Hoàng hôn

 Mặt trời còn một con sào

chiều hoàng hôn sắp đi vào cõi đêm

chim muông buông bỏ cành mềm

cùng nhau về hưởng giấc thêm yên bình .


Dế giun mở cuộc mưu sinh

chào nhau vang cả góc đình bờ ao

Mặt trời đi ngủ nơi nào?

mẹ con chào mào mách lẻo chim công!


Đêm về vắng bóng kỳ nhông

chờ gà ngứa cổ đồng lòng gào to

sáng rồi ai liệu ai lo?

dậy nhanh nhớ dắt trâu bò đi chơi...

Rượu cần

 Vít cong cần rượu hút

cay ngọt hương thơm

từ đáy bình tràn vào cổ họng

lâng lâng trong nắng Thu già.


Người tặng ta bình rượu quý

từ núi rừng Hòa Bình

rượu ngon tình chị tình em.


Rượu ngon từ rừng về

câu thơ mang từ rừng về

chắt ngọt chắt cay từ men lá.


Đêm nay không say không về

ở lại đây tất cả

khách sạn ngàn sao  vội vã

đón người thương...

...

Kỷ niệm đoàn nhà thơ trực tuyến K - 4 thăm trang trại Thạch Môn Trang của doanh nhân Nguyễn Thế Cường và Nhà thơ Nguyễn Thị Hà Châu tại xã Xương Lâm, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang ngày 5. 11. 2023

Lễ đặt trầu

 Ngày lành tháng tốt mở ra

Hai bên lựa chọn trao quà trầu cau

Thân tình bên nội cùng nhau

Ông bà, cậu mợ đi đầu ưu tiên.

Chủ vai buổi lễ bước lên

Mẹ Long ở viện chờ thêm mấy ngày

Vắng nhà chưa thể đến đây

Ông bà thay chút riêng tây mở lời.


Thông gia đáp lễ chào mời

Mẹ cha, chú thím cả đôi nhiệt tình

Thương thầm cậu mợ Quỳnh Anh

Nụ cười vui - Cháu sắp thành cô dâu.

Bà Nội chỉ nói đôi câu

Tuổi già vui nhất cháu đầu kết hôn.


Tình thông gia khởi tạo nguồn

Chung vì con cháu lớn khôn trưởng thành

Hoàng Long cùng với Quỳnh Anh

Dâu ngoan, rể thảo đợi dành hai con...


Hà Nội ngày 14. 10. 2023

Chị dâu

 Chị từ cô gái mồ côi

sớm trưa lặn lội nuôi đời quanh năm

con cua mười bốn mai rằm

cái tôm cái tép mép đầm bờ ao.


Lấy chồng như giấc chiêm bao

lo ăn lo mặc mong sao cho tròn

mười năm chưa một mụn con

anh ra mặt trận, lòng còn thêm lo.


Song thân tuổi hạc phận cò

sống riêng đâu dễ như đò sang sông

một mình gánh vác việc chung

rồi cũng qua - chút lo cùng với anh.


Ra quân sinh được một cành

con lên tám, sống một mình nhờ ông

giữa đời... đứt gánh chia sông!

ra đi gửi lại một dòng thương yêu...


Hà Nội ngày 15. 10. 2023

THÁNG 10

 Sấm ngủ quên mấy tuần không tiếng động

Trời tiễn Thu đi hội dáng ung dung

Hạt mưa ngâu không vội vã theo cùng

Hanh khô đến lá vàng bay lả tả.


Tháng 10 về ngắm sao vàng trong lá

Trên màu cờ Tổ Quốc tám mươi năm

Ôi hình hài đất nước trọn bờ cong

Từ Lũng Cú đến Cà Mâu hùng vĩ.


Tiếng chim hót lao xao bao thế kỉ

Người hân hoan khắp phố thị làng quê

Đàn em vui trong màu áo thầm thì

Như bướm xinh vẫn đi về sớm tối.


Bóng mặt trời vẫn quay không đứng đợi

Kéo gió mùa Đông Bắc xuống phương Nam

Nhuộm màu vàng cho vườn quả màu cam

Cho mía ngọt thêm đường lên tận ngọn...


Hà Nội ngày 12. 10. 2023

Tháng 9

 Tháng 9 về chim ngói cũng về theo

Lúa vàng mơ đón chào đàn chim nhỏ

Cây thị già vẫn ung dung đứng đó

Quả đung đưa trước gió khoe vàng.


Tạm biệt mùa hè đón gió thu sang

Đường phố tung bay một rừng cờ đỏ

Nước độc lập giữa Thu càng rực rỡ

Đàn em thơ vui bước buổi khai trường.


Tháng chín về rộn rã đến muôn phương

Dòng sông chảy nước lững lờ man mác

Cái nóng mùa hè tạm lui sang mùa khác

Gió heo may ngần ngại đến thăm nhà.


Tháng 9 về rực rỡ cánh đồng hoa

Những cơn mưa cứ thay nhau lần lượt

Cái gạt nước vẫn quay tròn xuôi ngược

Lúc an nhàn dừng bước nghỉ vô tư...


Hà Nội Mùa Thu ngày 6. 9. 2023



NGHĨ VỀ MÙA THU NĂM ẤY

 Sương muối phủ đầy vạt cải

Mẹ ngồi nhặt lại nỗi đau

Bó lại để mai đi chợ

Mong về lon gạo, quả cau.


Cha thôi không đan quạt nữa

Ra vườn hạ buồng chuối già

Gọi mẹ luộc lên cho trẻ

Ăn tạm những ngày can qua.


Rồi mẹ một đời quang gánh

Oằn vai ra chợ cách làng

Rồi cha xách đòn đi ngược 

Vay thóc lồng vào đôi quang.


Nghĩ thương cha mẹ tảo tần

Xoay đôi lưng trần đen đúa

Tìm bữa qua bao buổi chợ

Cả đời nuôi mấy đứa con.


Bây giờ con đã lớn khôn

Cuộc đời mẹ cha chắp cánh

Đã thành ông Nghè ông Chánh

Chưa kịp báo đền mẹ cha.


Nước mắt chảy xuôi mỗi nhà

Cha đâu mong con đáp nghĩa

Mẹ đâu chờ con trả lễ

Chỉ mong tử tế nên người...


Hà Nội tháng Vu Lan  21.  9.  2023



CHÀO THU

 Sấm đi xa mấy ngày

Trời gọi Thu trở lại

Giọt mưa ngâu không vội

Đón gió mát mây quang.


Tháng chín ngắm sao vàng

Trên màu cờ đất nước

Ôi hình hài Tổ quốc

Vẹn nguyên như thuở nào.


Tiếng chim hót lao xao

Cờ tung bay khắp phố

Phượng hông đang nức nở

Chia tay sắc đỏ hoa.


Đàn em đã vào mùa

Tựu trường năm học mới

Lá bàng xanh vẫy gọi

Chào Thu nở nụ cười...


Hà Nội ngày 19. 8. 2023

VỀ LÀNG

 Xa quê gần trọn cuộc đời

Ngôi nhà vẫn đợi một thời nắng mưa

Song thân khuất bóng mây chùa

Khói hương quấn quýt bao mùa đổi thay.


Về nhà đứng trước hiên tây

Nhớ ngày bé bỏng mẹ thầy nâng niu

Bóng đa đã ngả sang chiều

Sương mai chất chứa bao điều vấn vương.


Tình đầu chạm ngõ yêu thương

Nhớ lâu ai nhớ trọn đường xưa nay

Ngõ nhà vẫn ở chốn này

Tối trời nghe tiếng thở dài trao nhau.


Bóng chiều xô lệch hàng cau

Cây cầu ba nhịp bắc đầu làng tôi

Đi xa lòng vẫn bồi hồi

Yêu quê yêu cả những người dân quê...


Hà Nội ngày 12. 6. 2023.

Người chiến sĩ áo trắng

 ( Bài thơ đăng muộn )

Đã hai năm anh lên đường chống dịch

Áo blu đã sờn màu trắng còn đâu!

Bộ đồ bảo hộ ngày đêm anh mặc

Khẩu trang dày, kính chắn theo nhau.

 

Giữa vùng dịch anh ân cần chăm sóc

Những bệnh nhân Covid bên anh

Giành cuộc sống từ tay Covid

Cần oxy, trợ thở… cho người bệnh chóng lành.

 

Mấy mùa trăng không sum họp gia đình

Vợ con anh nhắc từng bữa muộn

Điện thoại reo hỏi thăm con lớn

Con bé nhìn không nhận bố ở xa.

 

Gần tết rồi bố có qua nhà?

Vui với con đón mùa Xuân đoàn tụ

Thương vợ nghèo với bao lam lũ

Vãn dịch rồi anh trở lại cùng em…


Hội thi: Thả sáo lên trời

 

Tháng ba ruộng lúa xanh rì

Đồng làng đang thì con gái

Cánh diều no gió lên cao còn ngoảnh lại

Như cánh chim chao liệng cùng người

Thả câu ru hời, vi vu tiếng sáo.

 

Hôm nay làng mình mở hội

Bạn bè bốn phương quy tụ về đây 

Những cuộn dây, những cánh diều bay

Thi nhau vươn tới tầng mây giữa trời.

 

Đây con cá, con rồng đang bơi

Kia mặt trăng, chú Cuội, con bướm, con dơi

Đủ hình hài màu sắc vui tươi

Tỏa sáng làng quê Dương Nội.

 

Cánh diều êm ả bay lên tầng cao

Dây lèo nắm chắc bàn tay năm nào

Bầu trời ken chật như bức tranh thêu

Nụ cười gặp gió nâng chiều quê tôi …

 

Nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

Hà Nội ngày 6. 5. 2023

Tháng Năm

 Tháng năm nắng

 Tháng năm mưa

Sấm chui từ giữa mây trưa vào nhà

Một lời mời nắng đi ra

Một lời gọi hạt mưa sa giữa đồng.

Ùng oàng trong trận mây giông

Lại đi xa để mây không kéo về

Vải hồng chen chật bờ đê

Chợ quê phố thị vải về theo chân.


Tháng năm cây lúa cong cần

Cúi đầu chờ đợi về sân nhà mình

Giữa hè lúa chín vàng hanh

Nếp thơm hạt mẩy hạt lành bờ xôi

Bậc thang lúa trải kín đồi

Vàng ươm chân ruộng

Một trời hương quê...


Ghi chú: Bài thơ được chọn đăng trong ấn phẩm  "Nhịp cầu văn chương"



Thượng cờ ba que

 Họ rằng hôm nay đã thượng cờ

ba que xỏ lá giữa vu vơ

vẻ vang chi nỗi buồn bại trận

sánh với người ta thật ất ơ!.


Anh hùng khoe mẽ trận sẻ chia

chiến đấu quên thân sợ chưa kìa

đến giáp lá cà quay bỏ chạy

bám càng mong thoát tới bên kia!


Thượng cờ trò lố có ai khen!?

quốc nhục lưu vong chẳng ngại hèn

ba sọc sánh cùng trăm hoa trắng?

không biết nhục sao? bọn người điên...


Hà Nội ngày 29. 4. 2023

Tiễn biệt Kiến Trúc sư Tạ Xuân Vạn

 

Căn gác nhỏ Ông cùng tôi trú ngụ*

Phố Đội Cung qua mười sáu năm trời

Những ngày tháng cùng nhau trăn trở

Sơ phác ban đầu nét vẽ vẫn còn tươi.

 

Những mái đầu xanh chụm vào nhau bàn luận

Đây Viện Toán Quốc gia, đây Quỳnh Lập trại phong**

Bệnh viện tâm thần,  rồi qua Viện Mắt

Ông với bạn bè chung sức bởi cộng đồng…

 

Rồi nhà tròn Bến xe điện Bờ Hồ  

Ông - người chắp bút

Một địa danh ai cũng muốn ghi danh!

Lòng đố kỵ làm sao tránh được

Dư luận đổi tên “Hàm Cá Mâp” song hành!...

 

Nửa vành trăng treo trên bầu trời lộng gió

Của Hồ Gươm ghi dấu ấn Thăng Long

Nền văn hiến với cung đàn tạo dựng

Một ý thơ đẹp đẽ đến nao lòng…

….

Nhưng cuối đời trước lúc lâm chung

Dặn các con chỉ báo tin hạn chế

Để bạn bè đỡ phần phiền lụy

Ông ra đi thanh thản giữa hư không…

 

Nhưng nhiều người vẫn cứ trách ông

Sao phải làm như vậy?

Ông vẫn trong  chúng tôi từ thuở ấy

Tận tình sớm tối có nhau

Như chăm bón vườn xanh, hoa thắm, quả tươi màu…

 

Ra đi tuổi đã bạc đầu

Đa mang  bao nỗi hận sầu thế gian

Cuộc người tan hợp, hợp tan!

Bạn bè ôn lại tôn hàng cố nhân…

                   Hà nội ngày 6 tháng 2 năm 2020

Ghi chú:

*Căn phòng nhỏ ( tầng 2 ) 15 m2 tại số 11 phố Đội Cung năm xưa nằm ở phía sau Hội trường Bộ Xây Dựng, cạnh nhà ăn tập thể Văn Phòng Bộ.

Nơi đó tôi  và Kts Tạ Xuân Vạn  được Viện Thiết kế phân công ở cùng 16 năm. 

Bạn bè thường tụ tập đông vui gồm có các kts Đặng Tố Tuấn, Diêu Công Tuấn, Lê Hiệp, Trần Đức Duyệt, Các ks thiết kế Trương Nguyên Mân, Nguyễn Quang Huệ và một số kts cùng khóa với ông lui tới. 

Mãi năm 1980 tôi được Bộ Trưởng Bộ Xây Dựng Đồng Sĩ Nguyên điều động biệt phái tại công trường Điện Phả Lại thì ông Vạn và các con ông ở tiếp. 

Ông mất ngày 3. 2 năm 2020 ( tức ngày 10 tháng Giêng năm Canh Tý ).

Trước lúc lâm chung ông dặn các con hỏa thiêu, đem tro cốt rải giữa Sông Hông cho mát mẻ. Các con đã làm theo di nguyện cuối cùng của ông...

**Những công trình do kts Tạ Xuân Vạn chủ trì thiết kế Kiến trúc.

Bốn người cùng phòng

 

(Hồi ký của Nguyễn Quang Huệ)

 


        Tôi ở cùng phòng với ba người. Ba kỹ sư xây dựng: Tôi, ông Nguyễn Văn Tuấn và ông

Nguyễn Văn Phát.

Chúng tôi sang Iraq với chức danh Đốc công. Trong phòng còn có kiến trúc sư Phạm Vũ Mĩ sang đây với chức danh họa viên.

Ông Tuấn, ông Phát cùng ở Liên hiệp Tấm lớn Xuân Hòa nên làm bạn với nhau. Tôi, ông Mĩ đều dân Thiết kế nên trong sinh hoạt, suy nghĩ chiều tâm đầu ý hợp. thế chúng tôi chia thành hai bếp, tự bảo ban nhau nấu nướng vì hợp gu hợp tính. Hàng ngày tôi nấu cơm buổi chiều, ông Mĩ nấu cơm buổi sáng. Thực phẩm chủ yếu là gà quá lứa, đã đẻ hết trứng, do anh em cấp dưỡng của ta buôn từ chợ về. Rau cỏ, trứng hành, sữa đường, mua ở căng tin.

Bếp nấu là dây may so của Nga, người nào cũng mang theo vài ba cái. Đế bếp bằng đất nung chuyên dùng với dây may so. Nồi niêu mua sắm tại thị trấn Sê Cát, một huyện lỵ, cách khu ở mười cây số. Ăn không dùng đũa mà dùng thìa. Cuộc sống tạm bợ lâu thành quen. Tháng đầu mới sang ăn tập thể do người Xu Đăng nấu không hợp khẩu vị nên hầu hết tự tổ chức nấu ăn.

Mỗi tháng nhà nước Iraq cấp cho 24 Đina tiền ăn kể từ khi nhập cảnh, nên ăn uống đường sữa thoải mái không bao giờ thiếu.

Qua một năm lao động vất vả, mỗi người dành dụm đổi được mấy trăm Đô. Công ty xuất khẩu lao động Vinaconex lại cho đăng ký mua xe máy của Nhật Bản. Tôi đăng mua một chiếc với giá 580 Đô la. Ông Tuấn mua một chiếc 320 Đô la. Ông  mua một xe mới với giá 1.000 Đô la. Riêng ông Phát không mua vì con gái ông là Thanh Hương, là biên tập viên Đài truyền hình VN gửi thư sang khuyên bố giữ gìn sức khỏe, để tiền bồi dưỡng bản thân chờ ngày về. Đừng lo gì cho mẹ con con ở nhà.

Sau khi Công ty Vinaconex chiếu video cảnh các bà vợ ở nhà nhận xe, mặt mày các phu nhân rạng rỡ, vui vẻ dắt xe ra khỏi công tơ nơ, các ông chồng vẫn chưa biết tường tận chiếc xe của mình.

Vợ ông Tuấn viết thư sang nói nặng lời rằng:

-  Anh mua xe thì mua trong nhà, đừng mua xe ngoài bãi rác. Nhục lắm vì vừa xấu, vừa cũ nát, lại hôi hám, toàn mùi nước mắm. Vành bánh, phụ tùng đều han rỉ. Sao không mua cái nhiều tiền hơn như người ta?

Ông Tuấn bực mình vì Vinaconex mua cho ông cái xe hủi lậu. Khốn nỗi ông ấy chỉ đặt loại 320 Đô la vì trước đó đã mua quần nhung, áo nỉ, khăn lông cho vợ và mấy đứa con nên chỉ mua được xe cũ đời 78, loại sừng nghé.

Vợ ông Mĩ gửi thư sang báo tin:

-   Anh ơi, nhà ta đã mua được xe Hon Đa đời 82, màu vàng, đèn vuông, nhưng phải vay của cô 300 Đô mới đủ.

Ông Mĩ cứ băn khoăn không hiểu màu vàng như thế nào? Có đẹp không? Ông Tuấn đang sẵn bực mình về bức thư của vợ bèn đáp một câu không ai ngờ tới:

-   Màu vàng là màu c.ứ.t, có gì phải hỏi…

Cả mấy anh em trố mắt thất vọng… sau câu trả lời không mấy lịch sự làm ai cũng thấy nặng mùi, lặng người vì khó chấp nhận.

Một lúc sau, ông Mĩ hỏi tôi:

-   Bà ấy viết thư thế nào? Tôi trả lời ậm ừ nhát một:


 -   Xe cũ, đời 81, năm mươi phân khối, màu xu hào, đồng hồ “Kim vàng giọt lệ”.

Ông Mi kêu to:

-   Ông Huệ trúng độc đắc rồi. Kim vàng giọt lệ kia mà, bao người mơ ước đấy. Loại này hiện nay ở Hà Nội được giá lắm. Dắt xe ra khỏi công tơ người hỏi mua ngay. Nhiều người săn lùng. Bây giờ đem bán ngang giá với xe tôi đấy. Ông Huệ sướng thật, tự nhiên lộc vào nhà, được lãi mấy trăm Đô.

-  Tôi chẳng hiểu về xe lắm chưa bao giờ có, nên chưa quan tâm.

Một số anh em thuộc Vụ Kỹ thuật, Văn phòng Bộ cùng đi một chuyến bay, không đăng ký mua với lý do không biết đi xe máy. Tới khi về nước không tiền mua xăng dầu, vả lại khi đi đường, lớ ngớ đâm vào người ta thì bán xe cũng không đền nổi. Thôi chả dại!

Tôi nói với các anh ấy: Cứ mua đi. Có xe sẽ biết đi xe, xe sẽ tiền mua xăng. Trái lại nếu mua không đi thì bán, cũng lãi được vài trăm Đô đấy. Nhưng các anh ấy bảo muộn rồi. Chỉ còn mấy người chắc Công ty Vinaconex chẳng thèm mua hộ…

Sau khi vợ báo tin phải vay bà cô 300 Đô la, ông Mĩ nghĩ ngay đến trách nhiệm của mình là làm gì để lúc về có tiền trả nợ!…

Ông là kiến trúc sư, lại có tài vẽ truyền thần. Hàng ngày cứ hết giờ làm việc buổi chiều, về đến nhà ông ấy ngồi vào bàn ngắm nghía hết ảnh này đến ảnh khác. như thói quen nghề nghiệp.

Lâu nay ông vẫn vẽ nhưng bây giờ trở đi ông sẽ phải cố gắng hơn nữa, may chăng mới thoát nợ nần. Ba trăm Đô lớn lắm chứ.

Khách hàng của ông Mĩ là những người lao động Xu Đăng, Cairô, Bangladesh. Họ rất thích những bức ảnh ông vẽ. Tuy nhiên không phải bức ảnh nào khách hàng cũng hài lòng. Có ảnh vẽ đi vẽ lại mất cả tuần mà khách chê không giống, không muốn lấy ảnh, ông buồn bực cùng. Mỗi ảnh ông lấy năm Đina nhưng khách không nhận hàng mất toi thời gian lao động cật lực cả tuần. Kiếm được đồng tiền đâu dễ. Ông vẫn ca cẩm như vậy.

Một hôm, sau bữa cơm chiều, ông Mĩ tâm sự thật lòng:

-   Ông Huệ thế sướng thật, hết giờ làm việc cứ vi vu, vui chơi thoải mái, chẳng lo nghĩ gì. Còn tôi, cày cuốc cả đêm lẫn ngày mà chẳng đâu vào đâu!

   Ông Mĩ lại than thở rằng, mình làm tại văn phòng công trường cùng với Na Sơ, chưa bao giờ hắn thưởng cho mình một giờ thêm giờ nào. Trái lại thỉnh thoảng tôi vẫn thấy hắn thưởng cho ông? Ông quyết không? Mình không ngờ trước mặt là một quả núi Phượng Hoàng lớn mà mình không nhận biết. Phục tài. Phục tài…

Tôi trả lời: bản hiệu quả công việc. Ông ngồi văn phòng, máy sưởi mùa đông, máy lạnh mùa hè, có khổ như những người ngoài công trường, cực thế nào, ông đâu biết. Ông sang đây với chức danh họa viên, Na chỉ ông vẽ cái gì thì vẽ cái đó, vẽ xong ngồi chơi, thế là hơn tôi rồi. Ông chỉ vất vả khi đã về nhà với những bức ảnh truyền thần, từ năm giờ chiều đến mười một giờ đêm mới nghỉ.

Quả thật, muốn truyền thần một bức ảnh phải tập trung trí não cao độ. Đưa được khuôn hình từ tấm ảnh bé tý ra khổ giấy A4 rất vất vả. Ăn không ngon, ngủ không yên với chúng. Vì vậy ông gầy sọp, mặt hốc hác, chứ đâu béo tốt như người khác. Chiếc kính lúp phóng đại lúc nào cũng nằm ngay trước mặt, giúp cho đôi mắt đỡ mỏi mệt khi phải làm việc liên tục. Tôi thật sự ái ngại cho ông ấy.


   Một điều đặc biệt nữa mà ông Mĩ và nhiều người không biết: Tôi làm đốc công chỉ một tháng, sau đó Na Sơ, Chỉ huy trưởng công trường Cụm II bảo tôi giao việc lại cho người khác. Tôi không biết việc mới là gì. Trong những lúc Na- Sơ ra hiện trường trao đổi và gửi cho tôi những bản vẽ nhỏ để giao nhiệm vụ cho từng tổ, tôi đã nắm được vị trí ở đâu, trục nào, tim nào, cao độ bao nhiêu đã ghi trong bản vẽ.

Một tuần sau tôi đã vẽ xong mặt bằng tổ chức thi công cho từng hạng mục, Na Sơ hỏi bản vẽ này ông lấy ở đâu? Tôi trả lời: - Lấy ngay những bản vẽ nhỏ ông đưa cho tôi. Tôi chỉ tổng hợp lại. Ông ta ngạc nhiên lắm.

Sau đó, anh Phạm Đức Hoàn là phiên dịch tiếng Anh nói với Na Sơ rằng: Ở Việt Nam, ông ấy là Trưởng phòng Kỹ thuật và Giám định của một Tổng B, trên công trường gần một vạn người thi công là nhà máy nhiệt điện Phả Lại gồm 4 tổ máy, do Liên viện trợ. Ông Huệ nhiều kinh nghiệm tổ chức thi công những công trình lớn ở Việt Nam. Na Sơ phục tài và từ khâm phục đến tin tưởng giao việc một cách trân trọng.

Mấy hôm sau, Na Sơ gọi tôi vào văn phòng công trường làm việc. Sau khi sai người phục vụ Xu Đăng pha nước chè đen và đường mời tôi uống, ông ấy nói từng lời rành mạch:

-    Tôi được biết ông là kỹ sư thiết kế công trình, đã tham gia thi công nhiều công trình lớn ở Việt Nam, ông hãy giúp lập bản vẽ mặt bằng tổ chức thi công cho phần còn lại của công trình 250 và 310. Máy móc thi công tại công trường gồm những loại gì, ông biết cả rồi, có thắc mắc gì, ông trao đổi với tôi. Sau đó ông ấy giao cả tập bản vẽ để tôi nghiên cứu.

Sau giờ làm việc mỗi ngày, tôi lại mang hồ sơ về nhà xem xét, dự tính. Sáng hôm sau lại gặp Na Sơ trình bày dự kiến và phác thảo cho ông ta nghe. Trân trọng, tin tưởng và cảm phục mà tôi cảm nhận được trên nét mặt khôi ngô, thanh tú của một người kỹ sư da trắng.

Nhà ông ấy ở thành phố Mô Sun cách công trường 180 km. Ngày nào cũng sáng đi chiều về. Đi lại bằng chiếc xe TOYOTA bốn chỗ mới tinh. Gia đình tư bản nhưng chi tiêu của họ rất đúng mực, không  ăn chơi xa hoa như những đại gia  ở xứ mình. Sau này tôi mới ngẫm ra tại sao Na Sơ giàu có mà ít quan tâm thưởng thêm giờ cho những người khác, trong đó kiến trúc Phạm Vũ Mỹ.


 Tôi đưa tập bản vẽ công trình về nhà đến lần thứ tư, ra đến cổng, quân cảnh ách lại hỏi: Tài liệu này ông lấy đâu? Tôi trả lời: do ông Na Sơ giao cho tôi đem về lập bản vẽ biện pháp thi công cho công trình. Quân cảnh nói: chúng tôi giữ lại tài liệu này. Không còn cách nào khác, tôi giao luôn cho họ.

Đây là tập bản vẽ thiết kế của một cụm công trình quân sự quan trọng. Tôi rất sợ đến sự liên lụy an toàn của bản thân mình. Tối hôm đó tôi không thể nào ngon giấc.

Sáng hôm sau gặp Na Sơ tại công trường, ông ta nói: Quân cảnh đã trao lại tài liệu cho văn phòng. Từ hôm nay ông không được mang ra ngoài. Ông cứ vào đây nghiên cứu, không phải làm đêm ở nhà.

Tôi thật sự đỡ lo lắng và từ hôm đó hạn chế việc tiếp xúc với những tài liệu ấy, chỉ trao đổi trực tiếp khi cùng ngoài công trường với Na Sơ mà thôi.


Một điều may mắn tại Cụm II, qua hai năm thi công chưa xảy ra một vụ tai nạn lao động nghiêm trọng nào, mặc dù nhiều vị trí cao hàng chục mét, cheo leo, rất dễ tuột chân. Không có vụ rơi gỗ, rơi sắt thép hoặc các vật liệu nào khác gây thương tích, cũng chưa bao giờ bị sập hoặc đổ dàn giáo.

Trong xây dựng không ai nói trước được điều gì cả. Nhờ đội ngũ công nhân lành nghề, nhờ đội ngũ đốc công sâu sát và cũng nhờ biện pháp thi công hợp lý nên đã bình yên mọi nhẽ.

Hai năm trời an toàn cho mọi người là điều hạnh phúc vô cùng lớn đối với người những kỹ sư xây dựng như chúng tôi.

lăng mộ đá toyota thanh hóa