạn thơ nói rằng bài thơ ấy không phải của Đại Tướng. Để chứng minh điều này, cụ Nguyễn Giá đã sưu tầm tài liệu chứng minh rằng tạp chí Hồn Việt đã đăng bài thơ này và tác giả là cụ Trần Lê Nhân ( 1888 - 1975 ) một soạn giả CỔ HỌC TINH HOA . Đến năn 2000 Đại Tướng thọ 90 tuổi, người cháu của cụ Trần Lê Nhân là một giáo sư đã chép bài này tặng và mừng thọ Đại Tướng. Như vậy nỗi băn khoăn ấy đã được giải đáp.
Tôi chân thành cám ơn các bạn thơ và đặc biệt cám ơn cụ Nguyễn Giá đã cung cấp thông tin này.
Thế mới biết TAM SAO THẤT BẢN là vậy...
Ăn tết quê chồng
( Thơ vui )
Năm nay ăn tết với quê chồng
Nhà nghèo ở tít tận miền trong
Mừng vui bỡ ngỡ thêm lo lắng
Không biết ra sao ?... Nghĩ chạnh lòng .
Anh mang hành lý đặt lên xe
Cháu xách ba lô giúp gửi về
Lòng thấy thương mình đường xa ngái
Mà tình lại bén ở miền quê !
Về nhà mẹ hỏi có khỏe không ?
Thương con vất vả đến ngại ngùng
Về đây con nhớ đừng làm khách
Kén ăn gầy sọp chẳng ai mong...
Cả nhà tập trung làm cỗ tết
Vài món xưa nay chửa biết gì !
" Nem rán đem kho là ngon lắm
Cá đồng vùi trấu Mự ăn đi ".
Ăn xong mẹ dẫn thăm bà con
Chào Mự chào O cứ hỏi dồn
Mình ở thị thành đâu có hiểu
Cười trừ ấp úng... miệng vâng luôn .
Món tiền mừng tuổi đã thấy vơi
Mới lĩnh lương xong sắp hết rồi
Còn để tàu xe ra nữa chứ
Đi đường có lẽ sống cầm hơi .
Mấy ngày về tết ở vùng quê
Tình nhiều... nhưng túi lại buồn ghê !
Có lẽ ba năm về một bận
Chuẩn bị sao cho đủ mới về...
Tuổi thơ tôi...
( Thơ thiếu nhi )
![]() |
| Thả diều trên đê |
khi đói lòng ăn vội mấy quả ương
tuy chát chua vẫn cứ thấy bình thường
bởi lưng dạ làm sao cho đỡ đói .
Những buổi chiều sau học về nhặt củi
chuẩn bị cơm để đến tối mẹ về
canh tép khô nấu với dưa, me
húp xì xụp mẹ khen ngon... khoái chí .
Tuổi thơ tôi ước bao điều giản dị
được đi xa với áo mới quần lành
được đủ đầy hai bữa cơm canh
được học tiếp lớp trên khi lên lớp .
Cánh diều biếc bay cao bầu trời đẹp
sáo vi vu khi gió mạnh căng đầy
được ngắm nhìn từng bông lúa trên cây
đàn trâu bước về chuồng trên đường mới...
Một thời...
![]() |
| Liệt sĩ Lê Đình Chinh |
Một thời dao quắm vung lên bổ đầu (1) !
Một thời gà gáy gọi nhau
Một thời chọc gậy (2)... phá rào tràn sang (3)...
Hoan hô mười sáu chữ vàng
Nhưng còn khoản nợ "trả Hoàng..."(4) thì sao ?
Nợ nần đừng để quá lâu
Lưỡi bò liếm cả yết hầu Biển Đông !?(5)
Xóm giềng nhức nhối mặc lòng
Dân nhiều, nước lớn mà không chung tình !...
Pháp xưa xâm lược nước mình
Mà nay thân thiết như hình anh em
Mỹ xưa giết hại dân đen
Mà nay tay bắt, mặt hiền như hoa
Nhật - Hàn - Úc cũng thế mà
Ngày xưa đấu súng nay ta đón chào
Bạn bè ở khắp Năm Châu
Đều hân hoan với bạn bầu Việt Nam .
Vì sao cạnh xóm, cạnh làng
Mà toàn gây chuyện trái ngang cho người
![]() |
| Sườn đồi nơi Lê Đình Chinh bị sát hại |
Ai qua xin phép ?... ôi thôi lạ kỳ ?
Xóm giềng chung cả lối đi (6)
Mà sao xí chỗ làm chi - bực mình ?
Anh em là phải phân minh
Đừng nên dựng chuyện linh tinh hại người...
Chân thành cần lắm ai ơi
Nghĩa tình hơn hẳn ngàn lời nói suông...!
(!) 10 h 30 ngày 25/8/1978, sau khi gây ra sự kiện "NẠN KIỀU" do TQ đóng cửa khẩu Lạng Sơn không cho Người Hoa về nước làm hàng ngàn người kẹt lại, gây rối loạn vùng biên. Một số Người Hoa và côn đồ người TQ tràn qua cột mốc đã dùng gậy gỗ và dao quắm bổ vào đầu, vào người chiến sĩ trẻ Lê Đình Chinh làm anh hy sinh tại chỗ , trong khi đó anh chỉ có tay không vận động họ giữ trật tự. Anh là chiến sĩ đầu tiên hy sinh ở chiến trường biên giới phía Bắc mà cuộc chiến tranh này do TQ gây ra .
(2) 1976 TQ xúi bẩy và hậu thuẫn cho Pôl Pốt (Khmer đỏ) đánh VN ở toàn tuyến biên giới Tây Nam gây nhiều tai họa cho nhân dân ta. Chúng còn định tiến đánh Sài Gòn của chúng ta .
(3) Ngày 17/2/1979 TQ tràn sang đánh VN đồng loạt ở sáu tỉnh biên giới phía Bắc, công khai phát động cuộc chiến tranh biên giới với VN .
(4) 1974 TQ đánh chiếm đảo Hoàng Sa của VN do Ngụy quyền Sài Gòn chốt giữ.
(5) 14/3/1988 TQ đánh đảo chìm Gạc Ma của VN làm 64 chiến sĩ ta hy sinh.
(6) Không phận quốc tế .
Mừng chị chín mươi
![]() |
| Bốn chị em (Bà Nguyễn Thị Danh trong ảnh) |
vẫn đi lại, vẫn nói cười như ai
tính hiền nhất xóm trong, ngoài
chưa bao giờ biết nói sai nửa lời .
Chín mươi gần cuối cuộc đời
mà lòng như vẫn thảnh thơi lạ kỳ
ốm đau đi viện mấy khi
vài viên thuốc cảm rồi thì cũng xong ...
Chuyện dâu con chẳng bận lòng
ba trai hai gái gắng công nên người
một mình từ tuổi năm mươi
ông ra đi lúc đang thời khó khăn !
Vậy mà trong chuyện làm ăn
vườn rau bụi lúa chuyên cần hôm mai
không buôn, không bán như người
chỉ bàn tay nhỏ chăm nơi ruộng đồng .
Nuôi con hết bậc phổ thông
mỗi nghề mỗi đứa bõ công sinh thành
phúc đức đã đến với mình
chín mươi : mơ ước kiếp sinh nhiều người ...
Chúc cho chị đến mười mươi
chẵn trăm có lẻ cuộc đời vẻ vang
năm nay chín chục tuổi vàng
một trăm là đích ở hàng kim cương...
Suy tư
( Tác giả Huỳnh Xuân Sơn )
![]() |
| Vườn hoa nhiều màu |
Đa sầu cạn nghĩ khiến lòng đau
Người gieo gió độc mong dài mãi
Kẻ rắc mưa sầu muốn thật lâu
Chữ nhẫn dặn mình luôn giữ lấy
Chữ tâm tự nhủ biết tìm đâu ?
Tha nhân đức độ luôn thừa thiếu
Đẹp - xấu bao giờ chung với nhau ?...
Trên đời
( Bài họa của Nguyễn Quang Huệ )
Trên đời nhiều chuyện chẳng cùng nhau
Thế giới luôn luôn biến chuyển màu
Người thì sống gấp cho sung sướng
Kẻ lại kiêng chừng để sống lâu
Mỗi người mỗi ý làm sao được ?
Mình chỉ riêng mình cho đỡ đau
Thế gian muôn vẻ càng phong phú
Chữ nhẫn đặt lên ở hàng đầu...












