Hạ, em tôi

                ( Thơ Phạm Hoàng Tuyên )



Tôi bước đi trong lặng lẽ bơ vơ
Đường trải thắm xác hoa, hồng phượng vỹ
Kỷ niệm xưa gõ đều theo ý nghĩ
Chợt mơ màng trở lại tháng ngày xanh
Đó là những ngày đã vụt qua nhanh
Chưa kịp viết hết bài thơ tình nóng bỏng
Chưa kịp trao ai để đêm về mơ mộng
Lảng tránh ánh nhìn, khi cánh cổng chật làm sao.
Đó là những ngày trong dạ nao nao
Khi đôi mắt người ta dường chực khóc
Cứ lóng ngóng đưa bàn tay gãi tóc
Mà con tim xao xót đến vô cùng
Đó là những ngày hai đứa đội mưa chung
Chiếc nón lá thì sao cho khỏi ướt
Tôi hiên ngang ...Nhường dưới mưa riêng bước
Có biết đâu em khóc tự bao giờ.
Đó là những ngày tôi mới tập làm thơ
Mà khi viết lên mỗi bài đều có tên ai trong đó
Tim đập nhanh khi bóng người qua ngõ
Và chỉ thôi nhìn khi bóng ấy mịt mờ xa
Đó là ngày....Trên một chiếc xe hoa
Người đẹp lắm... Bên người ta say đắm
Tôi đứng yên dưới tàng hoa phượng thắm
Bài thơ rơi bay theo gió rưng rưng
Người đi rồi... Tôi biết...Dẫu người dưng
Mà thương nhớ trong lòng da diết quá...

Giúp nhau

Cháu bò cày ruộng về qua
Nhẹ nhàng mở cổng thăm nhà ông trâu:
- Mấy hôm chẳng thấy ông đâu?
Ruộng sâu đành để dãi dầu tháng sau
Cháu còn cày mấy ruộng rau
Đỗ ngô khoai lạc việc đầu cháu lo
Ruộng sâu rất khó cho bò
Nên đành chờ đợi ông lo việc này.

- Hôm rồi tôi chẳng gặp may
Giẵm gai nên khổ chân này sưng đau
Nghỉ nhà nhưng vẫn lo âu
Ai người cày giúp ruộng sâu sau chùa?

Thôi ông ạ việc bây giờ
Thuốc thang chân khỏi qua cơ là mừng
Từ mai cháu cố xem chừng
Giúp ông mấy buổi cạnh bưng sau nhà.

Được rồi cháu cứ lại qua
Vài ngày nữa tôi sẽ ra khỏi cần
Đừng nên nghĩ ngợi phân vân
Khỏi chân tôi lại làm thân trâu cày...

Thăm cô giáo cũ

( Kính tặng cô Lê Thị Kim Ninh )

Ảnh minh họa internet
Lâu rồi thăm cô tại nhà
Học trò nay đã thành bà thành ông
Đã thành quan chánh quan phòng
Đã thành ông giám ông đồng mà ra
Học trò nay tuổi đã già
Ngoài bảy mươi đợi dịp là "Xuất dương".

Thăm cô là chuyện lẽ thường
Tình riêng anh chị, nghĩa trường thầy cô
Vui vì cô chỉ khác xưa
Tóc xanh nay đã hương đưa đổi màu
Học trò có khác gì đâu
Pha sương nhuộm bạc mái đầu cựu sinh...

Bao lần đi họp phụ huynh
Cho con cho cháu nhớ tình thầy cô
Vẫn nguyên là phận học trò
U70 vẫn nhớ cô từng lời...

Chúc cho cô giáo yêu đời
Xuân này sức khỏe như mười xuân qua...

Lời bình bài thơ "Con hãy về với má"

Lê Hữu Trọng



Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào
Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

Chắc ai trong chúng ta cũng từng đắm chìm vào giai điệu và ca từ của bài LÒNG MẸ. Quả thật tình cảm của người mẹ đối với con không thể tả thành lời. Bởi thế đã có biết bao tác giả đã ca ngợi tình mẹ trong tác phẩm của mình nhưng xem ra việc đó chỉ như những giọt nước đổ vào lòng đại dương bao la tình mẹ. Và hôm nay tôi có dịp chiêm ngưỡng một giọt nước trong những giọt nước đó.

CON HÃY VỀ VỚI MÁ
(Tác giả Nguyễn Quang Huệ )


Đã bao mùa lá rụng
Sao con lại không về?
Lòng má còn tái tê
Ngóng chờ con từng phút!

Tuổi xanh con xếp bút
Theo con đường ba đi
Từ đất nước chia ly
Nay đã thành một dải.

Má mong chờ con mãi
Sao con lại không về
Ba đã trọn lời thề
Chỉ còn con hy vọng.

Hay con về báo mộng
Cho má một lần thôi
Con đang ở trên đồi
Hay chơi vơi bờ suối?

Ở cây cao bóng núi
Ở ngay giữa đồng bằng?
Giữa thành phố huy hoàng
Hay làng quê cuối hạ?

Nếu con về với má
Hãy đi thẳng vào nhà
Đừng dừng bước nữa mà
Đừng đứng nhìn ngoài ngõ.

Nhà của ta ở đó
Má chỉ mong con về
Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má...



Bài thơ năm chữ, bảy khổ bốn câu với góc nhìn ngôi thứ nhất bày tỏ nỗi niềm của người mẹ khi con chẳng thể trở về.
Người con chính là cả cuộc đời của người mẹ nên không có gì xót xa hơn khi "người đầu bạc khóc kẻ đàu xanh"

Đã bao mùa lá rụng
Sao con lại không về?
Lòng má còn tái tê
Ngóng chờ con từng phút!
Giọng thơ thiết tha vói câu hỏi nhấn mạnh ý, khiến ta cảm thấy hình ảnh mẹ già ngồi ngóng chờ con từng phút, đã trải qua đằng đẳng bao năm khiến cả cơ thể và tấm lòng mẹ tê buốt. Thời gian đằng đẳng ngóng chờ đã quá dư dả để mẹ hồi tưởng lại bao kỷ niệm khi vẫn còn ở bên con.

Tuổi xanh con xếp bút
Theo con đường ba đi
Từ đất nước chia ly
Nay đã thành một dải.
Giọng thơ vẫn tha thiết, nhẹ nhàng cho ta biết lý do người con phải xa lìa vòng tay của mẹ. Không có người mẹ nào muốn xa con, nhất là còn "tuổi xanh" và dang dở việc học hành, lại đi vào nơi nguy hiểm. Nhưng vì "đất nước chia ly" nên mẹ mới để con ra đi. Đó ắt hẳn là bà mẹ vĩ đại. Nhung cuối cùng người vẫn là một phụ nữ, một bà mẹ nên:

Má mong chờ con mãi
Sao con lại không về
Ba đã trọn lời thề
Chỉ còn con hy vọng.
"Ba đã trọn lời thề" cho ta biết người chồng thân yêu của mẹ đã vì nước vĩnh viễn không trở về . Và việc "Chỉ con còn hy vọng" nói lên việc người con của mẹ chính là người con duy nhất, là vạch nối sự sống duy nhất của mẹ ở cỏi đời nay. Hơn nữa câu thơ trên cũng chỉ việc người con bị mất tích. Việc bị mất tích là niềm hy vọng nhỏ nhoi nhưng lại là nỗi đau gấp bội phần và dai dẳng. Vì người Việt ai cũng muốn người thân khi mất đi được "mồ yên mả đẹp" để sớm hôm nhang khói. Chính vì thế:

Hay con về báo mộng
Cho má một lần thôi
Con đang ở trên đồi
Hay chơi vơi bờ suối?
Ở cây cao bóng núi
Ở ngay giữa đồng bằng?
Giữa thành phố huy hoàng
Hay làng quê cuối hạ?
Tác giả đã dành cả hai khổ thơ để bày tỏ niềm ưu tư khắc khoải, niềm hy vọng mong manh của bà mẹ. Với chặng thời gian dài 40 năm, hy vọng người con vẫn sống đã không còn: " hay con về báo mộng". Điều duy nhất mẹ hy vọng là biết được con mình ở chân trời góc biển nào:
đồi- suối
núi - đồng bằng
thành phố- làng quê
Nhưng xem ra vẫn khó có thể thực hiện được nên mẹ chỉ ước được "báo mộng".
Con người ta dù có tuyệt vọng đến đâu thì đâu đó trong lòng vẫn le lói tia hy vọng. Hy vọng nhỏ nhoi được người mẹ thể hiện bằng việc giả dụ người con quay về (dù có trong mơ)

Nếu con về với má
Hãy đi thẳng vào nhà
Đừng dừng bước nữa mà
Đừng đứng nhìn ngoài ngõ.
Ắt hẳn từ lúc con đi cửa nhà mẹ chẳng bao giờ đóng, chỉ sợ con về không vào được sẽ "bước nữa mà" hay "nhìn ngoài ngỏ"
Liên tiếp hai câu đừng: đừng dừng - đừng đứng tác giả đưa ra đã nhấn mạnh niềm khắc khoải - lo nghĩ trong lòng mẹ.
Khổ thơ cuối kết dòng suy tưởng của mẹ chính là việc người quay lại với thực tại. Mẹ khẳng định lại lần nữa với người con là sau bao năm cửa nhà vẫn mở và

Nhà của ta ở đó
Má chỉ mong con về
Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má
Chiến tranh đã trôi qua 40 năm rồi. Ắt hẳn tin về người con mất tích đã còn lâu hơn thế nữa. Vậy nên mẹ giờ này đã gần đát xa trời, lưng đau gối mỏi. Việc đi lại đối với mẹ hết sức khó khăn. Nhưng không vì thế mà làm nản lòng mẹ.

Bằng không má sẽ đi
Tìm con về với má
Mẹ khẳng định là sẽ đi tìm con. Hai câu kết này khiến tôi hết sức phân vân. Tại sao bao nhiêu năm chờ đợi đến khi sức tàn mẹ mới quyết định đi tìm con. Chắc là có một tổ chức nào đó giúp mẹ tìm con hay là... Và vỡ òa ra rằng mẹ chuẩn bị cho chuyến đi một chiều và chắc chắn gặp con ở cõi vĩnh hằng.
Hai câu cuối đã khẳng định chắc chắn, niềm hy vọng chưa bao giờ tắt trong lòng mẹ dù thời gian có bao lâu đi nữa. Và đến phút cuối cuộc đời, mẹ vẫn hướng về con. Xin nghiêng mình kính phục tấm lòng của tất cả các bà mẹ trên cõi đời này.
Bài thơ thể hiện rõ tâm tư của người mẹ cũng như ẩn hiện nỗi ray rứt của người con, cùng với việc đề ngày 30/4 tôi có cảm giác tác giả đã từng trải qua cuộc chiến. Tác giả hẳn rất ray rứt về các đồng đội đã ngã xuống khi xưa nhung đến giờ xác vẫn chưa tập kết được. Bài thơ như là lời "trả nợ ân tình" với người đã khuất.
Bài thơ rất hay, gây xúc động cho người đọc. Cám ơn tác giả Nguyễn Quang Huệ cho tôi cảm giác ấm áp với tấm lòng người mẹ. Chúc tác giả vui khỏe và có thêm nhiều tác phẩm hay hơn nữa.


* Kính gửi nhà thơ Nguyễn Quang Huệ

Cám ơn anh đã cho em đọc bài thơ của anh. Một câu chuyện đau thương và xúc động được dựng lên với một thể thơ truyền thống rất phù hợp. Câu chữ xúc tích nhưng rung cảm và sâu sắc.

Kính chúc anh mạnh khỏe, sáng tác nhiều thơ hay.
Nguyễn Quang Thiều

Tình đơn phương

Có bao giờ em giận dỗi anh đâu
vì em biết em chỉ là con bé
trong mắt anh chưa bao giờ chia sẻ
cho một người còn non nớt như em.


Thời gian trôi như nước chảy qua thềm
như vũ trụ cứ đổi hoài năm tháng
dòng sông tình có còn đâu chạng vạng
để em lo cho trọn cuộc đời mình.

Nắng mưa nhiều sẽ đến lúc khô hanh
em đã lớn sao anh coi thường thế?
để tình em vẫn mãi là dâu bể
muốn chung đường mà không thể gặp nhau.

Xin chào anh em phải bước qua cầu
dù có muốn cũng chỉ là ảo vọng
hình bóng anh một thời em rung động
dấu vào lòng làm kỷ niệm khó quên...

Công thầy

( Kỷ niệm ngày nhà giáo VN 20 / 11 )

Chữ này con gói làm quà
Chữ này con để cả nhà cùng xem
Chữ này cho bạn cho em
Sẻ chia những phút ấm êm tình buồn.

Công thầy như lạch suối tuôn
Dạy rèn chữ đức, trí khôn hàng ngày
Biết bao ý đẹp lời hay
Công thầy, cô suốt tháng ngày bao dung...

Thơ Nguyễn Văn Thanh

 ĐOẢN KHÚC GIAO MÙA

Lất phất mưa, đông cựa mình thức dậy
Thu nép người lên vạt nắng mơ phai
Lời của gió còn trên giàn hoa giấy
Say đắm đùa nũng nịu giọt sương mai

Con phố quen bỗng chợt hóa thật dài
Hơn cả tiếng lá rơi trong niềm nhớ
Chỉ mình anh mà sao anh cứ ngỡ
Bước chân ai trên lối cũ đang về

Thời gian trôi bôi xóa cả đam mê
Hay âm ỉ đợi ngày mai bùng cháy
Trái đất quay và tình yêu thức dậy
Chợt lắng lòng nghe mật ngọt trào dâng

Phút giao mùa, thu sao khỏi bâng khuâng
Đông run rẩy đón tình đầu say mộng
Trăng non mờ cuối trời xa gió lộng
cũng thẹn thùng ửng đỏ cả bờ môi!

Tuyết hay sương quyện trắng cuối chân trời
Phủ lạnh buốt trái tim vàng kỷ niệm
Hoàng hôn trôi ngang đồi sim sầu tím
Đông cựa mình thức dậy giữa mênh mang!

Cây bàng trước ngõ

( Thơ thiếu nhi )

Thân bàng u bướu xù xì
Màu thời gian đã trôi đi bao mùa
Cành vươn hứng giọt mây đùa
Búp bàng cởi áo gió lùa bay bay.

Lá bàng như những bàn tay
Lớp trên lớp dưới ken dày đón mưa
Nắng rang giữa buổi hè trưa
Màu xanh phủ kín che vừa sân chơi.

Đầu đông lá rụng về trời
Xuân sang chồi nở như lời mẹ ru
Hè về cành rộng dáng dù
Khi làn gió mới đón thu qua nhà.

Bà bán nước chị bán hoa
Ông bơm xe dưới cành la cây bàng
Em ngồi lần giở từng trang
Ôn bài ngay dưới gốc bàng nhà em.

Cây bàng là chỗ thân quen
Học về cùng với dế mèn bắt tay
Líu lo chim hót gọi bầy
Vui như cả nhóm lâu ngày gặp nhau...

Gió mây

( Thơ thiếu nhi )



Hè về gió lại lang thang

Chui vào miệng sáo cười vang cả vùng

Mây qua khoái chí vô cùng

Muốn bay theo gió vui chung với diều...

Hoa tam giác mạch

Ai đi Quản Bạ, Đồng Văn
Xem tam giác mạch một lần nở hoa
Ven đường ngoài ruộng vườn nhà
Trắng vàng hồng tím hoa cà hoa chanh.

Đủ màu thỏa sức yến oanh
Đung đưa theo gió mát lành Hà Giang
Ta như lạc giữa thiên đàng
Mây trời đá núi kết hàng tri âm...

Hoa cùng đá khoe sắc xuân
Cao nguyên mây phủ trong ngần suối reo
Gái Mông chân bước lên đèo
Trở về gùi nặng hương chiều hoa vương.

Thơ Đỗ Mỹ Loan

Tên cầu

Tên gì kỳ cục quá ta?

Qua đây ai cũng đọc là cầu Cu

Vùng sâu hay chốn sương mù

Lại cầu Xẻo Bướm đặc thù nơi nao?

Bao nhiêu từ ngữ thanh tao

Sao không thay thế tên nào cho hay?

Cứ đà Cu Bướm thế này

Qua cầu đỏ mặt đỏ mày vì tên!...

Huyện Ủy Hoàng Su Phì

Giữa tuần vào Huyện Ủy
Thấy vắng tanh bóng người
Hỏi ra thì mới biết
Cán bộ đi các nơi.

Mấy người đi cụm xã
Bí thư họp Hà Giang
Công việc như mắc cửi
Bao nhiêu việc phải bàn.

Nghĩ là đây miền núi
"Đầy tớ" sướng như vua
Ai ngờ cũng lặn lội
Cùng bà con gặt mùa.

Ruộng bậc thang lúa chín

Một vùng đồi vàng ươm
Lên nương cùng cán bộ
Ngắm tranh treo thượng nguồn...


Một thời đã qua

Có một thời cắp sách bước qua hiên
Là gặp mùa xuân tràn về đón cửa
Cơn gió bấc lùi dần về nơi cũ
Ánh nắng hồng chấp chới những ban mai.

Chim sẻ kêu ríu rít ở bên ngoài
Cộng rác mới tha về quây thành tổ
Chim hạnh phúc kết thành đôi thành lứa
Cá bên hồ quẫy đớp ánh sao sa.

Có một thời như vừa mới đi qua
Trong cặp sách vẫn giữ nguyên nếp gấp
Chiếc khăn hồng bạn trao sau lần gặp
Còn thẹn thùng không biết nhận hay không?

Qua một thời hò hẹn "Lá diêu bông"
Miền ký ức vẫn nguyên mùi giấy mới
Con tim nhỏ đang khát khao chờ đợi
Ta với nàng san sẻ mọi lo toan...

Cảnh quê

Trốn tìm quanh đụn rơm già

Bạn đang đọc sách cho bà cùng nghe

Đàn gà tập gáy le te

Bò đang hóng mát dưới hè nắng oi.


Xông xênh khúc gỗ bà ngồi

Vui cùng đàn cháu nói cười râm ran

Yêu sao quanh bụi tre làng

Cảnh quê vẫn đẹp như hàng công viên...

lăng mộ đá toyota thanh hóa